Phòng anh chia em một nửa

Chương 111: Cũng không cần dì Tần phải lo



Sau khi tên ác bá Tống Đào rời khỏi, có người thì thầm thảo luận chân tướng.

“...Nghe nói do Tống Đào bắt chuyện với Chu Đồng, Chu Đồng trả lời chậm khiến Tống Đào không vui, tưởng cô ấy tự xem mình là nhất.”

“Chu Đồng thấy sắc mặt Tống Đào không tốt, xin lỗi anh ta, nào biết Tống Đào không nghe hay giả vờ không nghe, liền động tay động chân với Chu Đồng, sau đó Chu Đồng hoảng sợ né tránh, Tống Đào nổi giận mới vừa ném vỡ ly rượu vừa mắng chửi.”

“Chu Đồng và tôi lúc trước học cùng trường, cô ấy sống nội tâm, không thích nói chuyện, hơi sợ người lạ, không phải là không xem ai ra gì, chỉ là do tính cách vốn dĩ như thế.”

“...”

Trần Ân Tứ đang cúi đầu chuyên tâm gắp hành tây, bất chợt buông đôi đũa trong tay.

Đũa va chạm với mặt bàn, phát ra âm thanh, làm Lục Tinh chú ý:

- Sao không ăn nữa thế?

- Không có hứng ăn.

Trần Ân Tứ rút tờ giấy, lau miệng rồi lau tay.

Lục Tinh muốn nói lại thôi, một lúc sau, cô ghé vào gần tai Trần Ân Tứ:

- Tớ biết cậu không ưa những chuyện thế này, nhưng cậu xem, cả bàn đây, ai dám đứng ra xen vào chuyện của người khác. Lúc trước cậu giúp đỡ không ít người, sau đó thì sao? Khi cậu bị dân mạng tạt nước bẩn nào là ngủ với các đạo diễn nổi tiếng, kim chủ, nam minh tinh đang hot, những người cậu từng giúp ấy, có ai đứng ra giúp lại cậu? Người âm thầm chạy sang an ủi cậu đã tốt lắm rồi. Cái xã hội này chính là như vậy, người không đắc tội với ta, ta sẽ không nghĩ đến việc đắc tội kẻ khác, ta chỉ muốn lo cho thân mình...

- Không phải vừa nãy người mặc đồ màu đỏ nói cô ta là bạn học chung đại học với Chu Đồng, còn quen thân hơn cả cậu và tớ? Nhưng cô ta giờ đây không phải đang ngọt ngào kính rượu với đạo diễn à?

- Không phải chúng ta sợ gì gia thế của Tống Đào, chỉ bởi vì hắn ta quá tiểu nhân, thủ đoạn hắn dùng lại rất bỉ ổi, không thể chơi sòng phẳng. Trong giới thịnh hành một câu, người đừng nói với tôi người không biết, có đắc tội quân tử cũng đừng nên đắc tội với Tống Đào. Cậu tưởng ai cũng sợ cái đống tiền thối nhà hắn ư? Điều mọi người sợ là bốn chữ "quỷ nhỏ khó chơi".

- Cậu còn nhớ Khương Hân Hân không? Lúc đầu chính vì cô ấy đắc tội với Tống Đào mà giờ vẫn còn nằm trong bệnh viện...

Trần Ân Tứ bỗng nhiên cười:

- Tinh Tinh, cậu khẩn trương quá rồi, chỉ là tớ ăn no thôi. Tớ cảm thấy trong phòng hơi ngột ngạt, muốn ra ngoài hóng mát.

- Tớ đi cùng cậu.

- Không cần đâu.

Trần Ân Tứ vươn tay, ấn Lục Tinh ngồi lại ghế, lấy áo khoác rồi ra khỏi ngoài.

Lục Tinh lo lắng nhìn chằm chằm bóng lưng Trần Ân Tứ, sợ bản thân chỉ vừa rời mắt, Trần Ân Tứ đã tới đạp cửa nhà vệ sinh.

Thẳng đến khi cô nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng ăn, Lục Tinh mới thở phào nhẹ nhõm.

...

Lúc đưa thực đơn cho hai vị khách trên tầng, chủ quán khẽ khàng nhắc:

- Dì Tần, Kiết ca, tầng hai không có nhà vệ sinh, nếu chút nữa hai vị cần dùng, có thể lên tầng ba phòng của tôi mà đi, tôi vừa mở cửa rồi.

Nghe được lời của ông chủ, Tần Nam ngẩng đầu:

- Sao thế? Nhà vệ sinh tầng một hỏng rồi à?

Khác với Tần Nam, Tần Kiết ngồi đối diện dựa vào ghế, một tay anh gác lên ghế bên cạnh, tay kia lướt điện thoại.

Chủ quán:

- Thực ra không phải bị hỏng, là do tầng một phát sinh sự cố, rất khó giải quyết.

Quán ăn này hay tiếp đãi các khách là người trong giới giải trí, ông chủ có thể gọi ra không ít tên diễn viên.

Tần Nam cũng thường hay đến, khá thân quen với chủ quán nên ông chủ kể không chút giấu giếm:

- Một minh tinh nhỏ mới vào giới giải trí, hình như không cẩn thận va chạm với Đào ca, Đào ca túm minh tinh nhỏ ấy kéo vào nhà vệ sinh.

Tuy chủ quán không nói rõ là ai, nhưng Tần Nam cũng loáng thoáng đoán ra:

- Tống Đào?

Chủ quán:

- Đúng vậy, không thì còn Đào ca nào nữa.

Tần Kiết luôn im lặng không nói gì, chợt ngẩng đầu:

- Tên này hình như nghe có chút quen tai.

Chủ quán:

- Ba của Đào ca khá nổi danh, lúc đầu nhà làm than, sau đó chuyển sang bất động sản...

Tần Kiết:

- Nhớ ra rồi.

Chủ quán cứ ngỡ Tần Kiết biết ba của Tống Đào là ai, định nói đúng đúng đúng, ông ấy tên là Tống Kiến Quốc.

Ai mà ngờ được lời vừa đến bên miệng, Tần Kiết chà chà màn hình điện thoại:

- Tống Đào là cái tên hồi cháu học cấp ba, đánh hắn tới mức cả học kỳ gọi cháu là ba ấy à.

Chủ quán: “....”

Tần Nam:

- Đúng, chính là tên đấy.

Chủ quán:

- Hoá ra Kiết ca biết Đào ca à.

Tần Kiết:

- Không quen.

Không biết, mà anh còn đập người ta, để người ta cả học kỳ gọi anh là ba.

Tần Kiết như đọc được suy nghĩ đó:

- Sau khi gọi ba rồi mới quen.

Chủ quán: “....”

Tần Nam cứ thế cười ra tiếng, cô sợ Tần Kiết nói chuyện với chủ quán nữa, ông ấy ngất mất, nên lên tiếng trước:

- Tống Đào cứ làm xằng như thế, không ai can ngăn à?

Chủ quán:

- Ai dám ngăn chứ, sau khi say rượu tính khí không tốt, tửu lượng anh ta rất kém, lần trước đến quán tôi uống, vì người ta nói lời không hay nên bắt đầu náo loạn, gặp ai cũng đẩy, có cô diễn viên nọ vừa sửa mũi xong, bị đẩy vào vách tường, lệch ngay tại trận...

Tần Kiết bật cười.

Ông chủ thấy anh cười, hơi dừng một chút mới tiếp tục nói:

- Anh ta vừa mới uống rượu, mọi người chạy còn không kịp, ai rảnh đi xen vào chuyện người khác. Lại nói, nhà chế tác, đạo diễn, còn cả mấy vị đầu tư, họ đều không lên tiếng, người khác ai dám nói. Có điều, nói đi cũng phải nói lại, tiếng xấu của Tống Đào lan quá xa rồi.

Tần Kiết có chút hứng thú:

- Tiếng xấu?

Tần Kiết phun ra một câu:

- Xem ra vị Đào ca này khá nổi tiếng nha.

- Có chút hâm mộ.

Chủ quán: “...”

Anh ngày ngày lên hot search mà còn đi hâm mộ người khác?

Dưới tầng có người giục món ăn mang lên, Tần Nam không vòng quanh nữa, trực tiếp đi vào ý chính:

- Nói đi, có phải muốn cầu cứu không?

Chủ quán:

- Tần Nam, đúng là không có gì giấu được cô, tôi chỉ nghĩ là, nếu Đào ca có làm gì quá phận, cô đi lo một chút, anh ta chắc chắn sẽ nghe cô. Chỉ là hiện tại cô không cần phải ra mặt...chủ yếu do tôi sợ xảy ra án mạng...

Tần Kiết không nói gì, hơi nghiêng đầu nhìn bên dưới.

Xuyên qua ô cửa kính, anh nhìn thấy bóng dáng thân thuộc đang bước ra ngoài.

Cô gái nhỏ thế mà lại ở bên dưới?

Anh cười lên:

- Cũng không cần dì Tần phải lo.

Ông chủ quán vẻ mặt phát ngốc:

- Hả?

Tần Kiết nhìn bóng dáng kia vài giây, sau đó thu hồi tầm mắt, từ từ nói:

- Có điều đợi chút nữa phải nhờ dì Tần xuống thu xếp cục diện rối rắm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 41 lượt.

Việc tìm hiểu trước thông tin về doanh nghiệp hay sản phẩm dịch vụ sẽ giúp bạn có được lựa chọn đúng đắn trong giao dịch. Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam bao gồm dịch vụ, thương mại và sản xuất. Các công ty chất lượng và uy tín được xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang so sánh nhất chẳng hạn như nhung khach san gia re o da nang, ma giam gia shopee rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng.

loading...
DMCA.com Protection Status