Phòng sách lúc nửa đêm

Chương 251: Tiệm sách đáng sợ!



Editor: Waveliterature Vietnam

Sáng sớm hôm sau, đối với phần giới lớn người làm việc và nghỉ ngơi bình thường, đây chính là thời gian thần khí sảng nhất trong ngày, mà đối với người làm việc và nghỉ ngơi không có quy luật, thời gian này thường là thời gian nan nhất.

Cừ Chân Chân bưng một cái nồi đất, từ trên tầng tiệm cà phê internet đi ra, cô ta rất không tình nguyện, nhưng phải làm dựa theo lời anh cô ta dặn dò, đưa dược thiện cho ông chủ của tiệm sách đối diện.

Dưới cái nhìn của Cừ Chân Chân, giữa hai nhà bọn họ vốn không cần phải qua lại thân thiết gì, chuyện lần trước là do bản thân mình xúc động, nhưng anh trai mình cũng đã cho đối phương một câu trả lời.

Nói cho cùng, cũng là đối phương hơi thích xen vào chuyện bao đồng rồi.

Nhưng dường như anh trai nhà mình lại rất quan tâm đến ông chủ tiệm sách kia, rõ ràng chỉ là một con chuột đần độn…có đôi khi, Cừ Chân Chân thật sự không thể hiểu nổi suy nghĩ của anh trai mình.

Đẩy cửa phòng sách ra,

Việc làm an của phòng đọc sách rất quạnh quẽ, không giống như tiệm cà phê internet nhà mình, cho dù chỉ mới sáng sớm cũng không thiếu khách.

Bên trong quầy bar có một đạo sĩ đang ngồi, lão mặc đạo bào, cầm một quyển sách bìa vàng ngồi ở chỗ kia tinh tế xem, thỉnh thoảng anh ta còn dùng ngón tay sờ sờ môi, dính chút nước bọt để lật trang sách.

Thấy có khách tới, Lão đạo ngẩng đầu, hơi nghi hoặc một chút hỏi:

"Cô đến tìm người à?"

Bởi vì Lão đạo chưa từng thấy có người nào bưng một chiếc nồi rất đất lớn tới đây đọc sách cả.

"Ông chủ của các người đâu?" Cừ Chân Chân hỏi, thái độ rất thờ ơ.

"Mới vừa ra ngoài rồi, đi mua đồ ăn."

Lão đạo không nói láo, vừa sáng sớm ông chủ đã ra mua thức ăn với Oanh Oanh, chuẩn bị lại đào thêm chút rắn côn trùng, chuột kiến,….thêm vào thùng nước tắm cho Hứa Thanh Lãng.

Có đôi khi Lão đạo cũng cảm thấy Lão Hứa thật đáng thương, hiện tại trong lòng Lão đạo chỉ cảm thấy may mắn không ít, bởi vì ông chủ nói, làm cương thi, hơn 99% là biến thành người có chỉ số thông minh của một tên đần, thậm chí còn quên mất mình là ai, chỉ còn lại một loại bản năng.

Sở dĩ Bạch Oanh Oanh đặc thù như vậy là vì cô ấy có Bạch phu nhân tẩm bổ cho cô ấy hai trăm nằm.

"Vậy tôi chờ anh ta trở về."

Đặt nồi đất lên trên quầy bar, Cừ Chân Chân tìm một vị trí ngồi xuống.

Dược thiện giai đoạn tiền kỳ đã được hầm xong, nhưng giai đoạn hậu kỳ vẫn còn mấy dược liệu cần đích thân thêm vào, đồng thời khống chế mức lửa, thật đúng là không thể trực tiếp đặt ở đây rồi đi luôn, Anh trai nhà mình hầm đã lâu, cho dù bản thân mình cho không vừa mắt ông chủ tiệm sách này hơn nữa, cũng không hy vọng tâm huyết của anh trai mình bị uổng phí triệt để.

Lão đạo không nói gì, tiếp tục xem sách của mình.

Sau khi Cừ Chân Chân ngồi xuống, bắt đầu theo bản năng quan sát hiệu sách này, bố cục phòng sách cũng không tệ lắm, phong cách trùng tu cũng rất tươi mắt thoát tục, cho thấy thưởng thức của người thiết kế.

Chỉ có điều, mở tiệm sách như thế này ở Phố Nam, khẳng định là lỗ vốn.

Duỗi lưng một cái, khóe mắt cô ta liếc nhìn Deadpool đang ngồi ở trong góc phòng đọc sách, sắc mặt Cừ Chân Chân lập tức đóng lại.

Cái tên mặc quần áo Cosplay kia, rốt cuộc là người hay là búp bê?

Phản ứng đầu tiên của Cừ Chân Chân cho rằng đó là người rối, bởi vì anh ta vẫn luôn nhúc nhích, thế nhưng không biết vì sao, trùng trong cơ thể mình lại sinh ra một loại cảm giác xao động, tim đập nhanh đối với người kia.

Đầu ngón tay cô ta nhẹ nhàng bắn ra, một con côn trùng nhỏ có hình thể không khác gì một con bọ rùa từ trên người cô ta rơi xuống, nhanh chóng bò sát sát trên mặt đất, mục tiêu nhắm thẳng vào Deadpool.

Vậy mà, khi con côn trùng này vừa đi qua quầy bar, một chiếc trảo thịt xinh xắn đáng yêu lông xù bỗng nhiên vươn ra, lấy tốc độ cực nhanh nắm nó lại.

Sau đó,

Sau quầy bar liền truyền đến tiếng giòn vặn, "cót ca cót két".

Cừ Chân Chân nhíu mày, nhìn về phía quầy bar.

Lão đạo vừa cúi người, thấy Hầu tử đang lột một con trùng ăn, lập tức đưa tay vỗ đầu hầu tử một cái, tiếp đó lại lấy tay chỉ nó,

Ý là thứ đồ dơ bẩn như thế mà nó cũng ăn!

Hầu tử ủy khuất, nhưng chỉ có thể một lần nữa ngồi trở lại bên chân Lão đạo, dựa lên chân Lão đạo chơi điện thoại di động của mình.

Lúc ban ngày, Hầu Tử cũng biết tị hiềm, tận lực không để bản thân mình xuất hiện trước mặt công chúng.

Lão đạo răn dạy việc ăn uống lung tung của Hầu Tử xong, lại ngẩng đầu, nhìn thấy cô gái bưng nồi đất kia đang nhìn mình, lập tức, anh cười đáp lại một tiếng.

Ha!

Đây là khiêu khích mình sao>

Đều là một nụ cười mỉm, thế nhưng dưới ánh mắt khác nhau, ý tứ hàm súc trong đó cũng khác hẳn.

Dưới cái nhìn của Cừ Chân Chân, Lão đạo đã phát hiện bản thân mình thử dò xét, vì thế đang cảnh cáo bản thân mình!

Anh đã nói rồi, đa số người trộm mộ đều là người mang thân tuyệt kỹ, hơn nữa bọn họ rất ít khi hành động đơn độc, trong khi hành động còn phân công công việc, cho nên thực sự rất không dễ dây vào.

Trước đây, Cừ Chân Chân không coi đó là chuyện đáng kể gì, thế nhưng lần này, cô ta nghiêm túc.

Cừ Chân Chân chậm rãi cúi người, làm bộ gục xuống bàn thiếp đi, dưới sự cố sức che giấu, một con rắn nhỏ nhiều màu sắc có kích thước tương đối giống con giun, chui từ trong tay trái cô ra.

Vốn là con rắn ngũ sắc, sau khi rơi lên bàn lại biến thành màu của cái bàn, sau khi hạ xuống sàn lại biến thành màu sàn, nó giống hệt như con tắc kè vậy, có thể căn cứ màu sắc của cánh vật mà thay đổi nhan sắc của mình, tạo thành hiệu quả ấn giấu tốt nhất.

Lần này,

Con rắn không tiếp tục đi từ quầy bar tới, mà lựa chọn đi một vòng.

Tiểu hầu tử đang chơi điện thoại di động dưới quầy bar, đột nhiên nhúc nhích lỗ tai, nó muốn đứng lên, muốn tiếp tục đi bổ sung an-bu-min cho mình.

Thế nhưng Lão đạo nhanh tay nhanh mắt, trực tiếp nắm đuôi con khỉ.

"Lại muốn đi bắt trùng? Tao không cho mày ăn cơm à?"

Nói xong, Lão đạo lại dùng ngón tay dí đầu Hầu tử một cái.

Hầu tử rất ủy khuất,

Đưa tay che đầu của mình,

Tuy rằng tròng mắt nó còn đang do dự nhìn về phía phương hướng kia, nhưng nó lại không làm trái ý của Lão đạo, không đi ra ngoài.

Rắn còn đang bò sát, tốc độ của nó rất nhanh, hơn nữa tốc độ thay đổi màu sắc căn cứ vào cảnh vật của nó rất nhanh, hầu tử là nghe được tiếng động, nhưng cái tên ngu ngốc Lão đạo này căn bản là không có chút phản ứng nào.

Nhanh,

Nhanh,

Cừ Chân Chân nằm ở trên bàn, từ từ nhắm hai mắt, thế nhưng cô ta có thể mơ hồ cảm thụ được cảm quan của con rắn kia, mặc dù không thể thấy được, nhưng có thể cảm ứng được thông qua phương tiện khác.

Đây là một loại liên hệ giữa ký chủ và côn trùng, một loại liên hệ huyễn hoặc khó hiểu.

Vậy mà, khi con côn trùng này vừa đi qua quầy bar, một chiếc trảo thịt xinh xắn đáng yêu lông xù bỗng nhiên vươn ra, lấy tốc độ cực nhanh nắm nó lại.

Khi con rắn nhỏ vừa du hành đến trước mặt Deadpool thì,

Deadpool vốn không nhúc nhích bỗng nhiên cúi đầu,

Đây là cái gì...…

Anh ta đang tự hỏi,

Anh ta đang nhận thức,

Nhận thức đại khái chừng mấy giây,

Deadpool cho rằng đây là rác rưởi,

Trong tiệm sách không cho phép xuất hiện rác rưởi!

Sau đó,

Deadpool hé miệng,

Cả người như cóc nhanh chóng khom lưng, vốn đang ngồi trên ghế, hai tay nhanh chóng chống đỡ, miệng há ra, vươn đầu lưỡi trực tiếp nuốt con rắn đang vểnh đuôi lên trời, còn tưởng rằng kỹ năng ẩn thân của mình đã đạt max điểm kia vào bụng.

Ngày sau đó,

Sau đó chỉ trong chớp mắt,

Tử thi lại ngồi vào vị trí cũ, thẳng tắp như trước, co vẻ như anh ta căn bản không hề động đậy vậy.

"Tê tê tê tê hí...."

Cừ Chân Chân chỉ cảm ứng được cảm giác đau nhức mãnh liệt, có vẻ như mình đang đưa thân vào trong ao cuồn cuộn axit sunfuric, cô ta lập tức mở mắt ra, cắt đứt một chút liên hệ cuối cùng với con rắn kia.

Ngẩng đầu, 

Trên trán Cừ Chân Chân đã thấm mồ hôi hột, có chút không dám tin nhìn về phía bên quầy bar.

Trong tay Lão đạo đang cầm một quyển " Kim Lân há là vật trong ao", xem tới vô cùng vui vẻ,

Vừa lúc xem hết một đoạn lớn, Lão đạo theo bản năng châm một điếu thuốc, nhắm mắt lại, ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ ở trên bàn.

Trong đầu nổi lên hình ảnh trong sách, anh đang tinh tế thưởng thức.

Đọc sách phải qua não, Lão đạo coi loại hành vi này của mình là "nhai lại".

Nhưng trong mắt Cừ Chân Chân, tư thế này của Lão đạo rõ ràng đại biểu cho một loại đùa bỡn và khinh thường.

Anh đã hoàn toàn nhìn thấu trò xiếc của mình, nhìn thấu mình đang thử dò xet, mỗi lần đều có thể hóa giải bằng tốc độ bản thân mình khó có thể tưởng tượng nổi, lại nhìn khí tức tiên phong đạo cốt của anh, có vẻ như mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay.

Đặc biệt là mỗi lần ngón tay đối phương gõ lên bàn, giống hệt như tiếng sấm gõ thẳng vào ngực cô ta, khiến cô ta cảm thấy đè nén, có chút khó có thể hô hấp.

Lão đạo không ngờ cô bé kia lại có thể tưởng tượng mình thành một nhân vật lợi hại như vậy,

Hiện nay anh chỉ đang nghĩ tới chuyện chờ ông chủ cùng Bạch Oanh Oanh trở về, buổi chiều anh sẽ xin phép nghỉ, đi ra ngoài an ủi người ta một chút, mấy em gái lớn kia một thân một mình ra ngoài kiếm tiền, thật không dễ chút nào.

Trong lúc nhất thời, trên mặt Lão đạo lại lộ ra vẻ thương xót quan tâm.

Cừ Chân Chân không thể ngồi yên, cô ta đứng lên, ở nơi này, cô cảm thấy nhục nhã như chuột bị mèo đùa bỡn, cô ta không muốn chịu thêm một phần khuất nhục nào nữa.

"Xin hỏi, rốt cuộc khi nào ông chủ của các người mới về?"

Ngay từ đầu, Cừ Chân Chân cũng không khách khí như vậy, thế nhưng hiện tại một trùng một rắn của mình bị chết không rõ ràng, thái độ của cô ta cũng bắt đầu chuyển hóa.

"Ah, đoán chừng cũng sắp rồi" Lão đạo trả lời.

"Vậy phòng bếp của các người ở đâu vậy? Tôi muốn bỏ thêm mấy vị thuốc còn lại vào nấu luôn."

"vị thuốc? Đây là chưng thuốc à?" Lão đạo lập tức nổi máu tò mò.

"Là dược thiện."

"Dược thiện? Bổ gì?""

"Bổ thận tráng dương."

"Ô...." Lúc này Lão đạo bắt đầu vui vẻ.

Người đã già,

Khó tránh khỏi trong lúc đang giúp các cô ấy,

Sẽ hơi có chút lực bất tòng tâm,

Mà Lão đạo lại thường xuyên cảm thấy áy náy vì năng lực mình hữu hạn, không cách nào trợ giúp được nhiều hơn, anh vẫn luôn có tấm lòng muốn phổ độ chúng sinh.

Vì thế anh nói ngay:

"Phòng bếp ở trên tầng, đi, tôi dẫn cô đi."

"Được."

Lão đạo dẫn theo Cừ Chân Chân lên tầng hai, trong lúc lên tầng, Cừ Chân Chân lại cố ý nhìn Deadpool đang ngồi ở trong góc trên một cái.

"À, cô gái, đây chính là phòng bếp, cô đi vào dùng đi."

Lão đạo mở cửa phòng bếp.

Sau khi Cừ Chân Chân đi vào, phát hiện bên trong được trùng tu rất tốt, đủ loại dụng cụ không thiếu thứ gì.

"Này, cô gái, đây là dược thiện ông chủ tôi đã đặt trước à?" Anh tỏ ý hỏi.

"Đúng đấy."

"Vậy người tới tuổi như tôi có thể uống không?"

"Cũng có thể, dược thiện này rất ôn hòa."

"Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi."

Lão đạo vui vẻ ra mặt.

"Ách...….."

Cừ Chân Chân chuẩn bị đi mở lò phía dưới lên, lại phát hiện nơi đó đã bị khóa lại.

Này, đây là phòng bếp chuyên dụng của đầu bếp tiệm chúng tôi, bình thường chúng tôi không vào, cậu ta không có ở đây, chúng tôi lại ăn thức ăn ngoài, không có ai nấu cơm.

Cô chờ một lát, tôi đi tìm cậu ta hỏi chìa khóa, cậu ta là người vậy đấy, luôn cảm thấy phòng bếp là thế giới riêng của cậu ta, bình thường không cho chúng tôi chạm vào."

Lão đạo nói xong lại đi ra khỏi cửa phòng bếp, tới bên cửa phòng ngủ của Hứa Thanh Lãng, gõ cửa nói:

"Lão Hứa à, tôi đến này, tôi muốn hỏi mượn cậu chìa khóa bếp."

Cừ Chân Chân theo bản năng đi theo phía sau Lão đạo, khi Lão đạo đi vào cầm chìa khóa thì,

Cô ta nghiêng người sang,

Nhìn thoáng qua bên trong, 

Bên trong có một cái thùng tắm, 

Trong thùng tắm giống như là có một người nam tử.

Xuyên thấu qua khói trắng trên thùng tắm, Cừ Chân Chân nhìn thấy một gương mặt xanh lè, hai bên khóe miệng còn có răng nanh đang chậm rãi ngẩng đầu lên.

Lúc này, Cừ Chân Chân sợ đến trắng bệch cả mặt,

Con mẹ nó!

Bọn họ,

Bọn trộm mộ này,

Lại có ngay trong khu náo nhiệt như vậy,

Tại trong tiệm sách này,

Nuôi một đầu cương thi!

Giờ khắc này,

Cừ Chân Chân rốt cuộc cũng hiểu rõ, vì sao anh trai mình lại cố ý nịnh bợ bọn họ,

Đây quả thật là một đám,

Người điên đáng sợ, thâm tàng bất lộ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với gần 20 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính, kế toán, mình tổng hợp rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm làm việc thực tế tại các công ty và chia sẻ lên trên trang dân tài chính chẳng hạn như htkk phiên bản mới nhất, thuế môn bài chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.