Phi thiên

Chương 1145: Hạnh viên (2)

Nhóm dịch: Quân Đoàn Sói

Cho nên người ta cũng không cản hắn nữa, đồng dạng cũng cảnh cáo hắn chớ đi lộn xộn.

Sau khi đi lại khoảng nửa canh giờ, phát hiện thật ra cũng không có gì đẹp mắt, linh thảo trồng ở chỗ này lại không dám tùy tiện hái, ngay cả động cũng không được động, thật sự không có ý nghĩa.

Đi tới một ngã ba, hết nhìn đông tới nhìn tây một chút, ánh mắt lại rơi vào đỉnh núi mây tía ngất trời, do dự một chút, cuối cùng hắn quyết định đi lên trên đỉnh núi.

Đi tới phía trước đền thờ ngọc thạch trên đỉnh núi, chỉ thấy hai chữ cổ “Hạnh viên” trên tấm bảng phía trên, đứng ở cửa vườn cũng có thể ngửi thấy được một trận mùi hương ngọt ngào thấm vào tim gan, bên trong vườn là một mảnh rừng hạnh cổ xưa cao lớn tráng kiện mọc đầy quả hạnh màu đỏ trắng, rất là khả ái mê người.

Một mảnh kia mây tía mờ mịt trong rừng, chân chính giống như tiên cảnh.

Miêu Nghị đứng ở cửa hết nhìn đông tới nhìn tây, thấy không có ai, chắp tay sau lưng xông vào.

Khoan hãy nói, vừa đi vào nơi này, lập tức làm cho người ta có một loại cảm giác tinh thần sảng khoái.

Hít sâu một hơi, vẻ mặt Miêu Nghị thoáng co giật, ở nơi này có Linh khí phiêu đãng, hơn nữa linh khí rất nồng đậm, đoán chừng nếu ai tu luyện ở chỗ này, mặc dù không hơn sử dụng linh đan diệu dược và Nguyện Lực châu..., nhưng cũng đủ đẩy nhanh tiến độ tu luyện, thật là phúc địa tu luyện!

Đây là lần đầu hắn nhìn thấy một nơi có linh khí nồng đậm như thế, ánh mắt rơi vào những cây hạnh kia, suy nghĩ loại quả hạnh gì lại đặc biệt đặt trồng ở nơi phúc địa như vậy.

Mới nhìn sơ qua chẳng qua phát hiện quả hạnh nơi này lớn hơn bình thường một chút, mở pháp nhãn nhìn kỹ, không nhìn không biết, vừa nhìn mới phát hiện trong quả hạnh đỏ hồng đã chín mơ hồ tràn ngập các loại màu sắc lưu quang, những trái cây còn chưa chín hoặc xanh hoặc trắng cũng không thấy được tình hình như thế.

Chẳng lẽ đây là quả tiên trong truyền thuyết? Trong lòng Miêu Nghị thầm nhủ, ánh mắt tránh gấp, đoán chừng là đúng rồi, nơi này dù sao cũng là vùng đất trực thuộc Thiên đình.

Quả tiên hắn cũng từng hưởng qua, nhưng đó là quả tiên do Tinh Hoa Tiên thảo kết xuất, trái cây do Tinh Hoa Tiên thảo kết xuất chỉ có thể chữa thương, tiên hạnh này không biết ăn sẽ thế nào, nhiều quả như vậy tùy tiện hái một quả hẳn là không nhìn ra chứ?

Nhìn đông nhìn tây, lại nhìn đông nhìn tây, quay đầu nhìn cửa, phát hiện cách cửa quá gần, nếu có người đến sẽ có thể nhìn thấy, từ từ quan sát bốn phía, rón ra rón rén lặng lẽ đi vào chỗ sâu của vườn hạnh.

Đi tới một nơi cành cây rủ xuống khá thấp, trái cây rất khả ái mê người nằm trên đỉnh đầu, có thể đụng tay là đến, không cần làm phép cũng có thể hái được.

Trái tim nhỏ của hắn bang bang trực nhảy, Miêu đại cư sĩ rất là khẩn trương, chậm chạp không dám động thủ!

Có thể bị phát hiện hay không? Có thể bị nhìn thấy hay không? Trong lòng Miêu đại cư sĩ cứ tự hỏi, trong lòng rất quấn quýt, một khi gặp chuyện không may có thể bị phiền toái lớn rồi.

Lắng tai lắng nghe, cộng thêm hết nhìn đông tới nhìn tây... Cuối cùng lại giả bộ làm như không có chuyện gì xảy ra bỏ đi, nhưng vòng quanh mấy cây lại ẩn núp, sau khi quan sát chung quanh một lúc, hắn lại đi vòng lại phía dưới cây hạnh có thể đụng tay đến.

Một lần nữa cẩn thận hết nhìn đông tới nhìn tây, từ từ giơ tay lên túm lấy một quả ở phía trên, sờ vào tay lạnh như băng.

Nhưng tay vừa để xuống, một lần nữa nhìn chung quanh, tay lại giơ lên túm lấy quả hạnh. Hái hay không hái, sự do dự khiến hắn sắp phát điên.

Cuối cùng quyết định chắc chắn, một tay nắm chặt quả hạnh, chậm rãi quan sát bốn phía, trên tay dùng sức, muốn hái quả hạnh xuống.

Kết quả kỳ quái chính là, mặc dù dùng lực rất lớn cũng hái không được, làm phép cũng không được. Một cành cây cũng bị hắn kéo cong xuống.

Mẹ kiếp! Thật vất vả lắm mới quyết định làm kẻ trộm trái cây một lần... Miêu Nghị tức đến phát điên rồi, một tay khác lập tức túm lấy nhánh cây, một tay làm phép túm lấy quả hạnh chuẩn bị vắt mạnh.

Ai ngờ đúng lúc này, bên tai nghe thấy từ sâu trong vườn hạnh truyền đến tiếng bước chân, Miêu Nghị cả kinh, nhanh chóng buông tay.

Đáng sợ chính là, chạc cây vừa túm cong rất đàn hồi, đột nhiên bắn vào nhánh cây khác. Nếu bắn ra thanh âm xuất ra còn không phải rất lớn!

Miêu đại cư sĩ thiếu chút nữa bị hù dọa đến mức tim gan nhảy ra, nhanh chóng làm phép túm lấy, mạnh mẽ túm lấy cành cây bị bắn lên trong hư không, từ từ giắt lại vị trí cũ. Sau đó lặng lẽ, rón rén núp phía sau một gốc cây hạnh, nhanh chóng ngừng thở, may là cây hạnh nơi này cũng không biết bao nhiêu tuổi, thân cây khá lớn, một hai người cũng ôm hết không hết, có thể che kín được một người.

Nhưng ánh mắt thoáng nhìn lên quả hạnh vừa định hái, trái tim nhỏ một lần nữa nhảy bang bang, nhánh cây kia vẫn khẽ đung đưa, trong lòng chỉ có thể khấn cầu, hi vọng không bị phát hiện, tiếng bước chân đã gần, đã không tiện làm phép cố định, nếu không chắc chắn sẽ bị phát hiện được pháp lực ba động.

Chỉ chốc lát sau, từ chỗ sâu trong vườn hạnh đi tới ba người, hai vị kim giáp thần nhân, còn có một lão đầu mập râu tóc bạc trắng cầm quải trượng trong tay.

Vẻ mặt ba người đều khẩn trương, hết nhìn đông tới nhìn tây, đi tới phía trước cây hạnh Miêu Nghị mới vừa định hái, có lẽ quả hạnh ở đây mọc quá thấp, cộng thêm đang ở trước mắt khẽ rung động mê người, một gã kim giáp thần nhân đột nhiên nói:

- Quả này chín rồi, thổ địa, hái quả này được chưa.

Lão đầu mập trợn mắt nói:

- Ngươi điên rồi, lần trước khi sơn thần đi qua nơi này còn cố ý ngẩng đầu nhìn mấy cái, hiện tại nếu không có sơn thần nhất định có thể nhìn ra. Các ngươi còn chưa tới cửa đã đứng đây, kêu các ngươi không được vào, các ngươi cứ muốn chạy vào, hai tên giữ cửa không có ở đây, rất dễ làm cho người ta hoài nghi có biết không?

Miêu Nghị cẩn thận trốn phía sau gốc cây nín thở ngưng thần nghe vậy cũng ngẩn ra, chẳng lẽ bọn họ cũng tới đây trộm trái cây hay sao?

Một vị kim giáp thần nhân “xì” một tiếng, nói:

- Chúng ta không vào, quỷ biết ngươi hái trộm được bao nhiêu, vạn nhất ngươi giấu một mình không chia đều thì phải làm sao?

Lão đầu đè ép tiếng nói cắn răng nói:

- Đã nói là mỗi người năm quả, chẳng lẽ ta còn dám hái nhiều? Trái cây ở đây cũng có số.

Vị kim giáp thần nhân khinh thường nói:

- Trái cây cũng không phải quả nào cũng có thể trưởng thành, cũng có quả không được thiên thời mọc hỏng, mỗi lần đều có báo cáo tổn hại, quỷ biết ngươi có thể gian lận hay không.

- Ngươi...

Lão đầu mập nổi giận.

Miêu Nghị núp phía sau gốc cây hạnh nghe tới đây, thì ra đúng là bọn tới trộm quả, hơn nữa còn là biển thủ, hai tên giữ cửa đã thông đồng cấu kết với thổ địa ở đây.

Một gã kim giáp thần nhân khác kịp thời lên tiếng, làm người hoà giải nói:

- Được rồi được rồi, hái nhanh rồi đi ra, ở đây lâu cẩn thận bị phát hiện.

Ba người lập tức bước nhanh ra ngoài.

- Đứng lại! Dám biển thủ!

Một tiếng “hừ” lạnh vang lên, Miêu Nghị gác một tay sau lưng ung dung từ phía sau gốc cây hạnh đi ra ngoài.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.7 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như muoi an va dam co 9 cong dung than ky ai biet duoc lien luu lai dung ngay, co phai khi tung kinh niem phat ma hon tram la nghiep con nang những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.