Phòng anh chia em một nửa

Chương 79: Không, tôi bị mù đường*



(*: Dạ dùng từ 路痴 ý chỉ những người mù hơn cả mù đường, không thể nhận ra được là đường gì, không sống thiếu được Google Maps.)

- Anh đúng là không biết xấu hổ gì hết, cái đánh nhanh thắng nhanh của anh là chạy ấy hả?

- Anh đúng là giỏi nhỉ, giỏi quá giỏi luôn!

- Anh còn chẳng bằng một tiểu tiên nữ như tôi, có thể lừa hai kẻ ăn xin kia!

- Anh đúng là con gà yếu*...

(Gà yếu: vô cùng yếu đuối.)

- Muốn chạy thì anh tự mà chạy, tôi chạy không nổi, thả tôi ra.

- Đù, anh vẫn còn chạy? Anh chạy đủ chưa? Hai tên ăn xin kia cũng đâu có đuổi theo đâu...

“......”

Trong lúc Trần Ân Tứ đang như núi lửa phun trào thì Tần Kiết - người chạy ba mươi phút mặt vẫn không đỏ nhả ra một câu:

- Đừng nói chuyện.

- Không muốn nghe tôi nói chuyện? Vậy anh buông tôi ra. Anh không muốn tôi nói thì tôi phải dừng à? Tôi chẳng có nhiều mặt mũi như vậy, cứ nói đó...

Trần Ân Tứ cả quãng đường lên án, không hề ngừng nghỉ một chút nào.

Tần Kiết túm cô tiếp tục chạy về phía trước:

- Dễ bị đau xóc.

Trần Ân Tứ chợt thấy đau xóc hông, chỉ có thể dùng một từ để diễn tả trạng thái bấy giờ: Đù.

Tên cẩu này cố tình, chắc chắn chờ cô nói đến mức đau xóc hông mới giả bộ nhắc cô...Cái thế giới này vì sao lại tồn tại tên cẩu như vậy?

Về đến nhà cũng đã là bốn mươi phút sau.

Lúc lên lầu, hai chân run rẩy như đó không còn là chân của cô nữa, vừa vào cửa, cô cứ thế đặt mông ngồi bệt trên mặt đất.

Đối nghịch với Trần Ân Tứ đang ngồi trên mặt đất thở phì phò, Tần Kiết đi một vòng dưới lầu, rồi dựa vào tủ giày, lên tiếng với ăn mày nhỏ ngồi bên chân:

- Đứng lên, đi thêm chút.

Trần Ân Tứ mệt tới mức chẳng thèm nói chuyện, cứ thế lăn ra nằm trên đất thay cho câu trả lời Tần Kiết.

Tần Kiết nhìn cô gái nhỏ nằm bên chân mình thì cười phụt một tiếng:

- Đi một chút đi, nếu không ngày mai chân em sẽ mỏi đó.

- Muốn đi thì anh tự mà đi, chuyện ngày mai cứ để mai tính.

Trần Ân Tứ chạy đến khát khô cả cổ, cứ thế bò sang bàn trà.

Ý cười nơi đáy mắt của Tần Kiết càng đậm, anh đứng thẳng người, tiến lên phía trước hai bước, khom lưng xách cổ áo trực tiếp kéo cô đứng lên.

Trần Ân Tứ giãy giụa không được, cứ thế mắng. Tần Kiết kéo cô đi vài vòng phòng khách, sau đó ném cô lên ghế sofa, thuận tay cầm ly nước, đưa tới trước mặt cô:

- Uống nước đi.

Trần Ân Tứ “Hờ” một cái, dùng lực lấy ly nước.

Trần Ân Tứ uống từng ngụm nhỏ, như khi các vị tướng trong Vương Giả Vinh Diệu* hồi máu, hồi phục nguyên khí từng chút một.

(Tâm sự của chị translator: 王者荣耀 - “Vương Giả Vinh Diệu” là bản gốc của Liên quân. Cái trò làm cho Lá và cả translator u mê không muốn ra chương, ngọn nguồn của sự lười biếng. Trong lúc ad dịch đoạn này đã rất cố gắng kiềm chế cảm xúc để không mở VGVD lên chơi.)

Trước một giây khi cô hồi đầy máu, đột nhiên nhớ ra rằng từ trạm tàu điện ngầm chạy về tới tiểu khu chỉ còn cách đúng một con đường, tự nhiên Tần Kiết kéo cô chạy vòng quanh cả bốn mươi phút...

Đột nhiên Trần Ân Tứ ngẩng đầu:

- Anh...cố ý đúng không?

Tần Kiết:

- Không, tôi bị mù đường.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 41 lượt.

Quản trị tài chính giúp tối đa hóa lợi nhuận của doanh nghiệp từ việc quản trị nguồn vốn có hiệu quả, là một trong những chức năng cơ bản nhưng rất quan trọng với sự phát triển của doanh nghiệp trong tương lai. Nếu bạn đang quản trị doanh nghiệp hay đơn thuần là nhân viên kế toán, tài chính trong công ty thì cũng không thể bỏ qua những kinh nghiệm quản trị trên trang dan tai chinh ví dụ như hàm countif, khác nhau giữa tài chính và kế toán những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status