Phi thiên

Chương 302-2: Niềm vui bất ngờ (Hạ)

Một mùi hương thơm ngát mát mẻ như hơi tuyết bay ra, khiến mắt Hoa gia sáng rực, cong tay thi pháp, một luồng rượu như con rắn nhỏ trong suốt long lanh chui vào trong miệng lão.

Hồi lâu sau, dưới ánh mắt chăm chú của Miêu Nghị và La Bình, Hoa gia híp mắt thưởng thức cuối cùng đã nuốt xuống, chậm rãi lắc đầu nói:

- Thật là rượu ngon!

Nói xong nhanh chóng lấy đồ ra từ trong nhẫn trữ vật che miệng vò lại, ôm ở trong tay yêu thích không buông tay, chỉ tặc lưỡi khen ngợi liên hồi.

Miêu Nghị nháy mắt với La Bình, La Bình phục hồi tinh thần lại cười một tiếng xin lỗi, ngay sau đó vội ho một tiếng:

- Hoa gia, nếu như thương hội ta thu mua rượu này, trả bao nhiêu tiền thì thích hợp?

- Mười vạn kim tinh!

Hoa gia lập tức trả lời.

- Cái gì?

La Bình và Miêu Nghị cùng kêu lên thất thanh, một vò rượu đã giá trị mười vạn kim tinh, không phải nói đùa chứ?

La Bình nghiêm mặt nói:

- Hoa gia, vãn bối đang nói chuyện làm ăn, ngài ngàn vạn lần không thể bởi vì sở thích cá nhân mà võ đoán!

- Tên tiểu tử này! Xem ra khóa đào tạo của thương hội còn phải mở thêm một khóa nếm rượu cho các ngươi. Chẳng qua nói đi cũng phải nói lại, cái này cũng không phải là uống chút rượu là có thể đào tạo ra, đầu tư loại rượu ngon này để đào tạo các ngươi thật sự là phí của trời. Hơn nữa thứ này cũng chú trọng thiên phú, không phải người nào cũng có thể đào tạo được.

Hoa gia liếc y một cái, vỗ vỗ vò rượu trong tay:

- Đây không phải là rượu bình thường, mà là linh tửu.

Dứt lời ánh mắt lão lại sáng lên:

- Vong Ưu Tu tám trăm năm, Tuyết Chi ngàn năm, Hàm Hương Liên ngàn năm, tài liệu ủ cất nó đều là linh thảo đủ tuổi mười phần, hơn nữa ít nhất đã cất giữ hai trăm năm trở lên. Loại rượu này không phải là người nào cũng có thể cất ra, rượu chỉ một loại linh thảo cất ra mùi vị quá gắt, rượu do nhiều loại linh thảo cất ra mùi vị lại hỗn tạp. Mà người cất ra rượu này có thể khiến mùi vị và dược tính của mấy loại linh thảo hòa hợp ở trong rượu, làm tới mức hoàn chỉnh tự nhiên, chân chính là cao thủ cất quỳnh tương ngọc dịch!

- Khó trách người này chịu dùng linh thảo để cất rượu, chẳng những không lãng phí dược tính của linh thảo, pha chung vào uống ngược lại có thể hỗ trợ tu luyện gấp bội, rượu ngon như vậy mười vạn kim tinh không quá đáng. Ta đề nghị sau khi thương hội mua rượu này, không cần mang ra bán mà để ở thương hội bán đấu giá. Người hiểu rượu tự nhiên bằng lòng bỏ ra giá tiền này, người có thể uống loại rượu này đều là người có tiền, cũng không thiếu chút tiền này.

Miêu Nghị và La Bình ngơ ngác nhìn nhau, trong mắt người trước lóe lên vẻ vui mừng ngoài ý muốn, người sau là ngạc nhiên.

Hoa gia chưa phục hồi từ trong cảm giác khao khát vô hạn, quay đầu lại nhìn về phía Miêu Nghị hỏi:

- Ngươi có bao nhiêu vò rượu loại này? Rượu này giám định rất phiền phức, không bằng bán hết cho cá nhân ta, dù sao ta là cá nhân tiểu La mời tới, không thông qua thương hội, giá tiền này giữa chúng ta có thể thương lượng được.

Mặt La Bình nhất thời tối sầm, trầm giọng nói:

- Hoa gia, người đùa gì thế? Thương hội không cho phép bên dưới tự mình giao dịch.

Lui một bước mà nói, lão nhân gia người tự mua, hoa hồng của ta biết đi đâu lấy đây.

- Ha ha, đùa thôi, đùa thôi, trở về ta lại tìm thương hội dùng giá nội bộ mua là được rồi.

Hoa gia cười hắc hắc, nhìn về phía Miêu Nghị lại hỏi lần nữa:

- Có bao nhiêu?

Miêu Nghị trả lời:

- Hơn một vạn vò.

- Bao... bao nhiêu?

Hoa gia thất kinh, trợn tròn cặp mắt, suýt chút nữa ôm không chắc vò rượu trong tay.

La Bình bị dọa sợ vội vàng đưa tay ra đỡ, giá trị một vò rượu này chính là mười vạn kim tinh, lão lỡ tay đập một cái là hỏng bét, phải ngàn vạn lần cẩn thận.

- Hơn một vạn vò.

Miêu Nghị xác nhận lần nữa.

Hoa gia đã ôm chắc vò rượu nhất thời toát mồ hôi hột, phát hiện mới vừa rồi thật đúng là nói đùa. Hơn một vạn vò, mình muốn mua lại toàn bộ, thật đúng là không chịu nổi, trở về tìm thương hội mua một chút nếm thử là được, không thể nào có khả năng mua hết được.

La Bình lại thỉnh giáo lần nữa:

- Hoa gia, rượu này ta thật sự có thể chính thức thỉnh cầu thương hội phái người tới giám định sao?

- Yên tâm đi.

Hoa gia gật đầu nói:

- Bảo thương hội phái lão Đổng đến đây đi.

Nói xong có Chính Vệẻút không nỡ trả vò rượu ôm trong tay lại cho Miêu Nghị.

Trong lòng Miêu Nghị có thể nói là mừng rỡ không thôi, nhưng kết quả giám định cuối cùng chưa có, hắn không dám cao hứng quá sớm, sợ đến lúc đó thất vọng càng lớn.

Ba người ra khỏi tĩnh thất, La Bình lại tìm đến lão đầu chờ bên ngoài kia, truyền âm dặn dò một phen, người sau ra khỏi đại sảnh bay lên trời mà đi lần nữa.

Trở lại Miêu Nghị thiết yến chiêu đãi Hoa gia và La Bình, chẳng qua lần này lại không dùng linh tửu, mà bảo Tuyết Nhi đi lấy rượu ngon của địa phương tiến cống.

Đã uống thử quỳnh tương ngọc dịch trong tay Miêu Nghị, lại đi uống rượu thường của địa phương tiến cống, đối với Hoa gia mà nói giống như uống nước vo gạo, vừa uống vừa lắc đầu quầy quậy, không thích thú gì.

Vẻ mặt La Bình có hơi cổ quái liếc mắt nhìn Miêu Nghị, nhớ lúc trước khi chiêu đãi mình, hắn mời mình uống chính là linh tửu, bây giờ lại đổi thành rượu bình thường.

Chẳng qua cũng có thể hiểu được, một vò rượu giá trị mười vạn kim tinh, tùy tiện uống một chút mười ngàn vạn bạch tinh sẽ bay đi mất, đổi lại mình cũng không dám, huống chi y cũng có thể nhìn ra Miêu Nghị đang trong thời điểm thiếu tiền.

Miêu Nghị bị y nhìn có chút lúng túng, cũng vì sự hẹp hòi của mình mà cảm thấy không được tự nhiên, cuối cùng vẫn lấy vò rượu lúc trước Hoa gia thử qua ra đãi khách.

Hoa gia rất có cảm giác được yêu mà sợ hãi, liên tục từ chối, nói:

- Giá trị rượu này thật sự là quá cao, mặc dù lão phu muốn uống, thế nhưng sau khi uống truyền ra ngoài, sợ là thương hội sẽ nhận định ta nhận hối lộ, sẽ nghi ngờ lần giao dịch này, vì không ảnh hưởng sự công bằng của mua bán, ta xin nhận tâm ý của sơn chủ thôi.

Lời này làm cho La Bình đứng ngồi không yên, lúc trước khi Miêu Nghị chiêu đãi y, dường như y đã tiêu phí hai vò, nói cách khác, một lần mình đã uống hết hai mươi ngàn vạn bạch tinh của khách. Đây không phải là nhận hối lộ thì là gì!? Y toát cả mồ hôi, chỉ có thể hy vọng rượu mình uống không đáng giá nhiều tiền như vậy.

Thế nhưng Miêu Nghị vẫn mời liên tục, Hoa gia xoa xoa tay nói:

- Vậy thì một chén nhỏ, một chén nhỏ là tốt rồi.

Lão cầm một chén rượu, rót từ trong vò rượu ra một chén, lại nhanh chóng niêm phong miệng vò lại, sau đó thưởng thức từng chút một, híp mắt tấm tắc nói:

- Lưu lão đầu không có lộc ăn!

Dáng vẻ không uổng đi chuyến này.

Lưu lão đầu trong lời lão chính là vị lão nhân đi cùng La Bình lần này làm chân chạy kia.

Miêu Nghị lại mời La Bình hưởng dụng, La Bình liên tiếp khoát tay. Đã uống không ít rồi, thật lòng không dám uống nữa, còn uống nữa mắc nợ nhân tình như vậy không chịu nổi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.7 /10 từ 3 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi…Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới hơn. Blog cá nhân của Trâm cập nhật và chia sẻ nhiều kiến thức hay tại địa chỉ Trâm's Blog chẳng hạn như ampli marantz 1120, da ban khong the moi hon amply trio ka 7100d 0943398877 học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status