Phi thiên

Chương 3027: Nhận sai (2)

Miêu Nghị:

- Vì sao nương nương lại xem thường bệ hạ đến vậy? Chuyện như vậy phát sinh tại Thiên Cung, chân tướng thế nào sẽ không gạt được ánh mắt bệ hạ đâu, nương nương để điện hạ đến nhận sai đi.

Sau khi hai người thương lượng với nhau một lúc lâu, Hạ Hầu Thừa Vũ cũng liên lạc với người Hạ Hầu gia, nàng không thể nào che giấu Hạ Hầu gia chuyện lớn như vậy.

Hạ Hầu Lệnh cũng bảo nàng cứ an tâm không cần nóng vội, tỏ vẻ có Hạ Hầu gia còn đó, trời sẽ không sập được, lấy tĩnh chế động. Trước hết phải hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, ít nhất phải biết người phụ nữ kia là ai, xem đó là do bệ hạ đạo diễn hay có người ra tay cản trở, sau đó mới quyết định.

Lời nói của hắn không sai, nhưng Hạ Hầu Thừa Vũ không chịu nổi cách nói này mà vô cùng khinh bỉ, bên Ngưu Hữu Đức đã sớm dự liệu được chuyện Thanh Chủ muốn trui rèn con trai mình, cũng đoán trước nhi tử sẽ gặp chuyện không may rồi, Hạ Hầu Lệnh vẫn còn không biết rõ tình huống trước mắt. Chỉ bấy nhiêu đây thôi, nàng phát hiện Hạ Hầu Lệnh kém hơn gia gia lúc trước rất nhiều.

Không nói nhiều nữa, Hạ Hầu Thừa Vũ tin tưởng Miêu Nghị hơn, vì thế liên hệ với Miêu Nghị lần nữa, kể lại ý của Hạ Hầu gia cho hắn nghe, hỏi xem bây giờ phải làm thế nào cho phải. Miêu Nghị vẫn trả lời bằng câu nói cũ, cứ để Thanh Nguyên Tôn nhận sai trước mặt Thanh Chủ!

Trong nội tâm Hạ Hầu Thừa Vũ không có nắm chắc, nàng cũng không có năng lực ứng biến cực kỳ mạnh mẽ của Miêu Nghị, vì thế phải hỏi rõ tường tận chi tiết rồi mới quyết định chắc chắc, kiên quyết kéo con trai đi ngay, trên đường đi nói rõ cần phải làm những gì.

- Có chuyện gì sao? Hắn lại chọc giận ngươi à?

Trong đại điện Hành Cung, Hạ Hầu Thừa Vũ bảo Thượng Quan Thanh mời Thanh Chủ đang mặc một thân áo quần như nông dân tới. Thượng Quan Thanh đi sau lưng Thanh Chủ đi vào điện, đã thấy Thanh Nguyên Tôn cũng đang ăn mặc tương tự Thanh Chủ đang quỳ trong điện, Hạ Hầu Thừa Vũ đang cầm một cành cây quật tới, vết thương trên người Thanh Nguyên Tôn dần dần chồng chất.

Thấy tình cảnh đó, Thanh Chủ vừa đi vào cũng không nhịn được phải hỏi nàng, đồng thời tiến lên bắt đấy cổ tay,Hạ Hầu Thừa Vũ, ngăn nàng tiếp tục quật. Xem xét những vết thương đang chảy máu lộ ra trên bộ quần áo đã bị rách tung tóe của con trai, phát hiện đêu là những vết thương ngoài da, không gây tổn thương gân cốt.

Làm mẹ đánh con trai mình, ngay cả Thanh Chủ cũng không nói được gì, đó là đạo lý hiển nhiên.

Hạ Hầu Thừa Vũ xoay người quỳ phịch xuống đất, khóc nức nở:

- Tất cả chỉ vì nô tỳ không dạy được con, đành phải thỉnh tội với bệ hạ!

Thanh Chủ cầm lấy cành cây, giọng điệu lạnh nhạt hỏi:

- Mẹ con ngươi lại náo loạn gì rồi?

Hạ Hầu Thừa Vũ lắc đầu khóc nức nở nói tiếp:

- Nô tỳ thực sự xấu hổ quá mức, không dám mở miệng nói.

Thanh Chủ bẻ gãy cành cây thành từng đoạn nhỏ, nói:

- Vậy ngươi gọi trẫm đến đây làm gì? Không có việc gì thì lui ra đi.

Hắn vừa dứt lời thì xoay người rời đi.

- Bệ hạ!

Hạ Hầu Thừa Vũ vừa quỳ vừa bước lên trước, ôm lấy đùi của Thanh Chủ nói:

- Nô tỳ không dám giấu diếm, nô tỳ không dạy được con. Hôm nay Nguyên Tôn muốn học theo bệ hạ làm nông, sau khi làm xong, cả người đâu mồ hôi mệt mỏi, theo thói quen đi đến chỗ đầm nước tắm rửa...

Nàng kể rõ đầu đuôi ngọn ngành mọi chuyện đã xảy ra, Thanh Nguyên Tôn chảy đầy mồ hôi lạnh, đầu cúi gằm xuống ngực, kinh hãi lạnh mình.

Sau khi kể rõ mọi việc, không khí trong đại điện yên tĩnh đến đáng sợ, ánh mắt Thanh Chủ biến hóa thất thường, Hạ Hầu Thừa Vũ lo lắng ngẩng đầu quan sát sắc mặt của hắn. Thanh Nguyên Tôn quỳ ở đó, cả người lạnh run lên, Thượng Quan Thanh hơi cúi đầu, vẻ mặt không biểu lộ điều gì, dường như chẳng nghe thấy cái chi hết.

- Bệ hạ, Nguyên Tôn không hề có lòng bất kính, hắn thực sự vô ý gặp phải thôi.

Hạ Hầu Thừa Vũ đánh vỡ không khí bình tĩnh, đung đưa đùi Thanh Chủ hô lên, vẻ mặt tràn ngập khẩn cầu. Nàng nói nhiều như vậy, đây chính là câu quan trọng nhất.

Vốn là nàng muốn nói có người hàm hại con trai mình, nhưng Miêu Nghị lại liên tục nhắc nhở, không cần phải nói người nào hãm hại, phải để bản thân Thanh Chủ tự phán đoán mới được.

Ánh mắt Thanh Chủ lạnh lẽo nhìn xuống gương mặt đẫm nước mắt của nàng hỏi:

- Ý của ngươi là, trẫm nên khen hắn đã làm rất tốt phải không? Mẹ con các ngươi diễn cảnh đau khổ cho trẫm nhìn, là kẻ nào dạy ngươi? Hạ Hầu gia?

Hạ Hầu Thừa Vũ hoảng sợ lắc đầu:

- Không có ai dạy, nô tỳ thật tâm mang Tôn nhi đến đây thỉnh tội với bệ hạ.

Sắc mặt Thanh Chủ cực kỳ lạnh lẽo:

- Ngươi dám nói là ngươi không liên hệ với Hạ Hầu gia trước khi đến đây không?

Hạ Hầu Thừa Vũ cúi thấp đầu:

- Đã liên hệ rồi, nhưng nhà mẹ để của nô tỳ hoài nghi có người hãm hại Tôn nhi, bảo nô tỳ yên lặng theo dõi kỳ biến, trước mắt phải biết rõ chuyện gì xảy ra rồi mới tính tiếp.

Nàng lại ngẩng đầu lên nói:

- Nhưng nô tỳ không thể chờ đợi được nữa. Nếu cứ kéo dài như thế, e rằng để cho bệ hạ hiểu lầm nô tỳ, nghĩ rằng trong lòng nô tỳ có quỷ. Bệ hạ, Tôn nhi thực sự không cố ý đâu!

Cho dù Thanh Chủ không hỏi, nàng cũng sẽ chủ động nói ra. Nàng không hiểu vì sao Miêu Nghị lại dặn nàng phải nói như vậy, mà không biết rằng Miêu Nghị rất sợ nàng nói nhiều điều hồ đồ, tính toán mưu kế quá nhiều khiến khéo quá hóa vụng, vì thế phải khuyên nàng nên nói như thế.

Ánh măt Thanh Chủ chớp động, cũng có lý, hắn cảm thấy gia tộc Hạ Hầu còn không đến mức bảo hai mẹ con hạ Hầu Thừa Vũ đến đây diễn kịch đau khổ cho hắn xem. Trong thời kỳ thế này, Hạ Hầu gia không muốn tỏ ra yếu thế, nếu không sẽ ảnh hưởng đến uy vọng của gia chủ Hạ Hầu Lệnh. Có lẽ đây chính là hành động tự phát của Hạ Hầu Thừa Vũ mà thôi.

Giờ khắc này, hắn mới ý thức được, cái chết của Hạ Hầu Thác chẳng những ảnh hưởng đến những người khác trong gia tộc Hạ Hầu, ngay cả tâm tính của người phụ nữ này cũng xuất hiện biến hóa.

Đưa tay bắt được cổ tay Hạ Hầu Thừa Vũ rồi kéo nàng qua một bên, Thanh Chủ đi từng bước một đến đối diện với Thanh Nguyên Tôn. Hạ Hầu Thừa Vũ đang ngã ngồi trên mặt đất, giọng điệu cầu khẩn nói:

- Bệ ha, Tôn nhi thực sự vô tâm mà thôi!

Chứng kiến bộ dạng Thanh Nguyên Tôn sợ hãi đến mức lạnh run, vẻ mặt Thanh Chủ âm trầm. Hắn rất tức giận, không vì nguyên nhân gì khác, chính là vì bộ dáng kinh sợ của Thanh Nguyên Tôn trước mắt hắn. Đó chính là con trai của hắn đấy!

- Trong lòng không có quỷ, ngươi cúi đầu làm gì? Mang đầu của ngươi...

Thanh Chủ nói đến đây thì đột nhiên gầm lên:

- Ngẩng lên!

Thanh âm chấn động toàn bộ đại điện, vang vọng khắp mọi ngóc ngách trong không gian.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.7 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang haynhat.com một số bài hay như co khai khong, che tao dan ba rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.