Phú đại gia ở rể

Chương 1557

Chương 1557: “Tuy con họ Hạ, nhưng mà tính là nửa người nhà họ Trầm!” “Trên dưới nhà họ Trâm, có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, nếu con ăn của nhà họ Trầm, dùng của nhà họ Trầm, hưởng thụ ưu đãi, nhất định phải gánh vác chuyện này!”

  “Lúc nhà họ Trầm huy hoàng, con muốn làm gì, mẹ không để ý tới con!” “Nhưng bây giờ nhà họ Trầm gặp nguy hiểm, con nhất định phải cùng mẹ trở vê, giải quyết phiền phức!”

 

“Cho nên cho dù con nguyện ý kết hôn với Phương Trung Nghĩa hay không, chỉ chỉ cần mẹ và ông ngoại con đồng ý, con nhất định phải chấp hành!” “Huống chi làm đám hỏi với nhà họ Phương ở Yến Kinh, nhà họ Hạ ở Yến Kinh cho phép!” “Hai gia tộc đứng đầu gật đầu, con nhất định phải chấp hành vô điều kiện!”

  “Cho nên bây giờ con nói một chút thì thôi, đợi trở lại thủ đô xong, mẹ không hi vọng lại nghe thấy những lời tương tự!” “Nếu không con biết hậu quả rồi đấy!”

 

Lúc này giọng nói và vẻ mặt của mẹ Hạ vô cùng nghiêm khắc, mang theo hương vị vô cùng đáng tin. Bùi Nguyên Minh phát hiện, Hạ Vân luôn mạnh mẽ tự tin, lúc này trên mặt xuất hiện mờ mịt và bất đắc di. Một lát sau cô ấy nhanh chóng nghiêng đầu, mấy giọt nước mắt rơi xuống, nhưng cô ấy nhanh chóng lau đi.

  Lúc này, Bùi Nguyên Minh cảm thấy trái tim mình đau nhói một cái không lý do. Hạ Vân cố gắng bao nhiêu, anh biết rất rõ ràng.

 

Cô ấy muốn cuộc sống của mình, muốn theo đuổi hạnh phúc của mình, cho nên cô ấy luôn có ý nghĩ của mình. Vì thế cô ấy rời khỏi Yến Kinh, rời khỏi thủ đô, cách xa Đà Nẵng, nhưng vẫn không có biện pháp tránh thoát khỏi vận mệnh. Xuất thân từ gia tộc giàu có, cô ấy nhất định trở thành vật hi sinh của gia tộc.

  Có một câu mẹ Hạ nói không sai, hưởng thụ quyền lực của gia tộc lớn, như vậy nhất định phải gánh vác nghĩa vụ của gia tộc lớn. Mẹ Hạ thấy cảnh này, lạnh lùng nói: “Không được khóc, từ nhỏ con đã biết, đối với chúng ta mà nói, nước mắt không có bất cứ ý nghĩa gì, giá quá rẻ!”

 

 

 

“Hôm nay mẹ tới Dương Thành tự mình đưa con về, chính là muốn nói cho con, xem mắt chỉ là quy trình mà thôi!” “Phương Trung Nghĩa nhìn thấy ảnh chụp của con, vô cùng hài lòng.” “Cho nên cuối năm nay, nhất định phải kết hôn!”

  “Bây giờ con lập tức về thủ đô với mẹ!” Hạ Vân hơi sửng sốt, không thể ngờ tới vậy mà mẹ của mình có thể nói ra những lời như vậy.

 

Cô ấy hận mình không dũng cảm một chút, cảm thấy chỉ cần ở bên cạnh người đó thì tốt rồi. Nhưng bây giờ, hối hận cũng vô dụng. “Nơi giống như Dương Thành, có gì phải lưu luyến?”

  “Đàn ông ở Dương Thành, sao có thể so được với đàn ông ở Yến Kinh, đàn ông ở thủ đô!” Trên gương mặt mẹ Hạ tràn ngập khinh thường và khinh bỉ đối với Bùi Nguyên Minh: “Cho dù là tổng giám đốc của công ty đưa ra thị trường thì thế nào? Tập đoàn này có thể đưa ra thị trường, nói đến cùng vấn là vì nhà họ Trầm chúng tôi nhân từ!”

 

“Nếu không, lúc này cậu ta đã là tổng giám đốc gánh nợ ba trăm năm mươi nghìn tỷ rồi!” “Người như vậy, không đáng lưu luyến!” “Chỉ có cậu chủ Phương Phương Trung Nghĩa một trong bốn cậu chủ ở Yến Kinh, mới đáng để con ái mộ!”

  Hạ Vân cảm thấy rất vô lực, mẹ đây là đang uy hiếp mình. Nếu mình không đi, với năng lực của nhà họ Trầm ở thủ đô, muốn làm sập một tập đoàn mới đưa ra thị trường cũng không có nhiều khó khăn.

 

Mà mọi truyện cô ấy làm lúc trước, chính là không muốn khiến Bùi Nguyên Minh cuốn vào vòng xoáy tranh đấu của ba gia tộc đứng đầu. Bởi vì một khi bị cuốn vào bên trong, cho dù là Bùi Nguyên Minh, cũng có khả năng tan xương nát thịt. “Dì à, dì muốn đưa Hạ Vân đi, có từng hỏi cháu hay chưa?”

  Ngay sau đó, Bùi Nguyên Minh tiến lên trước, trực tiếp chắn Hạ Vân ở phía sau, vẻ mặt nghiêm túc: “Hạ Vân chẳng những là thư ký của cháu, còn là hồng nhan tri kỷ của cháu, chuyện mà cô ấy không muốn làm, người nào cũng không thể ép cô ấy làm”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 213 lượt.

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như thichphuoctien, bo de dieu phap bien trang nghiem Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status