Phi thiên

Chương 208-2: Hộ vệ phủ chủ (Hạ)

Miêu Nghị lấy đầu Tô Bưu từ bên trong nhẫn trữ vật ra:

- Sơn chủ Quy Nghĩa sơn Tô Bưu dẫn người tập kích Đông Lai động bị quân ta giết chết, thủ cấp ở chỗ này, ngoài ra còn bắt được người sống cũng có thể làm chứng, bằng chứng như núi, không thể chối cãi!

Lần này đến phiên nhân mã bên này cũng hít một hơi khí lạnh, sơn chủ Quy Nghĩa sơn Tô Bưu có tu vi Thanh Liên nhị phẩm, cũng bị tên tiểu tử này giết chết sao?!

Trong mắt Dương Khánh cũng thoáng qua vẻ kinh ngạc, từ đó giải khai hết thảy nghi hoặc trong lòng.

Y đã sớm nghi ngờ chuyện của Đông Lai động là do bên Vạn Hưng phủ làm, nhưng Miêu Nghị báo lên lại quả quyết nói là Hùng Khiếu làm. Hiện tại bằng chứng như núi, hơn nữa lúc tới Tần Vi Vi hồi báo trước đó nàng đã tới Đông Lai động, chân trước mới rời vừa đi, Đông Lai động đã gặp tập kích rồi.

Sắc mặt Dương Khánh dần dần trở nên lạnh lẽo, hiểu ra mục đích hành vi của Vạn Hưng phủ. Tấn công Đông Lai động là giả, muốn hạ thủ với nữ nhi mình mới là thật!

Nói như thế, tiểu tử Miêu Nghị này đã cứu nữ nhi mình một kiếp, không những chỉ có vậy, hắn còn thay đổi thế cục giống như lần trước. Xem ra để tên này ở Đông Lai động thật là đúng người đúng chỗ, có thể gây chuyện, cũng có thể làm việc, không phải là tầm thường.

Trong ánh mắt Dương Khánh lạnh lùng nhìn chằm chằm Miêu Nghị thoáng qua vẻ khen ngợi, ngay sau đó chợt nhìn chăm chú về phía đối diện, trầm giọng nói:

- Lưu Cảnh Thiên, dám khi ta!

Lưu Cảnh Thiên xa xa chắp tay nói:

- Dương huynh, chuyện này nhất định có chỗ hiểu lầm, ta không hề hay biết chuyện Tô Bưu làm. Ngươi yên tâm, ta nhất định tra xét chuyện này rõ ràng, cho Dương huynh một câu trả lời công bằng!

Dương Khánh không nghe y giải thích, thốt lên một chữ lạnh lùng đằng đằng sát khí:

- Giết!

Tả hữu mười vị sơn chủ lập tức vung tay lên, cùng kêu lên giết, hai ngàn nhân mã lập tức như nước thủy triều ầm ầm ép tới.

Miêu Nghị đang muốn theo đại quân xông lên chợt theo bản năng liếc nhìn Hùng Khiếu, kết quả thấy trong mắt Hùng Khiếu thoáng qua vẻ lạnh như băng, lập tức nghe tim mình như chìm xuống, chẳng lẽ là cẩu tặc kia muốn ngấm ngầm hạ sát thủ với mình trong hỗn chiến?

Hoàn toàn có khả năng này, trong hỗn chiến sẽ dễ ném đá giấu tay nhất, không dễ gì bị người phát hiện.

Chữ giết đến miệng Miêu Nghị biến thành vung thương kêu to:

- Phủ chủ tới Đông Lai động ta, không cho sơ suất, theo ta hộ vệ phủ chủ!

Canh giữ ở bên người Dương Khánh là an toàn nhất.

Bọn Nguyên Phương cùng Lại Vũ Hàm suýt chút nữa xông ra không thể làm gì khác hơn là đứng lại, có vẻ không biết nói gì, thiếu chút nữa làm trái hiệu lệnh động chủ xông ra. Bất quá dấu tay ra hiệu của động chủ rất dễ hiểu lầm, chẳng trách nào lúc nãy ngay cả Hùng Khiếu không thể thốt ra hai chữ đánh rắm.

Nhưng chúng ta là thủ hạ của ngươi, không phải là Hùng Khiếu, ngươi không cần thiết làm như vậy… Làm cho thuộc hạ hiểu lầm trái mệnh lệnh, chắc chắn mặt mũi ngươi cũng không tốt đẹp gì, thật là…

Bọn họ quay trở lại theo Miêu Nghị hộ vệ hai bên tả hữu Dương Khánh.

Lần này Dương Khánh không đích thân dẫn người xung phong nữa. Trước kia thực lực y chưa mạnh, muốn chiến thắng cường địch vậy nhất định phải đích thân đi trước sĩ tốt khích lệ tinh thần, mới có thể làm cho mọi người bán mạng vì mình, cho nên dẫn đầu liều mạng.

Hôm nay binh cường mã tráng, lấy mạnh đánh yếu, nắm chắc phần thắng, nếu chủ soái còn mạo hiểm xung phong lên phía trước là không được. Nếu như mọi chuyện đều cần chủ soái mạo hiểm ở phía trước, vậy y nuôi nhiều nhân mã như vậy làm gì?

Vất vả khổ sở liều mạng nhiều năm như vậy, không phải là vì hôm nay, không phải là vì sau này có thể bớt đi chút nguy hiểm sao?!

Bên cạnh y đã có sáu cao thủ Thanh Liên nhất phẩm bảo vệ, không cần đám binh tôm tướng cá Đông Lai động bảo vệ làm gì. Bất quá Dương Khánh không nói gì, chẳng qua là tràn đầy thâm ý liếc nhìn bộ dáng Miêu Nghị trung thành cảnh cảnh bảo vệ mình, sau đó mới nhìn về phía trước xem cuộc chiến.

Phía trước vang lên tiếng kịch chiến ầm ầm, long câu hí, người ngã mã lật.

Nhân mã hai bên vừa va chạm, Lưu Cảnh Thiên liền phát hiện không đúng, đối phương không những chiếm ưu thế tuyệt đối về nhân số, hơn nữa còn có không ít cao thủ Thanh Liên.

Biết trận chiến này không có phần thắng, cũng không kịp lo đến chuyện chạy trốn mất thể diện, không phải là mình không chống cự, mà là thật sự không chống được.

Lưu Cảnh Thiên nhanh chóng quay lại gào to:

- Rút lui!

Những người không còn kịp rút lui nhất thời bị nhân mã đối phương xông tới nuốt chửng, người thoát đi được không quản tới sống chết của đồng bạn phía sau, có muốn cũng không cứu được, chỉ có thể lo mạng của mình.

Chiến tuyến bên Vạn Hưng phủ lập tức sụp đổ, nhân mã Dương Khánh thừa thế đuổi giết, lập tức tay gãy chân cụt văng khắp nơi, máu tươi chảy ào ào như suối.

Nói cho cùng sở dĩ liều mạng chém giết vẫn là vì cướp đoạt tài nguyên tu hành, vì thế nên người ta mới sinh ra một loạt ân oán sinh tử.

Dương Khánh ngồi ngay ngắn trên long câu được tả hữu hộ vệ, viết một phần ngọc điệp cho người lấy linh thứu truyền cho điện chủ Trấn Ất điện Hoắc Lăng Tiêu.

Sau khi linh thứu bay đi, y bèn vung tay lên, dẫn dắt nhân mã vượt qua biên giới đuổi thẳng vào cảnh nội Vạn Hưng phủ, đây đã là lần thứ hai y tiến vào cảnh nội Trấn Bính điện.

Làm như vậy thật ra thì không đúng, cố nhiên là bên Lưu Cảnh Thiên đã gây sự trước, bên Dương Khánh có bằng chứng, theo lý thuyết Lưu Cảnh Thiên đã thu tay lại rồi, chuyện dính đến hai điện Dương Khánh nên báo cho Trấn Ất điện để cho Hoắc Lăng Tiêu xử lý, mà không được đánh trước rồi mới báo sau.

Nhưng Dương Khánh lại muốn làm cho đối phương phải trả giá trước một chút, y mới vừa chấp chưởng hai phủ, bên ngoài có người gây chuyện, y không thể mềm yếu, người ta đánh tới, y phải đánh lại.

Lưu Cảnh Thiên đụng vào y cũng coi là xui xẻo.

Bất quá Dương Khánh cũng không có làm quá mức, sau khi giết địch hơn ba trăm người trước sau đã tạo thành cục diện truy sát, đuổi tiếp nữa cũng không có ý nghĩa. Nếu chọc cho nhân mã các phủ Trấn Bính điện vây công là tự mình chuốc lấy khổ, tức thì quả quyết phát lệnh cho nhân mã thu chiến lợi phẩm lui về.

Trở lại cảnh nội Nam Tuyên phủ, kiểm tra lại bên Dương Khánh cũng tử thương mấy chục người.

Sau khi bố trí một ít trạm canh ngầm ở biên cảnh, đại đa số nhân mã lui về, tạm thời tập trung vào Đông Lai động, phòng bị nhân mã đối phương phản công bất cứ lúc nào, đồng thời cũng là đợi tin tức bên Trấn Ất điện.

Sau khi trời sáng, hơn hai ngàn nhân mã theo Dương Khánh dừng ở Đông Lai động phế tích một mảnh, Dương Khánh ngắm nhìn bốn phía một vòng, hơi ngẩn ra.

Vốn định tới Đông Lai động tạm nghỉ, ai ngờ Đông Lai động lại trở thành như vậy. Y đã quen ở địa phương giống như tiên cảnh chốn nhân gian, đột nhiên tới chỗ ở rách nát này thật sự không quen. Y đưa mắt nhìn một dãy nhà gỗ trên sườn núi hỏi:

- Các ngươi sống ở chỗ nào?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.7 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như chu dai bi tieng phan, than chu rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.