Phú đại gia ở rể

Chương 1458

Chương 1458:

Biệt thự Giang Hương Loang ở Dương Thành.

Đây là một khu biệt thự được khai phá nhiều năm, bên trong chỉ có một tòa biệt thự, nó đứng sừng sững trên một bán đảo, xung quanh địa thế hiểm trở, giống như là thành lũy.

Mà bên ngoài biệt thự có tường vây hẹp dài, trên tường vây khắp nơi đều là lưới điện, phòng bị vô cùng nghiêm ngặt.

Lúc này ở lối vào có mười mấy bảo vệ canh giữ, cả đám đều mặc trang phục ngụy trang, người cao to vạm vỡ, hắn là binh sĩ xuất ngũ của Băng Quốc.

Xe đỗ ở cửa biệt thự, Bùi Nguyên Minh và Đường Nhân Đồ xuống xe, mỗi người đều cởi áo khoác để lại trong xe.

Tối nay nơi này nhất định máu chảy thành sông, dù sao cũng phải để lại một cái áo sạch sẽ.

Mà Đường Nhân Đồ ngay cả vỏ đao đều đã trực tiếp để lại trên xe„câm đao vẻ mặt rét lạnh theo sau Bùi Nguyên Minh: Một ngày này, vị Chiến Thần đường đao này giống như quay về năm tháng năm đó ở chiến trường Âu Á đi theo tổng giáo đầu chinh chiến bốn phương.

Lúc đó anh ta đều không phải người đứng đầu Đường Đao Doanh, chẳng qua chỉ là một binh sĩ bình thường.

“Lãnh địa tư nhân, người tự tiện xâm nhập chết!”

Lúc này, phía trước có bốn người đàn ông hùng hổ xuất hiện!

“Nơi này là lãnh địa của Băng Quốc tôi, cút đi!”

Đường Nhân Đồ cười khẽ một tiếng, một bước tiến lên, đường đao trong tay vung lên, chỉ dùng sống đao mà thôi.

“Phụt!”

Thân thể bốn người này cùng tung tóe ra, thân thể đánh mạnh vào cửa bằng sắt.

“WTF, muốn chết!”

Lại có một người hét lên xông ra.

Tay phải của Đường Nhân Đồ ấn lên trên chuôi đao, nhẹ nhàng bắn ra.

Chỉ thấy trên mặt một đám cao thủ của Băng Quốc hiện lên vẻ khó mà tin, sau đó cùng ngã về phía sau.

Không chịu nổi một kích!

Tất cả tinh nhuệ của Băng Quốc, không chịu nổi một kích trước mặt Đường Nhân Đồ.

“Kẻ nào?”

Nghe thấy động tĩnh ở bên ngoài, trong sân lại có mấy tinh nhuệ của Băng Quốc xông ra.

Nhìn thấy thi thể đầy đất còn có cửa sập xuống, những người này đều hít vào một hơi khí lạnh, sau đó muốn sờ lấy súng bên hông theo bản năng.

“Vù!”

Còn không đợi những người này lấy súng ra, chỉ thấy Đường Nhân Đồ tiếp tục vung đao.

“Phụt!”

Mấy người này cũng không kịp phản ứng, đều ngã sang hai bên.

Bùi Nguyên Minh đi theo sau Đường Nhân Đồ, nhìn thấy cảnh tượng này vẻ mặt anh không chút thay đổi, mà thản nhiên lấy một điếu thuốc ra châm lửa, sau đó vẻ mặt bình tĩnh đi về phía trước.

Lúc này, ở phía xa lại có mười mấy người xuất hiện, những người này phụ trách tuần tra, nghe thấy bên này xảy ra động tĩnh, lập tức muốn tới gần kiểm tra theo bản năng.

Chỉ tiếc còn chưa đợi bọn họ tới gần, thân thể Đường Nhân Đồ đã cử động lần hai rồi.

“Phụt phụt…”

Âm thanh rất nhỏ truyền ra, một vùng ánh đao trút xuống, giống như ánh trăng.

Đối mặt với cao thủ cấp Chiến Thần như Đường Nhân Đồ, những người được gọi là tỉnh nhuệ của Băng Quốc căn bản không có lực đánh trả.

Lúc này, bốn phương tám hướng đã có không ít tỉnh nhuệ của Băng Quốc bị kinh động rồi.

Bọn họ đều ra khỏi chỗ ẩn thân của từng người xuất hiện, nhìn thấy cảnh tượng thương vong nặng nề này, sắc mặt mỗi người đều không thể khống chế được trở nên trắng bệch.

“WTF!”

“Không thể để bọn họ tiếp tục đến gần! Giết bọn họ!”

Lại có mấy tinh nhuệ của Băng Quốc hét lên một tiếng, cùng ra tay.

Chỉ tiếc súng trong tay bọn họ luôn không kịp nhăm, mình đã mất đi tính mạng.

Cả khu sân rộng mùi máu tươi phóng lên trời, nhuộm đỏ cả bóng đêm.

Vẻ mặt Đường Nhân Đồ lạnh lùng, múa đao bảo vệ chủ, che chở Bùi Nguyên Minh chậm rãi bước về phía tòa nhà chính.

Mà trong quá trình này, Bùi Nguyên Minh căn bản không ra tay.

Nhìn hơn mười người nằm dưới đất, toàn bộ tinh nhuệ của Băng Quốc đều mí mắt giật giật, trong lòng bàn tay chảy đầy mồ hôi lạnh.

Người này quá mạnh mẽ!

Hay là phải nói, anh ta không phải người, mà là Chiến Thần trong truyền thuyết!

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 211 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status