Phi thiên

Chương 1863: Chiến giáp mới của Hắc Thán

Chuyện đã nói quá rõ ràng, hắn đều không chiếm lý, Miêu Nghị cười khổ nói:

- Xử lý theo ngươi nói đi!

Chủ yếu nhất là, Miêu Nghị biết rõ tâm cơ Chư Cát Thanh không thuần khiết, nếu không sẽ không ngủ xong liền bỏ chạy, căn bản không muốn đối mặt với trách nhiệm, ngược lại Vân Tri Thu hạ lệnh giam lỏng Chư Cát Thanh trong Trung Túc Tinh Cung làm hắn hổ thẹn với Chư Cát Thanh, dù sao việc này là hắn sai.

Thấy hắn nhượng bộ, Vân Tri Thu cũng thở ra, nàng cũng tươi cười kéo tay Miêu Nghị.

- Đi! Đừng vì loại nữ nhân này huyên náo phu thê chúng ta không vui, chuyện đã qua.

Chưa nói chuyện này trôi qua hay không, nội tâm Miêu Nghị vẫn có áy náy, sau khi thoát thân cũng tìm Diêm Tu phân phó:

- Bảo người bên Trung Túc Tinh Cung quan sát tình hình, đừng để kẻ nào xằng bậy với nàng, lúc ta không có mặt, ngươi định kỳ mang tài nguyên tu hành cho nàng, nàng ăn gì dùng gì, Tinh Túc Hải không được bạc đãi nàng, ngươi cũng báo với nàng, có rảnh ta sẽ tìm nàng, bảo nàng an tâm trong Trung Túc Tinh Cung xem như bế quan, về sau phu nhân hết giận, ta lại nghĩ biện pháp thả nàng ra, có chuyện gì ngươi cứ liên hệ với ta.

- Vâng!

Diêm Tu đáp ứng, nội tâm hắn thổn thức, sớm biết có chuyện như vậy, lúc trước ngươi tìm nhiều nữ nhân làm gì.

Ngày hôm nay liền rời đi, Vân Tri Thu trịnh trọng nhắn với Yêu Nhược Tiên, bảo hắn nhất định đặt chuyện luyện bảo cho Miêu Nghị trong lòng, việc này đang mang trọng đại!

Thời gian hai tháng trôi qua nhanh chóng. Miêu Nghị cũng không ở lại nơi này nữa, hôm nay Thiên Nguyên tinh không có Bích Nguyệt phu nhân tọa trấn. Vạn nhất có việc hắn không có mặt, hắn cần phải chú tâm tu luyện vì khảo hạch sắp diễn ra.

Trước khi đi Vân Tri Thu cũng dẫn Vân Nhược Song về Đại Ma Thiên, tránh nha đầu làm bừa huyên náo đám người Dương Khánh đau đầu, Diêm Tu cũng có ý kiến với Vân Nhược Song rất lớn.

- Đại tỷ! Ta không muốn quay về Đại Ma Thiên, ngươi mang ta đi Đại Thế Giới đi, được không?

Trong đại sảnh, Vân Nhược Song ngồi chồm hổm trên mặt đất, ôm đùi Vân Tri Thu gào khóc thảm thiết, bị Vân Tri Thu nhéo tai sống chết cũng không buông.

Miêu Nghị không dám nói gì, gác tay nhìn ra ngoài cửa, thuần túy là muốn xem náo nhiệt.

Vân Tri Thu cúi đầu nhìn nàng, thẹn quá hoá giận nói:

- Ngươi buông hay không buông? Ta cảnh cáo ngươi, đừng ép ta dùng sức mạnh, có phải muốn buộc ta mang ngươi về hay không?

Dứt lời pháp lực di động quanh người.

Vân Nhược Song không phải đối thủ của nàng, lúc này buông tay ra, nàng đặt mông ngồi dưới đất, lau nước mắt kêu rên:

- Phụ thân, mẫu thân, các ngươi chết sớm, các ngươi không quan tâm ta. Gia gia cũng đi không quan tâm ta, hôm nay ngay cả đại tỷ cũng không quan tâm ta, tất cả mọi người đều đi, đều ném ta mặc kệ. Đều xem ta là vướng víu, phụ thân, mẫu thân, ta nhớ các ngươi...

Nàng khóc thảm thiết.

Nghe tiếng kêu ‘ phụ thân mẫu thân ’ tê tâm liệt phế, hốc mắt Vân Tri Thu đỏ lên. Mặc dù biết nha đầu đang dùng chiêu đồng tình, cảm xúc của nàng cũng không khống chế được. Bị Vân Nhược Song đâm vào trong chua xót của mình, cũng có thể nói cảm động lây, lúc bị ủy khuất, nàng thường nhớ về phụ mẫu của mình.

Tuy hốc mắt đỏ lên nhưng vẫn không lưu tình:

- Nói hưu nói vượn cái gì, ai xem ngươi là vướng víu?

Vân Nhược Song lau nước mắt nức nở nói:

- Các ngươi đều không quan tâm ta, không phải xem ta là vướng víu hay sao?

Vân Tri Thu:

- Theo lời ngươi nói, các huynh đệ tỷ muội khác trong Vân gia sẽ nói thế nào?

Vân Nhược Song nghĩ thầm, bọn họ còn không biết rõ chuyện Đại Thế Giới... Nàng thút thít nỉ non:

- Phụ mẫu, con gái thật đáng thương, con gái lẻ loi hiu quạnh một mình, các ngươi...

Nghe nàng kêu khóc Thiên Nhi, Tuyết Nhi cũng đỏ mắt, Miêu Nghị im lặng.

- Nha đầu này rất biết náo, ở đây không có ai có thể làm gì nàng!

Tự tìm lý do cho mình, Vân Tri Thu đi tới kéo tay áo Miêu Nghị, thương lượng nói:

- Ngưu Nhị, không bằng mang nàng đi đi, ta sẽ trông chừng nàng.

Miêu Nghị nhìn sang:

- Không được! Ngươi không phải không biết tình huống của ta đối mặt với cái gì.

Vân Nhược Song lén gạt lệ khóc rống lên:

- Tỷ phu, có phải ngươi ghét bỏ ta hay không? Sợ ta ăn ngươi dùng ngươi, ngươi yên tâm, sau này ta không chiếm tiện nghi của ngươi, ta sẽ tự bỏ ra ngoài tìm chuyện làm, tự ta nuôi sống mình, có khổ có mệt cũng do ta tự tìm.

Lời này làm nội tâm Vân Tri Thu chua xót.

Ôi trời! Miêu Nghị trợn mắt, nàng xem hắn thành người nào?

- Chớ có nói hươu nói vượn, tỷ phu của ngươi là người như thế sao?

Vân Tri Thu quát tháo, quay đầu lại thương lượng:

- Ngưu Nhị, ta biết rõ ngươi sợ nàng nháo sự, ngươi yên tâm, ta sẽ trông chừng nàng.

- Ai!

Miêu Nghị cảm thán, nói:

- Ngươi muốn dẫn nàng đi, ta không có ý kiến, phải chờ sau khi khảo hạch chấm dứt mới được, đây là điểm mấu chốt của ta, hiện tại cho dù nàng khóc ra hoa ta cũng không đáp ứng.

Vân Tri Thu yên lặng, Miêu Nghị nói có lý, nàng cũng không đối nghịch, quay người nói với Vân Nhược Song:

- Đừng khóc! Tỷ phu của ngươi đã nhượng bộ, hai trăm năm sau sẽ mang ngươi đi, nhưng hiện tại không được, ngươi đáp ứng cũng phải đáp ứng, không đáp ứng về sau vĩnh viễn đừng đi.

Vân Nhược Song khóc ròng nói:

- Ta không muốn sau này, ta muốn hiện tại!

- Vậy thì vĩnh viễn đừng đi!

Vân Tri Thu tức giận, quát:

- Người tới, trói nàng lại cho ta, đưa đến Đại Ma Thiên, về sau còn dám chạy tới đây, đánh gãy chân của nàng cho ta.

- Đợi một chút!

Vân Nhược Song bò tới, nước mắt ủy khuất nói:

- Ta đáp ứng, ta đáp ứng hai trăm năm sau lại đi không được sao? Đại tỷ, tỷ phu, các ngươi nói chuyện phải giữ lời, bằng không lúc đó ta chết cho các ngươi xem.

Miêu Nghị ngẩng đầu nhìn nóc nhà, không lên tiếng.

Vân Tri Thu vừa bực mình vừa buồn cười, quát:

- Chuyện sau này nói sau, hiện tại cút về Đại Ma Thiên đi, đừng tới nơi này. Diêm Tu, Triệu Thanh, hai người các ngươi tự mình áp giải nàng về Đại Ma Thiên, bảo Kiều Công Công trông coi nàng.

- Không muốn...

Vân Nhược Song gào thét, cánh tay không lay được đùi, cứ như vậy bị áp đi.

Phu thê Miêu Nghị cũng lên đường quay về Đại Thế Giới.

Vừa về tới Thủ Thành Cung, Miêu Nghị an bài sự việc trong thiên nhai, lại bảo Ưng Vô Địch, Thanh Phong, Phá Không, Bích Hải đại vương, Liệt Hoàn và Hồ Phi đi theo hắn rời đi, lại đi vào sâu trong biển rộng tu hành.

Trừ lúc ngẫu nhiên có việc trở về một chuyến, cơ bản liền mang theo vài tên thủ hạ đi vào biển cả tu hành, đa số thời gian đều tu hành trong sơn động, lại có lúc lẻn vào biển sâu giao phong với Bích Hải đại vương, hoặc giao thủ với Ưng Vô Địch trong vòi rồng, có lúc tiến vào trận pháp của phu thê Liệt Hoàn đối kháng vô số hỏa diễm đao, luyện tập chiến giáp quần đấu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.7 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang haynhat.com một số bài hay như dan gay tai trau, cang thang lo so va hoang loan rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.