Phi thiên

Chương 1845: Bảo tàng tiếp theo (Hạ)

Cao Quan bình tĩnh nói:

- Vi thần không cần cho bọn họ mặt mũi, chỉ làm chuyện mình nên làm.

- Được rồi!

Thanh chủ đưa tay vỗ vỗ vai hắn, chắp tay đi qua giữa hai người, đứng im lặng bên bờ ruộng.

Cao Quan và Tư Mã Vấn Thiên đi theo, Tư Mã Vấn Thiên nhìn Cao Quan lắc đầu, không biết cảm thán cái gì.

- Luyện ngục chi địa có cửa ra khác!

Thanh chủ than nhẹ một tiếng, ngẩng đầu nhìn lên trời, hắn nói:

- Chẳng lẽ hôm nay gió bắt đầu thổi?

Nửa tháng sau, triều đình Thiên đình sinh ra sóng to gió lớn...

- Chuyện gì?

Miêu Nghị bước vào động thiên phúc địa của Vân Tri Thu liền hỏi.

Hắn gần đây trốn đi tu hành tới chỗ Cơ Mỹ Lệ tĩnh tu, tìm hiểu chuyện mở không gian, rất có thu hoạch. Đương nhiên, tìm hiểu mở không gian chỉ là thứ nhất, hắn cũng muốn thử tư vị mỹ nhân chân dài, hắn muốn thu thập mỹ nhân, nếu cứ cò kè mặc cả với tiểu thiếp của mình, hắn không có cảm giác thành tựu gì cả, hắn phát hiện Cơ Mỹ Lệ đã thả lỏng, ít nhất đã không bài xích hắn động thủ động cước với nàng, trên tay chiếm không ít tiện nghi.

Cho dù Cơ Mỹ Lệ giữ vững phòng tuyến, nhưng Miêu Nghị cảm giác mình phá phòng tuyến không xa, cuộc sống gia đình tạm ổn nên rất thoải mái, nếu không hắn cũng quá tịch mịch trên con đường tu hành dài đằng đẵng.

Vân Tri Thu tiếp nước trà Thiên Nhi bưng tới đặt ở trước mặt Miêu Nghị, sau đó ngồi bên cạnh, nói:

- Ngưu Nhị, ta vừa nghe được tin tức, buổi trưa có ba đại thống lĩnh bị giết, cho nên đây là tuyên chiến với các lộ nguyên soái, nghe nói đã tập trung bắt đào phạm, trên đường đuổi giết tới luyện ngục chi địa nhưng hung thủ đã chạy thoát.

Miêu Nghị gật đầu nói:

- Tin tức của ngươi thật nhanh, việc này ta đã biết từ mấy ngày trước, nghe nói xuất động ba tu sĩ pháp lực vô biên vẫn để hung thủ chạy trốn, chậc chậc! Người dám làm loại chuyện này cũng có vài phần bản lĩnh, cũng không biết hung thủ là người nào, có đủ can đảm. Bên kia xảy ra chuyện không quan hệ tới chúng ta, ngươi gọi ta tới vì việc này?

Vân Tri Thu trịnh trọng nhắc nhở:

- Đây là vết xe đổ, ngươi không nên lơ là sơ suất, về sau rời khỏi thiên nhai phải dịch dung, đừng tưởng rằng chuyện không xảy ra trên người của ngươi, nếu xảy ra trên người của ngươi, có hối hận cũng chậm rồi.

- Biết rõ!

Miêu Nghị cười ha ha, bao nhiêu cũng có chút chột dạ, hắn sớm biết được tin tức cũng không phải tin tức chính thống, mà là Hoàng Phủ Quân Nhu truyền cho hắn, cũng nhắc nhở hắn nên cẩn thận. Chột dạ nên hắn không đề cập việc này, nói tránh đi:

- Phu nhân, công pháp Âm Hồn Thông Dương Quyết chữ địa đã có tin tức gì chưa? Thừa dịp ta chưa trả phép với Bích Nguyệt phu nhân, lại đi ra ngoài một chuyến, sớm giải quyết chuyện này.

Vân Tri Thu nói:

- Đã sớm tra ra tin tức, ta cảm thấy không cần công pháp này cũng được, cho nên không có nói cho ngươi biết.

Miêu Nghị kỳ quái nói:

- Sao có thể không tìm, chúng ta phải tìm kiếm bảo tàng, không tìm ta cảm thấy không an tâm... Ngươi muốn tự mình tìm sao? Ta khuyên ngươi, ngàn vạn đừng xằng bậy, việc này ngươi đi không được, không nghe lời đừng trách ta trở mặt!

Vân Tri Thu thở dài:

- Cho dù ngươi bảo ta tìm, ta cũng không dám đi, ta cũng không có ý định đi cùng ngươi, ngươi có biết Âm Hồn Thông Dương Quyết chữ địa giấu ở đâu không?

Miêu Nghị tự nhiên muốn hỏi:

- Ở nơi nào?

Thiên Nhi lên tiếng:

- Đại nhân, giấu ở nơi đám tội phạm truy nã trốn tránh, bên trong luyện ngục chi địa.

“...”

Miêu Nghị á khẩu không trả lời được, cuối cùng dở khóc dở cười nói:

- Tại sao lại giấu ở đó? Xem ra thực không có biện pháp, cửa ra vào bị Thiên đình phong tỏa, cho dù ta muốn cũng không vào được.

Mấu chốt là không dám đi, chạy đi luyện ngục chi địa không khác gì muốn chết, bao nhiêu người đi tới đó đều cặn bã không còn thừa.

- Địa phương nào không tốt, giấu tại nơi quỷ quái kia, rốt cuộc Bạch chủ suy nghĩ cái gì?

Vân Tri Thu oán trách một tiếng.

Miêu Nghị cau mày, lắc đầu im lặng.

Nơi này không dễ đi, dù sao hắn đi Tiên Hành Tinh phát ra một bút tiền tài, hắn càng chờ mong bảo tàng, ai ngờ lúc này Bích Nguyệt phu nhân lại đưa tin cho hắn, bảo Miêu Nghị mau chóng quay về thiên nhai, nàng có việc tìm hắn.

Miêu Nghị còn muốn ‘ biến mất ’ một thời gian ngắn, hôm nay không thể đi tìm bảo tàng tiếp theo, cũng phải giấu suy nghĩ này trong đầu, trả lời: Ty chức vừa trở về thiên nhai.

Thu tinh linh, hắn lên nói với Vân Tri Thu:

- Bích Nguyệt phu nhân bảo ta đi qua.

Nghe nói tới Bích Nguyệt phu nhân, Vân Tri Thu cảnh giác, lãnh khốc nhắc nhở:

- Nên bảo trì khoảng cách với nữ nhân kia!

Miêu Nghị lườm nàng và nhìn thấy Thiên Nhi, Tuyết Nhi có sắc mặt ‘ chấp nhận ’ liền cười khan:

- Ta đi đây!

Nói rồi hắn khoát tay rời đi.

Đến Thủ Thành Cung, Miêu đại thống lĩnh ‘ nịnh nọt ’ gặp Bích Nguyệt phu nhân, hắn cũng dâng lên tấm lòng nhỏ.

Tâm tình Bích Nguyệt phu nhân không được tốt lắm, cau mày, cũng không nhìn đồ vật trong nhẫn trữ vật, nàng thu lại và rời đi:

- Đi theo ta một chút!

Miêu Nghị không dám cự tuyệt, hắn đi sau lưng cách nàng một bước, lại đi vào hoa viên, thấy Bích Nguyệt phu nhân đứng trước đóa hoa kiều diễm lớn như chén ăn cơm, đầu ngón chạm vào cánh hoa, hắn nói:

- Phu nhân có tâm sự?

Bích Nguyệt phu nhân lúc này đi về phía trước, nói:

- Ngưu Hữu Đức, xảy ra đại sự!

Miêu Nghị hỏi:

- Ty chức rửa tai lắng nghe.

- Chắc ngươi cũng nghe nói ba đại thống lĩnh bị hại rồi đúng không?

- Nghe nói qua, đúng là có việc này, ty chức mới vội vàng quay về, xin hỏi phu nhân, chẳng lẽ việc này có chuyện sau đó?

- Đâu chỉ có chuyện sau đó, việc này náo lớn rồi, quần thần trên triều hội Thiên đình sợ hãi, Thiên Đế nổi trận lôi đình, hắn mắng Nguyên Soái Hoàng Hạo phun máu chó, nếu không phải quần thần tập thể cầu tình, chức Nguyên Soái của Hoàng Hạo cũng không giữ được.

Nội tâm Miêu Nghị khinh thường, cũng không phải một mình Hoàng Hạo như vậy, những người khác phải cầu tình cho Hoàng Hạo, hắn nghi ngờ nói:

- Chuyện này có quan hệ gì với chúng ta sao?

- Đương nhiên là có quan hệ!

Bích Nguyệt phu nhân đi vào đình viện và ngồi xuống, đồng thời duỗi tay bảo Miêu Nghị cùng ngồi xuống, nàng nói:

- Sự việc xảy ra tại địa bàn Hoàng Hạo, những người khác cũng bị Thiên Đế giận dữ mắng mỏ một trận, cuối cùng Thiên Đế tuyên bố muốn chỉnh đốn thiên nhai.

Miêu Nghị không có ngồi, thủ trưởng người ta khách khí, hắn cũng không tới mức bình khởi bình tọa với nàng, hắn đứng nói:

- Chỉnh đốn như thế nào?

Bích Nguyệt phu nhân thở dài:

- Thiên Đế tách tất cả thiên nhai dưới trướng Thiên đình ra, hắn muốn tách ra làm một khu vực riêng giao cho Thiên Hậu quản lý, lệnh cưỡng chế Thiên Hậu phải mau chóng xuất ra kế hoạch chỉnh đốn.

- Ah...

Miêu Nghị kinh sợ, đây chính là đại sự, nói:

- Cướp quyền của mọi người. Chẳng lẽ quần thần không phản đối?

Bích Nguyệt phu nhân lắc đầu:

- Ba tên đại thống lĩnh chết đi, bị chửi thảm nhất là Hoàng Hạo, mông mọi người không sạch sẽ gì, làm gì dám phản đối? Tập thể quần thần im lặng... Hiện tại chúng ta đã không thuộc về Tào Vạn Tường quản lý. Phu quân Hầu gia của ta cũng không quản được ta, chúng thuộc về Thiên Hậu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.7 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như thich tri hue, dan nguyen quang le bang kieu xin goi nhau la co nhan song ngoc pbn 119 những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.