Phiêu miễu chi lữ 2: Kỳ thiên lộ

Chương 84: Sơ thức phó sơn


Sau khi Hâm Tinh hủy diệt, tất cả thành thị và truyền tống trận cũng đồng thời bị hủy, Tần Tiểu Thiên choáng váng. Bây giờ làm sao rời đi Hâm Tinh là một vấn đề. Hắn còn chưa có được giác ngộ mình là một cao thủ. Tuy nói đã hấp đi một tinh cầu, nhưng cũng không có cảm giác mình lợi hại hơn bao nhiêu, chẳng qua cho rằng mình chỉ hồi phục lại trình độ tu tiên như lúc còn trong thế giới Thiên Diễn mà thôi. Không có truyền tống trận, làm sao mới có thể ra ngoại tinh? Tần Tiểu Thiên nhớ tới cổ thần trong mộng, chỉ bước ra một bước, là có thể ra đến tinh vực, trong lòng thật hâm mộ: " Cổ thần có thể làm được, ta tại sao không thể? Không phải đã trúc cơ thành công rồi sao?" Vì vậy hắn học bộ dáng của cổ thần, huyền treo giữ không trung, bắt đầu sưu tầm hành tinh gần nhất.

Nhưng tu vi của hắn vừa mới ổn định xuống tới, hơn nữa cũng không biết làm sao sử dụng lực lượng trong cơ thể, làm sao có thể vận dụng pháp môn của cổ thần? Cho nên, bước đầu tiên cũng vẫn như cũ nhớ lại cổ thần làm sao vận dụng năng lượng trong cơ thể. Đầu tiên nhớ lại vận chuyển Tinh Điểm, một chủ hệ Tinh Liên bắt đầu biến hóa, một cây Tinh Thị Liên bay ra trong cơ thể, trong chớp mắt lan ra hư không. Tần Tiểu Thiên quả thực không dám tin tưởng chính mình, dọc theo Tinh Thị Liên, hắn nhìn thấy những tinh cầu. Chỉ cần đối với tinh cầu nào có hứng thú, Tinh Thị Liên sẽ lập tức phân liệt ra một chi hệ, rất nhanh hướng tinh cầu đó kéo dài qua, tốc độ nhanh đến kinh người, so với việc thuấn di trước kia còn nhanh hơn mấy lần. Vui mừng bất tận, lần này Tần Tiểu Thiên có thể yên tĩnh mà làm. Nguyên giới lớn phi thường, Tần Tiểu Thiên học xong Định Tinh Bàn mới biết được, nguyên giới phân ra có một trong thiên hà hệ to lớn, đây là hắn chỉ phỏng chừng mà thôi.

Nhưng cũng biết, lúc đầu thần nhân tu luyện thần khí này cỡ nào lợi hại, với tu vi trước mắt của Tần Tiểu Thiên, chỉ có thể xem được tinh cầu dọc theo Tinh Thị Liên, những tinh cầu này ước chừng có mười mấy, nhưng chỉ có một tinh cầu tựa hồ phù hợp yêu cầu, ngoài ra tất cả đều là tinh cầu không có tính mạng.

Tần Tiểu Thiên tâm niệm vừa động, ở trong hư không đứng thẳng thân thể, dọc theo Tinh Thị Liên bước ra từng bước, phảng phất như một loại thiên phú bản năng, không cần học tập, chỉ cần nghĩ đến là có thể thực hiện. Hắn phát hiện mình đã đi tới viên tinh cầu có tính mạng kia: " Ách, so sánh với truyền tống trận còn nhanh hơn! Thần a...không đúng, ta là thần!" Tần Tiểu Thiên tự tin bước tới. Quả thật làm cho kẻ khác không gì để nói, hắn lập tức móc ra tín vật do Thanh Đế và Lí Cường cấp cho, Tinh Thị Liên phân ra một tia tham nhập vào. Mấy đạo kim mang bay ra, tín hiệu của tín phù đã phát ra, thu hồi vài món tín vật, Tần Tiểu Thiên rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm.

Những tín vật này quá trọng yếu, mà sau khi linh hồn hắn kết thể, vẫn không có năng lực phát ra, cho nên mới thử vận khí tại phòng tiếp đãi của liên hợp hội trên lưới điện não, bây giờ cuối cùng cũng có thể phát ra được những tin tức này. Sau khi phát ra tin tức, Tần Tiểu Thiên yên lòng, những thủ hạ của những đại lão này đều đông đảo, không cần mình hao phí thêm tâm tư, sau khi phát xong tin tức thì hắn rơi xuống tinh cầu.

Đây là tinh cầu gì? Tinh Thị Liên lập tức phát ra, phân hóa thành mười vạn Tinh Thị Liên nhỏ xíu, bắn về phía bốn phương tám hướng, hắn có thể tự do vận dụng một chủ hệ Tinh Liên, chính là một Tinh Điểm biến thành Tinh Thị Liên, nếu đồng thời thao túng hai chủ hệ thì phải cố hết sức, mà đồng thời thao tác ba chủ hệ cũng có thể, nhưng không thể kéo dài, lực lượng một trăm lẻ tám Tinh Điểm, trước mắt hắn chỉ có thể nắm giữ hai chủ hệ.

Tinh Thị Liên gặp thứ gì thì cắn nuốt thứ đó. Sau khi Tần Tiểu Thiên phát ra Tinh Thị Liên thì nhận thấy được vấn đề này, lập tức gia tăng khống chế, hắn cũng không muốn lại hủy diệt thêm một tinh cầu, trừ phi đây là một hành tinh không có tính mạng. Theo Tinh Thị Liên kéo dài, càng ngày càng có nhiều tin tức quay lại. Tần Tiểu Thiên khoanh chân ngồi dưới đất, cẩn thận thu về tin tức. Nơi này tựa hồ là một tinh cầu do người tu chân chuyên dụng, có rất nhiều quái thú cường đại, địa mạo trên tinh cầu tương đối kỳ lạ, như từng được sửa sang qua, sơn mạch núi non vờn quanh tinh cầu, mà chỗ trũng là biển rộng, đưa mắt nhìn lại, cứ một dãy núi là cách một đại dương.

" Ân, có không ít đại hình trận pháp, hẳn là phòng hộ đại trận của tu chân môn phái, có ý nghĩa...thử xem..." Tần Tiểu Thiên thao khống một Tinh Thị Liên tham nhập vào đại trận, theo cây Tinh Thị Liên nọ không ngừng phân liệt, rất nhanh hắn đã hiểu rõ trận pháp này, không khỏi đắc ý nở nụ cười, Tinh Thị Liên so sánh với tiên linh khí dùng tốt hơn vạn lần, không cần pháp quyết phối hợp, tâm thần lan khắp nơi, cái gì cũng có thể đối phó, vừa phương tiện vừa nhanh chóng.

Tinh Thị Liên vô hình vô ảnh mất tích, thả ra như một cái võng lớn, Tần Tiểu Thiên muốn xuất hiện ở nơi nào, tâm niệm vừa động là có thể đi qua, không cần phi hành, không cần thuấn di, hơn nữa võng lưỡi này lại là lập thể, trải rộng thiên địa, loại cảm giác này kỳ lạ vô cùng, giống như thần thức được cụ thể hóa.

Tần Tiểu Thiên rất say mê trong đó, một khi Tinh Thị Liên che kín tinh cầu, hắn có năng lực nắm được hết thảy trong tay, hơn nữa Tinh Thị Liên kéo dài ra ngoài không ngại bất cứ hành động gì, nếu như muốn rời đi tinh cầu này, chỉ cần thu hồi Tinh Thị Liên là được. Hắn càng nghĩ càng vui vẻ, nhịn không được hắc hắc nở nụ cười.

" Tín hiệu là ngươi phát ra." Một người vô thanh vô tức xuất hiện trước người Tần Tiểu Thiên cách đó không xa, làm hắn sợ đến quát to một tiếng, Tinh Thị Liên trong nháy mắt niệm động, nhanh chóng quấn quanh đi tới.

Thân thể người nọ bỗng phát ra kim quang sáng lạn, một tầng quang hoa kỳ lạ cực nhanh rung động, làm cho Tinh Thị Liên không cách nào công nhập vào, chỉ nghe người kia nói: " Tiểu hữu, ta là đại ca của Lí Cường, Phó Sơn."

Trong lòng Tần Tiểu Thiên thầm nghĩ: " Tiên khí thật là lợi hại! Không ngờ có thể cản lại sự cắn nuốt của Tinh Thị Liên." Lúc này hắn mới phát hiện, Tinh Thị Liên không phải vạn năng, còn cần chỗ hoàn thiện.

Phó Sơn càng kinh ngạc, hắn không biết đồ vật gì đang công kích mình, không ngờ lại có thể bức ra tiên khí phòng ngự lợi hại nhất của mình, cảm giác như là gặp phải Thiên Quân của tiên giới, nhưng lại cảm thấy không giống, cho dù là Thiên Quân của tiên giới cũng không thể vừa thấy mặt có thể bức mình đến trình độ như thế, trong lòng hắn không khỏi buồn bực: " Là đồ vật gì đang công kích? Cảm giác rất đáng sợ."

Tần Tiểu Thiên không nghĩ tới vừa ra tay đã bức một tiên nhân tự báo tính danh, hai chữ Phó Sơn cũng luôn ghi nhớ trong đầu, đây chính là đại ca của sư bá. Hắn không dám chậm trễ, vội vàng cười nói: " Phó Sơn...a a, nguyên lai là sư bá tới, xin lỗi tiểu tử không biết là trưởng bối, mạo phạm rồi..." Trong lòng vui vẻ, tìm được Phó Sơn cũng như tìm được tổ chức.

Bằng hữu của Phó Sơn khắp thiên hạ, hơn nữa làm người tương đương khiêm hòa, cười nói: " Huynh đệ của ta cấp tin tức cho ta rất ít, chỉ nói trường kì bế quan, a a, cho nên cố ý chạy lại đây hỏi tình huống một chút." Bởi vì nguyên giới thỉnh thoảng xuất hiện chuyện như vậy, Lí Cường lúc còn tọa trấn tại nguyên giới thì thường xuyên dùng ngoài thân hóa thân ra giải quyết vấn đề, nhưng sau khi lâm vào Thiên Diễn, Lí Cường và nguyên giới đoạn tuyệt liên lạc, Phó Sơn là đại ca của hắn, đương nhiên là phó thác cho Phó Sơn.

Tần Tiểu Thiên cũng nói không rõ được tình huống của Thiên Diễn, hắn hiểu rõ chẳng qua chỉ là một chút bề ngoài, gãi gãi đầu nói: " Sư bá, ta cũng không rõ ràng, sư bá, sư tôn...còn có tổ sư gia, tổ sư cô, tổ sư bá đều ở chung nhau, có thể phải qua thời gian lâu lắm mới có thể về nguyên giới."

Dù là Phó Sơn trầm ổn trấn định, cũng bị dọa cho hoảng sợ, hắn thế mới biết Tần Tiểu Thiên là đệ tử của Xích Minh, hơn nữa Tần Tiểu Thiên nhắc tới tổ sư khẳng định là Thanh Đế. Như vậy tổ sư cô và tổ sư bá là ai cũng rất rõ ràng, trong lòng hắn suy tư: " Là chuyện gì mà năm người họ lại ở cùng một chỗ?"

Phó Sơn cười nói: " Ngươi không cần gọi ta là sư bá, gọi đại ca là được."

Tần Tiểu Thiên biểu hiện ra thực lực, làm cho Phó Sơn không dám khinh thường, huống hồ tại tu chân giới hay là tiên giới mỗi người giao kết bằng hữu là chuyện rất bình thường.

Trong lòng Tần Tiểu Thiên rất là bội phục tu vi của Phó Sơn, nhưng hắn dù sao là đại ca của sư bá, làm sao dám ngang hàng giao kết, nói: " Vậy thì không dám, ta còn gọi là sư bá tốt hơn, miễn tránh cho khi sư tôn trở về thì mắng chửi a." Không đợi Phó Sơn trả lời, hắn nói: " Sư bá, đây là nơi nào?"

Phó Sơn kinh ngạc nói: " Cái gì?"

Tần Tiểu Thiên cười khổ nói: " Đây là tinh cầu gì?"

Phó Sơn thất khống nói: " Không thể nào, a a, ngươi ở tinh cầu nào mà cũng không biết? Nguyên giới truyền tống trận đều cũng có người tu chân trấn thủ, không biết mục đích họ làm sao truyền tống ngươi? Nơi này là Xuyên Hải Tinh...Ách, ngươi có Tinh Diệu?"

Tần Tiểu Thiên đáp: " Xuyên Hải Tinh? Cũng giống lắm, a a, ta là từ tinh cầu khác đi tới, Tinh Diệu là cái gì?"

Trong lòng Phó Sơn kỳ quái: " Đứa nhỏ này tu vi sâu không lường được, sao ngay cả Tinh Diệu cũng không biết?" Nói: " Tinh Diệu cũng là bảo bối...ân, ngươi từng ở lại tinh cầu khoa học kỹ thuật của nguyên giới phải không? Tinh Diệu cũng giống như phi thuyền của khoa học kỹ thuật, là công cụ giao thông của tiên nhân ở thái không trung."

Tần Tiểu Thiên nói: " A a, ở quê hương của ta, phi thuyền vũ trụ chỉ giới hạn ở trong thái dương hệ, nhưng không phải phi thuyền do người lái."

Phó Sơn có chút ngoài ý muốn: " Thái dương hệ? Ngươi từ địa cầu đi ra?"

Tần Tiểu Thiên gật đầu nói: " Đúng vậy, là sư tôn mang ta rời khỏi địa cầu."

Phó Sơn mỉm cười nói: " Như vậy à, thì ra là đồng hương, ta cũng từ địa cầu đi ra...a a, chuẩn xác là từ đời Hán."

Tần Tiểu Thiên cảm thấy thân thiết, vui vẻ nói: " Nguyên lai là đồng hương a."

Hai người nói chuyện với nhau chốc lát, Phó Sơn nói: " Tu chân môn phái ở Xuyên Hải Tinh không ít, đều là bằng hữu của ta, a a, chúng ta tìm một chỗ ngồi một chút, đi theo ta." Hắn hóa thành một đạo kim hồng bay đi.

Xúc giác của Tinh Thị Liên bày kín mặt ngoài tinh cầu, Phó Sơn vừa mới rơi vào trên một sườn núi, Tần Tiểu Thiên liền lập tức xuất hiện ngay bên cạnh hắn, trong lòng Phó Sơn thất kinh, với tu vi của hắn, cũng nhìn không ra Tần Tiểu Thiên làm sao tới được, tựa như Tần Tiểu Thiên vẫn luôn đứng nơi đó, thật sự là thần kỳ.

Bề ngoài của Phó Sơn cực kỳ suất khí, sau khi trở thành tiên nhân, hắn cũng còn thói quen mặc y phục đời Hán, bào phục rộng rãi, ống tay áo phiêu phiêu, tóc dài buộc lên, một cây trâm màu đen giắt bên trên, hai chân cách mặt đất một thước, chỉ bước ra là phải mấy trăm thước.

Tần Tiểu Thiên không suất khí như Phó Sơn, nhưng khí chất rất đặc biệt. Có một loại mùi vị cuồng dã bá đạo, đó là sau khi hắn tu luyện một trăm lẻ tám Tinh Điểm thì hình thành khí chất đặc thù.

Phó Sơn hỏi: " Y phục trên người ngươi là do đồ vật gì luyện chế vậy?"

Tinh Thị Liên hình thành quần áo chính là thiên nhiên pháp bảo, nhìn qua rất bình thường, nhưng rơi vào trong mắt luyện khí đại sư như Phó Sơn, tuyệt đối là bảo bối, đáng tiếc Tần Tiểu Thiên còn chưa nắm giữ được tinh túy của Tinh Thị Liên, chẳng qua chỉ vận dụng bằng bản năng.

Tần Tiểu Thiên buồn rầu đáp: " Ta cũng nói không rõ, là ta tạm thời ngưng luyện thôi."

Phó Sơn cho là Tần Tiểu Thiên không muốn nói, liền không hỏi tiếp nữa. Cười nói: " Chúng ta tới rồi, đây là Hải Nhai sơn trang của Xuyên Hải Tinh."

Hắn đứng ở cửa sơn môn, lớn tiếng nói: " Lăng Đồng tiểu hữu, lão bằng hữu tới!" Thanh âm giống như chuông cổ, xa xa truyền ra.

Mấy người tu chân lao ra cửa lớn, lớn tiếng nói: " Người nào hô to gọi nhỏ, dám gọi loạn tên của tổ sư gia."

Tần Tiểu Thiên không khỏi phốc xích bật cười, nói: " Bọn họ hình như không nhận ra sư bá, ha ha."

Phó Sơn mỉm cười nói: " Tiểu hài tử không nhận ra ta...rất bình thường, a a." Hắn bước về phía trước một bước, nói: " Lăng Đồng không có ở nhà phải không? Chúng ta phải đi rồi."

Mấy người tu chân kia tức giận, vừa muốn nói chuyện, chỉ thấy một đạo lam quang hiện lên, một bóng người hiển hiện ra, nghe hắn cười to nói: " Phó đại ca? Ha ha, quả thực không dám tin tưởng, đúng là Phó đại ca tới, uy, mấy con thỏ nhỏ các ngươi, mau tới đây khấu kiến tổ sư bá! Đôi mắt đều cũng mù hết phải không? Một chút lễ phép cũng không có, sư tôn các ngươi bình thường làm sao dạy dỗ hả?"

Tần Tiểu Thiên phát hiện người nọ là tiên nhân, trong lòng kỳ quái: " Nơi này không phải là nguyên giới hay sao? Ở đâu ra nhiều tiên nhân như vậy?"

Mấy người tu chân sợ đến sắc mặt trắng xanh, biết đã gây họa, một đám quỳ xuống dập đầu nói: " Ra mắt tổ sư bá!"

Phó Sơn tựa hồ đã sớm nhìn thấy cảnh này, nhìn lướt qua mọi người, nói: " Thôi, đứng lên đi, người tu chân đừng ỷ thế hiếp người như vậy." Nói xong, trong tay bắn ra bốn kiện tiểu pháp bảo, lại nói: " Thu hồi đi, đây là vài thứ chơi đùa, các ngươi tự mình phân ra đi."

Trên mặt Lăng Đồng lộ vẻ vui mừng, luôn miệng nói: " Còn không mau cảm ơn."

Mấy môn nhân mừng rỡ, thu pháp bảo, dập đầu nói tạ ơn. Ánh mắt Lăng Đồng chuyển tới trên người Tần Tiểu Thiên, hỏi: " Vị tiên hữu này là?" Hắn dám khẳng định Tần Tiểu Thiên không phải người tu chân, nhưng cũng không pháp xác định có phải tiên nhân hay không, nhưng hắn có thể nhận thấy được người này bất phàm.

Phó Sơn cười nói: " Hắn là Tần Tiểu Thiên, là bằng hữu ta mới quen biết." Hắn không hề đề cập Tần Tiểu Thiên là vãn bối của mình, điều này làm cho Tần Tiểu Thiên cảm thấy rất thoải mái.

Trong lòng Lăng Đồng hiểu rõ ràng, người có thể làm cho Phó Sơn xưng là bằng hữu, tuyệt không phải phàm phu tục tử, phải biết rằng tiên nhân cũng nhìn xem lời nói của người ta, đối với người không xem vào mắt, căn bản không đáng để ý tới, trên mặt hắn lộ ra vẻ tươi cười, nói: " Tần tiên hữu, hạnh ngộ, hạnh ngộ." Rồi làm một cổ lễ, hô lên: " Mấy người các ngươi mau lại bái kiến Tần tiên hữu."

Tần Tiểu Thiên xuất ra vài khối tiên phù làm lễ ra mắt, tiên phù hắn còn lại cũng không nhiều lắm, mà bản lãnh học được trước kia cũng không thể sử dụng. Nhưng sau khi có một trăm lẻ tám Tinh Điểm, hắn đối với những đồ vật này cũng thấy rất nhạt.

Mấy người tu chân kia hưng phấn tới mặt đỏ tận mang tai, quỳ xuống khấu đầu mấy cái là có thể có được pháp bảo, ngọc phù, chuyện tốt như vậy cũng không thấy nhiều, cả đám mặt mày tươi cười, lời tốt đẹp cũng không ngừng nói ra. Phó sơn nhịn không được khẽ lắc đầu, tham than người tu chân Hải Nhai sơn trang tầm mắt quá thấp.

Lăng Đồng nhìn ra sự khinh thường của Phó Sơn, sắc mặt ửng đỏ nói: " Còn không mau đi thông tri cho chưởng môn nghênh đón."

Mấy người tu chân kia vội bay trở về, Phó Sơn cười nói: " Lăng Đồng, không cần chưởng môn đi ra, ngươi biết ta không thích hưng sư động chúng, a a, đến ngọc xá ngươi ẩn tu đi, uống một chén trà ngon."

Lăng Đồng dẫn đường phía trước, rất nhanh đi tới địa phương hắn ẩn cư, nơi này là cấm địa của Hải Nhai sơn trang, không có chủ nhân gọi, ngay cả chưởng môn cũng không thể tiến vào.

Ngọc xá tu kiến trên vách một ghềnh đá cao, phía dưới là biển rộng mênh mông, ngọc xá là một tòa lương đình dùng hoàng ngọc giá cấu mà thành, diện tích không lớn, chỉ chừng ba trăm thước vuông, bao hàm một tòa lương đình hoàng ngọc, một ngọc trì không lớn, một ngọc phố chiếm chừng trăm thước vuông, bên trong trồng đầy chủng loại dược thảo linh thảo tiên hoa của tiên giới.

Ba người ngồi xuống trong hoàng ngọc lương đình, ngọc xá có tiên trận bảo vệ, ngăn chặn Tinh Thị Liên xâm nhập, bởi vì diện tích nơi này rất nhỏ. Tần Tiểu Thiên cũng không có chú ý tới, sau khi tiến vào mới biết trận pháp này lợi hại, hắn phân tâm, Tinh Thị Liên bắt đầu dò xét sự huyền bí của tiên trận này.

Tần Tiểu Thiên cười nói: " Kỳ quái, các ngươi đều là tiên nhân, sao lại ở nguyên giới?"

Lăng Đồng lộ ra thần sắc ngạc nhiên hỏi ngược lại: " Ngươi không biết?"

Phó Sơn cười nói: " Đây liên quan đến nguyên giới chi chủ và tiên giới Thanh Đế đạt thành hiệp định, tiên nhân ở tiên giới nếu nguyện ý, có thể đến nguyên giới ở lại, nhưng tiên nhân tới được cũng không nhiều, bởi vì linh khí của nguyên giới so sánh với tiên giới còn kém một chút, hơn nữa tài liệu quý trọng và linh thảo cũng ít, tiên nhân tới được đại bộ phận là bởi vì nguyên nhân của môn phái." Hắn đơn giản giới thiệu một chút.

Tần Tiểu Thiên mỉm cười, hắ đã rõ ràng việc cấu tạo tiên trận.

Lăng Đồng đứng dậy đi hướng ngọc phố, đi tới trước một mảnh thực vật, còn Tần Tiểu Thiên tò mò đi theo phía sau.

Lăng Đồng giới thiệu: " Đây là Thiên Ngọc Trúc đặc hữu của tiên giới, trong lòng trúc có ngọc trúc dịch, có thể dùng để pha trà, a a, mùi rất không tệ." Hắn cẩn thận cắt thấy ba cây ngọc trúc, ước chừng cũng cỡ một mắc trúc, nói: " Ngọc Trúc Dịch phải phối hợp linh tuyền, trà diệp ngược lại không trọng yếu, tùy tiện là lá trà gì cũng được."

Trở lại hoàng ngọc lương đình, Phó Sơn cười nói: " Không tệ, Lăng Đồng lần này xuất tâm huyết rồi, ha ha."

Lăng Đồng cười nói: " Lần trước ngươi tới, Thiên Ngọc Trúc còn chưa trưởng thành, Phó đại ca, ngọc trúc này là ta dùng tiên pháp thúc giục, cần phải để cho nó tự nhiên trưởng thành tại nguyên giới, không có mấy trăm năm thời gian, cũng đừng mong có được."

Phó Sơn cười nói với Tần Tiểu Thiên: " Chúng ta bình thường ngoại trừ tu luyện thì tìm kiếm những thứ ly kỳ cổ quái để thưởng thức, tiên nhân là thân bất tử, mặc kệ ăn gì cũng không quan hệ, a a."

Tần Tiểu Thiên cười nói: " Trừ ăn ra, còn có sở thích gì."

Phó Sơn nói: " Nguyên giới có lưới điện não, cho nên tiên nhân lên mạng rất nhiều, có chút tiên nhân thậm chí còn trường kì lên mạng, tìm kiếm niềm vui thú trong đó."

Lăng Đồng luôn miệng đồng ý, nói: " Khoa học kỹ thuật có đôi khi so với tiên pháp còn thần kỳ hơn, ta thường xuyên lên mạng mua vật phẩm, ha ha, có rất nhiều đồ vật, tiên pháp không thể luyện chế ra được."

Tần Tiểu Thiên nhất thời không lời gì để nói.

Phó Sơn nói: " Lần trước đi tới nhà một huynh đệ, hay thật, bốn người một bàn mạt chược, đánh cả một năm cũng không chấm dứt, thật là không tưởng nổi."

Tần Tiểu Thiên khó tin nói: " Tiên nhân đánh mạt chược? Với trình độ của tiên nhân, mạt chược còn bí mật gì, một cái là có thể nhìn thấu bài tẩy, có gì vui đâu?"

Phó Sơn cười nói: " Đó là mạt chược đặc chế, mỗi một bài đều có tiên trận, đừng nói là nhìn thấu, ngay cả tính cũng tính không ra, hơn nữa trên bàn mạt chược còn có cấm chế đại trận, ngay cả bài tẩy cũng dùng thủ pháp đặc biệt, a a, nếu muốn thắng, phải có bản lãnh thật sự."

Tần Tiểu Thiên lần đầu tiên nghe được nhiều trò bát quái của tiên nhân, trong lòng rất là tò mò, nói: " Tiên giới ta đi qua một lần, chính là Thanh Mộc Lâm, ngoài ra chưa đi qua chỗ nào, tiên nhân của tiên giới rất nhiều hay sao?"

Trên mặt Lăng Đồng cũng thay đổi, kinh ngạc nói: " Thanh Mộc Lâm? Ngươi nói...ngươi đi qua Thanh Mộc Lâm?"

Tần Tiểu Thiên không biết tại sao hắn kích động như thế, nói: " Đúng vậy, ta có đi qua Thanh Mộc Lâm, đáng tiếc không có thời gian đi địa phương khác."

Thanh Mộc Lâm là địa phương gì, tất cả tiên nhân đều biết, Lăng Đồng nói: " Sao ngươi có thể tiến vào Thanh Mộc Lâm? Đó là chỗ ở của Thanh Đế!"

Tần Tiểu Thiên không cho là đúng, nói: " Ta biết a, Thanh Đế là sư tổ của ta, tại sao ta không thể đi?"

Cằm còn chưa rơi trên mặt đất, ngọc trúc trong tay lại rơi xuống, Lăng Đồng há to miệng, ác ác hai tiếng, cũng không biết thế là tốt hay không nữa.

Phó Sơn cười nói: " Nhưng thật ra tiên giới và tu chân giới cũng không có gì khác biệt, tiên nhân nhiều hơn mà thôi, tiên giới cũng có tinh cầu, linh khí đầy đủ, linh thú tiên thú lợi hại dường như nhiều, ngoài ra cũng không có gì, ta cảm giác không thư thích như nguyên giới."

Lăng Đồng ý thức được mình thất thố, trên mặt lộ ra vẻ xấu hổ, cười nói: " Không nghĩ tới tiền bối lại là truyền nhân của Thanh Đế, a a, có thể nhận thức tiền bối, thật vô cùng vinh hạnh."

Trong lòng Tần Tiểu Thiên có chút nghi hoặc: " Chẳng lẽ tiên nhân cũng biết vỗ mông ngựa?"

Phó Sơn có chút hối hận đã mang theo Tần Tiểu Thiên tới đây, đả xóa nói: " Lăng Đồng, ta còn đang chờ thưởng thức trà ngon của ngươi."

Lăng Đồng cười ha ha, nói: " Được, được, lập tức là tốt rồi." Hắn chấn hưng tinh thần, toàn lực pha trà.

" Đây là ta dùng trà thụ nộn diệp trên Vô Phượng Sơn mà sao chế tiên trà, lúc đầu thu tập rất nhiều, nhưng sao chế ra chỉ có sáu cân trà thành phẩm, a a, bây giờ còn không tới hai cân, nếu không phải bạn tốt ta cũng không nỡ lấy ra, đáng tiếc lúc ấy không hái quả trà, nếu không có thể di dời trồng tại ngọc phố của ta."

" Linh tuyền là đặc sản Xuyên Hải Tinh, Đại Linh Câu của Bạch Động Linh Tuyền, a a, đây chính là linh tuyền tốt nhất Xuyên Hải Tinh..."

Một lò lửa, một bình Tử Sa, dùng bùn tím, lò lửa chỉ là ngọn lửa bình thường, hoàn toàn là thủ pháp của con người, Lăng Đồng giải thích: " Ta thích phương pháp bình phàm, như vậy mới có mùi vị của trần thế." Hắn nhấc Tử Sa Hồ, đem nước trà đổ vào trong chén ngọc, cầm lấy ngọc trúc nói: " Khí tức của phàm trần một khi gia nhập Ngọc Trúc Dịch, thì còn có một loại cảm giác siêu phàm thoát tục."

Khách ba!

Ngọc trúc trong ngón tay hắn vỡ vụn, một giọt Ngọc Trúc Dịch màu trắng tuyết chảy vào trong chén ngọc, từng chén từng giọt, một cây ngọc trúc chỉ có ba giọt Ngọc Trúc Dịch.

Tần Tiểu Thiên không thể không thừa nhận, những tiên nhân này cuộc sống rất tinh xảo, ngay cả pha trà mà cũng nghiên cứu như vậy.

Điều này làm cho hắn nhớ lại lúc mới đầu đến Tiềm Kiệt Tinh thì quen biết người tu chân đầu tiên chính là một người xem trà như mạng, không nghĩ tới tiên nhân như Lăng Đồng mà cũng giống như thế. Một cỗ mùi thơm ngát khó có thể hình dung phiêu tán ra, Phó Sơn hít sâu một hơi, thở dài nói: " Thủ đoạn pha trà của Lăng Đồng cũng siêu phàm nhập thánh, a a, thật là thần kỳ!"

Thật lâu không có buông lỏng như vậy, Tần Tiểu Thiên thoải mái dựa vào ngọc trụ của hoàng ngọc lương đình, uống vào một ngụm nước trà, mùi thơm ngát nhàn nhạt khiến kẻ khác say mê. Hắn nói: " Có một lời người xưa, sung sướng như thần tiên, tiên nhân thật sự là biết hưởng thụ."

Phó Sơn lắc đầu nói: " Tiên nhân cũng có chuyện buồn của tiên nhân, tới cảnh giới như tiên nhân, đang suy nghĩ làm sao tiến bộ thì cũng phi thường gian nan, công pháp thích hợp cho tiên nhân tu luyện cũng không nhiều, đại bộ phận phải dựa vào ngộ tính của mình mà tu luyện..."

Tần Tiểu Thiên nói: " Không phải còn có La Thiên Thượng Tiên hay sao, ta nghe nói còn có Thiên Quân gì đó..."

Lăng Đồng nói: " Đó không phải là cấp bậc tu hành, chẳng qua là một loại xưng vị. Có rất nhiều tiên nhân lợi hại, tu vi không kém hơn La Thiên Thượng Tiên, chẳng qua bọn họ thích ẩn cư tu hành, không muốn ra mặt mà thôi. Nhưng thực lực của Thiên Quân không gì có thể nói, đó chính là tuyệt đối cao thủ đệ nhất, không phải như chúng ta có thể so sánh."

Tần Tiểu Thiên gật đầu không nói chuyện. Hắn suy nghĩ thế giới Thiên Diễn vì sao còn chưa mở ra, chẳng lẽ với tu vi của mình hiện tại còn chưa đủ để mở ra Thiên Diễn?

Phó Sơn có điều suy tư nhìn Tần Tiểu Thiên một chút, cười nói: " Ngươi định đi đâu?"

Tần Tiểu Thiên lắc đầu nói: " Còn chưa nghĩ ra, có lẽ...sẽ tìm một tinh cầu nào đó đi lịch lãm."

Phó Sơn khó hiểu nói: " Với tu vi của ngươi còn phải đi lịch lãm hay sao?" Hắn cảm giác được tu vi của Tần Tiểu Thiên không kém mình, cũng không cần ra ngoài lịch lãm. Hắn nào biết đâu rằng Tần Tiểu Thiên vừa xuất quan, cần tăng trưởng kiến thức, hắn suy nghĩ tác dụng của Tinh Thị Liên, đối với những pháp bảo khác hứng thú không lớn.

Tần Tiểu Thiên nói: " Ta vừa bế quan đi ra. Ân, tính toán rời đi nguyên giới, đi ra bên ngoài lịch lãm một phen. A a, nguyên giới không thể tùy tâm sở dục."

Hắn lại vừa hiểu được thế nào là nguyên giới. Cũng giống như Thiên Diễn, nguyên giới cũng phải bảo trì sự thăng bằng, mà mình đã hủy diệt một tinh cầu, nếu còn hủy diệt thêm vài tinh cầu, trời mới biết sẽ phát sinh chuyện gì. Nhất là nguyên giới chi chủ Lí Cường vắng mặt, hậu quả càng không chịu nổi.

Phó Sơn gật đầu nói: " Cũng tốt, ngươi còn có chuyện gì cần ta hỗ trợ?"

Tần Tiểu Thiên nói: " Có một việc muốn làm phiền sư bá."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như ngu nhu vo chong, truyen cuoi lua rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.