Phiêu miễu chi lữ 2: Kỳ thiên lộ

Chương 50: Cao thủ


Đức Hoằng đại sư sợ đến co rụt cổ, nhỏ giọng nói: " Không xong...người điên kia sao tìm được tới? A Di Đà Phật, Tần thí chủ, ta van ngươi...ngăn trở hắn, lão nạp chạy từ mặt sau."

Tần Tiểu Thiên nắm áo cà sa hắn, nói: " Đức Hoằng đại sư, ngươi không thể đi, hai người chúng ta còn đánh không lại hắn hay sao?"

Đức Hoằng đại sư cười khổ nói: " Ai, Cáp Dương được xưng lão tà, tên kia là người điên, bằng hữu tà đạo rất nhiều, chúng ta nên đi thôi, đánh thắng cũng không có lợi, lão nạp sợ hắn."

Tần Tiểu Thiên nói: " Trên người ngươi chỉ sợ bị hắn hạ thứ gì rồi, nếu không hắn làm sao có thể tìm tới nơi này?"

Đức Hoằng đại sư vỗ ót, nói: " Ai, có thể! Cáp Dương có rất nhiều tiểu pháp thuật..."

" Lão con lừa ngốc...đi ra a! Chọc giận lão tử...một ngọn lửa sẽ thiêu đốt mất điểu trang này!"

Lục Giang sợ đến phốc thông ngồi dưới đất, luôn miệng nói: " Đại sư, đại sư...Tần tiên sinh..."

Đức Hoằng đại sư không có biện pháp, bất đắc dĩ nói: " Được rồi, được rồi, lão nạp nên đi ra ngoài, Tần thí chủ, mời! A Di Đà Phật!" Hắn lắc mình biến mất.

Tần Tiểu Thiên mỉm cười, thân hình như tan chảy vào trong không khí, chỉ để lại một cái bóng nhàn nhạt.

Lục Giang dùng sức nháy mắt, khó thể tin mở to miệng, một giọt nước miếng theo khóe miệng chảy xuống đến chòm râu tuyết trắng.

Những người hầu tỳ nữ chung quanh phát ra một tiếng kêu sợ hãi.

Cáp Dương mặc trường bào màu xanh biếc, trên đầu đeo khăn màu đỏ, gương mặt đầy đặn, chòm râu khoa trương khởi lên, giống như con nhím, đôi mắt như chuông đồng, hàm răng vàng, lỗ tai trái đeo một chiếc vòng màu đen.

Mười ngón tay đeo mười chiếc nhẫn thô to, trên đai lưng giắt một chuỗi hồ lô màu vàng, trong tay cầm một chiếc quạt, đang cao giọng lớn tiếng quát vang mắng chửi.

Tần Tiểu Thiên ở trên bầu trời không có nhìn kỹ Cáp Dương, không nghĩ tới hắn lại có bộ dáng như vậy. Hắn lặng yên xông ra, ngay sau đó hồng quang chợt lóe, Đức Hoằng đại sư xuất hiện: " A Di Đà Phật! Cáp thí chủ, đừng làm loạn nữa."

" Lão tử không phải họ Cáp, lão tử họ là Cáp Dương! Di...thằng nhãi này là ai?"

Trong lòng Cáp Dương sững sờ, người này vừa xuất hiện, hắn đã biết không hay, cao thủ luôn có cảm ứng lẫn nhau, hắn lập tức phát giác đối phương là cao thủ, hai người này nếu liên thủ, tự mình cũng không có gì tốt. Nhưng hắn cũng không sợ, cùng lắm thì chiêu tập một dám bằng hữu đến quần ẩu.

" Vị này là Tần Tiểu Thiên, Tần thí chủ."

Cáp Dương kinh ngạc nói: " A? Ngươi chính là Tần Tiểu Thiên? Oa nha nha, ha ha, nghe nói Tất Vũ Không nhân yêu tìm ngươi nơi nơi, ha ha, nguyên lai là ở chỗ này...Uy, họ Tần...ngươi phiền phức lớn, Tất Vũ Không đại khái coi trọng ngươi, nàng đang tìm ngươi khắp thế giới, ha ha."

Ánh mắt Tần Tiểu Thiên quét về phía Đức Hoằng đại sư, trong lòng hiểu rõ ràng, Đức Hoằng đại sư nhất định biết, nhưng không có nói cho mình.

Đức Hoằng đại sư tuyên phật hiệu: " A Di Đà Phật! A Di Đà Phật!"

Cáp Dương nói: " Ngươi chuẩn bị liên thủ với lão lừa ngốc phải không?" Vừa nói vừa lặng lẽ bắn ra mấy đạo khói đen, rơi trên mặt đất. Đó là âm hồn dùng để truyền tin, tốc độ cực nhanh, là pháp bảo được đồn đãi hoàn mĩ tại tu chân giới.

Lão tà Cáp Dương mặc dù hung hãn thô lỗ, nhưng không phải ngu ngốc, vốn đối phó với Đức Hoằng đại sư cũng rất miễn cưỡng, chỉ vì Đức Hoằng đại sư mềm yếu, nhưng nếu thêm một Tần Tiểu Thiên, vậy không ổn, cho nên hắn lập tức tìm kiếm người trợ thủ.

Tần Tiểu Thiên cảm giác được mình hoàn toàn có thực lực tranh đấu cùng Cáp Dương, hắn lạnh lùng nói: " Ngươi ăn vật gì vậy? Sao miệng thúi như vậy? Trở về rửa ráy cho tốt, miễn cho việc mở miệng thúi chết người!" Hắn chán ghét thái độ kiêu ngạo của Cáp Dương, bởi vậy cố ý chọc giận hắn, cũng nhân cơ hội kiểm nghiệm thực lực của mình.

Đức Hoằng đại sư trong lòng mừng rỡ, thực lực của hắn chưa chắc thua kém với Cáp Dương, nhưng nếu đánh cũng có hại. Cáp Dương mở miệng gọi lão là con lừa ngốc, cho tới bây giờ đều là hùng hùng hổ hổ không nói lời gì tốt, không nghĩ tới Tần Tiểu Thiên dám trào phúng châm chọc như thế, hắn nhất thời cảm giác được cả người thư thản, luôn miệng nói: " Thiện tai, thiện tai!"

" Tặc tư điểu! Lão tử giết chết ngươi!" Cáp Dương giận điên lên, bất luận là ai, cho dù là cao thủ như Cổ Phong, nhìn thấy hắn cũng không dám châm chọc như vậy. Hắn dương tay bắn ra ba viên Kiền Dương Lôi, quát to: " Đi tìm chết đi!"

Trong lòng Tần Tiểu Thiên cả kinh, hắn kiến thức qua sự lợi hại của Kiền Dương Lôi, với thực lực bây giờ, mặc dù không cần, cũng không nghĩ đến Cáp Dương điên cuồng như thế, uy lực của một viên Kiền Dương Lôi đã đủ để hủy diệt phân nửa Lục gia trang, liên tục bắn ra ba viên, thì uy lực càng rất cao, hắn hét lớn: " Đại sư, bảo vệ trang tử!"

Cửu Bức kiếm hóa thành một đôi bàn tay màu đen, giống như đang đập ruồi, hợp chưởng giáp trụ ba viên Kiền Dương Lôi.

Trong tiếng ầm ầm đại chấn, Tần Tiểu Thiên nhịn không được lui về phía sau một bước. Cửu Bức kiếm trải qua luyện hóa, còn chưa có thời gian uẩn dưỡng, chỉ có thể phát huy một nửa công năng, bởi vậy khi Kiền Dương Lôi bạo khai thì hắn đã bị lực đánh sâu vào không nhỏ.

Khóe miệng Đức Hoằng đại sư có chút hơi nhếch lên, thầm nghĩ: " A Di Đà Phật, người tuổi trẻ luôn dễ xúc động, a a, Phật tổ phù hộ, có cao thủ như vậy làm hộ vệ, thật sự là diệu a." Hắn giải khai cà sa dương tay phao xuất, một đạo hồng quang hiện lên, áo cà sa hóa thành màn hào quang màu đỏ bảo vệ Lục gia trang.

Cáp Dương sửng sốt, không nghĩ tới Tần Tiểu Thiên dám đón đỡ Kiền Dương Lôi, ánh mắt nhất thời nghiêm túc đứng lên. Hắn mang theo Kiền Dương Lôi không nhiều lắm, lần trước ở trong trận hao đi đại lượng tồn trữ, sau lại góp nhặt một chút, số lượng còn rất xa không cách nào thỏa mãn sự cần thiết, vừa ra tay là bắn ra ba viên, là bởi vì bị Tần Tiểu Thiên chọc giận, nhìn thấy Tần Tiểu Thiên tiêu diệt Kiền Dương Lôi, hắn trở nên thật cẩn thận.

Tần Tiểu Thiên chẳng qua chỉ tiêu diệt Kiền Dương Lôi, không nóng lòng phát khởi công kích, hắn muốn nhìn Cáp Dương rốt cuộc có bao nhiêu lợi hại.

Cáp Dương biến chiêu rất nhanh, Kiền Dương Lôi bị diệt, phi kiếm lập tức phun ra. Phi kiếm của hắn tương đối dường như đặc biệt, chỉ dùng bảy cái răng của cổ long luyện chế thành Long Xỉ kiếm, xuất ra quang hoa màu trắng, chỉ nghe hắn quát to một tiếng: " Nộ đào!"

Bảy đạo quang hoa màu trắng quấn quanh lẫn nhau, hóa thành vô số răng nhọn màu trắng, giống như sóng lớn đập xuống.

Tần Tiểu Thiên vẫn dùng thủ đoạn nguyên lai, hắn còn chưa thăm dò ra được thêm phương pháp sử dụng kiếm tiên nào. Hai bàn tay âm u huyễn hóa ra, hung hăng vỗ lên sóng kiếm đang vọt tới.

Ngạnh hám đón đỡ, đúng là kiêng kỵ lớn nhất khi chạm kiếm, Tần Tiểu Thiên hoàn toàn không hiểu biết. Cáp Dương không khỏi mở miệng mắng to: " Tặc tư điểu! Lão Cáp...liều mạng với ngươi!" Một ngụm chân nguyên lực tinh thuần phun ra, trong phút chốc, Long Xỉ kiếm quang mang đại thịnh, phát ra tiếng chấn vang oanh long long.

Sau khi Tần Tiểu Thiên tu vi đại trướng, đây là lần đầu đánh nhau, tinh thần tập trung độ cao, quát lên một tiếng lớn: " Ngươi đi***!" Tiên linh khí cuồng dũng, Cửu Bức kiếm nổi lên kim mang, bàn tay màu đen cũng biến thành màu vàng, trong lúc điện quang hỏa thạch lóe lên, phi kiếm hai người chạm vào nhau.

Cáp Dương không hổ là cao thủ đánh nhau, tâm niệm chợt lóe, phát hiện không ổn, trong kình khí vọt tới có một loại cảm giác khiến người khác rét lạnh. Cũng may hắn là cao thủ Phân Thần kỳ, ngay cả Long Xỉ kiếm cũng không thu hồi, lập tức thuấn di ra ngoài.

Đại địa kịch liệt chấn chiến, tựa như động đất lớn cấp chín, Lục gia trang nếu không có Đức Hoằng đại sư bảo vệ, cả trang tử đều bị biến thành một khối phế khu.

Khách sát! Oanh! Oanh! Oanh!

Tiếng nổ mạnh thật lớn quanh quẩn trong thiên địa, ngoại trừ Đức Hoằng đại sư bảo vệ Lục gia trang ra, trong trăm dặm phương viên đều gặp tao ương toàn bộ, bất luận là cây cối rừng rậm trên mặt đất, hay là phòng ốc động vật, trong nháy mắt phi kiếm va chạm toàn bộ bị tạc liệt nát bấy.

Lực đánh sâu kinh khủng rất nhanh khuếch tán, như phô thiên cái địa trùng xông hết thảy, bụi bậm hình thành dòng xoáy thật lớn, phóng lên cao, chậm rãi bay lên tới trời cao.

Đức Hoằng đại sư cuống quýt lui về phía sau, áo cà sa bảo vệ Lục gia trang mặc dù đứng vững trước lực đánh sâu vào, nhưng cũng hư hao cơ bản, chính hắn cũng bị chấn ba gây thương tích, kinh hãi luôn miệng tuyên phật: " A...A Di Đà Phật...Phật tổ từ bi...A Di Đà Phật!" Thực lực Tần Tiểu Thiên làm lão hòa thượng hoảng sợ, cũng làm chính bản thân hắn hoảng sợ.

Long Xỉ kiếm của Cáp Dương hoàn toàn nát bấy, đồng thời với lúc hắn thuấn di ra, hắn cũng đã bị thương nặng. Thanh Long Xỉ kiếm dùng nguyên anh tâm huyết uẩn nuôi mấy trăm năm, sớm đã cùng với tâm thần của hắn hợp hai làm một, Long Xỉ kiếm bị hủy, hắn cũng thân tâm tổn thương, một ngụm máu tươi bắn ra ngoài.

Quay đầu nhìn thấy ma cô vân( mây bụi mù) thăng đằng lên, hắn sợ đến hồn phi phách tán, nghĩ thầm muốn rút lui, thực lực của Tần Tiểu Thiên sâu không lường được, tự mình lại dám ngạnh hám cao thủ như vậy, không khỏi đối với Đức Hoằng đại sư hận tận xương tủy.

Tần Tiểu Thiên ngơ ngác nhìn ma cô vân, một hồi lâu mới thanh tỉnh lại, chỉ có một cảm giác: " Sảng!" Quả thật sảng đến vô cùng, hắn lần đầu tiên phát hiện mình uy phong như thế, chẳng qua chỉ liều mạng đánh bừa một kiếm, đã đánh cho Cáp Dương sống chết không biết ra sao.

Hắn nào biết, dùng kiếm tiên đánh nhau chết sống với phi kiếm của người tu chân, cũng giống như cầm súng pháo đánh với gậy gỗ, hai thứ căn bản không thể so sánh.

Cáp Dương không dám quay lại, hống kêu lên: " Lão lừa ngốc...ta sẽ không để yên cho ngươi!" Một bên vừa hống một bên vừa chạy trốn rất nhanh, kẻ ngu mới tiếp tục ở lại chỗ này. Hắn không dám phát tiêu với Tần Tiểu Thiên, tất cả hận ý đều trút xuống đầu Đức Hoành đại sư.

Đức Hoằng đại sư cười khổ không thôi, tuyên phật nói: " A Di Đà Phật, nhân quả báo ứng...khi nào chấm dứt...Ai, Phật tổ từ bi." Trong lòng tư vị thật khó chịu, Cáp Dương vô lại ai cũng biết, hắn không dám đối phó Tần Tiểu Thiên, nhưng lại gắt gao cuốn lấy mình.

" Diệt cỏ phải diệt tận gốc...gió xuân thì sẽ mọc lại! Đại sư...chúng ta truy theo!"

Đức Hoằng đại sư chợt sững sờ, lời của Tần Tiểu Thiên như thế nào nghe lại không được tự nhiên, hắn vẫn bộ dáng đại từ bi: " A Di Đà Phật, oan gia nên giải không nên kết, Tần thí chủ...nên dừng tay đi thôi."

Nhưng thật ra Tần Tiểu Thiên cũng không phải muốn diệt cỏ tận gốc, mà là còn chưa đã tay, thật vất vả có cơ hội đánh nhau phát tiết, đối phương lại so với mình yếu nhược, vừa lúc thí nghiệm được tiên khí mới có được, cơ hội như vậy cũng không thể dễ dàng bỏ qua.

Hắn nói: " Uy, hòa thượng, ta đây đang giúp ngươi a..." Lại nhịn không được nói thầm: " Không trách được Cáp Dương gọi ngươi là con lừa ngốc...Ai, hoàng đế không gấp, thái giám gấp..."

Đức Hoằng đại sư nói: " A Di Đà Phật, Tần thí chủ, nếu đã thắng, coi như xong đi, a a, Cáp thí chủ mặc dù bá đạo vô lý, nhưng cũng không ngốc, hắn nếu tiếp tục dây dưa bám chặt, lão nạp ẩn núp khỏi hắn là được..."

" Đừng nói nhảm! Truy theo!" Mới vừa nói xong Tần Tiểu Thiên đã biến mất không thấy.

Đức Hoằng đại sư mở to miệng, thầm nghĩ: " Ai, Tần thí chủ sao lại hiếu chiến như thế?" Hắn cũng không thể không đuổi theo, dù sao Tần Tiểu Thiên đúng là vì hắn mà ra tay.

Từ khi Cáp Dương xuất hiện, Tần Tiểu Thiên đã để lại ký hiệu trên người hắn, đó là một tiểu cấm chế rất đơn giản, đó là pháp môn do cổ nhân săn thú phát triển ra, có thể truy tung theo những thứ di động.

Tiếp tục hai lần thuấn di, Tần Tiểu Thiên đã nhìn thấy thân ảnh của Cáp Dương, quát to: " Uy, Cáp lão tà, đứng lại!"

Cáp Dương run run một chút, mới vừa rồi uống một viên linh đan, thật vất vả ngăn chận thương thế, không nghĩ tới Tần Tiểu Thiên lại chạy theo tới đây. Long Xỉ kiếm bị hủy, hắn không thể làm gì khác hơn là xuất ra một thanh phi kiếm dự bị, phẩm chất so với Long Xỉ kiếm kém đến tám ngàn dặm.

Thanh phi kiếm này tên là Khắc Tang kiếm, nguyên lai là phi kiếm của một người tu chân Nguyên Anh kỳ, trong một lần tranh đấu, người nọ bị hắn giết chết diệt đi nguyên anh, thanh phi kiếm này cũng đã thành chiến lợi phẩm của hắn.

" Ngươi...ngươi muốn thế nào?" Cáp Dương dồn nén kêu hống lên.

Tần Tiểu Thiên cười hì hì nói: " Di, không mắng chửi người nữa? Hắc hắc, nói đến là đến, nói đánh là đánh, nói đi là đi...Cáp lão tà, ngươi cũng quá tự đại rồi đó, nếu đánh...cũng đừng có chạy, chúng ta tiếp tục!" Hắn không hề chậm trễ, Cửu Bức kiếm bay ra, nói: " Còn chưa đánh xong, uy...đừng chạy!"

Cáp Dương không ngốc, không chạy mới là lạ, Kiền Dương Lôi chỉ còn lại nửa hồ lô, phi kiếm lại kém, những tiểu pháp bảo khác mặc dù âm độc, có thể dùng để đối phó đại cao thủ như Tần Tiểu Thiên, chỉ biết sẽ chọc giận đối phương, như vậy làm sao đánh? Cho nên hắn không đợi đối phương nói xong, quay đầu bỏ chạy.

Đáng tiếc, hắn còn không biết Tần Tiểu Thiên hạ cấm chế trên người mình, vô luận chạy đến địa phương nào cũng tránh không khỏi.

Lần này dùng chính là thổ độn pháp, chỉ chốc lát thời gian là có thể thoát ra ngoài trăm dặm, là một môn tuyệt học của Cáp Dương. Thổ độn là một trong những phương pháp chạy trốn, có thể tránh né được rất nhiều thủ đoạn truy đuổi theo, bắt đắc dĩ Tần Tiểu Thiên sử dụng chính là cổ tiên pháp tiểu cấm chế, hắn không có khả năng làm sao thoát được.

Đức Hoằng đại sư chạy lên, trong lòng Tần Tiểu Thiên ngầm bội phục, biết hắn cũng có phương pháp truy tung đặc biệt, cười nói: " Đại sư, ngươi rốt cuộc tới, ta còn cho ngươi sẽ biến mất...ha ha, chỉ đùa một chút, không nên tức giận."

" A Di Đà Phật, Tần thí chủ còn muốn truy đuổi theo hay sao?"

Tần Tiểu Thiên càng ngày càng xem không hiểu Đức Hoằng, gặp chuyện là dây dây dưa dưa mặc kệ, nhưng lại có tính cách như phụ nữ, Cáp Dương truy đuổi hắn chạy tán loạn khắp nơi, thậm chí thiêu hủy sơn môn chùa miểu, hắn cư nhiên vẫn còn bộ dáng thuận chịu không chút phản kháng.

Tần Tiểu Thiên nói: " Đương nhiên phải truy theo, thật vất vả gặp cao thủ như vậy, làm sao có thể dễ dàng bỏ qua? Hắc hắc."

Đức Hoằng đại sư bất đắc dĩ đi theo, trong lòng suy nghĩ: " Ai, Tần thí chủ tranh đoạt hiếu chiến, đối với việc tu hành chỉ sợ bất lợi." Hắn không biết Tần Tiểu Thiên là người tu tiên. Cổ người tu tiên đều thích tranh đấu, rất nhiều thể ngộ đều dựa vào đánh nhau mà ra tới, khác với người tu chân, Cổ người tu tiên tu luyện chính là dựa vào đánh nhau, phải không ngừng tranh đấu, chẳng những phải cùng người đấu, còn phải đấu với trời với đất, nếu tu luyện giống như người tu chân, hiệu quả ngược lại không tốt.

Tần Tiểu Thiên tự mình cũng không rõ ràng lắm, tại sao sau khi tu vi đại trướng thì lại trở nên yêu thích đánh nhau, mới một kiếm vừa rồi, làm hắn hưng phấn không thôi, từ trong tranh đấu cảm giác được niềm vui thú thật lớn, cho nên mới cứ truy đuổi không thôi. Cũng do Cáp Dương không may, không chỉ gặp phải cổ người tu tiên, còn dẫn phát ra lòng tranh đấu của hắn.

" Ha ha, muốn trốn trong sông! Ta xem ngươi chạy trốn nơi đâu!"

Thân hình Tần Tiểu Thiên đột nhiên chợt trầm xuống, thẳng tắp rơi xuống một khe đất, hai tay mạnh ép xuống, không khí cấp tốc ba động, một tiếng vang trầm muộn, phương viên trăm thước mặt đất đột nhiên bị hãm xuống vùi lấp, tựa như trên trời rơi xuống một hòn đá thật lớn, cả mặt đất giảm xuống hơn hai thước. Cáp Dương còn đang bỏ chạy dưới lòng đất, đột nhiên bùn đất chung quanh co rút nhanh, hắn phảng phất như từ trong không khí rơi vào trong nước, đáng sợ nước này rất nhanh ngưng kết thành băng, độn pháp mất đi hiệu lực, hắn bị chôn sống trong lòng đất.

Đức Hoằng đại sư ngạc nhiên nói: " Cáp thí chủ chẳng lẽ ở trong lòng đất?"

Tần Tiểu Thiên cười mị mị nói: " Hắc hắc, không có việc gì, chẳng qua chỉ là một tiểu cấm chế mà thôi, chờ một lát Cáp Dương có thể phá vỡ, chẳng qua là không thể tiếp tục thổ độn nữa."

Oanh! Một cỗ bụi mù đằng khởi, đá vụn đất khối bay loạn, Cáp Dương lấm lem bùn đất từ trong lòng đất lao ra, mở miệng mắng to: " Hỗn đản...là ai áp ta? Ngươi..." Hắn nhìn thấy Tần Tiểu Thiên và Đức Hoằng đại sư, trong lòng không rõ, thổ độn mà cũng có thể đuổi theo, không khỏi nhịn được đối với Tần Tiểu Thiên càng thêm kiêng kỵ.

Tần Tiểu Thiên cười nói: " Cáp lão tà, nếu không đánh cũng được, sau này khi nhìn thấy Đức Hoằng đại sư, ngươi phải đi vòng."

Cáp Dương mạnh mẽ xông lên không trung, hét lớn: " Nằm mơ! Mẹ ngươi, lão tử liều mạng với ngươi!"

Hắn là một người cao ngạo, như thế nào có thể chịu được việc Tần Tiểu Thiên khi áp lần nữa, lửa giận xông ót, không để ý hết thảy liền phát tiêu, dương tay bắn ra hơn mười viên Kiền Dương Lôi, hai tay mạnh vung lên, mười chiếc nhẫn theo sát bay ra. Đó là pháp bảo hắn bảo vệ tính mạng, là mười chiếc vỏ bao mười ngón tay, có thể nhanh chóng hình thành ảo trận.

Tần Tiểu Thiên tin tưởng mười phần, hắn đối với uy lực của kiếm tiên phi thường say mê, cho nên cũng không dùng pháp bảo khác, vẫn dùng kiếm tiên đến ứng đối, cười to nói: " Ha ha, tới hay, xem kiếm!" Trong chớp mắt, hoàn cảnh chung quanh đại biến.

Đức Hoằng đại sư nhắc nhở: " Thì...ảo trận! Cẩn thận!" Hắn xuất ra Già Lam Châu hộ thể, nhanh chóng tới gần Tần Tiểu Thiên.

Cửu Bức kiếm bay ra, bản năng của Tần Tiểu Thiên đem kiếm tiên hóa hình thành bàn tay to, hắn nhìn thấy vài bóng đen bay tới, giật mình, lập tức tỉnh ngộ đó là Kiền Dương Lôi, Cửu Bức kiếm hình thành bàn tay đen nhanh chóng chộp tới, trong phút chốc, bốn phương tám hướng đều là những điểm đen.

Cửu Bức kiếm vốn là Cửu kiếm trọng điệp, trong tiếng cười lớn của Tần Tiểu Thiên, Cửu Bức kiếm hóa thành chín bàn tay, đón Kiền Dương Lôi.

Lần này không có dùng chưởng giáp trụ Kiền Dương Lôi, mà là dùng chỉ bắn ra, nhìn qua vô cùng quỷ dị. Kiền Dương Lôi vừa chạm vào liền nổ, liên tục phát ra hơn mười tiếng vang kịch liệt.

Tần Tiểu Thiên làm như không có chuyện gì, nói: " Uy lực của mấy viên Kiền Dương Lôi yếu bớt rất nhiều, chẳng lẽ là vội vàng luyện chế sao?"

Hoàn cảnh chung quanh hoàn toàn thay đổi, Tần Tiểu Thiên dọn sạch sự uy hiếp của Kiền Dương Lôi xong thì lại đánh ra Biện Chân Quyết, lập tức cười nói: " Có ý tứ, dĩ nhiên là trận pháp do chiếc nhẫn hình thành, a a, muốn trì hoãn thời gian..." Hắn nhanh chóng tìm được vị trí của chiếc nhẫn.

Tần Tiểu Thiên đối với trận pháp đã có giải thích độc đáo của chính mình, trình độ ảo trận như thế thật sự quá đơn giản.Cửu Bức kiếm hóa thành chín sợi hắc tuyến, đang xuyên toa hoán đổi trong trận, không tới mười phút đồng hồ, mười chiếc nhẫn đã rơi vào trong tay của hắn.

Hắn không nhìn kỹ đã ném vào trong nhẫn trữ vật, cười nói: " Rất giống là pháp bảo, đích xác có thể trì hoãn một lát, đáng tiếc...Cáp lão tà gặp phải ta coi như xui xẻo, a a, tiếp tục truy theo!"

Mười chiếc nhẫn chỉ có thể trì hoãn Tần Tiểu Thiên hai mươi mấy phút đồng hồ, nhưng đối với người tu chân mà nói, chỉ cần có mười phút là đủ chạy trốn, cơ hồ không có khả năng đuổi theo.

Đáng tiếc trên người Cáp Dương bị hạ cấm chế, vô luận hắn chạy tới địa phương nào, đều cũng tránh không khỏi Tần Tiểu Thiên truy tung.

Cáp Dương chật vật cực kỳ, hắn dùng mười chiếc nhẫn tạm thời lôi kéo Tần Tiểu Thiên, trong lòng lại không nắm chắc được chút nào, không biết có thể trì hoãn được bao lâu, bởi vậy Kiền Dương Lôi và mười chiếc nhẫn vừa ra tay, hắn đã ngự Khắc Tang kiếm liều mạng chạy trốn.

Nguyên bổn sau khi mười huyễn sáo được phao xuất ra, có thể dựa vào ảo trận công kích đối thủ, bất đắc dĩ thực lực của Tần Tiểu Thiên quá mạnh mẽ, hắn không dám tạm ở lại, vừa bỏ chạy vừa mắng chửi, liều mạng già thúc giục chân nguyên lực, muốn nhanh trở lại Vu Sơn.

Ổ của Cáp Dương gần Bạch Đế Thành, nằm trong núi sâu nơi Trường Giang tam hạp phía Nam, sau mười phút liều mạng chạy trốn, cuối cùng đi tới bên Trường Giang.

Hắn tru lên, nói: " Tần Tiểu Thiên! Đức Hoằng lão lừa ngốc! Lão tử không để yên cho các ngươi...nhất định sẽ quay lại tìm các ngươi tính sổ! A...nha nha...mẹ nó..."

Hắn một đầu nhập vào trong Trường Giang, dùng thủy độn pháp hy vọng có thể thoát khỏi Tần Tiểu Thiên truy tung.

Hắn đã phát ra các loại tín hiệu cầu cứu, thậm chí cho cả Tất Vũ Không, nói cho nàng tin tức của Tần Tiểu Thiên, hy vọng triệu tập một số cao thủ tới, hù dọa Tần Tiểu Thiên phải thối lui. Nhưng thật ra trong lòng hắn hiểu rõ, dù thêm nhiều người hơn cũng khó mà chống đỡ cao thủ kinh khủng như Tần Tiểu Thiên.

Cáp Dương đi dùng thủy độn đi ngược Trường Giang, một hơi thoát ra vài trăm dặm, trong lòng uất ức cơ hồ muốn nổi điên, cho tới bây giờ đều là hắn truy đuổi theo người khác, lần này lại bị người khác truy đuổi theo như một con chó, nhưng lại là một con chó bị rơi xuống nước, hắn dằn nén, điên cuồng thúc giục chân nguyên lực, mặc kệ nghịch nước mà đi, còn không thì kinh hãi run sợ dùng thần thức dò xét tình huống chung quanh.

Cáp Dương cuối cùng nhịn không được từ trong nước thoát ra, nhìn quanh một phen, không khỏi cười lớn một tiếng, ngay sau đó lại khóc lớn hai tiếng, hận hận ngự kiếm bay lên, lại lần nữa phát ra tín hiệu cầu cứu, cũng hẹn địa điểm gặp mặt.

Hắn biết rõ với tu vi của Tần Tiểu Thiên, nhất định sẽ tìm được mình, đến lúc đó nếu không có người nào hỗ trợ, rất có thể mạng già khó giữ được.

Sau nửa giờ, Cáp Dương chạy trốn tới phụ cận Trường Hồ của Cam Lăng phủ, hắn có một bằng hữu ẩn cư trong một thôn đánh cá bên Trường Hồ.

Chu Gia Loan, là trong góc Trường Hồ, địa thế cực kỳ hẻo lánh, bốn phía là núi, muốn đi thành trấn phải thông qua đường thủy mà tới, đúng là một địa phương ẩn cư thật tốt.

Cáp Dương cơ hồ chàng tiến vào trong Chu Gia Loan, hắn từ không trung cấp tốc rơi xuống.

Bên góc sườn núi có một ngôi nhà cỏ, chạm vào một tiếng, chân của Cáp Dương lâm vào thạch bản ngay trước ngôi nhà cỏ, hắn mắng một câu: " Mẹ nó, thứ phá kiếm...Uy! Vạn lão đầu, Vạn lão đầu! Vạn Xuân Viễn!"

Một bóng người xông ra, mặc áo màu xám trắng, chiếc quần bố, một trung niên nhân vừa đen vừa gầy, một tay cầm cần câu cá, tay kia cầm giỏ cá, vẻ mặt không vui mắng: " Lão Tà, hô to gọi nhỏ...làm gì chứ?"

" Ai, Vạn lão đầu, ta ở nơi này của ngươi trốn vài ngày, đợi mấy bằng hữu..."

Vạn Xuân Viễn trợn mắt nhìn hắn một cái, nói: " Lại gây họa? Lần này là chọc ai? Ân, kỳ quái, lần đầu tiên nhìn thấy ngươi chật vật như vậy, hắc hắc chẳng lẽ là...chọc phải danh môn đại phái?"

Cáp Dương cười khổ nói: " Không phải danh môn đại phái, là một người vô danh, ai, đáng sợ cực kỳ, chỉ một kiếm...một kiếm đã hủy đi Long Xỉ kiếm của ta, may mà ta nhanh chân, quăng kiếm mà chạy, nếu không sợ không thấy được ngươi nữa." Hắn thật ra có gì thì nói cái đó, không hề kiêng kỵ, thua thì thua, thắng thì thắng, cũng không sợ mất mặt.

Vạn Xuân Viễn biết tính tình của người này, gật đầu nói: " Ngươi tính thế nào? Muốn báo thù phải không?"

Cáp Dương hét lên: " Báo thù? Ta lấy cái gì báo thù? Tên kia thực lực mạnh, là ta bình sinh mới thấy, ta chẳng qua là triệu tập bằng hữu cùng nhau nghĩ biện pháp, nhiều người lực lượng lớn, cho dù đánh không lại, cũng làm cho hắn phải có điểm cố kỵ."

Vạn Xuân Viễn nhíu mày, lão tà luôn luôn không sợ trời không sợ đất, không ngờ lại kiêng kỵ đối thủ như thế, nhìn ra người này không dễ đấu. Hắn nói: " Được rồi, vậy ở chỗ này chờ đi, ngươi biết quy củ của ta, bằng hữu của ngươi có thể đến, nhưng không cho kinh động thôn dân của Chu gia thôn, nếu không ta cũng không đáp ứng."

Cáp Dương gật đầu nói: " Biết, biết rồi."

Vạn Xuân Viễn đột nhiên nói: " Có người tới..."

Cáp Dương cơ hồ như chim sợ ná, vội hỏi: " Mấy người?"

Vạn Xuân Viễn có thủ đoạn dò xét chuyên môn, chỉ cần tiến vào trong phạm vi Trường Hồ, hắn lập tức là có thể biết.

" Hai người! Tốc độ không kém...đúng là hướng Chu Gia Loan mà đến."

" Có hòa thượng hay không?"

Vạn Xuân Viễn lắc đầu nói: " Người thì không biết, ân, lại có ba người tu chân...Di, ta nói lão tà, ngươi phát ra bao nhiêu tín hiệu? Phía tây tới một người, phía bắc cũng có..."

Sắc mặt Cáp Dương ửng đỏ, nói: " Những bằng hữu ta biết...tất cả đều phát tin tức."

Vạn Xuân Viễn ngạc nhiên nói: " A? Ngươi...không sao chứ?" Trong lòng suy nghĩ: " Vậy mà còn là lão tà Cáp Dương hay sao? Người này cho tới bây giờ đều không sợ trời sợ đất, lần này sao lại sợ thành như vậy?" Hắn thật sự khó có thể giải thích.

Cáp Dương nói: " Có lẽ đây là kiếp nạn của ta..."

Trên bầu trời kiếm khí tung hoành, trong lòng Vạn Xuân Viễn không vui, nói: " Nếu như là bằng hữu của ngươi, mau nhanh đi chào hỏi đi, nếu không ta cũng sẽ không khách khí, con mẹ nó, đi tới địa bàn của ta rồi mà vẫn còn kiêu ngạo như vậy?"

Cáp Dương nói: " Vạn lão đầu, đừng nóng giận. Ta đi chào hỏi, ngàn vạn lần đừng khởi động đại trận."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Đà Lạt được mệnh danh là “Tiểu Paris” ở Việt Nam và đây cũng là một trong những địa điểm thu hút nhiều du khách trong nước lẫn quốc tế. Đà Lạt mang nét đẹp dịu dàng của người thiếu nữ nhưng cũng rất đỏng đảnh và kiêu kì. Một ngày, thành phố này trải qua bốn kiểu thời tiết tương xứng với bốn mùa trong năm. Và dẫu chỉ ở Đà Lạt trong ngày, du khách cũng có thể dễ dàng cảm nhận trọn vẹn sự thay đổi đó. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như du lich da lat thang 10, vườn hoa đà lạt đẹp nhất Ẩn chứa vẻ đẹp thơ mộng và trữ tình, thành phố ngàn hoa Đà Lạt hút hồn khách du lịch cả trong và ngoài nước ngay từ ánh nhìn đầu tiên.