Phòng sách lúc nửa đêm

Chương 254: Thế giới động vật của ông chủ Chu



Editor: Waveliterature Vietnam

Đồ ăn ngoài tới,

Sau khi uống hai ngụm nước hoa bỉ ngạn,

Chu Trạch bắt đầu ăn uống vô cùng ngon lành,

Đời trước, ông chủ Chu bận rộn công việc, cũng không quá quan tâm tới chuyện cơm nước, đời này, với ông chủ Chu, ngay từ đầu ăn cơm là một việc vô cùng cực khổ, thế nhưng bây giờ anh có thể hưởng thụ sự vui vẻ khi ăn cơm, đương nhiên cũng không quá chú ý rốt cuộc anh đang ăn cái gì.

Đương nhiên,

Ai kêu nữ đầu bếp trong nhà bị bệnh đây.

"Cuộc sống không chỉ là sự tạm bợ trước mắt, còn có thơ và cánh đồng phương xa,

Giơ cao đôi tay tới mọi người trên khắp thế gian, tìm tới biển trời bao la, bất chấp tất cả….."

Cửa phòng sách truyền đến tiếng ca,

Trong giọng hát có chút khàn khàn, tràn ngập tình cảm tang thương,

Đừng nói,

Người này hát hay thật.

Ông chủ Chu bưng hộp đựng cơm đi tới cửa phòng sách, nhìn thấy một anh chàng hát rong cầm đàn ghi-ta đứng bên lề đường, vừa đàn vừa hát, anh chàng này mặc áo T-shirt, mang giày Cavans đen, quần jean rách, hát rất là nhập tâm.

Chung quanh, rất nhanh đã có không ít người tụ đến,

Trong lúc anh chàng này đang hát, cũng có người đặt một ít tiền vào chiếc túi được đặt trước ghi-ta.

Ông chủ Chu như một tên nông dân quê mùa,

Ngồi bên lề đường,

Ăn hai ngụm cơm hộp,

Lại ngẩng đầu lên nhìn người ta hát,

Sau đó lại cúi đầu, tiếp tục lùa cơm.

Có lẽ đây là cuộc sống, có ăn uống cũng có thời gian nhàn hạ thoải mái nghe vài bài nhạc.

Oanh Oanh đang chơi game ở tiệm cà phê internet đối diện,

Độc lão Hứa trúng phải cũng đã có biện pháp giải độc,

Lão đạo khoái trá cầm chuyển phát nhanh,

Ăn cơm vô cùng ngon lành,

Rất tốt đẹp.

Nếu Chu Trạch lúc trước nhìn thấy Chu Trạch lúc này, đoán chừng sẽ rất khinh thường mà dùng giọng mũi "hừ" một tiếng, tỏ vẻ khinh thường đối với loại sinh hoạt cá muối này.

Nhưng lúc này, bản thân mình,

Lại như ăn mật.

Cừ Minh Minh xuất hiện ở cửa phòng sách, anh ta nhìn Chu Trạch đang ngồi chồm hổm ngồi ở chỗ kia, cũng ngồi chồm hổm xuống theo anh, rút ra một điếu thuốc đưa Chu Trạch.

Chu Trạch châm thuốc, hít một hơi, sau đó anh khẽ nhíu mày, mùi vị thật nặng, nhưng hút lại rất thoải mái.

"Mùi thuốc còn có thể cường thân kiện thế à?" Chu Trạch cầm lấy điếu thuốc, giơ tới trước mặt nhìn thử, sau đó lại hút một hơi:"Còn nữa không? Cho tôi thêm mấy hộp nữa.""

"Hút thuốc còn có thể cường thân kiện thể à?" Chu Trạch cầm lấy điếu thuốc, giơ tới trước mặt nhìn thử, sau đó lại hút một hơi:"Còn nữa không? Cho tôi thêm mấy hộp nữa."

"Ha ha, tôi không có nhiều như vậy, hiện tại giá cả dược liệu rất mắc, hơn nữa chi phí làm thứ này vốn rất cao, một điếu thuốc xấp xỉ hai ba trăm đồng."

"Cũng không đắt…."

"Bảng Anh."

"Hí....."

Chu Trạch có chút tò mò nói:"Có phải nhà anh là gia đình đặc biệt khá giả không?"

"Thật ra nhà tôi cũng không tính là khá giả, mặc dù dòng họ nhà tôi đã được truyền thừa từ thời Đường, thế nhưng chỉ làm thầy thuốc, không phải nghề nghiệp đại phú đại quý gì, chỉ có vài năm nay đặc biệt dễ kiếm tiền hơn.

Mấy người chú bác cùng với mấy trưởng bối khác của tôi, làm miếng lót giày có thể chữa khỏi trăm bệnh."

Hòa liệu có thể trị liệu ung thư,

Những thứ đồ chơi này, có lẽ khi anh nghe thấy sẽ cho rằng nó rất vô căn cứ, nhưng thị trường buôn bán thực sự rất tốt, chỉ có điều tôi không thích loại cảm giác này.

Trước đây tôi đã tới công ty của một người chú tôi tham quan, lúc ấy công ty của chú tôi đang họp, một đám người già tuổi chừng ông bà nội tôi tụ tập cùng nhau quơ cờ, giống hệt như một tổ chức bán hàng đa cấp vậy."

Chu Trạch gật đầu.

"Cho nên, tôi cảm thấy hiện tại rất tốt, tôi thích chơi cổ trùng thì cứ tận tình chơi, tôi thích chơi game thì mở một tiệm cà phê internet, thỉnh thoảng tôi lại chịu trách nhiệm xem bệnh cho một số quan to quyền quý, điều trị thân thể giúp bọn họ, tiền cũng không thiếu, ngày trôi qua thật rất thoải mái."

Hai cá muối,

Trong lúc lơ đãng,

Tìm được tri kỷ!

"Đúng rồi, tôi đã bồi dưỡng cổ trùng rồi, qua chừng mười tám tiếng nữa là có thể hoàn thành, đại khái khoảng chừng đêm khuya là có thể bắt đầu tiêu độc, nhân viên của anh là cương thi, anh cũng là cương thi sao?"

Chu Trạch gật đầu.

"Hôm nay thật là được mở rộng tầm mắt." Cừ Minh Minh nghĩ thông suốt, không ngờ anh lại có thể chủ động đưa tay khoác lên bả vai Chu Trạch.

Chu Trạch luôn ghét chuyện có người xa lạ tiếp xúc thân thể với mình,

Người có bệnh thích sạch sẽ,

Không thể chịu đựng được hành động như vậy.

Nhưng anh lại có thể ngửi được mùi thơm ngát từ trên cánh tay Cừ Minh Minh, hơn nữa, tay anh ta rất trắng, móng tay cũng được cắt rửa sạch sẽ, đây là một người thích sạch sẽ, thực sự giống hệt như danh y bác sĩ thời cổ đại vẫn thường được miêu tả trong tranh, tự thân đã mang theo Buff xuất trần.

Dù sao đi nữa anh có bệnh thích sạch sẽ,

Nhưng cuối cùng anh khó có thể nảy sinh cảm giác phản cảm.

"Tôi cảm thấy cuộc sống của tôi lại trở nên mới lạ hơn nhiều, tôi đã có nghiên cứu rất sâu về cổ trùng, mà hiện tại, anh lại mở ra thêm một chủ đề khác cho tôi.

Thật ra tôi rất hổ thẹn, có thể, trước đây anh chỉ nhìn thấy một mặt trắng của thế giới này, mà nó còn có một mặt đen, thấy nhiều, cũng không tốt."

"Tôi biết, tôi biết."

"Hôm nay, tôi đã ngồi trong đêm lạnh nhìn tuyết rơi, ôm trái tim lạnh giá bay về nơi phương xa, theo đuổi trong mưa gió, trong sương mù không phân rõ tăm hơi..."

Kết thúc một bài hát, anh chàng hát rong lại đổi một ca khúc khác, bắt đầu hát tiếp.

"Anh ta hát cũng hay đấy." Cừ Minh Minh nói.

"Rất có cảm giác tang thương, chí ít nghe vào tai là như vậy." Chu Trạch nói.

"Tang thương?" Cừ Minh Minh cười cười:"Giày của anh ta, quần jean của anh ta, đàn ghi-ta trong tay anh ta, cộng lại ít nhất cũng phải hơn một trăm ngàn."

Chu Trạch sửng sốt một chút,

Lúc trước anh còn cảm thấy anh chàng hát rong này ra ngoài hát dạo kiếm tiền, thì ra anh ta đến để trải nghiệm cuộc sống.

Đồng thời, trên mặt Chu Trạch cũng có chút không nhịn được, khi ở bên cạnh phú nhị địa chính thức, anh luôn cảm thấy tầm mắt của mình bị khinh bỉ.

"Tôi cũng đi hát một bài."

Cừ Minh Minh đứng lên, vỗ vỗ tay, đi tới bên cạnh anh chàng hát rong, bên cạnh còn treo một chiếc microphone, hoan nghênh người qua đường hợp xướng, anh ta sẽ đệm hát cho mình, nhưng sau khi hát xong, chuyện phải trả một khoản phí nhỏ là điều tất yếu, không thể tránh.

Chu Trạch ở bên cạnh nhìn.

Chỉ có điều, ngay trong khoảnh khắc khi Cừ Minh Minh cầm lấy microphone,

Chu Trạch bỗng ngửi thấy một mùi hương kỳ quái,

Mùi vị kia rất nhạt, nhưng thực sự có tồn tại.

Ánh mắt Chu Trạch ngưng lại, bỏ cơm hộp xuống, lập tức bịt kín mũi của mình, xông về phía phòng đọc sách.

Cừ Minh Minh mới vừa chuẩn bị hát thấy Chu Trạch còn chưa nghe hát đã trực tiếp rời đi,

Có vẻ hơi cụt hứng, anh ta đặt microphone về chỗ cũ, sau đó anh ta thò tay vào túi lấy mấy trăm đồng, bỏ vào trong thùng của thanh niên cầm đàn ghi-ta, rooif đi về phía tiệm cà phê internet nhà mình.

Mà sau khi Chu Trạch đẩy cửa ra đi vào phòng đọc sách, ánh mắt anh bắt đầu do dự nhìn lướt qua chung quanh,

Mùi vị,

Mùi vị đó!

Đúng vậy,

Ở ngay trong tiệm sách này,

Càng ngày càng nồng đậm!

Có đồ vật tới,

Thật gần!

"chi chi chi!!!"

Tiếng kêu của Hầu tử từ trên mái hiên truyền đến, Chu Trạch ngẩng đầu, nhìn thấy hầu tử đứng trên xà nhà, một tay nó nắm lấy bùn che lỗ mũi mình, một tay còn lại giơ sách âm dương, có vẻ rất lo lắng.

Hầu tử thấy Chu Trạch đi vào, lúc này mới nhảy từ phía trên xuống dưới, trực tiếp nhảy về phía Chu Trạch, đồng thời, lần đầu tiên nó làm ra thư thế " cầu ôm một cái".

Mà khi hầu tử đang ở giữa không trung, một luồng khói mù màu vàng bỗng nhiên bay lau, trực tiếp cuốn về phía hầu tử.

Hầu tử thét chói tai, không ngờ nó đang ở trên không trung lại có thể lộn ngược ra sau một cái,

Chỉ có thể nói đây là thiên phú của hầu tử, hâm mộ không hết.

Hầu tử tránh thoát được khói vàng, rơi vào trên quầy bar, nó chỉ vào một vị trí, không ngừng quay qua kêu gào " chi chi chi…" với Chu Trạch.

"Vù vù….vù vù…"

Ở nơi này,

Không ngờ lại có một con chồn con đang nằm,

Hơn nữa còn đang ngủ.

Nếu là một người bình thường muốn lén lén lút lút lẻn vào phòng đọc sách, rất khó, nhưng nếu là một động vật có hình thể rất nhỏ, thực sự rất khó phòng bị.

Hơn nữa, chắc chắn đối phương còn không phải là động vật nhỏ bình thường.

"Vù vù….vù vù…"

Con chồn vẫn đang tiếp tục ngáy ngủ, nhưng đoàn khói vàng kia vẫn bao phủ chung quanh của nó, ngưng tụ không tan.

Ở rất nhiều nơi khu đông bắc, chồn được xưng là Hoàng đại tiên, mà chắc hẳn con trước mắt này đã thành tinh, mà mục đích nó xuất hiện ở nơi này, không cần nói cũng biết.

Mà điều khiến Chu Trạch không ngờ tới chính là, đối phương lại có thể đến đây nhanh như vậy.

Đồng thời hắn lại cảm thấy vị Bát cô nãi kia thực sự ngu xuẩn, nếu như bà ta cố gắng chịu đựng thêm một hồi, không xuất hiện trang bức đắc ý sớm như vậy, chắc chắn mèo mun cũng sẽ không kêu lên, mà bản thân mình cũng sẽ không để Oanh Oanh lấy sách âm dương ra, hầu tử cũng sẽ không có hứng thú mà cầm nó xem như tranh minh họa.

Ngay lúc ban nãy lúc ấy,

Lão đạo không ở nhà, đương nhiên, Lão đạo ở nhà hay không cũng không có gì khác;

Oanh Oanh đang chơi game ở tiệm cà phê internet đối diện, lão Hứa lại đang ngâm mình trong thùng tắm ở trên tầng, đoán chừng giờ này cậu ta đang mơ mơ màng màng vì tắm hơi quá lâu.

Mình thì ngồi ở cửa nghe nhạc ăn cơm hộp,

Đó là thời gian con chồn này có thể len lén lẻn vào, dễ dàng hạ thủ nhất, nếu không phải vừa lúc sáng âm dương nằm trên tay hầu tử, có thể đã thực sự bị nó trộm đi.

"Két...…"

Cửa phòng sách bị đẩy ra,

Anh chàng hát rong đẩy cửa ra đi đến, trên mặt anh ta hiện lên nụ cười ấm áp, là một người trẻ tuổi rất rực rỡ.

"Phù phù..."

Túi đàn guitar bị anh ta ném trên mặt đất,

Bên trong có một chút tiền vừa kiếm được khi hát rong,

nhìn kỹ,

Còn có thể nhìn thấy một số sâm núi và dã vị trân quý, thậm chí còn có một miếng da, không biết đã được chế thành từ da của động vật gì.

Anh chàng hát rong hơi khom lưng với Chu Trạch,

Hành lễ,

"Chào thượng sai, chúng tôi tới đón Bát cô nãi về nhà, đây là phí dụng vì Bát cô nãi đã quấy rầy ngài, xin ngài vui lòng nhận cho."

Thành thật mà nói.

Đám Đại Tiên Nhi này người tới sau càng hiểu cấp bậc lễ nghĩa hơn người tới trước.

Lúc trước Bát cô nãi chủ động không nổi lên va chạm với Lưu Sở Vũ,

Lần này tên này lại càng mang theo lễ tới cửa.

Điều này khiến Chu Trạch cảm thấy có phải bản thân mình đã rất đáng rồi không?

Người ta đã biết điều như thế,

Bà ta cũng không có thù hận gì quá lớn với mình,

Có phải mình nên thả người không?

Chu Trạch phát hiện trong ánh mắt người trẻ tuổi thỉnh thoảng có hào quang vàng lưu chuyển, lại nhìn nhìn Hoàng đại tiên đang ngủ trong góc phòng đằng kia, cũng hiểu.

Vị này cũng đã bị thượng thân.

Bọn họ vốn muốn đến đây trực tiếp trộm đồ, nhưng sau khi không trộm thành, chỉ có thể đi theo cấp bạc lễ nghĩa, thay đổi phương pháp khác.

"Nói quá lời rồi." Chu Trạch nói.

"Đây là phải." đối phương lại cúi người với Chu Trạch.

Chu Trạch cười cười, vẫy tay với hầu tử ở bên kia:"Đến đây, đưa thứ đó cho tao, thả người về nhà."

Hàu tử liều mạng lắc đầu,

Dựa vào cái gì!

Chu Trạch phát hiện cái con khỉ này từ khi theo Lão đạo đã học được vài tính xấu,

Nó trước kia đơn thuần lương thiện biết bao,

Hiện tại nó lại biến thành hạng người một chút cũng không muốn chịu thiệt, chỉ muốn chiếm tiện nghi.

"Người ta đã tìm tới cửa rồi, còn tặng lễ vật."

Nói xong, Chu Trạch lấy một cây sâm có tuổi từ trong hộp đàn guitar.

"Nhân sâm hoang dã ba trăm năm, hiện tại không dễ gặp đâu." Người trẻ tuổi giới thiệu nói.

"Đến. Cầm cái này ăn đi."

Chu Trạch trực tiếp ném củ sâm có tuổi cho hầu tử, nó nhận lấy sâm núi, lúc này mới rầu rĩ không vui chạy tới, đưa sách âm dương cho Chu Trạch.

"bà ta đang ở bên trong."

Nói xong, Chu Trạch lấy một cây sâm có tuổi từ trong hộp đàn guitar.

Chu Trạch lại đưa sách âm dương cho người trẻ tuổi.

"Thượng sai đại nhân đại lượng, tôi thay mặt chư vị tiên gia trong núi sâu cảm ơn thượng sai, ngày sau nếu thượng sai có chuyện cần đến núi sâu, xin hãy thông báo trước một tiếng, chúng tôi sẽ tiếp đãi thật chu đáo."

"Khách khí, khách khí."

Chu Trạch cúi người, tiếp tục kiểm tra những quà tặng khác trong hộp đàn guitar.

Ánh sáng màu vàng trong mắt người trẻ tuổi chợt lóe, anh ta không chú ý tới đám quà tặng này, đối với người thường, đây là đám hàng đáng kinh ngạc, nhưng đối với bọn họ mà nói. Đây chỉ là vật thường bên ngoài.

Sau một khắc,

Anh ta không kìm được vui mừng mà mở sách âm dương ra,

"Bát cô nãi, ra đi….."

Sau đó,

Anh ta bất động.

Chu Trạch đứng lên, đưa lưng về phía người trẻ tuổi, bắt đầu lùi lại,

Lùi lại đến phía sau người trẻ tuổi,

Anh đưa tay ra sau người, không nhìn tới sách âm dương, lục lọi một hồi lâu, cuối cùng đóng sách âm dương lại.

Sách âm dương trên tay,

Ngoài bìa trừ mèo mun và một con rắn nhỏ ra, còn có thêm một con chồn rất là tức giận, hiển nhiên, nó biết mình đã bị gài bẫy.

"Đừng trách tôi, là các người qua ngu dốt, đúng hay không?"

Hầu tử ở bên cạnh gặm sâm núi trân quý, vừa không ngăn được gật đầu.

Chu Trạch phủi phủi sách âm dương, muốn cười lại cố nín,

Bởi vì anh cảm thấy mình giống hệt như nhân vật phản diện trong phim ảnh,

Nhưng vẫn không ngăn được nói:

"Còn có Đại tiên nhi nào đến đây nữa không, tôi muốn thu thập tạo thành một thế giới động vật."

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như nhac chu dai bi tieng viet, y nghia chu dai bi rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.