Phi thiên

Chương 3605: Tào Mãn cả kinh (2)

Thì ra như thế! Tào Mãn cười khổ, người Vệ khu chân chính nghe mệnh còn là phụ thân, chính mình căn bản không khống chế được, ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng, lại rung tinh linh hỏi: Phụ thân, con trai nên làm sao mới bái kiến được ngài?

Hạ Hầu Thác: Có phần tâm đó đặt ở trong lòng là đủ rồi, ta không nên tiếp tục lộ diện, nếu sự vụ gia tộc đã giao cho ngươi, ngươi cứ quản lý cho tốt là được. Vệ khu lưu ở bên cạnh ta, tạm thời sẽ không trở về. Còn phía Ngưu Hữu Đức, ngươi không nên động hắn, làm tốt chuyện của chính ngươi, những cái khác ta tự có tính toán!

Sau khi hai phụ tử kết thúc liên hệ, Tào Mãn một mặt chán nản nằm tại trên ghế, phụ thân minh xác nói Sự Vụ gia tộc giao cho hắn, hắn vốn nên cao hứng mới đúng, nhưng thật sự là không cao hứng nổi, tâm lý hắn rất rõ ràng, không người có thể vượt qua sự khổng chế của phụ thân đối với Hạ Hầu gia, phụ thân có thể thuận miệng nói cho hắn, liền có thể tiện tay thu hồi lại hắn căn bản không có năng lực phản kháng, nếu phụ thân thật muốn giao quyền, hẳn nên sẽ giao luôn tộc lão hội, nhưng phụ thân tịnh chưa nhắc một lời nào về tộc lão hội.

Vửa nãy trong tích tắc nói muốn đi bái kiến, thậm chi hắn đã động sắt tâm với Hạ Hầu Thác, tưởng thừa cơ trừ sạch Hạ Hầu Thác để tay nắm trong quyền! Nhưng ý niệm kia chỉ là lóe lên trong chốc lát, tùy theo Hạ Hầu Thác nói không gặp, hắn lại gấp gáp dập tắt dã tâm kia, uy hiếp lực từ Hạ Hầu Thác cuối cùng khiến hắn không dám khinh cử vọng động.

- Lão gia, làm sao vậy? Thất Tuyệt lại lên tiếng hỏi.

Tào Mãn vô lực khoát tay, cái gì cũng không nói, chầm chậm đóng lại hai mắt...

Miêu Nghi trong thư phòng lại cười lạnh một lần.

- Còn muốn đụng đến ta, hiện tại cho Tào Mãn hắn một trăm cái lá gan cũng không dám!

Lại đối với Diêm Tu vẩy vẩy tay. Diêm Tu thu lại, Hạ Hầu Thác lần nữa tan biến, Dương Triệu Thanh cười nói:

- Có Hạ Hầu Thác trong tay, thế lực Hạ Hầu gia đã nằm trong tầm khống chế của Vương gia!

Miêu Nghị trầm mặc một lúc, đưa tay chỉ chỉ nόi:

- Hiện tại chuyên Hạ Hầu gia chúng ta cũng phải kiêm cố, Hạ Hầu Lệnh thẳng đến không thượng triều cũng không phải chuyện gì hay ho, phóng tin tức ra, nói Hạ Hầu lệnh bệnh mất, Tào Mãn đã tiếp chưởng vị trí gia chủ Hạ Hầu gia tộc!

Bệnh mất? Dương Triệu Thanh không kìm được nói:

- Bệnh mất thế này sợ rằng rất dễ khiến người suy diễn lung tung.

Miêu Nghị cũng cười, đích xác rất dễ khiến người nghi ngờ, đến bậc tu vi như Hạ Hầu Lệnh làm sao có thể sẽ bệnh mất, mặc ai đều sẽ hoài nghi là Tào Mãn soán quyền mưu hại Hạ Hầu lệnh, nhàn nhạt cười nói:

- Một ít tiếng nói phản đối nhảy đi ra để Tào Mãn thanh tẩy sạch sẽ cũng không phải chuyện xấu, dễ dàng cho ta sử dụng Hạ Hầu gia. Tào Mãn chỉ là mặt nổi của tảng băng chìm, miền để Hạ Hầu Thừa Vũ cho là bản vương lừa nàng.

- Tuân mênh!

Dương Triệu Thanh cười ứng một tiếng, dự đoán rằng Vương gia đang nhớ đến người mẹ kế kia.

Bờ sông như dải gấm băng qua nghĩa trang dưới đại thụ. Dương Khánh tĩnh tĩnh nhìn nghĩa trang phía đối diện.

Có lẽ thời gian thật sự có thể thay đổi rất nhiều thứ, nhạc luật bao theo thương nhớ sẽ không luôn luôn vang mãi tư niệm có lẽ còn tại, nhưng tình tự sẽ dần bình phục xuống, không còn đau xót muốn chết như lúc mới đầu.

Trước khi Vân Tri Thu bị giam lỏng, tạm thời đưa Tô Vận về ở nơi này.

Đợi đến trong nghĩa trang xuất hiện một thân ảnh bạch y quét dọn lăng mộ chung quanh, Dương Khánh lách mình vượt qua hà lưu, đi tới trước cưa nghĩa trang, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Tô Vận từ khi đứng đợi bên kia sông.

Tô Vận đột nhiên xoay người một cái, coi chừng người mới đi đến, không ngăn trở, nàng cũng đang một mực hiếu kỳ thân phận ngươi này.

Đi tới trước mộ bia, Dương Khánh chắp tay với mộ bia Hạo Đức Phương, thở dài một cái mới xoay người nhìn hướng Tô Vận nhàn nhạt cười nói:

- Nương nương mời ngươi qua đó một chuyến.

Tô Vận gật đầu, nói:

- Nương nương có phần phó thì truyền tấn là được, sao sẽ phiền tới tiên sinh tự thân đi một chuyến?

- Ta muốn tới nơi này xem xem.

Dương Khánh nói câu lời thật, tiếp đó vươn tay làm thủ thế xin mời.

Hai người cùng nhau ly khai nghĩa trang, trên đường phản hồi Vương phủ, Tô Vận một mực lặng lẽ đánh giá nam tử bên ngươi.

Trong nhà Tô Vân tại Vương phủ, Vân Tri Thu ngồi ở đình tử chờ đợi, bên người chỉ mang theo Tuyết Nhi.

- Nương nương!

Tô Vận đi tới kiến lễ, Dương Khánh cũng cùng theo chắp tay.

Vân Tri Thu cười với Tô Vận nói: - Đoạn thời gian trước xảy ra chút chuyện, bởi thế mới tạm thời khiến ngươi tránh đi, hi vọng ngươi đừng suy nghĩ nhiều.

Tô Vận cười mà không nói, Vân Tri Thu không nói, nàng cũng không hỏi đã xảy ra chuyện gì.

Vân Tri Thu lại nhìn Dương Khánh nói: - Dương tiên sinh nói muôn tự thân đi mời ngươi, các ngươi đã gặp qua, chắc cũng nhận thức ca rồi.

Tô Vận ý vị sâu xa nhìn Dương Khánh một cái.

- Thì ra là Dương tiên sinh! Dương tiên sinh cao thâm khó lường. Vừa mới biết mỗi họ, cả chân diện mục đều chưa từng gặp qua, sao gọi là nhận thức.

Dương Khánh im lặng.

Vân Trị Thu lại nhịn không được che miệng “lạc lạc” khẽ cười, chính thức giới thiệu nói:

- Vị Dương tiên sinh này là quân sư bên người Vương gia, vương gia có thể có được thành tựu hôm nay, Dương tiên sinh công không thể không, Vương gia may được Dương tiên sinh một đường phù trì. Nói câu có lẽ Tô tiên sinh không thích nghe, Hạo Vương gia chi bại, cũng là Dương tiên sinh chi mưu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.7 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán, nhân sự hay văn phòng thì sẽ rất cần kiến thức về excel. Một số các file excel mẫu, những thức excel cơ bản và nâng cao từ trang excel kế toán chẳng hạn như file excel quan ly ho so mien phi, phan mem excel theo doi hang ton kho va cong no chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.