Phiêu miễu chi lữ

Chương 288


Trong thủ trạc của Lý Cường có vô số thẻ ngân hàng nhưng tiền mặt lại không có. Hắn cười hì hì nói: " Ân, mới mười đồng, rất tiện nghi a, lần sau trả cho ngươi." Nói xong hướng ngoài cửa đi đến.

Tề Tiểu Dung từ trên giường nhảy xuống mặt đất, ngăn cản đường đi của Lý Cường, nói: " Bổn cô nương không cho thiếu, giao tiền!"

Lý Cường mỉm cười nhìn nàng chằm chằm, thuận tiện dùng thần thức tìm kiếm thể chất của nàng. Trong lòng hắn đã có điểm thất vọng, dù sao Tâm Giám Chi Hoa là dựa theo thể chất của nam nhân mà chế luyện, có khác biệt với thể chất của nữ hài tử.

Hắn không thể làm gì khác hơn là tiếc hận đưa Tề Tiểu Dung liệt vào một trong những người tuyển chọn dự bị, nếu có thể tìm được người càng thích hợp, thì không thể làm người dẫn đường cho nàng.

Tề Tiểu Dung bị Lý Cường nhìn đến tâm thần đại loạn, nàng đột nhiên không biết làm sao mới tốt, trong bối rối nàng ấp úng nói: " Ngươi..ngươi…ghê tởm, ngươi…"

Lịch duyệt của Lý Cường không giống tầm thường, chỉ một lúc ngưng thần nhìn tới đã khiến cho Tề Tiểu Dung không biết nên làm sao nữa.

Hắn thu hồi thần thức, cười nói: " Điện thoại phí trừ trong tiền lương của ta đi, ta cáo từ." Nói xong xoay người rời phòng đi xuống lầu.

Tề Tiểu Dung lui về phía sau một bước, chân mềm nhũn ngồi trên mép giường, trong miệng nói thầm: " Làm gì có đạo lý này, bổn cô nương tuyệt không buông tha cho ngươi…" Trong lúc nhất thời, khắp đầu óc của nàng đều là cặp mắt thâm thúy của Lý Cường, tự mình phảng phất như bị hắn nhìn thấu, cả người không được tự nhiên.

Thái Lỵ Hồng ở dưới lầu kêu lên: " Tiểu Dung, ăn cơm."

Trên bàn bày ra bốn món ăn và một món canh. Lý Cường căn bản không muốn ăn cơm, Thái Lỵ Hồng lại rất nhiệt tình gắp thức ăn cho Lý Cường.

Tề Tiểu Dung cau mày vẻ mặt đau khổ, tâm trạng bất an ăn cơm, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn Lý Cường một cái, trong miệng lầm bầm: " Quái nhân, chính là một quái nhân…"

Thái Lỵ Hồng nói: " Tiểu Dung, con nói cái gì vậy, nói lầm bầm hoài?"

Tề đại thúc nói: " Ăn cơm, ăn cơm. Tiểu Lý sao lại không ăn a? Có phải cảm thấy không hợp khẩu vị hay không?"

Lý Cường vội vàng cười nói: " Không có a, ăn rất ngon." Hắn bưng chén cơm ăn nhanh.

Tề Tiểu Dung hừ một tiếng, nhỏ giọng nói: " Miệng không ứng tâm!"

Thái Lỵ Hồng trừng mắt nhìn Tiểu Dung một cái, nói: " Ba của tiểu Dung, hôm nay lúc tôi mua thức ăn, nhìn thấy Bách Thịnh địa sản dán thông cáo muốn khai phát khu dân cư này, ai, nếu là thật, thì cửa hàng nhỏ này của chúng ta không buôn bán được nữa rồi."

Lực chú ý của Tề Tiểu Dung lập tức bị hấp dẫn qua, nàng nói: " Khu cư dân này mặc dù không phải là người có tiền cư ngụ, nhưng địa sản công ty nếu muốn thu mua cũng chẳng phải dễ dàng, trước đây vài lần không phải cũng có địa sản công ty đến thu mua, cũng không có kết quả, người của nơi này đại bộ phận đều không muốn di dời đâu."

Tề đại thúc lắc đầu: " Dù sao ta không bán cửa hàng, ai cũng đừng nghĩ đuổi ta đi."

Thái Lỵ Hồng mất hứng nói: " Ông lúc nào cũng ương bướng! Chuyện gì cũng không chịu thông dung…bỏ đi, ăn cơm đừng nói chuyện này, khẩu vị cũng không có nữa, tiểu Lý, dùng bữa a."

Lý Cường đã thật lâu không có trải qua như vậy, người một nhà cùng ăn cơm, lại thao thao nói chuyện bên ngoài cuộc sống.

Hắn tràn đầy cảm xúc, không nghĩ tới tu hành lâu như vậy, cuộc sống của người phàm còn có ảnh hưởng với chính mình.

Cơm tối xong, Lý Cường giúp đỡ Thái Lỵ Hồng rửa chén bát. Tề đại thúc còn phải làm cao điểm để ngày mai bán, hắn kiên quyết không cho Lý Cường hỗ trợ, Lý Cường không thể làm gì khác hơn là tự trở về phòng mình.

Gần một tháng trôi qua, thời gian này Lý Cường đi La Cách đại điện một chuyến, nhưng vẫn còn không nhìn thấy Thiên Chân bọn họ đi ra.

Hắn lại về Nguyên Giới xem xét một phen, cũng không có phát sinh chuyện gì. Người tu chân của Phong Duyên Tinh đang theo sự tổ chức của Kiền Thiện Dong, vẫn liên tục tiến hành thiên di, rất nhiều môn phái đã tuyển được trú địa tiềm tu.

Có Kiền Thiện Dong, Lý Cường rất yên tâm, hắn không có ra mặt, lại lặng yên trở lại địa cầu.

Lý Cường tạm thời không muốn đi tìm Triệu Hào bọn họ, Tề đại thúc vợ chồng đối xử với hắn cực tốt, có đôi khi hắn sinh ra một loại ảo giác, cảm thấy nơi này giống như nhà của mình. Chỉ có Tề Tiểu Dung đối với hắn rất mâu thuẫn, có khi tìm hắn phiền toái, có khi lại đối với hắn rất tốt.

Lý Cường đương nhiên sẽ không tức giận, hắn cơ bản là lạnh nhạt cư xử, Tề Tiểu Dung khi làm gì quá mức thì hắn sẽ phản kích một chút, để cho nàng thu liễm lại.

Bởi vì có Lý Cường ở trong cửa hàng hỗ trợ, sinh ý tốt đến thần kỳ, sau một tháng chấm dứt, Thái Lỵ Hồng kinh hãi phát hiện tháng này buôn bán thu vào so với ba tháng trước còn nhiều hơn.

Nhưng khi bà chuẩn bị mở rộng cửa hàng thuê thêm người làm thì Lý Cường xin nghỉ việc.

Hưởng thụ sinh hoạt của phàm nhân một tháng, Lý Cường phải rời đi, hắn phải tìm kiếm người càng thích hợp hơn với Tâm Giám Chi Hoa.

Lý Cường đưa ra lời xin nghỉ việc thì Thái Lỵ Hồng và Tề đại thúc kiệt lực giữ lại, Tề Tiểu Dung thì lại khác hẳn bộ dáng thích cãi nhau mạnh mẽ thường ngày, đứng dựa ở cửa trầm mặc không nói.

Lý Cường nói: " Thái a di, Tề đại thúc, Tiểu Dung muội muội, cảm ơn mọi người thu nhận tôi, a a, có lẽ sau này chúng ta còn có thể gặp mặt, trong khoảng thời gian này đã quấy rầy mọi người."

Thái Lỵ Hồng thật sự không nỡ để Lý Cường đi, tiểu tử này giống như tài thần, từ khi hắn đi đến trong cửa hàng, sinh ý tốt đến mức làm cho người ta không dám tin tưởng.

Bà nói: " Tiểu Lý, có phải cảm thấy tiền công quá ít hay không? Nếu không đủ thì…ai di cho ngươi thêm…"

Tề đại thúc lại nói: " Lỵ Hồng, tiểu Lý không phải khuyết tiền, để cho hắn đi thôi, ai, cửa hàng nhỏ như chúng ta không lưu được hắn đâu." Hắn mặc dù thành thật, ánh mắt lại cao hơn so với Thái Lỵ Hồng.

Lý Cường cũng không lãnh tiền công, hắn đưa cho Thái Lỵ Hồng một số điện thoại liên lạc, nói: " Thái a di, nếu cửa hàng có chuyện gì cần ta hỗ trợ, thì gọi số điện thoại này tìm ta." Nói xong, hắn xoay người rời đi.

Tề Tiểu Dung một câu cũng không nói, chỉ đứng ở cửa hận hận nhìn theo.

Thái Lỵ Hồng nói: " Tiểu Dung, Tiểu Lý đi sao con không lên tiếng chào, một chút lễ phép cũng không có."

Tề Tiểu Dung tức giận nói: " Quản hắn đi chết!" Rồi quay đầu phóng lên lầu.

Một tháng qua cùng Lý Cường đấu võ mồm cười đùa, nàng cảm thấy phi thường vui sướng, Lý Cường đột nhiên cáo từ để cho nàng cảm thấy cực độ mất mác, nàng nói không rõ là cảm giác gì, chỉ là nhịn không được muốn phát tính tình.

Tề Tiểu Dung chạy vào phòng rất nhanh, xuyên thấu qua cửa sổ nhìn thân ảnh Lý Cường dần dần đi xa, đột nhiên nàng nhìn thấy một chiếc xe cao cấp đắt tiền đậu ở đầu đường, mấy đại hán mặc âu phục đứng ở trước xe, trong đó có một người hướng Lý Cường thi lễ, Lý Cường ngồi vào xe, chiếc xe hào hoa lập tức chạy đi.

Tề Tiểu Dung ngây người.

Lý Cường ngồi trên xe của Triệu Hào, hỏi: " Mạc đại ca và sư tôn ta có tìm được hay không? Nhóm người thứ hai thiên di chuẩn bị thế nào rồi?"

Triệu Hào nói: " Hai vị tiền bối còn không có tìm được, chúng ta phát động rất nhiều người tìm kiếm, Âu Châu và Mỹ Châu đều cũng có người đi, chỉ là phạm vi quá lớn, trước mắt còn không có dấu vết, mặt khác, nhóm thứ hai di dân đã có không ít người, chúng ta còn đang chuẩn bị cho nhiều người cùng đi."

Nạp Thiện cũng ngồi trong xe, hắn sờ sờ đầu bóng lưỡng, nói: " Lão đại, người của chúng ta đã chuẩn bị tốt lắm rồi, tùy thời đều có thể rời đi, cáp, ta đã đóng cửa hết nghiệp vụ…làm cho hắc đạo gần đây đại loạn, mẹ kiếp, không có chúng ta ở đây, mặc kệ là bạch đạo, hắc đạo đều nổi loạn…bỏ đi, dù sao ta cũng đã rửa tay không chơi nữa, cứ cho bọn hắn làm gì thì làm đi." Hắn làm ra bộ dáng như lão tử từng là thiên hạ đệ nhất nhân.

Lý Cường cười cười nói: " Triệu Hào, ngươi phái một người tùy lúc chú ý Nhật Dạ Cao Đoàn Điếm, tiểu cô nương của gia đình đó..ta định giới thiệu cho Hoa Mị Nương tu chân, thể chất của tiểu cô nương rất không tệ, đáng tiếc là cô gái, có chút không hợp với Tâm Giám Chi Hoa, a a, thiếu chút nữa đã làm người dẫn đường của nàng."

Triệu Hào và Nạp Thiện đều cũng thở dài, nếu có thể xong Tâm Giám Chi Hoa, vậy thật sự là quá may mắn. Nạp Thiện luôn miệng nói: " Đáng tiếc, đáng tiếc…"

Lý Cường nói: " Xe đi ra ngoại ô, ta phải đi Nguyên Giới một chuyến, rất nhanh sẽ quay lại." Hắn nghĩ mau nhanh đi xem Huyễn Thần Điện, Thiên Chân bọn họ hẳn là đã trở lại.

Triệu Hào vội vàng nói: " Liễu sư thúc bọn họ vội vã đi Nguyên Giới, sư tôn có thể chờ bọn họ một chút, đệ tử đi liên lạc bọn họ."

• Lý Cường lo lắng chốc lát, quái thú nguyên sinh tinh cầu tại Nguyên Giới tương đối dường như lợi hại, có đám người của Liễu Đại Việt đi tới, thực lực sẽ tăng cường không ít. Hắn nói: " Được, ngươi lập tức liên lạc Liễu Đại Việt, chúng ta sẽ chờ ở ngoại ô, để cho bọn họ nhanh một chút."

Lý Cường trong một tháng thời gian, lần thứ hai đi tới La Cách đại điện, hắn ở trong đại điện đợi hai ngày, nhưng vẫn còn không có nhìn thấy Thiên Chân và thất lão quay lại.

Lý Cường mặc dù mặt ngoài bất mãn đối với Thiên Chân, nhưng nội tâm vẫn xem hắn là bằng hữu, bằng hữu có việc hắn tuyệt sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Nhìn lâu như vậy cũng không có tin tức, hắn nhịn không được cảm thấy lo lắng.

Lo lắng thật lâu, Lý Cường rốt cuộc hạ quyết tâm, chuẩn bị tự mình đi tìm kiếm một chút.

Một lần nữa trở lại Nguyên Giới, sau đó lại đi vào bán nguyệt thai ngay trước Tuyền Tinh thông đạo, Lý Cường dùng thần nhãn quan sát, vị trí của Tuyền Tinh thông đạo đã không còn ở phía trước, mà là chuyển sang bên trái.

Nhìn Tuyền Tinh thông đạo lúc ẩn lúc hiện, Lý Cường cảm thấy khó khăn, hắn biết thông đạo phải ở phương vị chính xác mới được, bây giờ Tuyền Tinh thông đạo không biết đang thông tới địa phương nào.

Túc túc đợi ba ngày thời gian, vị trí của Tuyền Tinh thông đạo mới chếch đi được một chút. Lý Cường rốt cuộc mất đi kiên nhẫn, hắn còn có rất nhiều chuyện chờ đi làm, không có thời gian chờ ở chỗ này, ngẫm lại thì lại không muốn buông tha, hắn quyết định mạo hiểm thử một lần.

Lý Cường so với trước kia cẩn thận hơn nhiều lắm, theo tu vi cảnh giới đề cao, biết được càng nhiều lá gan lại càng nhỏ, mặc dù hắn có Nguyên Giới có thể tùy thời thoát thân, nhưng vẫn quyết định thử một chút rồi hãy nói.

Hắn từ trong thủ trạc tìm được một thanh phi kiếm bình thường, dùng thần dịch lực đem hòa tan, rất nhanh dùng thiên hỏa trừ đi tạp chất trong phi kiếm, sau đó dùng thần dịch lực tố hình.

Rất nhanh, phi kiếm biến thành một pháp bảo hình cây châm, ước chừng dài khoảng một bàn tay, ngạnh cứng thô tế, lóe ra thanh quang nhàn nhạt.

Hắn hài lòng nhìn một chút, đưa tay hướng ra ngoài đánh ra.

Pháp bảo hình châm rời tay là một lưu hỏa tinh, xoay quanh một vòng bên thân Lý Cường, phát ra một tiếng chấn minh thanh thúy.

Lý Cường vung tay lên, quát khẽ: " Khứ!" Thanh quang chợt lóe, kiện pháp bảo bắn vào Tuyền Tinh thông đạo.

Lý Cường phân ra một tia thần thức dính sát vào nhau trên pháp bảo, hắn chậm rãi ngồi xuống, dùng điểm thần thức này cẩn thận quan sát Tuyền Tinh thông đạo.

Rất nhanh, thông đạo đã bắt đầu vặn vẹo, từ trên vách thông đạo nổ lên một trận trận sáng ngời loang loáng. Kiện pháp bảo tốc độ thật nhanh, thể tích lại nhỏ, không đợi cấm chế phát động đã xuyên đi tới.

Dần dần, thần thức của Lý Cường trên kiện pháp bảo dần dần tiêu tán, hình ảnh phía trước cũng đã trở nên mơ hồ. Hắn đánh ra một đạo thần linh huyền, kiện pháp bảo nọ đột nhiên nổ mạnh ra.

Mục đích của Lý Cường rất minh xác, chính là muốn để cho Tuyền Tinh thông đạo phát sinh một chút biến cố, như vậy mới có thể rất nhanh khiến cho thông đạo biến hóa.

Cùng thời gian, cả bán nguyệt thai đều cũng rung chuyển.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như kinh dược sư, dao gi Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.