Phi thiên

Chương 2735: Mắc câu rồi (1)

- Dạ dạ dạ...

Tú bà một đường bồi tội, bề ngoài dễ nghe giống như không cần tiền, dỗ dành Từ Đường Nhiên tiến vào bên trong gian phòng trang nhã. Bà ta vẩy tay một cái lại dẫn vào hai nha hoàn châm trà rót nước các loại.

Từ Đường Nhiên cũng không phải là người đàng hoàng gì, người đón chào hắn còn chưa tới, hai tay đã sờ mó lung tung trên người hai nha hoàn. Hai nha hoàn gượng ép cười làm lành, uốn éo người thoát khỏi lại không dám quá mức đắc tội khách.

Sau khi tú bà để Từ Đường Nhiên ngồi yên ổn xuống, bà ta thối lui ra khỏi phòng, nụ cười chất đống trên mặt cũng trong nháy mắt mất đi. Giữa dung mạo hơi lộ ra thần sắc ngưng trọng, bước nhanh tới một chỗ yên lặng của Tam Nguyệt lâu, dừng bước trước một cửa phòng đóng chặc, gõ cửa phòng, ba dài hai ngắn.

Chờ một chút, cửa phòng được mở ra, một nữ nhân khoác áo choàng màu hồng nhạt đi ra, thấy không rõ thân hình, đều bao phủ bên dưới áo choàng, cũng thấy không rõ tướng mạo. Trên mặt mang theo vẻ e thẹn của mỹ nhân, chỉ thấy một đôi mắt sáng lập lòe phía sau gương mặt.

Tú bà gật đầu một cái, đưa tay tương thỉnh theo, mình ở trước mặt dẫn đường, thỉnh thoảng quay trở về nhìn một chút nữ nhân thần bí theo sau lưng, trong mắt ngẫu nhiên lóe lên vẻ nghi ngờ.

Kiều Ngọc đúng thật công khai hoạt động sao? Đáp án là không phải!

Nếu không vì sao không ra ngoài tiếp khách? Đây không phải là ý nguyện của tú bà, là ý tứ của ông chủ phía sau.

Có thể ở Quỷ Thị làm ra thanh lâu số một số hai, không phải là năng lực của tú bà có thể gánh vác, sau lưng có người khác bảo bọc. Bà ta cũng không biết ông chủ an bài như vậy là có ý gì, chẳng qua là đột nhiên nhận được thông báo của ông chủ, cho Kiều Ngọc tạm thời nghỉ ngơi một khoảng thời gian, an bài nữ nhân thần bí khác đến. Nàng này không tiếp khách nhân khác, chỉ tiếp đãi vị khách quen mà Kiều Ngọc thời gian gần đây chiêu đãi thôi. Chỉ cần vị khách quen đó đến, liền an bài nàng này đi tiếp đãi, hôm nay vừa lúc đăng tràng rồi.

Tú bà có chút lo lắng, sau lưng làm như vậy có phải ẩn giấu mục đích gì hay không, có thể xảy ra chuyện gì chăng? Nhưng mà có một số việc không phải là bà ta có thể làm chủ.

Bà ta cũng không biết nữ tử thần bí này rốt cuộc dạng gì, có thể khiến cho vị khách nhân kia hài lòng hay không. Nhưng không phải bà ta có thể làm chủ, chỉ có thể chiếu theo an bài để làm.

Hai nha hoàn châm trà rót nước bên trong phòng đã bị Từ Đường Nhiên sờ loạn khiến quần áo trở nên bẩn loạn, thảm hại bất kham. Tú bà đến xem như giải vây cho hai người bọn họ.

Bộp bộp! Tú bà vỗ tay hai tiếng, hai nha hoàn nhanh chóng chạy đi như trốn vậy. Một người trong đó vừa chạy vừa kéo váy run lên run xuống.

Từ Đường Nhiên mặt bị động rút tay ra dưới quần của nha hoàn chạy trốn, chân mày nửa nhếch lên, giơ tay đã sờ loạn lên, đặt trước lỗ mũi khẽ ngửi, nhìn chằm chằm nữ nhân đi theo sau lưng tú bà. Cả người che bên trong áo choàng, còn đeo mặt nạ, lại cúi đầu, căn bản thấy không rõ dáng dấp ra sao.

- Đây là tình huống gì?

Từ Đường Nhiên bĩu môi lên tiếng hỏi.

Tú bà nép qua một bên, khuôn mặt tươi cười giới thiệu:

- Đại gia, vị này chính là Như Sương, là cô nương mới vào của Tam Nguyệt lâu, đến nay vẫn chưa chính thức nhận khách. Hôm nay người này thuộc về đại gia rồi, cam đoan ngài hài lòng.

- Bớt nói nhảm đi, nói ba hoa chích choè cũng vô dụng, hài lòng hay không hài lòng chơi qua mới biết.

Từ Đường Nhiên không khách khí một tiếng. Đứng lên, vòng qua bàn đi tới bên cạnh nữ tử mặc áo choàng, đưa tay nâng cằm của cô gái đang cuối xuống, xé một cái trực tiếp kéo xuống mặt nạ của cô gái này.

Một khuôn mặt như hoa như ngọc hiện ra trong nháy mắt, mí mắt rũ xuống vẻ hơi xấu hổ, dường như không dám đưa mắt nhìn Từ Đường Nhiên. Mị thái dưới vẻ thẹn thùng đó khó diễn tả được khiến cho người khác nhìn hai mắt đều tâm thần nhộn nhạo.

Vừa nhìn cũng biết là hình dáng không có che giấu. Nói đến đây là đặc sắc của Quỷ Thị. Toàn bộ người ta lui tới Quỷ Thị đa số không dám lộ diện nhìn người, ngược lại thì các cô nương của các thanh lâu thản thản đãng đãng. Nhưng mà nói đi nói lại thì, khách không thấy được đẹp xấu cũng không vui lòng.

Rất đẹp! Từ Đường Nhiên sửng sốt một chút, quay đầu nhìn tú bà một cái, lại quay đầu nhìn chằm chằm cô gái kia. Hắn từ từ giơ tay lên đẩy mũ áo choàng đang đội trên đầu cô gái.

Tú bà thấy được hình dáng của nữ tử âm thầm nhẹ nhàng thở ra. Bà lại nhìn nhìn Từ Đường Nhiên không tiếp tục hé răng, bèn che miệng cười trộm. Bà ta biết không cần nói nhiều nữa, đã hợp nhãn duyên của vị này, cũng có nghĩa là hợp khẩu vị. Cho nên bà lặng yên không một tiếng động chủ động lui xuống, tránh làm phiền nhã hứng của khách, nhân tiện đóng lại cửa phòng.

Từ Đường Nhiên cũng toét miệng từ từ lộ ra một nụ cười mập mờ.

- Mỹ nhân, biết hát chứ?

Như Sương khẽ lắc đầu:

- Không ạ!

Từ Đường Nhiên mặt kề gần hỏi:

- Vậy nàng biết gì chứ hả?

Như Sương cúi đầu đáp:

- Thiếp vốn xuất thân vũ cơ, hơi thông vũ kỹ.

Vũ kỹ? Trong đầu của Từ Đường Nhiên nháy mắt trải qua “bất ngờ” của chuyến hôm nay, lóe lên lời dặn dò của Dương Triệu Thanh. Mí mắt đột nhiên nhảy dựng, ngay sau đó nhanh chóng che lại, khôi phục bản sắc diễn xuất, đưa tay lau một cái trên gò má Như Sương, cười phóng đãng nói:

- Vậy thì nhảy một chút xem nào.

Hắn xoay người trở về sau cái bàn, cười híp mắt chờ thưởng thức.

Như Sương cởi dây lưng tơ tằm cột trên cổ, hai tay dang xa áo choàng bó sát thân mình. Một tiếng “roạt” cất lên, áo choàng rơi xuống đất từ phía sau lưng nàng. Một người ăn mặc hở hang, hấp dẫn, dáng người xinh đẹp hiện ra. Dáng người vưu vật khó có được phối hợp với cách mặc như thế, khiến cho huyết mạch của người khác phun trào.

Ánh mắt của Từ Đường Nhiên có chút nhìn thẳng, rốt cuộc hiểu rõ nữ nhân này tại sao mặc áo choàng che đậy. Chính cách mặc bên trong và dáng người quyến rũ này, sau khi khách vào nhìn thấy thế nào cũng phải tranh đoạt.

Khi ánh mắt thèm thuồng đó của Từ Đường Nhiên đang quan sát đánh giá từ trên xuống dưới, Như Sương đã thành thực lui về sau, vòng eo mềm mại như rắn nước vậy vừa lui vừa từ từ uốn éo. Con ngươi trong ánh mắt càng trở nên câu người. Đầu lưỡi đỏ tươi kiều mỵ liếm môi, nhẹ nhàng tặng một nụ hôn gió.

Từ Đường Nhiên có chút miệng lưỡi khô khan, bưng trà ực mạnh một hớp, theo ngực mông nhấp nhô như sóng lang thang dạng ra của Như Sương, trong phòng dường như tràn trề một loại không khí tuyệt vời gần như khiến cho người khác nghẹt thở. Hô hấp của Từ Đường Nhiên cũng dần dần dồn dập, ánh mắt chăm chú vào trên người Như Sương đã khó có thể dời.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.7 /10 từ 3 lượt.

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như phan tich qua trinh tha hoa cua chi pheo hay nhat, giao an thuc hanh phep tu tu an du va hoan du ngan gon nhat sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status