Phòng anh chia em một nửa

Chương 41: Thuê phòng và giường của anh (1)



Trần Ân Tứ thuận miệng hỏi:

- Hả?

Rất nhanh, Trần Ân Tứ lấy từ trong balo trên vai một bình giữ nhiệt màu hồng, đưa sang cho người thiếu niên:

- Đây.

Thiếu niên kia cúi đầu, nhìn chằm chằm bình giữ nhiệt màu hồng một chốc:

- ...Tôi 22 tuổi, không phải 3 tuổi.

Cái này là đang khịa cô trẻ trâu á?

Đáy lòng Trần Ân Tứ có chút không vui, nhưng lại nghĩ người này trong tương lai sẽ là chủ phòng của mình, liền cười ngọt ngào.

- Nhà anh có cốc nước không? Tôi có thể rót nước cho anh. Nếu như không có cũng không sao cả, ly đánh răng cũng có thể chắp vá được...

Thiếu niên lại ngẩng đầu, nhìn về hướng Trần Ân Tứ, lần này anh nhìn cô lâu hơn vài giây, sau đó lười nhác dựa vào cửa uể oải nói:

- Nói đi, muốn đẩy lượng tiêu thụ gì?

Trần Ân Tứ:

- ...Tôi không phải nhân viên bán hàng.

- Vậy...thợ sửa ống nước?

Trần Ân Tứ hít một hơi thật sâu, trên mặt vẫn giữ vững nụ cười ngọt ngào:

- Không, anh trai, em đến thuê nhà.

Người thiếu niên bị gọi “anh trai” (nguyên văn là "ca ca") nhếch mi, qua vài giây, mới lên tiếng:

- ...Anh trai không cho trẻ vị thành niên thuê.

Trần Ân Tứ:

- Tôi thành niên rồi! Năm nay đã 20 rồi!

- Thành niên cũng không cho thuê...

Nói xong người thiếu niên lùi về sau hai bước, đến bước thứ ba bày ra tư thế muốn đóng cửa.

Trần Ân Tứ nhanh lẹ đạp trước một bước, dùng chân chặn cửa.

Xung quanh tiểu khu này trên đường đến đây cô rất hài lòng, vừa nãy thiếu niên kia mở cửa, cô nhìn vào nhà, sạch sẽ gọn gàng, quan trọng hơn là hợp túi tiền lại còn tiện nghi. Cô không muốn bỏ miếng bánh ngon từ trên trời rơi xuống này, cho nên ngăn chàng thiếu niên đang đóng cửa, giây sau kéo áo thun của người ta, vô ý mở miệng:

- Anh trai, em nói thật đó, không có máy lạnh cũng không sao, không bàn, không tủ quần áo cũng chẳng sao, em chỉ muốn thuê phòng và giường anh thôi...

Thiếu niên:

- Giường tôi?

Trần Ân Tứ thấy câu nói này không có gì sai, bèn hùng hổ:

- Ừ ừ ừ.

Người thiếu niên “chậc” một cái, hỏi:

- Tiền thuê bao nhiêu đây?

Trần Ân Tứ tưởng thiếu niên quên mất giá tiền mình đề ra, giúp anh ta nhớ một chút:

- 1800*.

( 1 tệ = 3500 vnđ, có nơi khoảng 3600.)

Thiếu niên gật đầu, chợt khom người, nhìn vào mắt Trần Ân Tứ:

- Muốn thuê giường của tôi, đằng sau thêm một con số không.

Trần Ân Tứ chớp chớp mắt, lại chớp mắt, sau đó mang tai ẩn đỏ:

- Ý em không phải thuê giường của anh, ý em là, thuê giường khác của anh...

- Thuê giường khác của tôi, em lại thêm tiếp một con số không đằng sau.

- Không phải, ý em nói là thuê cái giường mà anh không dùng ý, không phải ý kia của anh, em...

Trong lúc Trần Ân Tứ đỏ mặt cố gắng giải thích cho người thiếu niên, một giọng nói từ phía sau vang lên:

- Kiết ca.

Trần Ân Tứ quay đầu, nam sinh mặc áo thun đen từ thang bộ nhảy lên:

- Kiết ca, tôi quên nói với cậu, tôi tự ý cho cô gái xinh đẹp này thuê phòng phụ rồi...

- Tôi có kêu cậu tự ý làm sao?

Người thiếu niên bị gọi Kiết ca vẻ mặt không vui.

Người thiếu niên áo đen cười cười, ôm thiếu niên kia vào phòng.

Sau cánh cửa sắt, Trần Ân Tứ loáng thoáng nghe được giọng nói cao vút từ bên trong:

- Tôi xin cậu đấy Kiết ca, cậu là ba tôi có được không?

- Kiết ca, tôi quỳ cho cậu rồi!

- ...

Ngoài cửa sổ, trời đã buông màn đen, cửa sắt mở ra, nam sinh áo đen vui tươi chạy ra giúp Trần Ân Tứ xách hành lý vào trong:

- Anh tên Dung Dữ, em có thể gọi anh là Dung Dung, phòng ngủ phụ này là của em...và người ở cùng kia, gọi là Tần Kiết...

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage|Lá Con VNFC 🍃

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 41 lượt.

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang haynhat.com chẳng hạn như neu the gioi khong co dan ong, hai nhat cuong rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.

loading...
DMCA.com Protection Status