Phòng sách lúc nửa đêm

Chương 258: Ngươi xứng với ta sao!



Editor: Waveliterature Vietnam

Khi mấy người trở về tiệm sách, trời đã tối.

Lão đạo rất tự giác, sau khi vào phòng đọc sách lập tức cầm chổi và cây lau, chuẩn bị ra cửa.

"Lão đạo, anh muốn làm gì vậy?" Oanh Oanh có chút tò mò mà hỏi thăm.

"Đương nhiên là cống hiến vì một thành phố vệ sinh, nước biếc Thanh Sơn chính là núi vàng núi bạc.

Nói xong, Lão đạo không dám nhìn Chu Trạch, lập tức mở ra chạy ra ngoài.

Cái này giống như một trò chơi vậy, đừng xem bình thường ở mặt Chu Trạch, Lão đạo sợ hãi rụt rè, nhưng trên thực tế Lão đạo đã sớm nắm rõ tính khí của Chu Trạch, lần chơi này anh ta đã xoát bạo cơ rồi.

Mặc dù ông chủ Chu lười nhác, nói năng chua ngoa nhưng lòng lại mềm như đậu hũ, lần này bản thân mình ra ngoài gây họa, chọc cho ông chủ tức giận, nhưng vấn đề không lớn, chỉ cần đêm nay mình bớt lộ diện ở trước mặt ông chủ, đợi ngày mai tới là không còn chuyện lớn gì nữa rồi.

Lão đạo luôn thử dò sét Chu Trạch ở sát biên giới điên cuồng, đã sớm tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm.

Nếu đổi lại là người khác liên tục tự tìm đường chết như Lão đạo, sớm đã bị ông chủ Chu đóng gói thành hàng chuyển phát nhanh, tống xuống địa ngục, hiện tại Lão đạo còn có thể vui vẻ, chính là chứng minh tốt nhất.

Kỳ thực, đối với Lão đạo, Chu Trạch cũng không tức giận quá nhiều, hồ ly tinh kia vốn tới vì mình, cho dù Lão đạo không đi ra ngoài chút nào, cho dù anh ta có ra ngoài làm tình nguyện gì đó, cũng dính phải mệnh bị bắt lại thôi.

Nếu xét cho cùng, chuyện này vẫn do mình, đêm đó mình ngứa tay, không có chuyện gì làm, cầm sách âm dương bắt Bát cô nãi vào làm gì, để đến hiện tại, mình có muốn thả người ra cũng không thả được.

Lên tầng nhìn Hứa Thanh Lãng một chút, lão Hứa đang nhìn chằm chằm con trùng trên bàn trà, đối với vật sẽ lập trực tiếp tiến vào thân thể mình, lão Hứa vẫn rất thận trọng.

Chu Trạch cũng liếc qua bát, trứng côn trùng đã ấp, xuất hiện một con trùng giáp xác toàn thân đỏ bừng, đầu nó còn không nhỏ, to bằng nắm đấm của đứa bé.

"Đoán chừng chỉ trong chốc lát nữa Minh Minh sẽ tới giải độc cho cậu."Chu Trạch nói.

"Ừm." Hứa Thanh Lãng gật đầu.

"Anh ta kêu tôi chuẩn bị một vài đồ cần để súc ruột."

"Cái gì?" Hứa Thanh Lãng sợ hãi kinh người, đoán chừng phía dưới cũng đang căng thẳng.

"Cái đồ chơi nhỏ đó phải đi từ cửa sau vào, chẳng lẽ lại để cậu trực tiếp nuốt vào à? Trước tiên rửa phía dưới, nó cũng thoải mái, cậu cũng thoải mái.

Ngẫm lại xem, đến lúc đó khi giải độc cho cậu chúng tôi đều sẽ ở chung quanh, cậu nằm hoặc là ngồi ở đằng kia, ngộ nhỡ không ních được trực tiếp...

Khụ khụ, thật xấu hổ đúng không?"

Đối với Chu Trạch, chuyện súc ruột này thật không xa lạ gì, nó có thể trị viêm loét đại tràng, nhiễm trùng đường tiểu, bệnh tắc nghẽn đường ruột liệt cùng với hen phế quản, cũng có thể giảm bớt bệnh trạng táo bón, đương nhiên, phần lớn người luôn nghĩ sai về nó, nghĩ nó thành một danh từ cho một nghi thức riêng.

Lão Hứa há miệng,

Những lời Chu Trạch mới vừa nói khiến cậu ta có chút khó có thể chịu đựng,

Dựa vào nét mặt của cậu ta, ngay cả Chu Trạch cũng có thể nhìn ra, có lẽ hiện tại lão Hứa đã có suy nghĩ " tôi tình nguyện làm cương thi" cũng không muốn chữa trị.

"Nỗi oan này quá lớn, tôi không gánh nổi." Cừ Minh Minh vừa chạy tới cửa, cũng nghe được câu đùa giỡn của Chu Trạch, lúc này anh ta đi tới bác bỏ tin đồn.

Lúc này, Hứa Thanh Lãng duỗi tay nắm lấy cánh tay Chu Trạch, vốn định mắng anh ta, thế nhưng dường như phản xạ có điều kiện, cậu ta trực tiếp lộ ra răng nanh với Chu Trạch.

"Rống!"

Bởi vì thi độc, chuyện này đã sắp thành bản năng của Hứa Thanh Lãng, hơn nữa còn là bản năng được hình thành trong lúc vô tình cậu ta muốn mắng người.

"Ha ha."

Mặt ông chủ Chu không đổi sắc,

Chê cười,

Ông chủ mỗi ngày ôm cương thi hai trăm năm ngủ, sẽ bị một tên cương thi mềm mềm như cậu hù sao?

Đưa tay sờ sờ răng nanh của Hứa Thanh Lãng, Chu Trạch lại cúi đầu tỉ mỉ nhìn bên trong, nói:

"Cái răng này thật thiếu sắc bén, đợi mai lại gọi Oanh Oanh đi mua đá mài dao cho cậu, bản thân cậu tự ngồi mài mài một chút."

Hứa Thanh Lãng thực sự rất muốn ngụm nuốt tên trước mặt này đi.

"Được rồi, tôi chuẩn bị giải độc đây." Cừ Minh Minh như đang âu yếm bé mèo kitty nhà mình, cầm con trùng màu đỏ kia lên, cẩn thận từng li từng tí đưa đến trước mặt Hứa Thanh Lãng,

"Ngoan, há mồm, để nó đi vào."

Hứa Thanh Lãng lặng hé miệng, nuốt con trùng vào."

"Cậu xem, cậu phải cảm ơn tôi đấy, vốn là tôi thấy muốn cậu trực tiếp nuốt con trùng này vào sẽ khiến cậu cảm thấy chán ghét, rất thống khổ, rất khó có thể tiếp nhận.

Sau khi có câu nói cửa sau của tôi,

Có phải cậu đã cảm thấy, trực tiếp nuốt vào là một chuyện vô cùng tuyệt vời và hạnh phúc, đúng không?"

"...….." Hứa Thanh Lãng.

Nếu không phải con trùng đang di chuyển trong bụng mình, Hứa Thanh Lãng thật muốn leo ra khỏi thùng tắm đại chiến ba trăm hiệp với Chu Trạch.

"Đừng xúc động, giải độc cho tốt đi, ở trước mặt tôi, cương thi như cậu căn bản không đáng chú ý chút nào, trước đây Oanh Oanh rất trâu bò, vừa ra sân đã hệt như nữ vương giá lâm, cậu không muốn giống cô ấy, sau khi bị móng tay của tôi đâm đâm đâm, sẽ thay đổi trở nên ôn thuận như mèo nhỏ chứ?"

Cuối cùng, Hứa Thanh Lãng vẫn khống chế được tâm tình của mình, an tĩnh chờ đợi con trùng dạo chơi trong thân thể mình, hấp thụ.

"Đại khái cần thời gian một buổi tối, chúng ta đi trước, xuống phía dưới uống một chén?" Cừ Minh Minh mời.

"Được."

Chu Trạch và Cừ Minh Minh đi xuống tầng, Bạch Oanh Oanh thấy Chu Trạch muốn tới tiệm cà phê internet, cũng mang vẻ mặt mong đợi nhìn Chu Trạch.

"Cùng đi thôi." Chu Trạch nói.

Xem ra, phần mềm hack sinh vật hình người của Cừ Minh Minh đã thật sự để Oanh Oanh nếm được ngọt mật, thể nghiệm trò chơi rất viên mãn.

Chẳng qua, trước khi đi, Chu Trạch lại quay về phía deadpool búng một cái.

Deadpool đứng người dậy, đi tới trước mặt Chu Trạch.

"Nếu có người lạ hoặc đồ vật gì muốn đi lên tầng, ngăn thứ đó lại."

Deadpool yên lặng gật đầu, đi tới đầu bậc thang, ngồi xuống trên bậc thang.

"Hầu tử đâu?" Chu Trạch hỏi.

"Ra quét đường với Lão đạo rồi." Bạch Oanh Oanh trả lời.

Chu Trạch không nói thêm gì nữa, theo Cừ Minh Minh cùng tới tiệm cà phê internet, vẫn là căn phòng làm việc lúc trước.

Cừ Minh Minh lấy rượu trắng ra, còn nói là rượu mình cất.

Chu Trạch bưng chén rượu lên, uống một ngụm, gật đầu, nói:

"Mùi vị cũng không tệ lắm."

Cừ Minh Minh có chút suy sụp gãi gãi đầu.

"Thế nào?" Chu Trạch hỏi.

"Quên làm đồ nhắm rượu rồi."

"Không sao, tôi không đói bụng."

"Ừm."

Cừ Minh Minh ngây ngốc nhìn chén rượu trước mặt, dược thiện không tạo thành tác dụng gì đối với Chu Trạch, rượu này đã dùng nhiều vị thuốc cường dương trân quý, cộng thêm Hổ Tiên tỉ mỉ cất dưỡng, niêm phong một thời gian dài.

Nhưng nhìn Chu Trạch uống hai chén rượu vào bụng, vẫn không có chút phản ứng nào như trước, Cừ Minh Minh lâm vào một loại tự hoài nghi mình thật sâu.

Giống hệt như kẻ leo núi thích khiêu chiến bản thân mình, muốn chinh phục những ngọn núi cao vậy,

Thân là bác sĩ, 

Đối mặt với một bệnh nhân có bệnh lý khó hiểu, hoặc có lẽ là bị bệnh nguy kịch,

Loại quán tính cho dù là vấn đề càng hóc búa càng phải giải cho được, không ngừng thúc giục anh ta, đồng thời cũng giày vò anh ta.

Cừ Minh Minh nghĩ lại,

Làm thầy thuốc, chữa bệnh cho người cho thú là rất bình thường, nhưng trăm năm qua, hẳn là rất ít bác sĩ có thể tự mình chữa bệnh cho quỷ, đây là thử nghiệm vinh quang và vĩ đại biết nhường nào.

Nghĩ đi nghĩ lại,

Một luồng hào khí tỏa ra,

Cừ Minh Minh theo bản năng bưng ly rượu trước mặt mình lên,

Uống một hơi cạn sạch, 

Nhiệt lưu thuận cổ họng mà xuống dưới, 

Lấy tư thái cực kỳ cuồng phách tụ vào vị trí không thể nói nơi hạ thân.

Lúc này, Cừ Minh Minh mới ý thức được,

Không ngờ bản thân mình lại có thể uống rượu mà mình cố ý chuẩn bị cho Chu Trạch.

Trong chốc lát,

Mặt của Cừ Minh Minh trực tiếp đỏ lên, anh ta lập tức đứng dậy, chạy ra khỏi phòng làm việc, anh ta muốn đi lên tầng phối dược cho mình, trung hòa loại trạng thái phấn khởi này.

Nhìn Cừ Minh Minh chạy trối chết,

Chu Trạch cười cười,

Bưng chén rượu lên,

Lại uống một ngụm, mùi rượu thuần hậu, dư vị vô vàn,

"Là một người trẻ tuổi, không ngờ tửu lượng của anh ta lại kém như vậy, mới uống một chén đã không được rồi."

......…

Tiệm sách bên trong rất yên tĩnh, Deadpool ngồi trên bậc thang, vẫn không nhúc nhích.

"Phù...…"

Gió như nổi lên.

Deadpool chậm rãi đứng dậy.

Dường như anh ta hơi mờ mịt, ngơ ngác,

Hình như cảm giác được thứ gì đó,

Hoặc cũng có thể là cái gì cũng không nhận ra được.

Sau đó,

Anh ta bước chân ra,

Đi lên bậc thang,

Đối với những chuyện cha nhắn nhủ,

Nhất định anh ta sẽ hoàn thành một cách vô điều kiện, mặc dù trong mấy tháng này, cha chỉ dặn dò anh ta đúng một việc, đó chính là quét tước vệ sinh.

Trong thùng tắm, sắc mặt Hứa Thanh Lãng thỉnh thoảng có chút thống khổ, thỉnh thoảng sảng khoái, loại cảm giác có côn trùng liên tục bơi lội trong cơ thể này thực sự khó có thể dùng ngôn ngữ để hình dung.

Cùng lúc đó, Hứa Thanh Lãng màu xanh trên mặt cũng từ từ rút đi, răng nanh của cậu ta cũng đang từ từ ngắn bớt, hiển nhiên, thì độc đang không ngừng bị rút ra ngoài.

Đến cuối cùng,

Hai tay Hứa Thanh Lãng bóp cổ mình, liên tục nôn khan thật nhiều lần, một con trùng thể hình bành trướng gấp vài vài lần phun từ trong miệng cậu ra.

Vốn toàn thân màu đỏ, hiện tại đã hoàn toàn chuyển thành đen sì, sau khi nó rơi xuống còn chưa chết, loạng choạng mà tìm một góc tường, chui qua.

Hứa Thanh Lãng lcus này không còn khí lực để quét tước vệ sinh, cậu ta tựa ở bên cạnh thùng tắm, không ngừng hít sâu.

Cảm giác một lần nữa trở lại làm người,

Thật tốt.

Bệ cửa sổ, vừa có một tờ giấy mỏng như cánh ve từ trong khe hở chui vào, lâng lâng mà bay lượn, giống như một bức họa, lơ lửng trước mặt Hứa Thanh Lãng.

Đây là một tấm da người, cũng không biết được làm từ da người thật hay không, nhưng nó giống da người như đúc.

Đây là một cô gái tuổi thanh xuân, cô gái môi hồng răng trắng, ánh mắt câu hồn.

Hứa Thanh Lãng vốn đang mơ mơ màng màng định ngủ một giấc, sau khi nhìn thấy một màn này, thân thể cậu ta run lên bần bật, hai tay trực tiếp gắt gao nắm rìa thùng tắm, không dám nhìn tất cả trước mắt!

"Sư phụ...…."

"Người thật khiến ta thất vọng...…"

Cô gái nói ra giọng nam, rất khàn, cũng rất dính."Người trở lại rồi?Thật là người sao, sư phụ?" trên mặt Hứa Thanh Lãng lộ ra vẻ sợ hãi lẫn vui mừng.

"Đúng vậy, ta đã trở về, nhưng tại sao từ lúc ta đi tới giờ, người lại không có chút tiến bộ nào?"

Giọng nói già nua lần thứ hai vang lên.

"Con…..sư phụ....người đi rồi, con lại bắt đầu nhân sinh mới, hiện tại tay nghề nấu nước của con rất tốt, còn có thể nấu cho sư phụ ăn, sư phụ chờ con nghỉ ngơi một chút, liền sẽ cho người nếm thử tay nghề của con."

"Hồ đồ!"

Một tiếng quát chói tai truyền đến.

Hứa Thanh Lãng im lặng.

"Trước đây ta thấy tư chất của người tốt, mới truyền đạo thuật cho người, vốn tưởng rằng có thể để lại một hậu nhân tốt, trong lòng còn chút niềm tin tưởng.

Kết quả,

Kết quả ngươi nói cho ta cái gì, 

Ta trở về, 

Ta chờ mong hạt giống tốt biến thành một đầu bếp?"

"Sư phụ...…."

"Không nên gọi ta là sư phụ."

"Sư phụ, đồ nhi đã khiến người thất vọng rồi, đây là con đường đồ nhi tự chọn, đồ nhi cảm thấy đây mới là nhân sinh thích hợp với con..."

"Nhân sinh của ngươi? Ngươi xứng đáng với những gì ta đã phải trả giá vì ngươi sao?"

"Sư phụ….con không...."

"Ngươi xứng đáng với việc, lúc đầu ta vì muốn ngươi thông suốt, học được pháp lấy da dẫn hồn này mà cố ý khiến cha mẹ ngươi chết ngoài ý muốn, kích thích sự khổ tâm của người không!

Vì để ngươii đi lên chính đạo, vì để ngươi không bị liên lụy, ta đã khiến cha mẹ ngươi đều mất, để cho ngươi trở thành một cô nhi một lòng tu luyện, ngày sau có thể dương cao chính đạo, trừ ma vệ đạo!

Dụng tâm lương khổ như thế,

Ngươi xứng đáng sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như thích nhất hạnh, 9 dieu khong nen noi de tranh tao khau nghiep xau Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.