Phi thiên

Chương 2519: Vừa gặp đã quen (2)

Sự biến đổi của hiện trường cũng nằm trong mắt Câu Việt, nghe thấy mấy lời nói chuyện đang lạc đề quá xa, thấy mình giống như khách đang ngồi xem kịch, tự rót tự uống, sức chú ý chủ yếu đề đang quan sát Miêu Nghị.

Thấy con gái và Miêu Nghị không có bất cứ giao tiếp nào với nhau, Mị Nương thúc giục một tiếng, nói:

- Mị Nhi khách đến rồi sao con không lên tiếng hỏi thăm.

Quảng Mị Nhi chớp chớp đôi mắt sáng long lanh, nhìn chăm chăm vào Miêu Nghị hỏi:

- Ngưu tướng quân, nghe nói lúc ngươi nhậm chức đại thống lĩnh ở Thiên Nhai đã đụng phải cửa hàng nhà ta, có chuyện này ư?

Miêu Nghị ngước mắt nhìn, hoàn toàn là thái độ không thừa nhận sự việc đã xảy ra, trả lời:

- Tuyệt đối không có chuyện này!

- Nói thế nào vậy? Không chút lễ phép! - Mị Nương quay sang nhìn Miêu Nghị đang nghiêng đầu, nói: - Đi! Phạt con rót rượu nhận lỗi với khách!

- Không cần, không cần, mạt tướng không nhận nổi. - Miêu Nghị vội vàng xua tay cự tuyệt.

Nhưng Quảng Mị Nhi lại nhấc váy chủ động đứng lên, cầm bình rượu và ly rượu, không mất bình tĩnh một chút nào chân thành tiến về phía Miêu Nghị.

Miêu Nghị khẩn trương đứng dậy, cầm lấy ly rượu nghiêng một cái tránh được nói:

- Nào dám làm phiền tiểu thư rót rượu, mạt tướng tôn thọ mất.

Có một vài chuyện không mở đầu còn tốt, chỉ cần mài mặt ra là được, Quảng Mị Nhi tuy là một cô nương vẫn có chút ngượng ngùng, nhưng cũng có gia đình thế gia vọng tộc không hợp với sự phóng khoáng và tự tin, đôi mắt sáng long lanh nhìn thẳng vào Miêu Nghị, cười nói:

- Mị nhi nói sai đương nhiên phải nhận phạt. tướng quân hà cớ gì phải câu nệ như vậy? Nghe nói tướng quân chính là anh hùng tung hoành ngang dọc trong trăm vạn quân, ngay cả sinh tử cũng không sợ, chẳng lẽ lại sợ một ly rượu của một tiểu nữ tử hay sao?

Sự thận trọng của Miêu Nghị ngược lại khiến cho nha đầu này lấy lại tự tin, đây là việc tốt. Câu Việt vừa nhìn vừa cười.

Mị Nương vừa nhìn đã biết bản sắc vốn có của con gái mình đã hiện ra rồi, lập tức vỗ tay cười nói:

- Mị Nhi nói đúng, đều coi là bằng hữu lần đầu gặp mặt, không cần câu nệ! - rất vui vì con gái mà vô tay tán thưởng.

Quảng Mị Nhi bưng bình rượu, mỉm cười chờ đợi, bày ra dáng vẻ ngươi không đồng ý ta sẽ không đi.

Miêu Nghị do dự cầm ly rượu đang che ở bên hông lên, Quảng Mị Nhi lập tức tiến lên cầm bình rót rượu, một mùi thơm thoang thỏang như có như không của nữ tử cũng lan tỏa tới.

Quảng Mị Nhi thu bình về, tự rót cho mình một

ly rượu, nâng ly lên mời:

- Lời lúc trước là Mị Nhi nói sai rồi, mong rằng tướng quân đừng trách móc, Mị Nhi uống cạn ly này trước để tỏ lòng tôn kính, quyền đương nhận lỗi - Nói xong liền ngửa đầu lên uống cạn, ngón tay thon dài linh hoạt khẽ lật một cái, đưa ly rượu đã cạn chỉ thấy đáy cho Miêu Nghị xem, chờ hắn nâng chén uống.

Động tác thuần thục, vừa nhìn đã giống người thường xuyên đi dự yên tiệc.

- Không dám! - Miêu Nghị khách khí nói một tiếng, đương nhiên là uống cạn rồi.

Lúc Quảng Mị Nhi đang muốn lui xuống, Mị Nương lại thuận tiện đưa đẩy, nói:

- Mị Nhi, ít khi thấy con và người khác hợp nhau như vậy, ta nhìn tuổi tác của tướng quân cũng không lớn hơn con là bao, chẳng mấy khi con có một người vừa gặp đã quen, có thể làm bạn bè sau đó thường xuyên liên lạc nhé.

Quảng Mị Nhi quay đầu hỏi Miêu Nghị.

- Ý của tướng quân như thế nào?

Miêu Nghị từ chối nói:

- Không dám với cao!

Quảng Mị Nhi lại đặt ly rượu và bình rượu xuống, sau đó móc ra hai chiếc tinh linh, phân biện đánh lên pháp ấn của mình, hai chiếc tinh linh đặt trước án của Miêu Nghị, không nói một câu nào, để cho Miêu Nghị tự xem tự làm.

Câu Việt đang ngồi ở dưới cũng dần dần nâng ly đưa lên môi, khóe miệng khẽ nhếch lên cười, tính tình thật của tiêu thư cũng lộ ra rồi, việc này lại bớt phiền phức đi nhiều.

Miêu Nghị hơi trầm ngâm do dự, nghĩ đến lời dặn dò của Khấu gia, cuối cùng vẫn phải lưu lại pháp ấn của mình trên hai chiếc tinh linh. Quảng Mị Nhi lấy lại một chiếc tinh linh cầm lắc lư trong tay, thấy một chiếc còn lại có phản ứng, cũng không nói thêm gì nữa, mang bình rượu và ly rượu đi, chỉ để lại một chiếc tinh linh, trở về vị trí của mình, xem như rất bình tĩnh, chỉ có bản thân nàng biết hai gò má của nàng đang dần dần nóng lên.

Lúc này Mị Nương quay sang nói với Câu Việt:

- Quản gia, ngươi mời tướng quân đến đây là vì chuyện gì?

Câu Việt đứng lên trả lời:

- Không giấu gì Vương phi, lần này lão nô phụng mệnh tìm Ngưu tướng quân để hỏi chuyện, Ngưu tướng quân bên này có xảy ra chút phiền phức... - Lúc này mới kể qua chuyện của Miêu Nghị một chút.

- Thì ra là như vậy... - Ánh mắt của Mị Nương đang rơi trên người Miêu Nghị cũng khẽ lóe lên, trầm ngâm hồi lâu, dường như đang suy tư gì đó, cuối cùng lại vuốt cằm nói: - Ta thấy tướng quân ở đây cả người không được tự nhiên, nếu đã có công việc bên người, mẹ con chúng ta cũng không dám quấy.

Mị Nương gật đầu biểu ý với Quảng Mị Nhi một cái, hai mẹ con liền đứng dậy rời đi, thế nhưng lúc đi ra ngoài lầu các, bà bông quay đầu lại nói một tiếng:

- Quản gia, ông đến đây một lát.

Câu Việt lập tức bước nhanh ra, đi theo bên cạnh hai mẹ con Mị Nương rời đi, để lại Miêu Nghị một mình ở trong lầu các.

Không lâu sau, Câu Việt quay trở về, ngồi vào vị trí cũ, uống cạn ly rượu rồi từ từ nói:

- Ngưu tướng quân, lần này cũng là vận khí của ngươi, Vương phi có ý muốn giúp ngươi một chút.

Miêu Nghị thản nhiên nói:

- Mạt tướng không hiểu lời của tiên sinh là có ý gì.

Câu Việt ngồi đó quay người lại, nói:

- Vương phi chỉ có một người con gái này, coi như viên ngọc quý trên tay, vẫn luôn buồn phiền vì hôn sự của tiểu thư, hôm nay thấy tiểu thư và tướng quân vừa gặp mà như đã quen, mà Vương phi đối với tướng quân cũng rất bằng lòng, liền nổi lên tâm tư muốn chiêu tế(chiêu tế: kén rể), vừa rồi Vương phi mới báo cho biết, chỉ cần tướng quân gật đầu, Vương phi nguyện gả ái nữ của mình cho tướng quân, còn về chuyện ở Tây Đinh Vực, Vương phị tự sẽ hóa giải cho tướng quân, không biết ý của tướng quân như thế nào?

Loanh quanh nửa ngày cuối cùng cũng lộ ra ý định thực! Miêu Nghị cười khẩy trong lòng, nhưng biểu hiện bên ngoài rất bình tĩnh, nói:

- Ý tốt của Vương phi mạt tướng xin nhận, mạt tướng không tin tiên sinh không biết sự việc xảy ra ở cổng thành, Ngưu mỗ đã có ý trung nhân rồi, không dám với cao lấy viên dạ minh châu trên tay của Vương phi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.7 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như trung so doc dac cuoc song cua nhung ty phu do bay gio ra sao, niem phat cang tinh tan cang thanh khan thi hoa sen cang lon sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.