Phiêu miễu chi lữ 2: Kỳ thiên lộ

Chương 55: Nạp tư tinh


" Ta chỉ còn hai khối Nạp Tư Tinh cuối cùng, nếu như luyện chế thất bại, thì phải dùng khối còn lại, cho nên...ngươi phải cẩn thận luyện chế."

Tần Tiểu Thiên cười khổ nói: " Nga, ý của ngươi là...nếu như hai khối Nạp Tư Tinh toàn bộ thất bại, ta sẽ phải bồi thường cho ngươi một thủ trạc?"

Tập Bắc Phong vỗ tay cười nói: " Ngươi là một người thông minh, ha ha, không sai, chính là ý tứ này."

Tần Tiểu Thiên châm chọc nói: " Tiểu hoạt đầu, tất cả nguy hiểm đều là ta, ích lợi đều là của ngươi...bàn toán coi như không tệ nha."

Hắn cũng không cảm giác có hại, tu hành chính là như vậy, có được phải có mất, nếu là cân cân đo đo, đừng nói là tu hành, làm con người cũng không được tự nhiên.

Tập Bắc Phong không chút khách khí phản kích nói: " Nếu không phải bây giờ ta không có năng lực, trao đổi như vậy...ta sẽ không có làm đâu."

Tần Tiểu Thiên cười nói: " Nguyên nhân chính là vì bây giờ ngươi không có năng lực, hắc hắc, ngươi sẽ không sợ ta giết chết...giết chết ngươi, nuốt hết toàn bộ tài liệu của ngươi." Hắn lộ ra một bộ dáng không chút hảo ý.

Tập Bắc Phong nở nụ cười, lắc đầu nói: " Ha ha, ta rất sợ hãi."

Tần Tiểu Thiên nghĩ thầm: " Ai đem hắn nhìn thành tiểu hài tử, thì người nó là heo!" Nói: " Hừ hừ, nhìn xem ta bóp chết ngươi!" Hắn làm bộ như muốn phát tác.

Tập Bắc Phong nhàn nhạt nói: " Được rồi, đừng đùa, ngươi...không có khả năng sẽ hại ta." Ngữ khí dị thường kiên định.

" Vì sao?" Tần Tiểu Thiên không hiểu.

Tập Bắc Phong nói: " Lúc ta ở trong động cây, thì hoàn toàn hiểu rõ ngươi, với linh hồn khí độ của ngươi, tuyệt đối sẽ không giết...một tiểu hài tử như ta, hừ hừ, bằng không, ta cũng sẽ không mang ngươi tới nơi này...hhai mươi năm nhoáng lên là qua, chẳng lẽ ta không thể đợi đến lúc mình cường đại lên mà lại đến lấy phải không? Ai, nhanh lên luyện chế thủ trạc, ta muốn sớm rời khỏi địa phương quỷ quái này một chút."

Tần Tiểu Thiên á khẩu không trả lời được, hắn vốn nghĩ thử luyện chế trữ vật khí cụ, đã có tài liệu cho mình thí nghiệm, trong lòng đương nhiên là nguyện ý, chẳng qua là không nghĩ tới đứa nhỏ này miệng mồm linh lợi, không chịu thua chút nào.

Bất quá từ lúc mới bắt đầu gặp mặt, hắn cũng không có phòng bị với tiểu nam hài này, cũng không có bất cứ địch ý nào, tiểu tử kia có bề ngoài ngây thơ khả ái, có khả năng tự bảo vệ bằng hình dáng của mình, không người nào nhẫn tâm hại một tiểu hài tử như vậy.

" Được rồi, ngươi thắng rồi, lập tức bắt đầu luyện chế trữ vật thủ trạc."

Tập Bắc Phong đắc ý cười.

Tần Tiểu Thiên nhịn không được vỗ vỗ cái đầu trọc linh lợi của hắn, nói: " Vui vẻ đi, tiểu bằng hữu."

Tức giận đến Tập Bắc Phong ngao ngao kêu lên: " Không được vỗ đầu của ta! Ta không phải tiểu bằng hữu!"

Tần Tiểu Thiên nói: " Không gọi ngươi tiểu bằng hữu, vậy gọi ngươi là gì?"

" Gọi ta...gọi là lão đa( cha)!"

" Oa ha ha...ha ha! Ha ha ha cáp!"

Tần Tiểu Thiên ôm bụng cười không thôi: " Gọi là lão cha? Ha ha! Bộ dáng này của ngươi...để ta gọi là cha của ngươi mới đúng! Ha ha ha!"

Tập Bắc Phong chăm chú nói: " Thật lâu trước kia, cho dù là cổ tiên nhân thực lực cường đại, đều gọi ta là lão cha, có gì buồn cười chứ."

Tần Tiểu Thiên thật vất vả ngừng cơn cười, lắc đầu cự tuyệt nói: " Không có khả năng gọi ngươi là lão cha, cho dù tuổi ngươi lớn hơn ta, nhưng là...chỉ cần ngươi bảo trì bộ dáng bây giờ, ngươi chỉ là một đứa bé, nếu như ngươi có thể trong mười năm lớn lên, ta đây có thể thừa nhận ngươi là một bằng hữu, nếu là không lớn nhiều...hắc hắc, ta gọi ngươi...ân, để ta nghĩ nào."

" Lão cha...lão cha! Lão cha!" Tập Bắc Phong giơ chân kêu to.

" Ân, chuyện gì?" Tần Tiểu Thiên làm ra vẻ không có chuyện gì đáp ứng, trực tiếp lừa gạt cho Tập Bắc Phong gọi hắn là lão cha.

Tập Bắc Phong đặt mông ngồi dưới đất, lớn tiếng gào: " Ngươi...Ngươi lại mặt dày...vô lại, lưu manh, không biết xấu hổ...khi dễ...khi dễ ta..."

Tần Tiểu Thiên cười nói: " A a, ngươi như vậy có thể xem như là trưởng bối hay sao? Lúc ngươi ngưng kết thân thể...trở thành một đứa bé, ngươi phải có giác ngộ làm một đứa bé, vậy mới là con đường tu hành của ngươi, một thân phận trưởng bối, có nặng tâm so đo như vậy hay sao?"

Tập Bắc Phong nguyên bổn là do lòng tự ái tác quái, nghe xong lời của Tần Tiểu Thiên, hắn dần dần bình tĩnh trở lại, nhoẻn miệng cười, nói: " Cảm ơn ngươi...là lòng tin tưởng của ta không đủ, sau này...ta gọi ngươi là cha."

Tần Tiểu Thiên ha ha cười nói: " Đừng gọi ta là lão cha, ta cũng không muốn làm lão cha tiện nghi của ngươi, gọi ta là đại ca đi, ngươi chính là tiểu đệ đệ của ta...nga, là tiểu huynh đệ, ha ha."

Tập Bắc Phong cung kính nói: " Bắc Phong bái kiến đại ca."

Tần Tiểu Thiên cười nói: " Ngươi lại câu nệ nữa, hai cực đoan...sẽ tự đại, sẽ tự tôn, chân thật là tốt rồi, không quan hệ việc xưng hô thế nào."

Tập Bắc Phong biết Tần Tiểu Thiên nói có lý, bất đắc dĩ trải qua ngàn năm linh hồn du đãng, cảnh giới của mình giảm xuống rất nhiều, cần một lần nữa thể ngộ nhân sinh, lại bước lên con đường tu hành.

Hắn thở dài nói: " Ta hiểu rõ ràng...Ai, đại ca luyện khí đi, đám đồ vật đặt nơi này không an toàn, lúc đầu nếu không phải nhờ vào một viên vẫn thạch tới đây, linh hồn ta còn không biết đang phiêu đãng nơi nào."

Tần Tiểu Thiên ngầm thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng làm cho Tập Bắc Phong bình tĩnh trở lại, nếu vẫn một mực xao động như vậy, sau này sẽ rất phiền phức. Hắn cười nói: " Trước khai mở một khối không gian ra, mặt khác...ta cần bố trí trận pháp chung quanh, phòng ngừa tiết lộ."

Tập Bắc Phong khen: " Ân, không nghĩ ra đại ca lại cẩn thận như thế." Hắn tiến vào thân phận rất nhanh, gọi đại ca thật là thuận miệng.

Tần Tiểu Thiên đối với việc vận dụng cấm chế lô đã rất quen thuộc, hắn dựa theo pháp môn luyện chế do Tập Bắc Phong cấp cho, rất nhanh đã dung hóa Nạp Tư Tinh.

Có cấm chế lô trợ giúp, luyện khí không thành vấn đề, khó khăn nhất chính là lúc Nạp Tư Tinh thành hình phải tuyên khắc trận pháp, ba ngàn sáu trăm trận pháp thì phải hoàn thành liên tục, trên đường tuyệt đối không thể dừng lại.

Trận pháp có phân ra đơn giản và phức tạp, chia đều xuống, tuyên khắc một trận pháp phải cần thời gian, ít nhất phải là mười phút đồng hồ, nói cách khác, Tần Tiểu Thiên ít nhất cần hai mươi lăm ngày thời gian bố trí trận pháp, trong lúc đó không thể ngừng lại, tinh lực hao phí có thể tưởng tượng mà biết.

Qua hai mươi lăm ngày, Tần Tiểu Thiên tuyên khắc được trên Nạp Tư Tinh có hơn phân nửa trận pháp, còn có gần một ngàn trận pháp còn chưa hoàn thành. Hắn không thể kêu khổ, cũng không thể hoạt động, càng không thể phân thần, toàn bộ tinh thần chăm chú đắm chìm trong luyện khí, ngoài ra còn phải duy trì cấm chế lô vận chuyển, cơ hồ siêu ra cực hạn thể lực của hắn.

Trong lòng Tập Bắc Phong rất khẩn trương, hắn biết tu vi của Tần Tiểu Thiên không đủ, luyện chế trữ vật thủ trạc rất khó thành công, nhưng hắn rành mạch một việc, Tần Tiểu Thiên có linh hồn cường đại, có thể đền bù vấn đề tu vi thiếu sót, bất luận luyện khí có thành công hay không, tu vi Tần Tiểu Thiên nhất định sẽ có tăng trưởng.

Túc túc dùng sáu mươi ngày thời gian, ba ngàn sáu trăm trận pháp mới toàn bộ tuyên khắc xong.

Tần Tiểu Thiên thiếu chút nữa hư thoát, hắn miễn cưỡng thu công, bề ngoài của thủ trạc cũng chưa được mĩ hóa( làm cho xinh đẹp), chẳng qua chỉ là một vòng tròn hắc hồ hồ, bộ dáng có chút khó coi.

Hắn như trút được gánh nặng ném cho Tập Bắc Phong, nói: " Thành, má ta ơi! Thiếu chút nữa mệt chết...khôi phục đã, có việc...chờ ta tỉnh lại rồi hãy nói."

Tần Tiểu Thiên ngồi xuống là hơn ba trăm ngày.

Tập Bắc Phong lúc này không nóng nảy, bộ dáng thủ trạc mặc dù khó coi, nhưng có thể trữ tàng đại lượng vật phẩm. Hơn ba trăm ngày, hắn một mực sửa sang các loại tài liệu, bởi vì tuổi còn quá nhỏ, không có tu vi gì, chỉ có thể dọn dẹp từng chút một, ngoại trừ lưu lại cho Tần Tiểu Thiên tài liệu, còn lại hắn toàn bộ thu vào trong thủ trạc. Đây là vật chất trụ cột một lần nữa tu luyện, hắn một chút cũng không dám bỏ sót.

Tập Bắc Phong âm thầm may mắn gặp được Tần Tiểu Thiên, có một bảo tiêu cường đại như vậy, sau này cuộc sống cũng không cần lo lắng đề phòng, cho nên tiếng gọi đại ca, hắn gọi thật cam tâm tình nguyện.

Trốn ở địa cầu lâu như vậy, có hơn trăm năm thời gian, tự mình có thể khôi phục được uy phong từ trước, nghĩ đến đây, trong lòng như có ngọn hỏa diễm đang thiêu đốt.

Tần Tiểu Thiên tỉnh lại, phát hiện tu vi của mình lại tăng trưởng, hắn không có chút cảm giác hào hứng nào, ngược lại cảm thấy có chút sợ hãi. Tu vi tăng trưởng, ý nghĩa tiên kiếp sắp đến, đối với tiên kiếp phủ xuống, hắn một chút chuẩn bị cũng không có.

Trong đầu thoáng hiện một ý niệm: " Nếu như...một lần nữa tìm được một cụ khu xác tu luyện, chỉ đến cảnh giới tầng thứ nhất của cổ tu tiên, sau đó đem thân thể ẩn núp ở một địa phương, nếu thân thể này không ngăn cản được tiên kiếp, như vậy còn một cụ khu xác có thể dự bị sử dụng. Không cần khi xảy ra chuyện mà thất thố chạy tìm lung tung."

Nhưng chuyển niệm vừa nghĩ: " Ta sớm muộn cũng trở về thế giới nguyên bổn, độ kiếp là kinh nghiệm khó được, trì hoãn chưa chắc là chủ ý tốt."

Tập Bắc Phong ân cần chạy đến bên cạnh Tần Tiểu Thiên, hỏi: " Ai, ngươi rốt cuộc đã tỉnh, đại ca, tài liệu luyện khí còn lại ngươi dọn dẹp đi, chung ta có thể đi ra ngoài rồi phải không?" Hắn đã quyết định xem mình như một tiểu hài đồng, trước khi thực lực chưa khôi phục, ngụy trang thành một hài tử cũng không có hại, hơn nữa bề ngoài cũng chính thật là một đứa bé chỉ năm, sáu tuổi.

Mỗi lần nghe được giọng nói non nớt của Tập Bắc Phong, Tần Tiểu Thiên cảm thấy muốn bật cười, nói: " Sau này ta gọi ngươi là Tiểu Phong, gọi là đệ đệ...cảm giác có chút kỳ quái."

Tập Bắc Phong không sao cả, nói: " Tùy ngươi gọi gì cũng được."

Tần Tiểu Thiên cười một tiếng, chuẩn bị thu tập tài liệu Tập Bắc Phong lưu lại. Tất cả tài liệu đều là nguyên thạch chưa được đề luyện qua, số lượng phi thường khổng lồ, trong đó tiên thạch có mấy trăm khối, nhiều nhất chính là nguyên liệu ngọc thạch, cũng không biết Tập Bắc Phong từ đâu thu tập tới, từng khối ngọc lớn tích đầy nhìn như ngọn núi nhỏ.

Tập Bắc Phong cười nói: " Đồ vật tương đối nhiều, nhưng sau khi đề thuần thì cũng không còn lại bao nhiêu, ta phát hiện tư nguyên nơi này phi thường thiếu thốn, chỉ có đáy biển còn có thể tìm được chút đồ vật, đáng tiếc sai khiến được quỷ thể linh thể quá ít, cũng quá yếu ớt, nếu không còn có thể thu tập càng nhiều hơn."

Tần Tiểu Thiên nói: " Đã không tệ, ta ở chỗ này ngây người lâu như vậy...cũng không có thu tập được bao nhiêu tài liệu hữu dụng."

Hắn dùng một linh quyết thu nhiếp, tài liệu giống như vật còn sống từ trên mặt đất nhảy lên, tranh nhau bay về phía tay hắn, chỉ vừa tiếp xúc đã biến mất vô tung, chỉ chốc lát thời gian đã thu tập hết toàn bộ tài liệu.

Tập Bắc Phong thở dài nói: " Ai, thật nhanh a..." Trong lòng hận không thể lập tức khôi phục lại tu vi, cảm giác bây giờ thật sự là quá vô lực.

Tần Tiểu Thiên thu tập xong tài liệu, nói: " Được rồi, chúng ta rời đi nơi này." Hắn ngồi xổm người xuống: " Tiểu Phong, ta cõng ngươi đi."

Tập Bắc Phong vui vẻ không thôi: " Hay a, hay a!"

Lúc này, hắn lại hiển lộ ra đặc hữu của hài đồng, thuần chân, đó là sau khi ngưng kết thân thể, tự nhiên mà hình thành tính cách, phải cần trải qua thời gian rất lâu mới có thể từ từ thay đổi, đến lúc đó, hắn cũng không còn là một hài đồng nhỏ yếu nữa.

Tập Bắc Phong thân thể rất nhẹ, Tần Tiểu Thiên cơ hồ cảm giác không được trên lưng có người, hắn nói: " Tiểu Phong, ngươi muốn đi đâu?"

" Đại ca, chỉ cần rời khỏi phiến rừng rậm này là được, tốt nhất...tốt nhất đi đến thành thị, ân, ta nghĩ muốn ăn cái gì đó."

Tần Tiểu Thiên nguyên bổn muốn đi thẳng xuống, đi tới nơi nào thì cũng được, không nghĩ tới gặp Tập Bắc Phong, cũng đáp ứng làm đại ca hộ vệ, nếu Tập Bắc Phong muốn đi thành thị, hắn cũng sẽ không cự tuyệt, cười hỏi: " Muốn đi thành thị nào?"

Tập Bắc Phong dùng bàn tay nhỏ bé vỗ nhẹ vào đầu hắn, nói: " Đại ca, ta ở trong rừng rậm mệt nhọc quá lâu rồi, sao có thể biết thành thị có bộ dáng thế nào? Ngươi dẫn ta đi...tùy tiện thành thị nào cũng tốt, ai, tốt nhất là thành thị lớn một chút..."

Tần Tiểu Thiên nhịn không được cười nói: " Thật không hiểu ngươi...nếu mệt nhọc lâu như vậy, ngươi làm sao học được ngôn ngữ của nơi này? Tại sao lại biết có thành thị?"

Tập Bắc Phong chớp đôi mắt to, nói: " Ngốc! Ta không phải có thể sai khiến linh thể quỷ hồn hay sao, bọn họ là dân bản xứ, mặc dù rất nhỏ yếu, nhưng dưới sự chỉ đạo tu luyện của ta, bọn họ cũng phải biết, ta cần cái gì, có gì kỳ quái đâu!" Hắn cười nhạo nói: " Đại ca, không phải ngay thứ này mà ngươi cũng không biết đi nghe."

Tần Tiểu Thiên trở tay vỗ một cái vào trên mông hắn, nói: " Nói chuyện với đại ca, không được động tay động chân!"

Tập Bắc Phong oa oa kêu loạn, không dám vỗ đầu Tần Tiểu Thiên nữa, chỉ nói: " Không cho đánh cái mông ta!"

Tần Tiểu Thiên không thể dùng thuấn di, lo lắng Tập Bắc Phong ở trên lưng chịu không được, với tu vi của hắn bây giờ có thể không cần dùng ngự kiếm phi hành, nhưng vì muốn bảo vệ Tập Bắc Phong trên lưng, hắn phun ra Cửu Bức kiếm, hình thành một cái lồng bảo hộ, sau đó bay lên không trung.

Tập Bắc Phong thở dài nói: " Cuối cùng lại lên trời cao..."

Tần Tiểu Thiên phân biệt phương hướng, vừa lúc lại là sáng sớm, mặt trời vừa mọc lên. Hắn nói: " Chúng ta phi tới bờ biển, như thế nào?"

Tập Bắc Phong nói: " Thành thị bờ biển? Ta thích!" Lần này hắn không phách đầu của Tần Tiểu Thiên, mà là dùng sức phách lên vai, lớn tiếng nói: " Nhanh đi, nhanh đi!"

Tần Tiểu Thiên mỉm cười: " Ôm chặt đó, ha ha!"

" Hưu!"

" Oa...nha..." Tập Bắc Phong đột nhiên bị tốc độ cao làm sợ đến lớn tiếng hét rầm lên.

Tần Tiểu Thiên cười nói: " Ai, vậy ngươi còn thổi phồng mình là lão tu hành, tốc độ này cũng sợ đến oa oa kêu loạn, chẳng lẽ chúng ta phải đi bộ hay sao? Ha ha."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tập Bắc Phong đỏ bừng, trong lòng thầm kêu ủy khuất, mới vừa rồi chỉ là nhất thời không quen mà thôi, chuẩn xác mà nói cụ thân thể này còn chưa có thói quen. Hắn hừ hừ tức tức nói thầm hai câu, cũng không nói nữa, cảm thấy có chút dọa người.

Tần Tiểu Thiên âm thầm vui vẻ, tiểu tử kia ngạo khí thật cao, là nên sát đi uy phong của hắn.

Trong lòng hắn hiểu rõ ràng, bằng kiến thức và ánh mắt của Tập Bắc Phong, người này trước kia nhất định phi thường lợi hại, tự mình chẳng qua chỉ tạm thời được lên chức đại ca của hắn, đợi khi thực lực của người này khôi phục, còn muốn làm đại ca của hắn thì thật khó khăn, không bằng thừa dịp này trêu chọc hắn.

Phi hành nhanh như điện chớp, chỉ chốc lát sau đã đi xuống hơn một ngàn dặm. Tập Bắc Phong không ngừng bĩu môi, trong lòng rất là không phục khí, tốc độ này cũng không tính là nhanh.

Trên mặt đất bên dưới xuất hiện rất nhiều đồng ruộng và con sông, thôn trang cũng dày đặc. Tập Bắc Phong xoay đầu nhìn quanh mọi nơi, đột nhiên hét lớn: " Bên trái! Nơi đó có thành thị!"

Trong chớp mắt sẽ đi đến phía trên thành thị, Tần Tiểu Thiên bay một vòng tròn trên bầu trời thành thị, trong lòng nghi ngờ: " Chẳng lẽ đây là Hàng Châu? Ân, không giống lắm." Bọn họ lén lút rơi vào bên hồ.

Hàng Châu hắn không có đi qua, chỉ nhìn thấy trên ti vi, trên màn ảnh cũng gặp qua không ít, so sánh cảnh sắc trước mắt thì kém hơn rất nhiều, duy nhất tương tự là thành thị cũng được tu kiến tại bên hồ.

Mặt hồ trước mắt không lớn, bên hồ rất nhiều bùn đất vờn quanh, trong hồ còn có một đống đất không lớn, bên trên mọc đầy cây nhỏ và bụi rậm, lộ vẻ rất hoang vu.

Bên hồ bụi rậm cỏ dại sinh trưởng, cơ hồ nhìn không thấy bóng người, cũng không nhìn thấy tô đê bạch đê, Tam Đàm Ấn Nguyệt cũng không nhìn thấy, chỉ có vài cây liễu, cành liễu buông xuống mặt nước, gió nhẹ thổi qua, khẽ khàng rung động, mấy con chim nhàn nhã lướt trên mặt nước du đãng.

Phía sau là núi, trước mặt là hồ, bên bờ hồ là thành thị, điển hình với kiến trúc Giang Nam, tường trắng ngói xanh. Tần Tiểu Thiên nói: " Tiểu Phong, ngươi ở nơi này chờ một chút, ta đi tìm chút quần áo hài đồng, ngươi như vậy không thể vào thành...A a, dễ làm người khác chú ý."

Vừa mới tiến vào mùa hạ, khí hậu có chút nóng nực, Tập Bắc Phong biến ảo lá cây thành quần sọt quá tinh xảo, một chút cũng không giống vật của phàm trần, hơn nữa thể mạo hắn ngưng hết thành hình, phi thường xinh đẹp đáng yêu, tựa như kim đồng từ trên trời hạ giới. Phải cần vật phẩm của một đứa bé bình thường, mới có thể che giấu sự bất phàm của hắn.

Với bản lãnh của Tần Tiểu Thiên, chẳng qua chỉ một lần thuấn di, hắn nhanh chóng tìm được một cửa hàng quần áo, mua một bộ quần áo hài đồng, đồng thời cũng không quên mua cho mình một bộ trù đoạn, rồi tìm một địa phương yên tĩnh thuấn di trở về, vừa phương tiện vừa nhanh chóng.

Đưa cho Tập Bắc Phong một bộ quần áo trù đoạn màu xanh nhạt, chờ sau khi hắn mặc xong, Tần Tiểu Thiên phát hiện còn thiếu, đã quên mua giày. Một đôi chân trắng nõn nhỏ xíu, dẫm trên mặt đất, lại không có chút dơ bẩn, người hơi tỉ mỉ đã nhìn ra vấn đề.

Bất quá, Tần Tiểu Thiên lại phải đi mua, hắn đánh giá Tập Bắc Phong một chút, hài lòng nói: " Ân, bây giờ còn tương đối giống người một chút."

Phản ứng của Tập Bắc Phong có chút bất ngờ, hắn nháy nháy đôi mắt, nói: " Ta vốn không phải là người...nếu là người, thì tốt nhất, hừ, ta bây giờ không phải giống người, mà là chân chính là người!"

" Oa, ngươi trước kia không phải người? Là đồ vật gì?"

Tập Bắc Phong giận dữ: " Ta không phải đồ vật!"

Tần Tiểu Thiên cười sờ sờ đầu của hắn: " Nga, đã biết rồi, đó là gì chứ?"

Tập Bắc Phong sững sờ, hắn hấp thu qua không ít linh thể quỷ hồn, biết chuyện của nhiều người, trước kia cũng gặp qua cổ tiên nhân, chuyên môn tu luyện qua cổ tiên pháp môn, nhưng dù sao cũng không phải chân chính thực sự là người.

Hắn nói: " Ta từng là...ai, không có cách nào nói rõ, dù sao không khác gì loài người các ngươi, cũng có thể tu hành...nhưng gọi là gì...nói ngươi cũng không hiểu rõ ràng."

Tần Tiểu Thiên trong lòng vô cùng hiếu kỳ, hắn vẫn một mực cho rằng người này là người viễn cỗ, ai ngờ lại không phải là người, trong lòng suy nghĩ: " Hắn cho ta pháp môn tu luyện linh hồn...Ách, chẳng lẽ không phải pháp môn tu luyện của loài người? Nếu ta tu luyện...có thể bị biến thành một quái vật hay không?"

Tập Bắc Phong phảng phất biết Tần Tiểu Thiên đang suy nghĩ cái gì, tự giễu cười một tiếng: " Cáp, có phải hoài nghi công pháp ta đưa cho ngươi? Đừng lo lắng...đó là pháp môn do cổ tiên nhân các ngươi sáng tạo, ta chẳng qua là ngẫu nhiên học được thôi...vừa vặn thành pháp môn cứu mạng ta. Ngươi không có biến thành quái vật đâu."

" Vậy thì ta an tâm." Tần Tiểu Thiên cười nói: " Bây giờ thời gian còn sớm, tửu lâu có thể còn chưa mở cửa, ngươi muốn đi đâu chơi đùa?"

Tập Bắc Phong nói: " Trước vào thành a, nãy giờ nói quá lâu cũng không thấy ngươi hành động!" Hắn tức giận nói, bộ dáng ngây thơ hài đồng kia, cho dù tức giận cũng thật dễ thương.

Tần Tiểu Thiên cười cười nói: " Ta là bảo tiêu thôi ma, đương nhiên phải hỏi rõ ràng mới làm, hắc hắc."

Tập Bắc Phong cũng không nhiều lời, dọc theo bên hồ chạy đi.

Tần Tiểu Thiên bị dọa cho hoảng sợ, vội bước theo hắn, nhàn nhã theo sát nói: " Tốc độ ngươi chạy thật mau, nên cẩn thận bị xem thành yêu quái."

Chân nhỏ của Tập Bắc Phong nhẹ nhàng điểm một chút, thân thể có thể thoát ra xa hơn mười thước, nhanh như mũi tên nhọn.

Tần Tiểu Thiên đem thần thức thả ra, đột nhiên đưa tay nắm lấy áo Tập Bắc Phong, dừng lại tại không trung, nói: " Có người tới, đừng chạy."

Tập Bắc Phong rất khó chịu: " Biết rồi, mau buông ta xuống!" Hai chân vẫn còn đang loạn bậy giữa không trung.

Tần Tiểu Thiên vội vàng buông tay, Tập Bắc Phong lảo đảo mấy bước, vừa muốn mắng chửi người, chỉ thấy cách đó không xa có mấy thôn phụ đang đi tới.

Tập Bắc Phong tò mò nhìn lại, mấy thôn phụ đang kỉ kỉ tra tra nói chuyện, trong tay cầm giỏ trúc, bên trong là rau cải mới hái xuống. Nhìn thấy Tập Bắc Phong, mỗi người đều lộ ra ánh mắt kinh ngạc, nhìn không chuyển mắt.

Tập Bắc Phong vẫn luôn sống trong núi rừng, mặc dù từng gặp qua nhân loại, nhưng đều là người đốn củi và thợ săn, cho tới bây giờ chưa từng gặp qua thôn phụ. Hắn cất bước đi tới, đi vòng quanh những thôn phụ, ánh mắt thập phần tò mò.

Ngay cả Tần Tiểu Thiên cũng cảm giác được Tập Bắc Phong khả ái đáng yêu, đừng nói chi đến những thôn phụ này, một đám ngồi xổm xuống, liên miệng hỏi: " Tiểu nhi, sao lại chạy một mình giữa nơi hoang dã thế này? Người nhà cháu đâu?"

" Tiểu nhi thật xinh đẹp..."

" Ai nha nha, sau này Trương tẩu cũng sinh một tiểu nhi xinh đẹp như vậy đi, ha ha."

" Tiểu nhi, đến đây!" Một thôn phụ vươn tay muốn ôm Tập Bắc Phong.

Tần Tiểu Thiên đang ở sau thân cây cách đó không xa, vừa nhìn biết không hay, Tập Bắc Phong hiển nhiên đã phát mộng, vạn nhất bị chọc giận là nguy rồi. Hắn vội vàng đi ra khỏi thân cây âm u, nói: " Tiểu Phong, nên đi rồi."

Mấy thôn phụ nhìn thấy một thanh niên đi tới, trên người mặc y phục màu đen thật xinh đẹp, vừa nhìn là biết công tử gia phú quý, sợ đến lập tức tản ra, đứng xa xa quan sát.

Tập Bắc Phong thở ra một hơi: " Thật đáng sợ...Ai, nhiều năm rồi, sao cảm giác hai mươi năm tới sẽ rất khó qua...bộ dáng ta quá nhỏ, có hại a!"

Tần Tiểu Thiên ha ha cười to, nói: " Tiểu hài tử có ưu thế của tiểu hài tử, sẽ không có gì khổ sở, chỉ cần khai tâm một chút, so với ta còn dễ chịu."

Tập Bắc Phong không cãi cọ, hắn từ từ bước về phía trước, nói thầm: " Kháo, dựa vào hai chân bước đi, thật sự là một chuyện cực khổ."

Ánh mắt Tần Tiểu Thiên đột nhiên nhìn chằm chằm vào một địa phương không xa, đó là một mảnh rừng trúc không lớn, hắn trầm giọng nói: " Không cần trốn trong đó, mời ra đi."

Tập Bắc Phong cũng nhìn qua, kinh ngạc nói: " Là ai?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như tu khau nghiep de co van menh tot, tam tuong su thanh Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.