Phi thiên

Chương 1490: Thập lục tự chân ngôn (Thượng)

Sau khi hoàn thành, Minh Chiếu ngẩng đầu nhìn Mộc Sâm trưởng lão. Trưởng lão mỉm cười, vươn tay mời, tỏ vẻ hắn có thể trở về chỗ ngồi.

Minh Chiếu cười khổ lắc đầu một tiếng, không cần phải nói. Khảo hạch này vừa rồi hắn không có thông qua. Hắn chỉ có thể ôm quyền một cái rồi quay người đi xuống. Sau đó hắn nói với Miêu Nghị:

- Cư sĩ, tới ngươi lên thử một lần đó.

Miêu Nghị căn bản không muốn nhận chiêu đãi nhiệt tình gì cả, hắn nói:

- Ngay cả tiền bối cũng không thể thông qua khảo hạch, ta cũng không cần thử.

Sau đó hắn quay người nhìn về phía Sài Quận, nói:

- Đại sư huynh lên trước đi, y phục ta dính rượu, phải lau một chút.

Cái này được không? Sài Quận nhìn về phía Minh Chiếu, hắn cũng muốn đi lên mở mang tầm mắt một chút.

Minh Chiếu cũng lơ đễnh, gật đầu. Vì vậy Sài Quận vui vẻ đứng dậy, chạy tới đài chào một câu, sau khi nghe thánh nữ nói quy tắc. Sau khi suy nghĩ một phen, cũng xoay mâm tròn tạo thành tám chữ. Kết quả cũng giống như Minh Chiếu, bị Mộc Sam trưởng lão mời xuống.

Sài Quận vẫn chưa thỏa mãn, nhưng mà không được thử mâm tròn này lần thứ hai. Cho nên hắn chỉ có thể tiếc nuối đi xuống dưới.

Miêu Nghị đã không có ý lên đài, Sài Quận trở lại rồi hỏi hắn:

- Không cần lau, đổi bộ y phục khác là được rồi.

Ngụ ý là thúc hắn đi lên thử một lần.

Kết quả Miêu Nghị lại quay đầu về phía đại mỹ nữ Nhị sư tỷ gật đầu, ý bảo nàng lên. Hắn nói bận lau y phục là giả, hắn không muốn làm khách nhân tôn quý nhất là giả, khôn muốn bị nhiệt tình chiêu đãi lần nữa mới là thực.

Hạ Nam Nhi cũng không khách khí. Thấy Minh Chiếu không có phản đối, nàng đứng dậy rời bàn. Nhẹ nhàng đi lên rồi hành lễ. Sau khi nghe thánh nữ nói qua quy tắc, lập tức hít sâu một hơi lấy tinh thần. Lặng lặng nhìn vào mâm tròn. Nàng suy nghĩ một lúc lâu, mới thử kích thích tám chữ bên trên mâm tròn.

Cho dù suy nghĩ thật lâu, nhưng mà cũng không thể nào thay đổi kết cục được. Lại bị Mộc Sâm trưởng lão vươn tay mời xuống. Mà Mộc Na thánh nữ thì nhanh chóng đem mâm tròn trở lại vị trí cũ

Miêu Nghị quyết tâm không muốn đi lên. Sau khi Hạ Nam Nhi trở về, tiếp theo lại có người chạy lên thử. Mặc kệ có thể thành công hay không, cũng coi như là đại khai nhãn giới.

Kết quả cũng giống vậy, thất bại quay về. Lại đổi một người khác tiếp tục lên.

Đợi tới khi Chung Ly Khoái đi lên cũng thất bại. Mười một sư huynh đệ từng người đi lên, từng người đều lui xuống. Kể cả Minh Chiếu, mười hai người toàn bộ đều thử xong. Rất tiếc, không ai có thể trở thành khách nhân tôn quý nhất của bộ tộc tinh linh.

Nhưng mà Mộc Sâm trưởng lão hiển nhiên không muốn buông tha cho một con cá lọt lưới nào. Hắn nhìn chằm chằm vào Miêu Nghị phía dưới, hiện trường tức thì yên tĩnh. Ánh mắt mọi người đều nhìn chằm chằm vào Miêu Nghị.

Chuyện này khiến cho Minh Chiếu ở đằng trước ho khan một tiếng:

- Cư sĩ, lên trên thử một chút đi, cũng không tổn thất gì.

Miêu Nghị hắc hắc cười khan nói:

- Ta thì thôi đi. Ngay cả các ngươi cũng không thông qua khảo nghiệm, ta cũng không muốn đi lên bêu xấu.

Ai ngờ Mộc Sâm trưởng lão rất không khách khí lên tiếng:

- Người không muốn tiếp nhận khảo nghiệm là xem thường bộ tộc chúng ta. Cánh rừng rậm này không chào đón hắn tới. Nếu như ngươi không muốn tiếp nhận thì xin mời rời khỏi, ngay lập tức.

...

Miêu Nghị á khẩu không nói gì được. Không phải chứ, không chơi thì đuổi ta đi? Nghiêm trọng như vậy sao?

- Cư sĩ.

Minh Chiếu nhìn hắn rồi gật đầu, ý bảo hắn đi lên. Kỳ thực Miêu Nghị kiên quyết không lên cũng không phải mấu chốt, Miêu Nghị đi cũng không sao. Mấu chốt là Minh Chiếu không muốn bởi vậy mà đắc tội với người bộ tộc này. Dù sao thời gian kế tiếp còn phải tìm đồ trên địa bàn người ta.

Người ta đã nôói tới mức này, Miêu Nghị có thể nói gì được chứ? Để hắn rời khỏi hắn cũng không chịu. Không tìm được Đại Ma Vô Song quyết hắn đâu có nguyện ý rời đi? Nếu không hắn cũng không ngàn dặm xa xôi chạy tới đây. Vì vậy hắn đành đi lên.

Nhưng mà cũng không sao cả, chơi đùa thì chơi đùa. Dù sao cũng không tổn thất gì cả. Chỉ là không muốn bị nhiệt tình chiêu đãi như vừa rồi thì làm lung tung một lần, như vậy nhất định sẽ không có cách nào thông qua khảo nghiệm. Miêu Nghị thầm nhủ trong lòng, đi lên trên.

Người bị dính toàn rượu khiến cho toàn thân Miêu Nghị trở thành màu xanh, rất dễ khiến cho người ta chú ý. Sau khi đi tới bên cạnh mâm tròn, Miêu Nghị chắp tay hành lễ. Ánh mắt tùy tiện quét qua vô số chữ trên mâm tròn. Hắn không quá coi trọng chữ nào, ánh mắt lại nhìn về phía thánh nữ Mộc Na, lập tức ngẩn ngơ.

Ánh mắt thánh nữ Mộc Na thanh tịnh mà sáng ngời. Thân thể trắng bóc, nhìn gần càng thuần khiết khó có thể hình dung. Nàng đang giảng giải cho Miêu Nghị nên tiếp nhận khảo nghiệm thế nào. Miêu Nghị dường như bị kim đâm, ánh mắt chậm rãi chuyển qua mâm tròn, kinh ngạc nhìn qua tám chữ Pháp tùy tâm động, âm dương chi cực mà vừa rồi thiếu chút nữa hắn đã xem nhẹ. Đồng tử bỗng nhiên co rút lại, thân thể đứng sừng sững. Ngay cả Thánh nữ Mộc Na nói xong hắn vẫn không có chút phản ứng nào.

Người khác có lẽ không hiểu thấu tám chữ này, nhưng mà đối với Miêu Nghị mà nói, hắn lại quen thuộc tới mức không thể quen thuộc hơn. Tám chữ đầu trong chân ngôn mười sáu chữ của Tinh Hỏa quyết, hắn sao lại không biết cơ chứ?

Phản ứng của Miêu Nghị có chút không đúng, hắn đưa lưng về đám người phía dưới, cho nên người phía dưới cũng không biết được hoàn cảnh. Chỉ cho rằng hắn đang suy nghĩ nên điền chữ nào.

Thế nhưng Thánh nữ Mộc Na lại chú ý tới, nàng quay đầu lại nhìn Mộc Sâm trưởng lão. Mà Mộc Sâm trưởng lão cũng chú ý tới biểu hiện dị thường của Miêu Nghị. Nhất là phản ứng thất thố, đồng tử co rút lại của Miêu Nghị khiến cho Mộc Sâm trưởng lão lập tức ngừng thở. Lẳng lặng nhìn chằm chằm vào phản ứng của Miêu Nghị, mơ hồ có thể nhìn ra được hắn có chút chờ mong.

Trong lòng Miêu Nghị như có sóng to gió lớn, tám chữ trong mười sáu chữ đầu của Tinh Hỏa quyết sao lại xuất hiện ở chỗ này? Chẳng lẽ là trùng hợp? Nếu như là trùng hợp, vì sao phía trước lại chỉ có tám chữ, còn tám chữ sau lại trống? Chẳng lẽ Tinh Hỏa quyết cũng tới từ Vạn trượng hồng trần? Hoặc là nói cũng tới từ Đại thế giới. Nếu không mười sáu chữ đầu tại sao lại xuất hiện ở đây?

Sau khi dần dần hồi phục lại tinh thần, Miêu Nghị kinh nghi bất định ngẩng đầu lên nhìn thánh nữ Mộc Na, lại nhìn về phía Mộc Sâm trưởng lão. Dường như muốn từ trên mặt hai người nhìn ra chút manh mối. Không biết vì sao vẻ mặt và ánh mắt Mộc Na rất là tinh khiết, Mộc Sâm trưởng lão cũng không thể nhìn ra được chút biểu hiện gì. Manh mối hắn muốn cũng không tìm thấy.

Mộc Sâm trưởng lão nhìn thấy vẻ kinh nghi bất định trong mắt Miêu Nghị, hắn vươn tay mời:

- Khách quý nếu như đã cân nhắc xong thì mời động thủ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.7 /10 từ 3 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như day vet biet noi, truyen cuoi chang ngo rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.

loading...
DMCA.com Protection Status