Phế phi: Thâm cung phượng duy xuân tuý

Quyển 5 - Chương 6: Càn Thừa Cung



Càn Thừa Cung.

Nguyên Duật Diệp vừa đứng dậy liền thấy thái giám tới Hoàn Vương phủ truyền lời trở về. Hắn nói, đêm nay Hoàn Vương sẽ dự tiệc.

Nguyên Duật Diệp gật đầu, phất tay cho thái giám lui xuống, bực bội ra ngoài. Lúc này, Trương công công và Thái Hậu đang nói chuyện, Trương công công thấy hắn liền vội hành lễ, nói: "Hoàng Thượng, Thái Hậu tới, nô tài tưởng ngài đang nghỉ ngơi nên không vào bẩm báo."

Thái Hậu đi tới, một bên nắm tay thế tử.

"Mẫu hậu." Hắn nhẹ giọng gọi bà ta một tiếng.

Thái Hậu gật đầu: "Ai gia không quấy rầy Hoàng Thượng nghỉ ngơi chứ?"

Hắn lắc đầu, nghiêng người tránh đường: "Mẫu hậu, mời."

Thái Hậu và thế tử vào trong, Nguyên Duật Diệp mới cùng Trương công công theo vào.

An tọa, Thái Hậu mới nói: "Ai gia là muốn hỏi xem Thừa Tướng làm việc thế nào?"

Nguyên Duật Diệp khẽ cười: "Thừa Tướng làm việc, mẫu hậu không cần lo lắng, trẫm cũng tin tưởng hắn."

Nhìn thần sắc kiên định của hoàng đế, Thái Hậu cũng yên tâm. Nói chuyện một hồi, Thái Hậu mới đứng dậy.

Đột nhiên thế tử chạy tới kéo tay Nguyên Duật Diệp, nhỏ giọng hỏi: "Hoàng đế thúc thúc, tổ mẫu của Đàm Nhi tới chưa?"

Nguyên Duật Diệp giật mình, đã hơn một tháng rời khỏi Vân Điền Quận, khi đó hắn lừa nó nói rằng Hứa Thái Hậu và Tân vương phi đã tới sau, nhưng hiện tại bóng người vẫn chưa thấy đâu.

Sắc mặt Thái Hậu lập tức thay đổi, còn chưa kịp có phản ứng đã nghe Nguyên Duật Diệp cười cười: "Gọi trẫm là thúc thúc." Có lẽ vì nó là hài tử, hắn có chút không đành lòng.

"Vậy Đàm Nhi có thể ở đây chờ với ngài không?" Thế tử ngẩng đầu nhìn hắn.

Đúng là hài tử ngây thơ! Thái Hậu định mở miệng, lại nghe Nguyên Duật Diệp nói: "Mẫu hậu về Úc Ninh Cung trước đi, lát nữa trẫm sẽ cho người đưa nó về."

Thế tử nghe vậy tựa như nhìn thấy hi vọng, cao hứng mà nở nụ cười.

Thái Hậu không nói gì, xoay người rời đi.

Một tay hắn ôm thê tử đặt lên chân mình, cúi đầu hỏi: "Nếu tổ mẫu Đàm Nhi vẫn không tới, Đàm Nhi sẽ như thế nào?"

Thế tử ngây ra, sửng sốt hồi lâu, đột nhiên khẽ cười: "Hoàng đế thúc thúc sẽ không gạt Đàm Nhi đúng không?"

Nguyên Duật Diệp giật mình, ánh mắt vẫn dừng trên gương mặt thiên chân của hài tử. Ngay từ đầu, hắn đã lừa gạt nó!

Hứa Thái Hậu và Tân vương phi sao có thể tới đây? Thế tử tới kinh thành làm con tin, người của Tân Vương phủ sẽ không đến.

"Nếu gạt thì sao?" Hắn hỏi rất chân thành, giờ phút này, hắn đột nhiên rất muốn biết suy nghĩ của hài tử.

Thế tử nghĩ nghĩ, vẫn nỉ non trả lời: "Ngài sẽ không gạt Đàm Nhi đâu."

Thấy sắc mặt Nguyên Duật Diệp đặc biệt không tốt, Trương công công vội tiến lên: "Vẫn là để nô tài đưa thế tử về Úc Ninh Cung." Nói rồi, hắn duỗi tay qua, "Hoàng Thượng mệt rồi, thế tử để Hoàng Thượng nghỉ ngơi đi."

Nguyên Duật Diệp lạnh lùng liếc hắn một cái.

Trương công công kinh hãi, vội vàng rụt tay về.

Hắn lại nhìn thế tử, hỏi: "Đàm Nhi nhớ phụ vương mình sao?"

"Nhớ! Nhớ!" Nhắc tới phụ vương, thế tử liền cao hứng trở lại, lập tức kéo tay Nguyên Duật Diệp, "Phụ vương cũng ở đây sao? Hoàng đế thúc thúc, ngài mau gọi phụ vương tới thăm Đàm Nhi đi!"

"Phụ vương của Đàm Nhi... Không cần Đàm Nhi nữa rồi." Ánh mắt hắn lặng lẽ dời đi, thật sự không đành lòng nhìn hài tử.

Thế tử kinh hãi, vội lắc đầu: "Không đâu, phụ vương rất thương Đàm Nhi!" Nó dừng một lúc, lại cười nói, "A, Đàm Nhi biết rồi, phụ vương là đang chơi trốn tìm với Đàm Nhi! Hoàng đế thúc thúc, ngài nói xem có đúng hay không?"

Chơi trốn tìm? A, chỉ có hài tử mới có thể nghĩ như vậy!

Lúc này, Ti Y ở bên ngoài tiến vào, hành lễ rồi nói: "Hoàng Thượng, đây là thuốc của thế tử, trước đó thế tử bị phỏng, hiện tại phải bôi thuốc."

Trương công công nhận lấy, Ti Y mới cáo lui.





Nguyên Duật Diệp nhíu mày hỏi: "Sao lại bị phỏng?"

Trương công công tiến lên cởi y phục cho thế tử, nơi đó vẫn còn hồng hồng.

Thế tử ngẩng đầu, bàn tay nhỏ bé chạm vào trán Nguyên Duật Diệp, cười hỏi: "Sao ngài lại tức giận? Đàm Nhi không đau."

Nguyên Duật Diệp nhìn chằm chằm nó, hài tử này, trước nay ở trước mặt hắn luôn mỉm cười, hắn hình như chưa từng thấy nó khóc. Đột nhiên hắn có chút phẫn nộ, hắn biết, hài tử này đáng lẽ không nên như vậy.

Bỗng nhiên đứng dậy, đẩy nó ra, hắn lạnh giọng: "Có đau hay không, chẳng lẽ ngươi không biết sao?"

Trương công công kinh hãi, vội đỡ lấy thế tử. Đối phương là hoàng đế, hắn đương nhiên không dám nhiều lời, lúc này chỉ cúi đầu xem thế tử có làm sao không, rốt cuộc vẫn là hài tử, ai nhìn cũng sẽ đau lòng.

"Đàm Nhi không đau." Thế tử ngẩng đầu, vẫn cười nói.

Nguyên Duật Diệp cúi đầu nhìn nó, trầm giọng: "Không được cười!" Hắn thật không rõ vì sao một hài tử có thể làm được như vậy?

Thanh âm của hắn lạnh như băng, thần sắc thoạt nhìn cũng đáng sợ, thế tử bị hắn dọa, hai mắt đã có chút hồng hồng, chỉ là khóe miệng vẫn duy trì nụ cười. Qua nửa ngày, nó mới nỉ non giải thích: "Tổ mẫu nói nhất định phải cười, bất luận thế nào cũng phải cười."

Mặc kệ người ở đây đối tốt với nó hay không, nó vẫn phải cười. Chỉ cần cười, bọn họ sẽ không chán ghét nó, sẽ không khi dễ nó. Những lời này trước khi nó đi, Hứa Thái Hậu đã dặn dò rất nhiều lần, tuy nó là hài tử, hoàn toàn không hiểu thâm ý bên trong, nhưng vì đó là lời tổ mẫu nói, nó sẽ ghi nhớ.

Đáy lòng Nguyên Duật Diệp thoáng động, hắn nhìn hài tử trước mặt, trầm giọng: "Người đâu, đưa thế tử về!"

Trương công công lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, hắn còn tưởng Hoàng Thượng tâm tình không tốt, muốn giận chó đánh mèo lên thế tử. Vội gọi cung nữ vào, hắn giúp thế tử mặc y phục xong, sau đó cho giao hài tử cho nàng ấy.

Cung nữ ra ngoài, Nguyên Duật Diệp vẫn nhìn theo thân ảnh nhỏ bé kia, đột nhiên cười lạnh.

Hài tử này đúng là lợi hại hơn phụ vương của mình, tuổi còn nhỏ đã biết thế nào là ẩn nhẫn.

"Hoàng Thượng!" Trương công công lo lắng gọi một tiếng.

Hoàn hồn, hắn ngồi xuống, mới hỏi: "Bên Cảnh Nhân Cung thế nào rồi?"

Trương công công sợ run lên, chuyện của Cảnh Nhân Cung, mỗi ngày Hoàng Thượng đều hỏi mấy lần, mà hắn mỗi ngày đều lặp lại cùng một đáp án.

Lúc này, cũng như thế.

Trương công công cúi đầu: "Hoàng Thượng yên tâm, bên kia tất cả đều khỏe mạnh." Mỗi lần trả lời, hắn đều có chút lo lắng.

Kỳ thật tình hình bên kia hắn rất rõ. Hắn biết mình là người của Hoàng Thượng, không nên phản bộ, nhưng Thái Hậu đã nói, hiện tại là thời khắc quan trọng, Hoàng Thượng không thể hãm vào nhi nữ tình trường, Tây Chu và Lê Quốc đã khai chiến, tình thế như nước sôi lửa bỏng, nếu Hoàng Thượng không xử lý tốt việc của hậu cung, tương lai sẽ bị thiên hạ phỉ nhổ, mất đi dân tâm!

Hắn biết Hoàng Thượng tuy đã phế đi Vu Tu Dung nhưng Thái Hậu vẫn sợ nếu biết tình hình của nàng ấy lúc này, Hoàng Thượng sẽ lần nữa hãm sâu vào trong.

Thái Hậu đã nói như vậy, hắn chẳng lẽ vẫn không biết nặng nhẹ sao?

Hắn nghĩ, nếu có một ngày Hoàng Thượng vì biết được sự thật mà tức giận, hắn nguyện lấy cái chết để tạ tội. Chỉ cần Tây Chu yên ổn, Hoàng Thượng an khang, như vậy hắn cũng không thẹn với lương tâm.

Nghe thế, Nguyên Duật Diệp cũng yên tâm. Hắn thở dài một hơi, nhắm hai mắt lại.

Gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, hắn thật không có thời gian chú ý tới nàng. Có người hãm hại nàng, muốn hắn phế nàng, vậy hắn liền theo ý bọn họ. Hôm nay có lẽ sẽ không còn ai tổn thương nàng nữa.

Lần này, hắn chỉ phế phi, không ép nàng chuyển tới lãnh cung. Sống trong Cảnh Nhân Cung, mọi thứ vẫn đầy đủ, có lẽ nàng vẫn sẽ quen.

Thật ra, nàng không cần giải thích!

Kẻ hãm hại nàng không biết tình hình của Nguyên Chính Hoàn, nhưng hắn lại là người rõ ràng nhất. Nguyên Chính Hoàn trúng tình hoa, y có thể nhịn đau mà hôn nàng nhưng tuyệt đối không thể làm ra chuyện kia.

Mấy ngày nay, chỉ cần rảnh rỗi, hắn lại nhớ tới ngày đó nàng tới Quán Sư Cung.

Chủ động hôn hắn, còn...

A, hắn sao có thể không rõ chứ? Nàng là muốn dùng cách đó để chứng minh trong sạch của mình!

Hôm đó, hắn đau lòng không thôi, hiện tại mỗi lần nghĩ tới, hắn đều hận không thể cho mình mấy cái bạt tai. Là hắn không bảo vệ được nàng mới khiến nàng chịu nhiều ủy khuất như vậy.

Hắn đưa tay, tự đánh mình thật mạnh, dùng sức nghiến răng.

"Hoàng Thượng!" Trương công công hoảng sợ, vội xông lên trước, "Hoàng Thượng đừng như vậy, nương nương... Nương nương rất tốt, ngài không cần lo lắng, mỗi ngày nô tài đều qua Cảnh Nhân Cung mấy lần, Hoàng Thượng không cần phải lo lắng." Hắn vẫn gọi nàng là "nương nương" bởi vì hắn biết, trong lòng Nguyên Duật Diệp, nàng chưa bao giờ là phế phi.

Hoàn hồn, Nguyên Duật Diệp trầm giọng hỏi: "An Lăng Tễ đi thăm nàng sao?" Hắn cố ý không hạ lệnh cấm chính là muốn để An Lăng Tễ tới Cảnh Nhân cung, hắn biết, An Lăng Tễ thật sự rất quan tâm muội muội này. Hắn nghĩ, nếu không có mình bên cạnh, nàng ít nhất vẫn còn một ca ca yêu thương.

Trương công công sợ run lên, cuống quít gật đầu: "Vâng, An Lăng đại nhân đã đi thăm, nương nương rất tốt."

Vậy sao? Sắc mặt tái nhợt của Nguyên Duật Diệp lúc này mới thoáng hòa hoãn.

Trương công công không khỏi đổ mồ hôi lạnh, hắn biết một khi đã nói dối, hắn sẽ không thể dừng lại.

Nguyên Duật Diệp miễn cưỡng cười cười, đúng vậy, chỉ cần nàng tốt, hắn còn cầu gì hơn?

Chỉ cần nàng tốt, hắn có thể dùng toàn bộ sức lực đối phó kẻ khác.

Chỉ cần nàng tốt...

Trương Liêu tận tâm với hắn như vậy, hắn còn gì mà không yên tâm?

Chuyện của Mộ Dung Vân Sở, hắn vẫn luôn quan sát, hắn phải xem xem, Thừa Tướng rốt cuộc đang che giấu điều gì?

Thấy sắc mặt hắn đã tốt hơn, Trương công công mới dám mở miệng: "Hoàng Thượng, hôm nay Vương gia sẽ tiến cung, ngài định thiết yến ở đâu? Nô tài lập tức phân phó xuống."

Nguyên Duật Diệp hoàn hồn, qua nửa ngày mới trầm giọng: "Ngay tại tẩm cung của trẫm!"

Trương công công công sửng sốt, gật đầu: "Vâng, nô tài sẽ cho người đi chuẩn bị."

Hắn không nói nữa, Trương công công cũng thức thời không mở miệng.

...............................

Cảnh Nhân Cung.

Thượng Trang nhìn chằm chằm nam tử trước mặt, hắn nói Nguyên Duật Diệp cũng muốn nhìn xem Nguyên Chính Hoàn ở lại rốt cuộc là vì ai. Lời này đến tột cùng là có ý gì?

Thân thể có chút run rẩy, thanh âm của nàng cũng không ngừng run rẩy: "Hoàng Thượng... Muốn làm gì?" Nàng đột nhiên sợ hãi, sợ Nguyên Chính Hoàn vì mình mà ở lại. Chẳng biết vì sao, lời Mộ Dung Vân Sở nói khiến nàng bỗng nhiên nhớ tới ngày đó ở Vân Điền Quận, Nguyên Chính Hoàn nói, muốn nàng chờ y. Tới nay, nàng vẫn không rõ lời này có thâm ý gì.

Có lẽ càng không rõ, lúc tỉnh dậy mới càng hoảng hốt.

"Tiểu thư..." Phục Linh đột nhiên quỳ xuống, hướng Mộ Dung Vân Sở, "Thừa Tướng đại nhân, ngài cứu tiểu thư nhà nô tỳ đi!"

Mộ Dung Vân Sở cả kinh, bất giác quay đầu nhìn nàng.

Chuyện của Cảnh Nhân Cung, e rằng Nguyên Duật Diệp còn chưa biết, mà hắn không biết, đương nhiên là có nguyên nhân. Nàng sinh bệnh, đương nhiên là phải truyền thái y, truyền thái y rồi, chuyện này sợ rằng không thể tiếp tục giấu diếm.

Nếu đã có người tận lực che giấu, Mộ Dung Vân Sở hắn cũng không cần động tới vũng nước đục này.

"Phục Linh." Thượng Trang yếu ớt gọi, duỗi tay kéo nha đầu một cái.

Phục Linh nức nở nắm chặt tay nàng, thấy nàng lắc đầu.

Mộ Dung Vân Sở rốt cuộc là địch hay bạn, đến nay nàng vẫn chưa rõ, nhưng nàng mơ hồ nhận ra, hắn tới Cảnh Nhân Cung không phải để giúp nàng. Hắn tới vì có chuyện, mà rốt cuộc là chuyện gì, nàng lại không đoán ra.

Mộ Dung Vân Sở nhìn nữ tử trước mặt, nàng thật kiên cường, chuyện tới nước này, một câu mềm giọng cũng không chịu nói. Giờ khắc này, cũng không biết có phải vì đồng tình không, hắn thế mà mở miệng: "Tương lai, có lẽ ta có thể giúp người, cho người tự do."

Nàng rốt cuộc chỉ là tế phẩm cho trận cung đấu này, chỉ là một nữ tử thông minh không thoát được vòng xoáy quyền lực của họ. Chợt nhớ tới Mộ Dung Vân Khương, một khắc nàng ấy bị cuốn vào, lòng hắn vô cùng thống khổ. Mà nữ tử trước mặt này, kết cục chắc chắn còn bi thảm hơn Vân Khương, hắn cũng coi như là một kẻ tính kế nàng.

Thượng Trang khiếp sợ nhìn Mộ Dung Vân Sở, lời hắn nói khiến nàng càng khẩn trương. Có lẽ, không phải Nguyên Duật Diệp muốn làm gì, mà Mộ Dung Vân Sở hắn rốt cuộc muốn làm gì!

Nghĩ tới nay, sắc mặt lập tức thay đổi, nàng định mở miệng, nhưng lại không khống chế được mà ho khan.

"Tiểu thư!" Phục Linh vội đỡ lấy nàng.

Mộ Dung Vân Sở thấy vậy định tiến lên, cuối cùng lại dừng bước. Kỳ thật hôm nay tới không phải để thăm nàng, hắn tới vì chuẩn bị cho một việc, không ngờ lại thấy nàng như thế.

Thoáng chần chờ, hắn lấy một lọ sứ nhỏ trong ống tay áo ra đưa cho Phục Linh: "Cho tiểu thư nhà ngươi uống đi."

"Đây là..." Phục Linh giật mình.

"Hộ tâm hoàn." Hắn nhàn nhạt một câu. Cho nàng dùng không phải vì cứu nàng, mà nữ tử này đối với hắn vẫn còn tác dụng.

Phục Linh vội đổ ra, ngửi ngửi, đúng lúc thuốc tốt, lúc này mới an tâm cho Thượng Trang dùng.

Nàng thở hổn hển, hô hấp rất lâu mới bình thường trở lại. Ngước mắt nhìn Mộ Dung Vân Sở, nàng miễn cưỡng mở miệng: "Có lẽ Thừa Tướng hiểu sai ý rồi, ta và Vương gia căn bản không có gì cả." Lúc này Mộ Dung Vân Sở ra tay cứu nàng vì muốn uy hiếp Nguyên Chính Hoàn, ngoài nguyên nhân này ra, nàng thật sự không nghĩ được chuyện khác.

Không ngờ, Mộ Dung Vân Sở lại cười nói: "Vương gia đối với người thế nào ta không quản, ta chỉ biết, Vương gia có chuyện lừa gạt Hoàng Thượng."

Không khỏi cả kinh, nàng vẫn tỏ vẻ bình tĩnh hỏi: "Chuyện gì?"

Hắn nhìn nàng, qua nửa ngày mới trầm giọng: "Người chắc chắn biết."

Ánh mắt và ngữ khí của hắn lúc này khiến Thượng Trang không khỏi kinh hãi.v

Phục Linh nghe không hiểu bọn họ nói gì, nhưng thấy tiểu thư sắp không cường chống nổi, nàng vội đi tới đỡ lấy nàng ấy. Thượng Trang tựa vào nàng, lặng lẽ nhìn Mộ Dung Vân Sở.

"Thời điểm tìm được người và Vương gia, ta thấy các người lăn từ trên dốc xuống, mà Mạc thị vệ lại cách đó rất xa. Vương gia có chuyện đang giấu Hoàng Thượng!"

Phục Linh càng nghe càng hồ đồ, mà Thượng Trang nghe xong không khỏi chấn động, không tin mà nhìn nam tử trước mặt.

Đúng vậy, lỗ hỏng lớn như thế mà nàng chưa từng phát hiện.

Nguyên Chính Hoàn cho dù tâm tư cẩn mật e rằng cũng chưa tính toán tới chuyện ngày đó như Mộ Dung Vân Sở.

Cách xa Mạc Tầm như vậy, hai chân y tàn tật, thử hỏi hôm đó bọn họ sao có thể xảy ra chuyện?

Một mình Thượng Trang căn bản không thể dìu nỗi y.

Xem ra việc này ngay thời điểm tìm được bọn họ, hắn đã nghi ngờ, chẳng qua khi đó quá nhiều sự tình hỗn loạn, nhất thời nàng cũng không ngờ tới.

Nhưng nghe ngữ khí của hắn, Nguyên Duật Diệp có lẽ vẫn chưa nhìn ra vấn đề này.

"Ngươi muốn làm gì?" Thượng Trang cắn răng hỏi.

Mộ Dung Vân Sở lại cười hỏi: "Ta còn định hỏi Vương gia muốn làm gì?"

"Tại sao Thừa Tướng lại nhằm vào y?"

"Đơn giản là vì y có lý do khiến ta hoài nghi." Hắn đáp không chút do dự.

Thượng Trang giật mình, đúng vậy, Nguyên Chính Hoàn có quá nhiều thứ khiến người khác phải hoài nghi, chỉ riêng quan hệ giữa y và Lê Quốc cũng đủ để Nguyên Duật Diệp xử tử y mấy lần.

Nghĩ đi nghĩ lại, nàng đột nhiên muốn cười.

"Kỳ thật ngài không cần tốn sức đi tính toán y." Trên người Nguyên Chính Hoàn có tình hoa không thể giải được, sớm muộn gì y cũng sẽ chết.

A, hôm nay nàng cũng không sợ gì nữa, nàng cũng sắp chết rồi!

Mộ Dung Vân Sở không nói lời nào, đứng một lát mới xoay người rời đi.

Có lẽ rất nhanh hắn sẽ cho người rút khỏi cửa cung, khi đó An Lăng Tễ có thể vào thăm nàng.

.........................

Tháng bảy, thời tiết vô cùng oi bức.

Tất cả cửa sổ đều mở nhưng một cơn gió nhẹ lại chưa từng thổi vào Ngự Thư Phòng. Nam tử ngồi trước án thư đọc tấu chương nhíu mày, trên trán mồ hôi dày đặc.

Trương công công từ bên ngoài chạy vào, vội vã mở miệng: "Hoàng Thượng, mật báo của Dương tướng quân!" Dứt lời, hắn liền trình phong thư trong tay lên.

Nguyên Duật Diệp thả tấu chương xuống, nhận lấy mật thư, đọc xong liền vò nát.

Trương công công hoảng sợ, vội gọi hắn: "Hoàng Thượng..."

Hắn lúc này mới hoàn hồn, không nói gì cả. Hắn đứng lên đi tới bên cửa sổ, chắp tay, thẫn thờ nhìn cảnh sắc bên ngoài.

Trương công công theo sau, vừa quạt cho hắn vừa hỏi: "Hoàng Thượng muốn ăn chút gì không?"





Hắn không trả lời, qua nửa ngày, khóe miệng đột nhiên lộ ra ý cười, mở miệng: "Trẫm không đói. Trương Liêu, ngươi qua Cảnh Nhân Cung xem nàng đi." Chuyện bên này hắn cơ bản đã an bài thỏa đáng, chỉ không biết nàng sống có tốt không.

Trương công công sợ run lên, cả ngày nay, hắn đã chạy qua Cảnh Nhân Cung ba lần. Thở dài, hắn chỉ đành buông cây quạt trong tay xuống, lui đi.

Kỳ thật hắn căn bản không qua Cảnh Nhân Cung, cũng sợ chính mình đi rồi sẽ nhịn không được mà khiển trách lương tâm, ở trước mặt Hoàng Thượng để lộ dấu vết. Như vậy những gì hắn làm lúc trước sẽ như củi ba năm thiêu trong một giờ.

Thấy Trương công công đã ra ngoài, Nguyên Duật Diệp mới xoay người về án thư, tiếp tục đọc tấu chương khi nãy.

Trương công công trở về, chỉ nói tất cả đều mạnh khỏe, còn nói nghe được tiếng cười của nha đầu Phục Linh trong viện. Nghe xong, Nguyên Duật Diệp cũng bất giác cười cười, đây đúng là tính tình của Phục Linh, như vậy, hắn cũng an tâm.

Thời điểm về Càn Thừa Cung, Vân Phi đã đứng từ xa mà chờ.

Nguyên Duật Diệp không khỏi thất vọng, hôm nay thân ảnh đó đã không thể xuất hiện ở đây nữa rồi. Bước lên trước, thấy Vân Phi hành lễ, hắn chỉ "Ừ" một tiếng rồi nâng bước vào trong.

Vân Phi mỉm cười đi theo, một bên nói: "Thần thiếp biết Hoàng Thượng mấy ngày nay vì chính sự mà mệt nhọc, vì thế đã cho người nấu chút canh, Hoàng Thượng dùng thử đi."

Trương công công vội bước qua nhận hộp đồ ăn trong tay cung nữ.

"Không có việc gì thì về đi." Hắn không hề quay đầu, chỉ nhàn nhạt một câu.

Vân Phi cười xấu hổ, không chịu đi mà nhẹ giọng: "Vẫn là để thần thiếp Hoàng Thượng dùng canh." Nàng liếc nhìn Trương công công, ý bảo hắn lấy canh ra.

Nguyên Duật Diệp đi nhanh vào nội thất, ngồi xuống giường, nhắm mắt nói: "Trẫm muốn nghỉ ngơi, đều lui xuống đi."

"Hoàng..."

Vân Phi còn muốn nói gì đó đã bị Trương công công cướp lời: "Nương nương về trước đi, Hoàng Thượng mệt rồi."

Vân Phi không vui, chỉ là cũng không thể nhiều lời, đành hậm hực nói: "Vâng, vậy nô tỳ về trước, Hoàng Thượng nhớ bảo trọng long thể." Dứt lời, nàng ta hành lễ, xoay người ra ngoài.

Trương công công quay đầu nhìn: "Hoàng Thượng, canh này ngài có cần..."

"Mang qua Úc Ninh Cung cho Thái Hậu đi." Hắn không muốn uống nhưng cũng không định lãng phí, đưa cho Thái Hậu chẳng qua cho mọi người xem mà thôi.

Trương công công nhận lệnh lui xuống.

Nằm trên giường một lát, hắn bất tri bất giác chìm vào giấc.

Thời điểm tỉnh lại, thấy Ti Y đứng trước giường, hắn kinh hãi, lập tức bật dậy. Ti Y thấy hắn đã tỉnh, vội tiến lên dìu hắn, hỏi: "Hoàng Thượng dậy rồi sao?"

"Sao ngươi lại ở đây?"

"À, Thái Hậu nói mấy ngày nay Hoàng Thượng lao lực, lo lắng cung nữ bên này hầu hạ không tốt, vì thế liền điều nô tỳ tới hỗ trợ." Nàng dù sao cũng từng là người của Tề Hiền Phi, đối với Nguyên Duật Diệp đương nhiên tận tâm hơn bất cứ ai.

Nghe vậy, hắn chỉ gật đầu.

Ti Y lại nói: "Thái Hậu còn nói đa tạ chén canh của Hoàng Thượng."

Đúng lúc này, Trương công công tiến vào: "Hoàng Thượng, Vương gia đến rồi."

Nguyên Duật Diệp đứng dậy, để Ti Y hầu hạ thay y phục rồi mới ra ngoài.

Bên ngoài sớm đã chuẩn bị xong tiệc rượu, chỉ có một mình Nguyên Chính Hoàn. Thấy hắn tới, y mới xoay người, cười nói: "Hoàng Thượng hôm nay thật có nhã hứng."

Hắn cũng cười cười: "Hoàng thúc sắp phải về Thục Quận, trẫm nghĩ nếu đã có thời gian, chi bằng ngồi lại cùng hoàng thúc hàn huyên tâm sự." An tọa, ngoại trừ Trương công công, hắn cho tất cả cung nhân lui xuống.

Nguyên Chính Hoàn chỉ cười uống một chén rượu.

Nguyên Duật Diệp nhìn y, thoáng nhíu mày. Thời điểm ở Vân Điền Quận, y bị thương ở đầu, hôm nay đã tháo băng gạc, vết thương cũng đã lành. Hắn không khỏi hiếu kỳ, rốt cuộc là ai có bản lĩnh lớn như vậy có thể khiến y bị thương?

"Hoàng Thượng gần đây chính vụ bận rộn, khó có dịp an nhàn thoải mái truyền thần tiến cung." Nguyên Chính Hoàn buông chén rượu xuống, nói.

Hắn hoàn hồn, khẽ cười: "Cho dù bận rộn thế nào cũng có lúc rảnh rỗi. Lần này hoàng thúc trở về Thục Quận, trẫm đã chuẩn bị một phần hậu lễ, sẽ tặng trong đại hôn của người."

Nguyên Chính Hoàn cười yếu ớt, y hiểu ý tứ của Nguyên Duật Diệp, chẳng qua là muốn thăm dò y ở lại rốt cuộc có phải vì Thượng Trang hay không, vì thế mới lần nữa nhắc tới hôn sự với Trang Nhi.

Mười ngón tay dưới hoa phục thoáng buộc chặt, với Trang Nhi, y chỉ có áy náy.

Chỉ là Thượng Trang...

Nghĩ tới tình cảnh hiện tại của nàng, y đau lòng không thôi.

Nhìn sắc mặt trắng bệch của Nguyên Chính Hoàn, Nguyên Duật Diệp không cần tiếp tục dò hỏi cũng biết được điều hắn muốn biết. Ho khan một tiếng, hắn lại hỏi: "Sao hoàng thúc vẫn còn chưa quyết định hôn kỳ của mình?"

"Hoàng Thượng muốn thần quyết định thế nào?" Y nhàn nhạt hỏi lại.

Nguyên Duật Diệp giật mình, nhanh chóng cười nói: "Việc này hoàng thúc không nên hỏi trẫm."

Lúc này, Trương công công tiến tới rót rượu cho Nguyên Chính Hoàn, y không động, chỉ nói: "Chuyện của thần e rằng khiến Hoàng Thượng thất vọng rồi." Từ một khắc nhớ lại Thượng Trang, y đã quyết sẽ không lấy Trang Nhi.

Nguyên Duật Diệp nhíu mày: "Vậy sao? Khi đó trẫm cho rằng hoàng thúc rất yêu nàng ấy."

Y cười cười: "Hoàng Thượng, người không sợ làm sai, chỉ sợ không thể quay đầu." Hắn đã phế nàng, người khác nói nàng bất trinh, hắn thật sự tin nàng bất trinh sao? Nghĩ tới, hẳn không phải vậy.

Nguyên Duật Diệp không định kéo Thượng Trang vào cuộc nói chuyện này, hôm nay gọi y tiến cung chẳng qua chỉ để thăm dò.

"Nói như vậy, hoàng thúc căn bản không hề yêu Diệc Trang cô nương kia?"

Y ngước mắt: "Thần yêu ai, khẳng định trong lòng Hoàng Thượng vô cùng rõ ràng."

"Trẫm không rõ lắm." Hắn cắn răng.

"Hoàng Thượng đã phế nàng, tại sao không thể dứt khoát thả nàng đi?"

Nổi giận, nhưng lại không thể phát tiết, hắn cười lạnh: "Hoàng thúc cho rằng trẫm sẽ giao nàng cho người?"

Nguyên Chính Hoàn lắc đầu: "Thần chưa từng nghĩ như vậy." Bọn họ, ai cũng không phải kẻ dễ dàng buông tay.

"Hoàng thúc đúng là không sợ chết." Không ngờ y thân trúng tình hoa vẫn có thể vì nàng mà không chùn bước!

Nguyên Chính Hoàn miễn cưỡng cười cười: "Nếu sợ chết, ngày đó thần đã không uống hai chén rượu kia."

Thời điểm uống đúng là không ai ngờ hắn sẽ bỏ tình hoa vào trong, có điều, hắn khẳng định sẽ không một kích giết y như vậy. Tính tình của Nguyên Duật Diệp y rất rõ ràng, chỉ cần không phải độc khiến người lập tức mất mạng, y còn sợ cái gì, chỉ là, y thật sự không thể ngờ, bên trong lại có tình hoa.

Hối hận sao?

Y từng hỏi bản thân vô số lần, y chỉ có thể nói rằng, vì Thượng Trang, y không thể chịu nỗi đau đớn như vậy.

Bàn tay chậm rãi xoa xoa lồng ngực, y lên tiếng: "Hoàng Thượng vĩnh viễn sẽ không hiểu cảm giác này. Mỗi ngày, có thể ngài sẽ cảm thấy mình yêu nàng thêm một phần, chỉ tiếc, chẳng có điều gì chứng minh, ngay cả khi ngài yêu, ngài cũng phải kiềm nén." Nếu không có tình hoa, y cũng không biết nàng ở trong lòng mình lại nặng như vậy.

Nguyên Duật Diệp không khỏi chua xót.

Đúng vậy, Nguyên Chính Hoàn nói không sai.

"Thần muốn gặp nàng." Y lo lắng dư độc trong người nàng, cũng không biết hôm nay nàng sao rồi.

Ánh mắt xẹt qua gương mặt tái nhợt của nam tử đối diện, Nguyên Duật Diệp nặng nề hừ một tiếng: "Hoàng thúc hình như đang mắng trẫm lòng dạ độc ác thì phải? Chẳng qua chỉ phế nàng, trẫm chưa từng hạ lệnh cấm thăm hỏi." Chỉ cần y dám đi, hắn liền sảng khoái đồng ý.

Nghe vậy, Nguyên Chính Hoàn không khỏi chấn động, sắc mặt càng khó coi hơn: "Hoàng Thượng không hạ lệnh cấm, vậy tại sao tùy tùng Ngự Sử lại bị ngăn cản ngoài cửa?"

Nguyên Duật Diệp cả kinh, chỉ một cái chớp mắt, hắn bỗng nhiên chuyển hướng nhìn Trương công công.

Trương công công kinh hãi, lập tức quỳ xuống: "Hoàng Thượng thứ tội, nô tài..." Kỳ thật hắn căn bản không biết chuyện An Lăng Tễ tới thăm, Nguyên Duật Diệp hỏi, hắn chỉ qua loa có lệ.

Cảm thấy sự tình không ổn, Nguyên Duật Diệp lập tức đứng dậy, nhanh chóng ra ngoài.

Nguyên Chính Hoàn đưa mắt nhìn theo, lồng ngực bắt đầu đau đớn. Bộ dáng của Nguyên Duật Diệp lúc này khiến y không khỏi khẩn trương, có phải... Có phải Thượng Trang đã xảy ra chuyện không?

Trương công công vội đuổi theo, vừa chạy vừa gọi: "Hoàng Thượng, Hoàng Thượng nghe nô tài nói, Hoàng Thượng..."

Hắn nào còn thời gian nghe tên thái giám kia nói! An Lăng Tễ bị cản ngoài cửa, là ai ra lệnh?

Thấy Nguyên Duật Diệp xanh mặt ra ngoài, Mạc Tầm hoảng sợ, vội lao vào trong, chỉ nghe Nguyên Chính Hoàn phân phó: "Mạc Tầm, chúng ta qua Cảnh Nhân Cung."

"Chủ tử!" Hắn sợ nhất là thấy y qua đó, lại không ngờ, y thật sự muốn đi.

Bước chân bên dưới ngày càng nhanh, cái gì là phi tử sủng phi, cái gì là phế phi chứ! Cắn chặt răng, vô luận thế nào Nguyên Duật Diệp cũng không ngờ thì ra có người vẫn luôn gạt hắn!

Vậy Vu Nhi thì sao?

Nàng ấy sao rồi?

Càng nghĩ, hắn càng hoảng sợ.

"Hoàng Thượng!" Trương công công vội kéo ống tay áo hắn lại.

Hắn dùng sức gạt ra, phẫn nộ quát: "Cút!" Đợi qua Cảnh Nhân Cung xong, hắn sẽ từ từ xử lý tên thái giám này.

............................

Cảnh Nhân Cung.

Sau khi Mộ Dung Vân Sở rời đi, Thượng Trang không khỏi lo sợ bất an.

Phục Linh canh giữ bên giường khuyên nàng hãy nghỉ ngơi, nhưng nàng nhất quyết không chịu. Mở to hai mắt, hiện tại có thể làm gì, nàng cũng không biết, chỉ là bản thân không muốn ngủ mà thôi.

"Tiểu thư!" Nhìn tiểu thư ngày càng suy yếu, Phục Linh rất sợ, vừa nghĩ tới, nước mắt lại nhịn không được mà chảy xuống.

Cửa sau đột nhiên mở ra, Phục Linh kinh hãi, tưởng là gió, thời điểm quay đầu lại thấy một bóng người. Nha đầu định la lên, nhưng bàn tay kia đã nhanh chóng bịt miệng nàng, người đó thấp giọng: "Đừng kêu, là ta!"

Người tới mang khăn che mặt, một thân hắc y chỉ để lộ đôi mắt sáng ngời.

Thanh âm quen thuộc cùng bộ dáng quen thuộc kia...

Phục Linh bật khóc: "Thiếu gia, ngài cuối cùng cũng tới, tiểu thư... Tiểu thư..."

An Lăng Tễ nhìn nữ tử trên giường, sắc mặt lập tức thay đổi, vội vàng tiến lên bắt mạch cho nàng, trái tim trầm xuống: "Sao có thể như vậy? Muội ấy sao lại trúng độc?" Hoàng Thượng sao có thể bỏ mặc muội ấy ở nơi này mà không hỏi thăm chứ?

Thượng Trang híp mắt, đợi nhìn rõ người trước mặt liền nở nụ cười yếu ớt: "Phục Linh, ta... Ta hình như trông thấy ca ca." Chẳng biết tại sao, gặp được An Lăng Tễ, nàng lại cao hứng như vậy.

An Lăng Tễ không khỏi khó chịu, muội ấy cho rằng mình đang nằm mơ sao?

Hắn cúi người ôm lấy nàng, khi đó hắn từng hứa, nếu nàng sống không tốt, hắn sẽ liều mạng đưa nàng xuất cung, hôm nay hắn sẽ thực hiện!

Phục Linh nước mắt tung hoành, cười nói: "Tiểu thư, đúng là thiếu gia, thật là thiếu gia! Thiếu gia tới cứu người rồi!"

Thượng Trang chấn động lúc này mới hoàn hồn. Ánh mắt lặng lẽ nhìn người trước mặt, nàng cố hết sức đưa tay chạm vào gương mặt hắn, cảm giác thật chân thật!

"Ca!" Nàng kinh ngạc gọi, nhưng chỉ một khắc sau thanh âm kia, nước mắt cuối cùng lại như đê vỡ.

Thì ra nàng không hề kiên cường như vậy.

Trong lòng nàng, lúc này hắn là người thân, vì thế ở trước mặt hắn, nàng mới có thể mềm yếu.

Nhìn nữ tử sắc mặt tái nhợt nằm trong lòng, trái tim An Lăng Tễ đau như dao cắt. Chăm chú nhìn nàng, hắn an ủi: "Đừng sợ, ca tới rồi, không sao nữa, đừng sợ, ca đưa muội đi."

"Ca!" Nàng thấp giọng gọi một tiếng. Mấy ngày nay cố gắng cường chống, hiện tại nàng thật sự không kiên cường nổi nữa rồi, nàng rất muốn ngủ, nàng mệt quá.

Phục Linh thấy hắn một thân dạ hành, tự nhiên biết lần này là hắn lén trộm vào, nàng vội vàng đứng dậy lấy khăn che mặt cho hắn, nói: "Thiếu gia nhất định phải cứu tiểu thư."

An Lăng Tễ giật mình, đột nhiên phát hiện một vấn đề.

Hắn chỉ có một mình, dẫn Thượng Trang ra ngoài đã vô cùng khó khăn, còn lại Phục Linh phải làm sao đây? Hắn bất giác đưa mắt nhìn Thượng Trang, lúc này nàng đã kiên trì không nổi, rơi vào hôn mê. Nếu còn tỉnh, nàng ấy chắc chắn sẽ không bỏ mặc Phục Linh.

Thấy hắn do dự, Phục Linh vội lắc đầu: "Thiếu gia không cần quản nô tỳ, mau tranh thủ thời gian đưa tiểu thư đi đi! Nô tỳ bắt buộc phải ở lại, nếu không để bọn họ phát hiện, rất nhanh sẽ đuổi kịp hai người." Thời điểm nói lời này, thân thể nàng nhịn không được mà run rẩy. Nói không sợ, đó là giả, nhưng nàng trước sau vẫn sẽ lựa chọn làm vậy.

"Phục Linh, ta..."

"Thiếu gia đi mau!" Nàng đẩy hắn.

An Lăng Tễ cắn răng, cuối cùng quyết định ôm lấy Thượng Trang theo đường cũ rời đi.





Địa hình nội cung hắn vô cùng quen thuộc, trên đường không hề gặp trở ngại nào. Chỉ là hôm nay ra ngoài, dẫn theo một người không còn đơn giản như vậy. Mắt nhìn nữ tử trong lòng, hắn lại cảm thấy hạnh phúc, đoạn đường này, hắn sẽ liều cả mạng mà ra ngoài.

Nhìn thân ảnh kia biến mất, Phục Linh nhếch miệng cười. Kỳ thật, nàng rất muốn cười ra tiếng, chỉ là không biết tại sao, một chút khí lực cũng không có. Có lẽ, là nàng thật sự nhát gan.

Đóng cửa sổ thật kỹ, quay lại mặc y phục của tiểu thư, nàng ngồi trước bàn trang điểm, tùy tiện tìm mấy món trang sức Hoàng Thượng ban thưởng đeo lên.

Kiểm tra mấy lần, xác định cửa sổ đã đóng chặt, lúc này, nàng cầm nến đốt mỗi góc của tẩm cung.

Ôm đầu gối ngồi trên giường, nội tâm nàng thật rất sợ hãi.

Nhưng nàng vô cùng rõ ràng, hoàng cung không phải chợ bán thức ăn, không phải nói muốn tới là tới, thiếu gia mạo hiểm vì tiểu thư như vậy, vì sao nàng không thể?

Chỉ cần Cảnh Nhân Cung cháy, mọi ánh mắt sẽ đổ dồn vào nơi này, ít nhất thiếu gia có thêm cơ hội đưa tiểu thư ra ngoài, không phải sao?

Nếu như nàng chết rồi, người khác sẽ nghĩ tiểu thư đã chết, thế càng tốt, tới lúc đó, bọn họ sẽ chỉ phát hiện thiếu đi một nha đầu, là người không đáng nhắc đến.

Nhịp tim nhanh dần, nàng không tự chủ mà xoa ngực, tay chạm đến ngọc bội cất trong y phục, nàng mới nhớ, vật này quên trả tiểu thư.

Phục Linh cắn răng, lúc này khẩn trương như vậy, nàng xác thật chẳng nhớ việc gì. Mà thôi, chỉ cần tiểu thư sống tốt, còn lại quản làm gì.

Bất tri bất giác, không ngờ nàng lại nhớ tới gương mặt lạnh như tảng băng ngàn năm kia.

Vội vàng lắc đầu, giờ phút này sao còn nhớ tới Mạc Tầm chứ?

Âm thầm mắng, hiện tại không thể gặp hắn nữa rồi.

Nghĩ đến, nàng lại đột nhiên khóc lên, Mạc Tầm liệu có vì cái chết của nàng mà thương tâm không?

Nguyên Duật Diệp đi được nửa đường, bắt gặp một thái giám vội vàng chạy tới, quỳ xuống báo: "Khởi bẩm Hoàng Thượng, Cảnh Nhân Cung cần lấy nước!"

"Ngươi nói cái gì?" Hắn lập tức ngước mắt, quả nhiên nhìn thấy hướng của Cảnh Nhân Cung có ánh lửa.

Thái giám vẫn cúi đầu: "Nô tài đến xin chỉ thị, nên cứu hỏa hay không?"

"Không cứu được, cả đám đừng hòng sống sót!" Hắn quát một tiếng.

Trương công công cũng bị dọa tới sắc mặt trắng bệch, đang êm đẹp sao lại xảy ra hoả hoạn?

Thấy Nguyên Duật Diệp nâng bước chạy về hướng Cảnh Nhân Cung, sắc mặt Nguyên Chính Hoàn vô cùng khó coi, là ai phóng hỏa chứ?

Thời điểm từ xa nhìn thấy, Mộ Dung Vân Sở cũng cả kinh, hắn vốn định dẫn dụ Nguyên Chính Hoàn qua Cảnh Nhân Cung, lại không ngờ trước khi hắn động thủ, Nguyên Duật Diệp đã đi rồi. Thoáng chần chờ, hắn cuối cùng vẫn nâng bước đi về hướng Cảnh Nhân Cung.

..............................

An Lăng Tễ thấy trước mặt có hai thị vệ, vội vàng lách mình trốn sau trụ hành lang, lại mơ hồ nghe nói Cảnh Nhân Cung đi lấy nước, Hoàng Thượng hạ lệnh mọi người nhanh chóng cứu hỏa.

Hắn không khỏi quay đầu nhìn, nội tâm chấn động, Phục Linh!

Người khác không rõ, nhưng hắn sao có thể không biết chuyện gì đang xảy ra?

Nữ tử trong lồng ngực rên lên một tiếng, An Lăng Tễ hoàn hồn, Phục Linh không thể bỏ mạng oan uổng như vậy, hắn nhất định phải đưa Thượng Trang an toàn ra ngoài.

................................

Thời điểm Nguyên Duật Diệp xông vào tẩm cung, chỉ thấy thế lửa từ tẩm cung lan rộng, Mộng Dung Vân Sở và Nguyên Chính Hoàn cũng đã chạy tới.

"Hoàng Thượng!" Trương công công sợ hãi kêu lên, thấy hoàng đế định xông vào trong liền vội vàng kéo hắn lại.

Mộ Dung Vân Sở nhíu mày, hắn đoán không sai, Nguyên Duật Diệp vẫn rất quan tâm nàng ấy, chỉ là không thể để hắn xông vào. Nếu hắn vào trong rồi, chuyện của Nguyên Chính Hoàn sao có thể thay đổi?

Nghĩ nghĩ, Mộ Dung Vân Sở vội đi tới giữ chặt hắn: "Hoàng Thượng không thể!" Lòng bàn tay dùng chút lực, hắn biết thương thế của hoàng đế vẫn chưa khôi phục, hiện tại không cần dùng sức vẫn có hiệu quả.

Lồng ngực đau nhức một hồi, Nguyên Duật Diệp nhịn không được mà khom lưng.

"Hoàng Thượng!" Trương công công sợ hãi vội đỡ lấy hắn.

Thế lửa đã lớn, đợi dập hết, người bên trong còn có thể sống sao? Giờ phút này không ai dám vào, vào chắc chắn sẽ chết. Mạc Tầm khẩn trương đè thân thể Nguyên Chính Hoàn xuống, hắn sợ y sẽ xông vào. Mà hắn cũng cắn răng, hắn đương nhiên không quên, Phục Linh còn ở bên trong.

"Khụ khụ khụ..." Trong tẩm cung truyền tới tiếng ho khan của nữ tử.

Lồng ngực đau nhói, Nguyên Chính Hoàn cầm ba cây ngân châm đâm vào huyệt đạo, cắn răng muốn đứng lên...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 1 lượt.
loading...