Phòng sách lúc nửa đêm

Chương 204: Tông vào đuôi xe



Editor: Waveliterature Vietnam

Chu Trạch đột nhiên cảm thấy người cảnh sát này nói rất hay, rất có đạo lý.

Logic lưu loát.

Trật tự rõ ràng.

Nếu ví dụ thỏa đáng.

Khó có thể phản bác.

Mẹ nó.

Khiến chính ông chủ Chu cũng bắt đầu hoài nghi không biết có phải bản thân mình buôn lậu thuốc phiện không?

Nếu không tự dưng mình mở ra một phòng đọc sách như vậy làm gì?

Trước đây, sau khi anh thuê cửa tiệm nhà họ Hứa ở phố Nam xong.

Vì sao lại phải mở phòng đọc sách làm gì không biết.

Lẽ nào là đều vì thằng ngốc Từ Lạc kia đã từng mở phòng đọc sách nên anh cũng muốn mở phòng đọc sách sao?

Rõ ràng mình có thể mở: "Thiên đường của ma" cũng có thể mở Bích Thùy Lam Thiên, cũng có thể mở thiên đường nhân gian gì đó mà.

"Anh xem, tôi nói rất đúng không?"

Cảnh sát thấy vẻ mặt của Chu Trạch, còn tưởng anh đã bị mình làm xúc động, cho nên tiếp tục rèn sắt khi còn nóng nói tiếp:

"Thật ra tôi cũng có thể hiểu được tư duy của mấy người trẻ tuổi như anh, dù sao cuộc sống của mấy anh cũng không giống chúng tôi ngày trước."

"Khi tôi còn bé điều kiện sống rất gian khổ, cơm thì vẫn có thể ăn nhưng muốn ngày ba bữa thịt thì khó lắm, cho nên khi đó tôi đã nghĩ rằng nếu có thể ăn thịt mỗi bữa là vui vẻ lắm rồi."

"Không giống như mấy anh bây giờ, điều kiện cuộc sống thanh niên thế hệ này tốt hơn nhiều lắm, cho nên bọn họ mới muốn làm thêm những chuyện khác một chút."

Nhưng...

Tay cảnh sát còn đang làm công tác tư tưởng.

Chu Trạch lại chợt nghe thấy một tiếng "sàn sạt" gần trong gang tấc.

Đứng bật dậy, anh mặt Chu Trạch nhìn khắp bốn phía, thế nhưng anh chỉ nghe thấy tiếng động chứ tuyệt không nhìn thấy gì khác.

Điều đó là không có khả năng,

Đây vốn là chuyện không có khả năng!

Còn có loại quỷ mà bản thân mình không thể nhìn thấy?

Một quỷ sai không thấy được quỷ, giống hệt như một thợ cắt tóc lại chỉ cắt tóc cho tên đầu trọc, đây không phải là đang nói bậy sao?

Vị cảnh sát tận tình này vừa nhìn thấy Chu Trạch bỗng nhiên đứng lên, còn tưởng rằng anh bị mình lay động, rốt cuộc cũng có thể hạ quyết tâm dự định thẳng thắn mọi thứ, Anh ta lập tức kích động hẳn lên, cũng đồng thời đứng hẳn lên theo. Mà ngay anh ta mở miệng chuẩn bị nói thêm cái gì đó, lại nhìn thấy Chu Trạch bắt đầu không ngừng đi qua đi lại trong phòng giam.

"Sàn sạt…sàn sạt...."

"Này anh không sao chứ?" Chú cảnh sát sửng sốt một chút, anh ta bắt đầu hoài nghi không biết có phải cơn nghiện ma túy của Chu Trạc tới rồi không? Thế nhưng trước không phải đã kiểm tra nước tiểu, không có vấn đề gì hay sao?

Nhưng trên thực tế Chu Trạch đang thuận theo tiếng động mà không ngừng thay đổi vị trí của mình.

Tiếng xích ma sát với mặt đất kia đang ở ngay gần mình, ngay chính phía ngoài lan can của mình, không ngừng đi lại!

Cuối cùng tiếng xích đi về phía lối ra.

Chu Trạch lập tức đi tới vị trí khóa cửa, hai tay theo bản năng bắt lấy khóa cửa.

Nhưng cuối cùng Chu Trạch vẫn cố gắng khắc chế, không lựa chọn dùng sức lực của mình mạnh mẽ mở khóa đi ra ngoài, nhưng loại cảm giác này thực sự rất khó chịu.

Công trạng đó,

Mới vừa đi dạo một vòng ngay trước mặt mình!

Thế nhưng nó lại đi rồi!

Giống như một mỹ nữ lột sạch quần áo nhảy múa trước mặt mình một giờ, sau đó nói một câu:

"Thật ngại quá, "bà dì" đến thăm rồi, như thế dễ để lại cho người ta cảm giác hụt hẫng."

"Này anh không sao chứ? Anh không cần giả ngây giả dại, từ tư liệu của anh tôi không thấy anh không có lịch sử bị mắc bệnh tâm thần gì cả." Người cảnh sát cho rằng Chu Trạch đang muốn đùa giỡn tung chiêu gì đó.

"Mẹ anh…."

Chu Trạch thiếu chút nữa đã thốt ra.

Nhưng vẫn hít sâu một hơi.

"Mẹ anh có khỏe không?"

"…." Cảnh sát.

"Anh nghĩ cho kỹ, hiện tại anh khai báo thẳng thắn còn có thể coi là anh tự thú, thực sự có thể xét lập công" Người cảnh sát cầm giấy chứng nhận của bản thân ra nói: "Tôi tên Trương Yến Phong, sau khi anh nghĩ thông suốt lập tức nói cho tôi biết"

Cảnh sát thở dài, đi qua bên kia cầm ly nước uống một ngụm, sau đó lại hơi bất đắc dĩ rời khỏi phòng tạm giam.

Chu Trạch đứng tại chỗ, không ai chú ý tới, lan can sắt phía bên trong đã bị Chu Trạch dùng móng tay vạch ra từng "khe rãnh".

Ngay sau đó,

Chu Trạch dứt khoát ngồi xuống lại.

"Ông chủ, ông phải chịu oan khuất rồi."

Ngay sau khi vị cảnh sát kia mở bài giáo dục chính trị, lão đạo ở phòng giam đối diện đã tỉnh lại, nhìn phản ứng của Chu Trạch, lập tức cho rằng ông chủ nhà mình muốn đi ra ngoài.

Chu Trạch tức giận liếc mắt nhìn lão đạo.

Nói cho cùng tai bay vạ gió vẫn do lão đạo đưa tới, bình thường khi mình làm việc tay chân luôn sạch sẽ, cho dù là chuyện nhỏ như muỗi, chỉ cần có nguy cơ tạo thành phiền phức chắc chắn sẽ đốt ít tiền giấy.

Lần này thì hay rồi.

Lão đạo mang tới phiền phức lớn cho mình rồi.

"Ông chủ, ngày mai chúng ta có thể ra ngoài rồi, chúng ta không làm gì sai cả, mà cảnh sát cũng không thể điều tra ra cái gì, anh phải cố gắng khống chế bản thân."

Lão đạo thực sự lo lắng cho ông chủ nhà mình sẽ trực tiếp mở khóa lao ra khỏi đồn cảnh sát.

Điều này cũng đồng nghĩa với phòng sách cùng nhân sinh của mọi người đều bị hủy luôn.

"Ông lo ngủ phần ông đi."

Chu Trạch lười nói thêm, anh dựa lưng vào lan can, sau đó hỏi lại:

"Đúng rồi, Lão đạo, ông có người quen biết nào ở ngục cảnh sát không?"

"Gì?" Lão đạo bối rối một chút: "Ông chủ, anh cũng thích nơi này? Bần đạo nói cho anh biết, thật ra thức ăn của trại tạm giam Thông Thành này đã có thể coi là tốt rồi,Thành Đô cũng không tệ, dù sao cũng là thành phố lớn, mà đau trứng nhất là trại giam của mấy cục cảnh sát ở những địa phương nhỏ bé, đồ ăn ở nơi đó nào có hợp khẩu vị như ở nơi này..."

"Ông nên câm miệng đi."

Chu Trạch vốn định chờ cho chuyện này kết thúc, bản thân mình sẽ rời khỏi nơi này rồi lại nhờ người hỏi thăm, xem xét có thể chủ nhân của tiếng xích kia hay không, thế nhưng rõ ràng lão đạo đã nhìn nhầm ý của anh.

"Trại tạm giam Quảng Châu là nơi khó chịu nhất, anh cũng biết, Quảng Châu là nơi thời tiết ẩm ướt, chắc chắn ở trại giam chỗ đó thật sự khó chịu.."

"Nếu ông không câm miệng, tôi sẽ lôi ông ra tươi sống bóp chết".

"..." Lão đạo.

Lão đạo lập tức câm miệng bắt đầu tĩnh tâm.

Chu Trạch chú ý lắng nghe, dù sao thì anh cũng không ngủ được, nhưng tiếc là mãi cho đến khi hừng đông, tiếng xích kia không xuất hiện thêm một lần nào nữa.

Đến buổi sáng, mấy anh cảnh sát đi tới mở khóa, ra hiệu cho Chu Trạch có thể ra ngoài.

Chu Trạch cùng lão đạo bị dẫn vào một phòng thẩm vấn. Chẳng qua lần này bọn họ không hỏi gì nhiều, chỉ nói anh kí tên, giải thích một chút, sau đó lập tức ra hiệu cho Chu Trạch có thể đi.

Một đêm ở lại trong trại tạm giam kết thúc.Khi Chu Trạch đi ra, Hứa Thanh lãng cùng lão đạo đã sớm chờ bên ngoài, tốc độ bọn họ nhanh hơn Chu Trạch một chút.

Hứa Thanh Lãng châm một điếu thuốc cho Chu Trạch, thuốc này do Hứa Thanh Lãng mới ra ngoài mua.

Chu Trạch nhận lấy điếu thuốc, cũng không vội đi mà ngồi lại trên bồn hoa cạnh cửa đồn cảnh sát.

"Hẳn là bọn họ không tìm được chứng cứ gì, cho nên chỉ có thể thả chúng ta trước," Hứa Thanh Lãng cười nói.

"Anh nói lời này giống như kiểu chúng ta thực sự làm chuyện hèn hạ bẩn thỉu đó vậy." Chu Trạch phun ra một vòng khói nói.

"Ha ha, chuyện hèn hạ bẩn thỉu phòng đọc sách chúng ta còn thiếu sao?" Hứa Thanh Lãng hỏi ngược lại.

"Tôi bắt xe nhé?" Lão đạo lấy di động ra chuẩn bị đón xe.

Nếu đã có thể rời khỏi cục cảnh sát, đương nhiên phải trở về phòng đọc sách sớm hơn một chút, lão đạo không lo lắng chuyện làm ăn của phòng đọc sách, dù sao việc làm ăn của phòng đọc sách vẫn luôn bết bát như vậy, chuyện lão lo lắng chính là hầu tử của mình.

Con khỉ nhỏ rất thông minh, chỉ cần có khách trong tiệm nó tuyệt đối sẽ không thò đầu ra.

Ngày hôm qua khi cảnh sát mặc thường phục xông vào, đương nhiên không phát hiện hầu tử, nếu Hầu Tử bị phát hiện, cho dù ông chủ Chu khống chế độc thì cũng phải gặp chuyện. Nói cho cùng, trông dáng vẻ của con khỉ kia thật sự rất cao cấp, hẳn là loài vật được quốc gia bảo vệ

"Chờ đã"

Chu Trạch gạt bỏ tàn thuốc, quay đầu liếc. nhìn cục cảnh sát.

Chuyện tiếng xiềng xích ngày hôm qua của Chu Trạch còn chưa hiểu rõ, mà nó khiến đáy lòng anh cảm thấy ngứa ngáy ngột ngạt.

Cục cảnh sát chính là nơi ngay cả một quỷ sai như Chu Trạch không nguyện ý vào, cũng bởi vậy, Chu Trạch có một dự cảm, thứ bản thân mình gặp được hôm qua là một con cá lớn.

"Sao? Lão Chu lưu luyến nơi này rồi sao?" Hứa Thanh Lãng trêu chọc.

"Về trước đi" Chu Trạch nói.

Lão đạo gọi xe, rất nhanh có một chiếc taxi dừng lại, ba người cùng nhau lên xe.

Chu Trạch cùng Hứa Thanh Lãng ngồi ở phía sau, lão đạo ngồi ở phía kế bên tài xế.

"Mấy người là cảnh sát sao?" tài xế vừa lái xe vừa hỏi.

"Người bị tình nghi"

Lão đạo thẳng thắn.

…..Tài xế

"Này, ông không cần run tay làm gì. Người bị tình nghi có chút hiềm nghi thôi, có biết không?"

"Tuy rằng bần đạo khi xem phim, nhìn thấy mấy tình tiết gọi mấy tên tội phạm là kẻ tình nghi phạm tội hay nghi phạm các thứ, đều cảm thấy rất dư thừa, trực tiếp gọi một cách đơn giản hơn là tội phạm chẳng phải nhanh sao? Thế nhưng ba người chúng tôi là loại mà cảnh sát muốn bắt lại không đủ chứng cứ, có hiểu không?"

Lão đạo giải thích.

Nhưng tay tài xế lại càng run mạnh hơn.

"Cho dù bị bắt tại chỗ trong quá trình hành hung, chỉ cần chưa trải qua tòa án nhân dân phán quyết định tội, vẫn chỉ mới là nghi phạm thôi, có hiểu không?" Hứa Thanh Lãng lại phổ cập khoa học cho lão đạo.

"Ha, đã hiểu, anh là chuyên gia" Lão đạo ha ha nói.

Da mặt của tài xế bắt đầu co coắp.

Thực sự không phải tài xế nhát gan, nhưng con mẹ nó hai tên này kẻ xướng người họa, thật sự là khiến ông ta bị áp lực tâm lý quá lớn.

"Đúng rồi ông chủ, xế chiều tôi sẽ đi chuẩn bị thiết bị kia cho anh nhé? Hẳn là phía bên cảnh sát còn đang ngó chừng chúng ta, ngộ nhỡ bọn họ lại lấy danh nghĩa chế độc phẩm để bắt chúng ta lại tra hỏi thiền phiền phức lớn."

"Tôi nghĩ biện pháp đi ra ngoài làm." Chu Trạch cũng sợ cái phiền toái này, cho nên anh dự định sẽ mang theo vò rượu kia ra ngoài tìm phòng thí nghiệm chế tạo một chút.

"Đi, hẳn là chúng ta nên dời địa điểm đoán chừng cửa tiệm này của chúng ta còn bị cảnh sát thường phục theo dõi một thời gian dài." Hứa Thanh Lãng nói.

Tài xế nuốt một ngụm nước bọt, ông ta thực sự rất muốn dừng xe ven đường tống ba người trên xe xuống, thế nhưng ông ta không dám.

Trong lúc hốt hoảng đột nhiên chiếc xe Audi phía trước phanh gấp, tài xế sơ sẩy chưa kịp phanh xe trực tiếp tông thẳng vào.

"Rầm!"

Hai chiếc xe tông vào nhau.

Thật ra, đụng phải loại tài xế không có chuyện gì làm thích chơi trò phanh gấp trên đường này thật đúng là nhức cả trứng. Thế nhưng, có thể nói rằng phần lớn vụ tông xe đều là phía sau chịu trách nhiệm, bởi vì khi học bằng lái đã có quy định, phải giữ vững khoảng cách an toàn giữa hai xe. Thế nhưng lại phải nói rằng, lấy tình huống đường phố hỗn loạn của phần lớn thành thị Trung Quốc muốn giữ khoảng cách an toàn giữa hai xe thật sự là nhiệm vụ bất khả thi.

"Ông lái xe kiểu gì vậy?" Lão đạo nổi giận, vừa mới rời khỏi trại tạm giam đã gặp phải tai nạn xe, đúng là xui xẻo.

Lúc này

Của trước Audi phía trước được mở ra.

Lão đạo có chút hả hê cười nói: "Đúng rồi, chủ xe muốn tới tìm ông tính sổ."

Nhưng điều khiến người ta mở rộng tầm mắt là, sau khi chủ chiếc xe đó bước xuống lại không chạy tới nơi này gây phiền toái, mà chạy thẳng tới phía trước, lao như điên quả thực chạy trốn còn nhanh hơn thỏ.

Điều này khiến cả bốn người trong xe đều hơi kinh ngạc, tài xế trong xe lập tức gọi điện thoại cho cảnh sát giao thông, dù thế nào đi nữa cũng phải để cảnh sát giao thông tới đây xử lý trước mới được.

Lão đạo mở cửa xe xuống trước, đi tới phía trước nhìn xem.

Lúc này, bỗng nhiên của sau xe của chiếc xe bị tông vào đuôi phía trước bật mở.

Một người phụ nữ bị trói chặt ngã lăn ra ngoài.

"Ha em gái chơi trò gì thế?"

Lão đạo ở bên cạnh vừa nhìn vừa nói.

Cô gái tỉnh táo ngồi dưới đất, bắt đầu tự cởi trói cho mình, đợi sau khi có thể cởi trói xong, cô ấy đưa tay gỡ miếng bịt miệng mình xuống.

"Tôi bị người ta trộm xe ở bãi đỗ xe, còn tưởng bản thân đã bị bắt cóc rồi chứ, vừa rồi bị xe ông bám đuôi nên tên kia mới chạy mất" Cô gái quay qua nói với lão đạo.

"Ha ha ha ha…"

Lão đạo ôm bụng cười ha hả.

"Em gái, em cũng thật là giỏi nói đùa, thế nhưng trò đùa này của em không buồn cười chút nào. Yên tâm đi, tuy mấy người mù quáng dừng xe ngay trên đường, thế nhưng trách nhiệm lại thuộc về người đâm vào đuôi xe mấy người, chúng tôi chỉ là hành khách cũng không phải là chủ xe, không có chuyện gì đâu.

Câu chuyện giả dối này của cô ngay cả trong phim cũng không dám diễn như vậy, có người trộm xe của cô xong còn tiện thể bắt cóc cô luôn?

Còn là vì chúng tôi đuổi theo xe của cô nên mới được cứu?

Ôi em gái,

Cô khiến bần đạo buồn cười chết, sau đó cũng tiện thừa kế những bông hoa của bần đạo sao?"

Cô gái nghiêng mặt, bình tĩnh nhìn lão đạo.

Lão đạo cười cười, chậm rãi không cười nổi nữa.

Sau đó lão có vẻ hơi nghi hoặc dò xét hỏi thăm:

"Chuyện đó là thật sao?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.

Nếu khoa chiêm tinh cho biết vận may từ trời (Thiên thời)- vốn là vận may không thể kiểm soát được, thì khoa phong thủy có thể cải thiện và tăng cường vận may từ đất (Địa lợi). Chúng tôi tập hợp rất nhiều bài phong thủy hay được chia sẻ từ trang Xem phong thủy chẳng hạn như cuoi tuan con giap may man hon nguoi tinh tien deu vien man, dat bep dung vi tri nay than tai phu ho phat loc dai dai Phong thủy cải tạo vận may, hưng thịnh trong cuộc sống đã được rất nhiều người chứng thực. Trong kinh doanh, doanh nhân cũng rất tin tưởng vào phong thủy để chọn ngày giờ, địa điểm xây dựng đầu tư; những vật phẩm phong thủy cải tạo không gian làm việc;...Phong thủy giúp thu hút luồng sinh khí, vận may, tài lộc,.. thay đổi vận mệnh các doanh nghiệp.

loading...
DMCA.com Protection Status