Phi thiên

Chương 468-2: Đôi mắt người xưa (Hạ)

- Mẹ, là ai vậy?

Con trai bà bán xong cho khách thấy vậy nhanh chóng chạy tới, giúp bà mau mau thu cất tiền trong giỏ thức ăn, ở ngoài đường xách theo nhiều tiền như vậy cũng quá phô trương.

Vẻ mặt lão thái bà phức tạp xoay người, đưa tay sửa y phục cho con trai. Bà cũng coi là người từng trải qua kịch biến, hứng chịu biết bao nhân tình ấm lạnh, bình tĩnh cười nói:

- Không nhớ gì cả, hẳn là cố nhân của Hoàng gia ngươi thấy chúng ta sa sút như vậy bèn ra tay giúp đỡ. Con hãy cất tiền đi, không còn sớm nữa, ta đi mua thức ăn nấu cơm...

-----------

Sau khi rời thành tâm trạng Miêu Nghị trở nên thoải mái thông suốt, không ngờ rằng còn có thể gặp được cố nhân ngày nào, cũng coi như đã kết liễu một mối tâm nguyện.

Mọi người ra núi rừng phóng người lên vật cỡi, Miêu Nghị xa xa liếc nhìn Trường Phong thành, dứt khoát quay đầu lại, dẫn mọi người nhanh chóng rời đi.

Thiếu Thái sơn… Miêu Nghị tới đây không phải là lần đầu tiên, năm xưa lúc đối nghịch với Hùng Khiếu từng đánh tới nơi này, ép Hùng Khiếu phải bỏ lại thị nữ thiếp thân mà chạy.

Thiếu Thái sơn đã được Nam Tuyên phủ đưa tin trước, biết Miêu Nghị sắp tới. Người còn chưa tới trước sơn môn, Tần Vi Vi vận một bộ quần trắng như hoa lê tung bay đã dẫn dắt người tới đón tiếp, dung nhan không thay đổi.

Lần này chỉ có Miêu Nghị dẫn mấy tùy tùng đến, đi một lát sẽ trở lại. Hắn không có ý muốn cho bọn Triệu Phi phải chạy tới chạy lui, cũng không muốn nhiều phủ chủ như vậy giá lâm để cho Tần Vi Vi phiền phức.

Lúc tới trước sơn môn nhảy xuống vật cỡi, Tần Vi Vi đã tiến lên hành lễ:

- Ra mắt Miêu phủ chủ!

- Không cần đa lễ!

Miêu Nghị đưa tay đỡ hờ, ánh mắt quét nhìn Hồng Miên, Lục Liễu sau lưng Tần Vi Vi, cuối cùng rơi vào người Trần Phi đã lâu không gặp, cười gật đầu chào.

Trải qua mấy chục năm tu luyện, hôm nay tu vi Trần Phi đã đạt tới Bạch Liên lục phẩm, được Tần Vi Vi chiếu cố đã là một động chủ. Đối mặt Miêu Nghị chào hỏi, Trần Phi hơi có vẻ câu nệ cười cười, dù sao hôm nay thân phận địa vị của hai người chênh lệch khá xa, còn gọi Miêu huynh như trước đã không thích hợp. Lần này Miêu Nghị tới chính là vì y, y đã biết được, đây cũng là nguyên nhân y bị Tần Vi Vi cho đòi tới khẩn cấp từ trên địa bàn mình.

Ngay trước mặt người ngoài, Tần Vi Vi không tiện biểu hiện quá mức thân cận với Miêu Nghị, nghiêng người tránh đường đưa tay mời:

- Miêu phủ chủ, mời vào bên trong!

Miêu Nghị khéo léo từ chối nói:

- Bên ngoài còn có mấy vị bằng hữu chờ, không tiện lưu lại, lần này ta tới là vì Trần Phi.

Dứt lời lấy thủ dụ Dương Khánh ra cho Tần Vi Vi tra xét.

Lần này rời đi Nam Tuyên phủ đi Thủy Vân phủ nhậm chức, hắn không dẫn tu sĩ Nam Tuyên phủ đi, chỉ cần hai người Diêm Tu cùng Trần Phi. Tự nhiên Dương Khánh nể mặt chút chuyện nhỏ này, không tới nỗi ôm chặt không buông.

- Trần Phi, ngươi có muốn đi theo ta không?

Miêu Nghị nắm lấy tay Trần Phi hỏi.

Trần Phi cười khổ, quan hệ giữa ngươi và ba đại phái trở thành như vậy, hiện nay ai cũng biết ta và ngươi thân cận, cho dù là ta muốn không đi cũng không được, lập tức chắp tay nói:

- Ty chức nguyện theo phủ chủ!

Ánh mắt Tần Vi Vi cũng lóe lên nói:

- Bên ngoài là bằng hữu chờ, chẳng lẽ Miêu phủ chủ hiềm thân phận Tần Vi Vi thấp kém không xứng làm bằng hữu ngươi, ngay cả thời gian uống chén trà cũng không có sao?

Nói đến nước này, Miêu Nghị còn có thể nói gì được nữa, chỉ có thể quấy rầy một chút.

Bên trong phòng khách, Tần Vi Vi nháy mắt, Hồng Miên, Lục Liễu hội ý, mời tùy tùng Miêu phủ chủ sang nơi khác nghỉ ngơi.

Hôm nay Hồng Miên, Lục Liễu không tiện gọi Miêu Nghị là Miêu gia nữa, bởi vì địa vị Miêu Nghị cao hơn Tần Vi Vi, chỉ có thể gọi là phủ chủ.

Tần Vi Vi đích thân châm trà rót nước, ngồi xuống bên cạnh cười hỏi:

- Miêu phủ chủ vẫn nhớ chiếu cố Trần Phi, lại không muốn chiếu cố ta chút nào, ngay cả đi vào ngồi một chút cũng làm khó, xem ra thật đúng là Tần Vi Vi không biết thân với quá cao rồi! Miêu Nghị nâng chén trà cười khổ:

- Không có người ngoài ở đây, nàng cần gì phải gọi ta phủ chủ phủ chủ chói tai như vậy. Trần Phi có ân với ta, ta chiếu cố là chuyện đương nhiên, nàng có Dương phủ chủ bảo bọc, đâu cần ta chiếu cố.

- Cũng không thể nói như vậy, ta rất muốn thoát khỏi nghĩa phụ một mình đi lịch lãm một phen. Thật ra thì mọi người đều biết rõ ràng trong lòng, bất kể ta làm gì ở Nam Tuyên phủ, mọi người đều phải nhìn sắc mặt của nghĩa phụ ta, ta chỉ là bình hoa trang trí mà thôi. Nếu như ngươi thật sự có lòng, không ngại đem ta theo dưới quyền thì hay quá…

Tần Vi Vi nói như trêu đùa hắn.

Miêu Nghị lắc đầu nói:

- Nàng cảm thấy Dương phủ chủ có thể yên tâm để cho nàng theo ta sao?! Từng có chuyện cầu hôn lúc trước, từ đó về sau y vẫn một mực đề phòng ta, chỉ sợ ta nuốt chửng nàng. Cho dù là ta bằng lòng dẫn nàng đi, Dương phủ chủ cũng sẽ không cho đi!

Tần Vi Vi im lặng, dĩ nhiên biết không thể được, bất quá vẫn miễn cưỡng cười vui nói:

- Ngươi thật sự xem ta là bằng hữu sao, trước không phải là bởi vì quan hệ nghĩa phụ ta nên ứng đối qua loa chứ?

Miêu Nghị tỏ ra kinh ngạc:

- Làm sao có thể, nếu không xem nàng là bằng hữu, làm sao ta dám giao bằng hữu của ta cho nàng?

Tần Vi Vi lại nhìn thẳng vào mắt hắn hỏi:

- Nếu ngày nào đó ta xin được nghĩa phụ ta đồng ý, bằng lòng cho đi, ngươi có bằng lòng chứa chấp ta không?

Miêu Nghị hài hước nói:

- Nếu y dám thả người, ta cũng dám thu nàng.

Một ngọc chưởng giơ lên trước mặt Miêu Nghị, Miêu Nghị sửng sốt, chợt tỉnh ngộ, lại là trò này. Hắn nhìn ánh mắt Tần Vi Vi có vẻ mong đợi, có hơi bất đắc dĩ phất tay, bốp một tiếng, vỗ tay với nàng.

Nói là tới uống chén trà, thật ra thì cũng đúng là thời gian uống chén trà, Miêu Nghị liền nói lời cáo từ:

- Ta đã nói đi một lát sẽ trở lại, không tiện để cho bằng hữu chờ lâu!

Tần Vi Vi lệnh cho Hồng Miên, Lục Liễu dắt long câu theo đưa tiễn, mang theo vật cỡi tự nhiên không phải là đưa đến sơn môn đơn giản như vậy.

Miêu Nghị mời nàng dừng bước, Tần Vi Vi lại cố ý đưa xa:

- Người tới là khách, nếu hai ta đã như bằng hữu, bằng hữu của ngươi cũng chính là bằng hữu của ta. Đã có bằng hữu đến chỗ ta, lý đâu không gặp?!

Cả bọn ra khỏi sơn môn Thiếu Thái sơn, giục vật cỡi chạy nhanh, rời đi núi rừng chỗ ở Thiếu Thái sơn. Vừa đến đầu đường quan đạo, trong rừng rậm bên cạnh cũng chạy ra gần hai mươi kỵ sĩ.

Vừa thấy là Triệu Phi và Tư Không Vô Úy, Tần Vi Vi không nghĩ tới là hai vị này, lúc trước đã gặp ở Trấn Hải sơn, lập tức tiến lên làm lễ ra mắt.

- Lên đường thuận buồm xuôi gió!

- Bảo trọng!

Không nói nhiều lời, Miêu Nghị cười chắp tay cáo từ, sau đó cùng cả bọn chạy nhanh đi, chạy về phía tiền đồ trước mặt.

Tần Vi Vi đột nhiên giục vật cỡi quay đầu vọt tới đỉnh núi gần đó.

---------------
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.7 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mua sắm thông minh và tiết kiệm với Mã giảm giá và tư vấn lựa chọn sản phẩm trên trang hàng hay chẳng hạn như vong tay phong thuy, mua hang bach hoa rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn lựa chọn được sản phẩm phù hợp.