Phiến đá màu xanh thẳm

Chương 17


Khi một người vô cùng kinh ngạc, sẽ có nhiều biểu hiện, cũng giống như bà Tống bây giờ.

Bà ta trợn to hai mắt, gắt gao nhìn đứa con trai đối diện, bàn tay che ngực, giống như giây tiếp theo liền có thể hít thở không thông. Rõ ràng, những lời này của Tống Trầm như một con dao, đâm vào ngực bà ta.

Những lời này của Tống Trầm, dường như đã phá vỡ lòng tin của bà ta.

Cái gọi là, tâm như tro tàn, giờ phút này bất quá cũng chỉ như vậy.

Bà Tống vốn cuộc sống cũng không tính như ý, nhưng lại có một đứa con trai ưu tú làm bà ta có thể nhìn xuống con trai của những người khác. Sự nghiệp của những người phụ huynh khác so với bà ta thành công gấp trăm lần, nhưng đều thật cẩn thận lấy lòng, tiếp cận bà ta.

Có thể lúc bắt đầu bà ta còn lo được lo mất, theo thời gian không ngừng trôi qua, loại người lấy lòng này xung quanh càng ngày càng nhiều.

Bà ta bắt đầu có lòng hư vinh, lại trút hết lên người con trai.

Chỉ khi Tống Trầm ưu tú hoàn mỹ, bà ta mới được nhiều người hâm mộ, nịnh nọt.

Khi bà Tống lấy lại bình tĩnh, phản ứng đầu tiên chính là trách mắng, thanh âm bà ta bén nhọn:"Tống Trầm, con đang nói bậy cái gì đó?"

Nói bậy sao?

Tống Trầm yên tĩnh nhìn bà ta, đột nhiên nở nụ cười.

Cậu nói:" Chậu hoa kia đúng là do con đẩy xuống, nhưng đã không dám thừa nhận "

Máu trên mặt bà Tống lập tức trút hết, mặt đất giống như một tầng giấy.

Ba tháng trước, lúc trường học xảy ra chuyện, bà ta làm sao lại không biết. Là ủy viên hội phụ huynh, bà ta còn kêu gọi các bậc phụ huynh khác cùng tới trường nói chuyện.

Khi đó, bà đã nói những câu chính nghĩa thế nào?

Trường học là nơi để học tập, chuyện xuất hiện hành vi gây tổn thương người khác, chính là hành vi làm ô uế đạo đức, cần phải báo cảnh sát bắt người.

Sau đó, việc này đã làm thiên kim nhà giàu Trần Cẩm Lộ thừa nhận.

Cô nói là do nhất thời sơ ý, Trần gia sẽ bồi thường cho bạn học bị thương kia một trăm vạn.

Đây là lần đầu tiên bà Tống ở trường bị khinh thường như vậy, bà ta trơ mắt nhìn đống tiền đó đè lên đầu bà ta. Luật sư Trần gia nhẹ nhàng bân quơ thuyết phục được những người khác, dù bà Tống là ủy viên hội phụ huynh, nhưng trước tiền tài cũng không chịu được một kích.

Vì thế sau khi về nhà, vẫn luôn nhắc mãi, cần phải đuổi học Trần Cẩm Lộ.

Tống Trầm lạnh nhạt nhìn về phía mẹ cậu, thấp giọng nói:" Mẹ vẫn luôn muốn đuổi học người đã đẩy chậu hoa kia, người đó chính là con"

Bà Tống vừa hoảng sợ vừa tức giận nhìn cậu, như là cái gì cũng không nghĩ ra, vì sao đứa con trai vẫn luôn hiểu chuyện của mình, đột nhiên lại biến thành như vậy.

Cho đến khi Tống Trầm giơ hai tay của mình quay về phía cảnh sát, lặp lại một lần nữa:" Cháu tự thú"

Cửa sổ trên hành lang không đóng kín, một tiếng gió gào thét thổi qua, biểu tình trên mặt thiếu niên bình tĩnh, kiên định lại dứt khoát.

Lúc này bà Tống lảo đảo, cha Tống Trầm đỡ lấy bà ta, cuối cùng cũng mở miệng, tức giận nói: "Tống Trầm, con đừng có hồ đồ "

Cậu thiếu niên quay đầu, ánh nắng vừa lúc chiếu lên gò má của cậu.

Cậu nói:" Ở trong mắt ba mẹ đây là hồ đồ sao? Ba mẹ đều không phải vẫn luôn nói, làm sai thì phải tự gánh chịu hậu quả. Con, không phải là một đứa con trai hoàn mỹ, thậm chí so với người bị ghét bỏ trong miệng ba mẹ, càng rác rưởi. Bởi vì khi cậu ấy bảo vệ con, con chỉ biết trốn tránh."

Trần Cẩm Lộ như được sống lại, cô chạy tới, kéo lấy bàn tay Tống Trầm, một mực lắc đầu.

" Tống Trầm, không nên, không phải do cậu cố ý. Tôi biết cậu không phải cố ý, tôi đã bồi thường cho Dương Thiền, cậu ấy cũng đã tha thứ cho tôi "

Tống Trầm hơi cúi đầu, nhìn cô, thấp giọng nói:"Trần Cẩm Lộ, con người tôi như vậy, không đáng để cậu thích"

Trần Cẩm Lộ rốt cuộc run run duỗi tay kéo lấy tay áo cậu

Cô một bên khóc một bên lắc đầu, "Cậu không phải như vậy, tôi biết cậu không phải cố ý. Cậu không phải là người như vậy, cậu có nhớ lúc chúng ta còn học lớp mười, tôi không cẩn thận rơi vào đài phun nước ở trường học, cậu còn đem giày cởi ra đưa cho tôi. Còn lúc xảy ra chuyện này, cậu vẫn luôn nhìn Dương Thiền, cậu cũng muốn thừa nhận mà"

Đúng vậy, cậu cũng muốn thừa nhận.

Nhưng từ khi bắt đầu sơ trung, bà Tống đối với cậu yêu cầu ngày càng nghiêm khắc. Không thể đứng trong mười vị trí đầu, nhất định phải đứng trong năm vị trí đầu, sau lại đến năm vị trí đầu cũng không được, nhất định phải vị trí thứ nhất.

Cậu bị ép thăm gia các cuộc thi đấu, lấy giải cho trường.

Mỗi một lần bà Tống ngồi dưới đài hưởng thụ, nhìn cậu lên đài nhận thưởng, mọi người đều chúc mừng bà về những vinh quang này.

Giờ phút đó, bà so với Tống Trầm càng giống nhân vật chính .

Chuyện chậu hoa lần đó,là chính bà lại một lần nữa ép buộc cậu dạy bổ túc cho con trai của thủ trưởng, cậu lại bị cuộc thi toán ép đến thở không nổi. Cậu cũng là người, không phải có thể làm tốt tất cả mọi chuyện.

Cậu không chịu nổi, nên lúc nghe điện thoại, nhịn không được đã ngắt điện thoại.

Nhưng không nghĩ tới, một cái hất tay liền đẩy chậu hoa đặt ở ban công ngã xuống dưới.

Cậu nghe được tiếng kêu thảm thiết dưới lầu, còn có rất nhiều bạn học kêu lên, là do ai đã đẩy chậu hoa.

Cậu phản ứng theo bản năng liền chạy trốn.

Kết quả không nghĩ tới, sự tình hoàn toàn vượt qua tưởng tượng của cậu, mẹ cậu lại yêu cầu trường học tìm ra người học sinh đó, đồng thời đuổi học.

Tống Trầm thấy cảnh sát không bắt cậu, biểu tình thản nhiên:" Cháu đã tra tài liệu, đẩy vật rơi từ trên cao có khả năng bị truy cứu trách nhiệm hình sự."

Lúc này, bức tranh ở hành lang bỗng chốc thay đổi, bà Tống ban đầu còn kiêu căng ngạo mạn, lúc này mặt lại trắng như tờ giấy.

Nếu như không có cha Tống Trầm đỡ bà ta, tin rằng bà ta sẽ ngã sấp xuống bất cứ lúc nào.

Tề Hiểu liền nhìn thoáng qua Tiếu Hàn, vụ này là gì a.

Tiếu Hàn vô cùng khó chịu, bận rộn vụ án cả một ngà trời đến một chút manh mối cũng không có, lại bị hai đứa trẻ làm trễ nãi, kết quả lại thêm một vụ gây đả thương người bằng vật trên cao.

" Tiếu đội, vụ này nên xử lý thế nào?"

Tiếu Hàn hừ lạnh một tiếng, " Nên xử lý thế nào thì cứ xử lý như thế đó, trước tiên điều tra vụ án giết người, nhìn xem có người nào đến gần khu vực xảy ran án mạng hay không, lại kêu cảnh sát xử lý trước kia đến đây một chuyến."

Vừa nghe phải xử lý, bà Tống la lên một tiếng sợ hãi.

Bà ta nắm chặt lấy tay Tống Trầm, vẻ mặt hoảng loạn, liều mạng lắc đầu: "Không được, con không thể ngồi tù, con làm sao lại co thể ngồi tù, nếu con ngồi tù, đời này coi như xong."

Hiện tại bà ta hoàn toàn không nhớ rõ, lúc trước chính bà ta kiên quyết muốn đuổi học Trần Cẩm Lộ.

Tống Trầm lãnh đạm nhìn mẹ mình, " Nhưng là con làm sai"

...

Tần Lục Trác đưa ly giấy trong tay cho người bên cạnh, Úy Lam đang đứng cạnh cửa sổ, bên ngoài vẫn còn ồn ào.

Cô nhận lấy, thấp giọng nói:"Cảm ơn"

Bọn họ đang đứng trong phòng làm việc của Tiếu Hàn, ngoài cửa sổ, là mùa đông tịch mịch, phía chân trời hiện ra một màu xám trắng ảm đạm, nhánh cây trụi lủi, có hương vị thê lương.

Hồi lâu, âm thanh trầm thấp từ tính của người đàn ông vang lên, "Chuyện này không phải là lỗi của cô "

Úy Lam nghiêng đầu nhìn anh, "Anh nghĩ là tôi đang tự trách?"

Tần Lục Trác nhìn thẳng vào mắt cô, cặp con ngươi kia vẫn luôn đen nhuận, lúc này càng thêm đạm nhiên, như từng được mài qua đá quý đen, lộ ra một loại trầm tĩnh không nói được.

Úy Lam hướng cằm về phía bên ngoài chỉ:" Anh biết tại sao dây cung của cậu ta lại bị kéo căng không?"

Nếu nội tâm của mỗi người là một thế giới, thì đều có một dây cung, có vài người cung căng vừa phải, người đó có thể tự mình điều tiết, cùng giảm áp lực nội tâm. Nhưng có vài người phải chịu áp lực từ bên ngoài, áp lực tựa như một đôi tay liều mạng kéo căng dây cung, chỉ có không ngừng căng thẳng, không thể buông lỏng.

Khi chạm đến giới hạn, dây cung trong lòng liền bị căng đứt

Khi đó, tâm lý người này sẽ xuất hiện vấn đề.

Dây cung trong lòng Tống Trầm chịu áp lực đến từ chính mẹ cậu ta, cậu ta biểu hiện càng hoàn mỹ, bà Tống càng tự hào. Mà cùng với những tự hào này tiếp theo chính là yêu cầu tốt hơn, vòng tuần hoàn cứ lặp đi lặp lai, hai người như rơi vào một vòng tuần hoàn, ai cũng không thoát ra được.

Hiện tại, Tống Trầm phá vỡ tầng quan hệ tuần hoàn này, cũng chính là phá hủy mặt nạ hoàn mỹ của chính mình.

Ép bà Tống đối mặt với con trai không hoàn mỹ.

Tần Lục Trác đứng bên cạnh cô, tay vẫn bỏ vào túi, từ bên trong túi quần móc ra bao thuốc lá, lấy ra một điếu để bên miệng, bất quá dư quang vẫn liếc người bên cạnh, thuốc còn chưa đốt, lại bị anh đặt xuống, lần thứ hai nhìn vào ánh mắt của cô, cặp con ngươi kia như vực sâu thăm thẳm, khóe miệng nhếch lên, cười nhạt nói:" Vậy lí do cô giúp cậu ấy là gì? Giúp người làm niềm vui?"

Úy Lam suy nghĩ đơn giản xong, lại thực sự nghiêm túc gật đầu.

" Anh cũng có thể nói như vậy "

Tần Lục Trác nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, đáy lòng thoáng cười.

Thầm nghĩ: Đúng là cô gái có mạch não kỳ lạ.

Vốn chuyện của Trần Cẩm Lộ cũng đã kết thúc, Úy Lam chuẩn bị rời đi, ai ngờ Tiếu Hàn lại lôi kéo cô cùng Tần Lục Trác không tha. Theo lời nói của anh ta chính là, thời gian cách vụ án càng ngắn, tỷ lệ phá án càng lớn, cục cảnh sát cần gấp hai người chuyên nghiệp như bọn họ.

Úy Lam suy nghĩ một chút, hỏi:" Các anh có cung cấp cơm tối không?"

Tiếu Hàn cho rằng vị Úy tiểu thư này có yêu cầu gì đặc biệt, ai ngờ chỉ có yêu cầu đơn giản như vậy, nhất thời kích động đến sắp khóc, liều mạng gật đầu tỏ vẻ:"Cung cấp, cung cấp, có thể cung cấp"

Úy Lam mỉm cười, chỉ chỉ người đàn ông đang đứng bên cạnh, " Buổi trưa dì trong nhà ăn cho anh ấy tiểu táo(*), riêng anh ấy còn bỏ thêm một cái đùi gà, tôi cũng muốn."

Tiểu táo:tiêu chuẩn ăn tập thể cao nhất, phân biệt với trung táo và đại táo

Tần Lục Trác không còn lời nào liếc mắt trừng cô.

Anh quay đầu hỏi Tiếu Hàn:" Sở trường của cô ấy là tâm lý học, nếu cậu phong tỏa nghi phạm, cô ấy còn có thể giúp cậu. Hiện tại đến một manh mối liên quan cũng không có, cậu còn hy vọng cô ấy giúp cậu phá án?"

Tần Lục Trác quả thực nói không sai, Úy Lam am hiểu tâm lý học, nếu là trong lúc thẩm vấn cô còn có thể giúp đỡ rất nhiều.

Nhưng bây giờ vẫn đang trong giai đoạn điều tra, ngược lại cảnh sát bình thường so với cô ấy càng có ích.

Tiếu Hàn bị Tần Lục Trác dạy dỗ như vậy cũng không tức giận, đưa tay sờ đầu, khổ não nói: "Hiện tại tất cả mọi thứ đều bị hung thử xóa hết, cái gì vân tay, đến DNA cũng không hề lưu lại, hơn nữa thiết bị theo dõi bị phá hư nghiêm trọng, căn bản không có thông tin hữu dụng."

"Ai nói không có thông tin hữu dụng" Tần Lục Trác nhìn anh ta, nói thẳng: " Cái thẻ căn cước kia của Trần Cẩm Lộ "

Tiếu Hàn sửng sốt, đúng vậy, điểm này như thế nào lại bi anh ta bỏ qua.

Tần Lục Trác: "Có thể lấy được thẻ căn cước của Trần Cẩm Lộ, lại có thể ra vào biệt thự của Trần Cẩm Lộ, không cần phải điều tra tỉ mỉ, cậu có thể loại bỏ từng người."

Tiếu Hàn lập tức nói: "Anh trai của Trần Cẩm Lộ, Trần Vũ?"

Bởi vì hiện tại Trần Hồng Nguyên không ở trong nước, nên ngay từ đầu đã loại ông ta ra khỏi những nghi phạm.

Tiếu Hàn vui vẻ gật đầu, lập tức đi tìm nhân chứng.

Cuối cùng Tiếu Hàn lại lôi kéo Úy Lam hưởng thụ một chút tiểu táo của nhà ăn ở cục cảnh sát, nghe nói là do đầu bếp nấu riêng cho bọn họ. Lăn lộn một hồi, đã đến hơn tám giờ tối, hai người mới rời khỏi cục cảnh sát.

Tiếu Hàn tiễn hai người bọn cô ra ngoài, hiển nhiên nghĩ Tần Lục Trác đưa Úy Lam trở về, khách khí dẫn người đến bên canh xe của Tần Lục Trác, còn đặc biệt khách khí thay cô mở cửa.

Sau khi Tần Lục Trác lên xe, nghe Tiếu Hàn khách khí bắt chuyện với Úy Lam, lần sau lại đến chơi.

Úy Lam ngẩng đầu nhìn cửa lớn nghiêm trang trước cục cảnh sắt, lắc đầu cười nói: "Nơi này của các anh, vẫn không nên đến là tốt hơn"

Tiếu Hàn ngẩng ra, sau đó cười to: "Đã hiểu, đã hiểu"

"Lão đại, sau này anh em chúng ta lại tụ tập a." Tiếu Hàn từ đầu xe chạy đến chỗ điều khiển, dựa vào cửa sổ xe

Tần Lục Trác khó có được cong cong khóe miệng, gật đầu: "Trở về tôi sẽ sắp xếp"

Tiếu Hàn lui về một bước, Tần Lục Trác nâng cửa xe lên, chậm rãi lái xe chạy rời đi.

Dọc trên đường đi, vẫn luôn yên tĩnh, lúc chờ đèn xanh đèn đỏ, Tần Lục Trác hơi nghiêng đầu nhìn thoáng qua người bên cạnh, thấy cô chống tay nhìn bên ngoài cửa sổ, vô cùng nhã nhặn lịch sự.

Đã sớm qua giờ cao điểm, lúc xe dừng lại trước cửa nhà Úy Lam, qua một lúc lâu, người ngồi bên ghế phụ bên cạnh mới ngẩn đầu, bừng tỉnh: "Đến nhà rồi "

Úy Lam lần này thật thành thật, nói một tiếng cảm ơn, liền mở cửa xuống xe.

Tần Lục Trác hạ cửa sổ xe, theo thói quen chờ cô vào nhà rồi lái xe đi.

Ai ngờ, Úy Lam còn chưa đi tới cửa, Tần Lục Trác lại thoáng thấy dưới ánh đèn ở đầu hẻm có thân ảnh của một người đàn ông, cùng với động tác tay để bên hông cởi quần, sau đó là tiếng la của một người phụ nữ vang lên.

Lúc Úy Lam quay đầu lại thì Tần Lục Trác đã mở cửa gào to: "Úy Lam"

Úy Lam đang nhìn về hướng đầu hẻm, khi nhìn về phía anh, chỉ thấy người đàn ông chạy nhanh tới, chắn trước mặt cô.

Cô kinh ngạc ngẩng đầu, lại bị bàn tay của anh chế trụ cái ót, áp vào lồng ngực của mình.

Áo khoác trên người anh mềm mại, cùng anh hoàn toàn tương phản.

Cho đến khi cô nghe được giọng nói trầm thấp của người đàn ông, "Nhắm mắt lại"

- ------

Suy nghĩ của tác giả:

Úy Lam: Ừ, muốn hôn tôi? Có phải quá nhanh rồi không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Những mẹo giúp cho phụ nữ tự tin hơn trong công việc, làm đẹp và chăm sóc sức khỏe gia đình. Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như lam ngoi nha sieu de thuong cho tu hop cac tong, cach dung dau dua duong toc Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.

loading...
DMCA.com Protection Status