Phú đại gia ở rể

Chương 1966



Chương 1966:

Đợi tất cả mọi người ngồi xuống theo thứ tự, lại xuất hiện cảnh tượng vô cùng xấu hổ.

Vị trí đều đã ngồi đầy, đúng lúc Bùi Nguyên Minh không có chỗ ngồi.

“Ô… Hóa ra là Bùi Nguyên Minh công thần lớn của bộ phận nghiệp vụ chúng ta à!”

“Anh không đứng ở đây, tôi thực sự không nhận ra anh đâu!”

Uông Khải Trạch ngoài cười nhưng trong không cười nhìn Bùi Nguyên Minh.

“Nhưng mà Bùi Nguyên Minh, nơi này là nơi anh tới được sao? Hình như chúng tôi không mời anh đúng không? Hơn nữa cũng không chuẩn bị vị trí của anh”

“Hay là làm phiền anh nhường một chút, đừng nên dây dưa ở đây nữa?”

Nghe những lời Uông Khải Trạch nói, đám phụ nữ nổi trên mạng lập tức lộ ra nụ cười chế nhạo.

Chẳng lẽ trong lòng vệ sĩ nhỏ này không biết tự mình hiểu lấy sao?

Nơi tiêu phí cao như Bách Lạc Môn này, là nơi anh có thể tới à?

Người ta không chuẩn bị vị trí cho anh, anh còn không biết cút đi, mà cứ đứng thẳng tắp ở nơi đó, cho rằng mình là người mẫu à?

Lúc này Hạ Vân khẽ nhíu mày, lên tiếng: “Anh Uông đúng không? Bùi Nguyên Minh là người phụ trách bảo vệ tôi, nếu anh ấy không có vị trí, vậy thì tôi đi đây”

“Ô, hóa ra là người phụ trách bảo vệ cô Hạ?

Một nhân viên nghiệp vụ cũng có bản lĩnh này, đúng là tuổi trẻ tào cao!”

Nghe thấy thế, đám người Uông Khải Trạch cười mỉa một tiếng.

Lúc này Uông Khải Trạch cũng suy nghĩ cẩn thận, vì sao lúc trước Bùi Nguyên Minh có thể hết một tới hai, hết hai lại tới ba hoàn thành nghiệp vụ.

Xem ra là ôm đùi Hạ Vân, ăn cơm nhão tới mức nghiện.

Mà những người khác nghe thấy thế cũng lộ ra vẻ mặt ghét bỏ.

Rất rõ ràng, tất cả mọi người đều cảm thấy Bùi Nguyên Minh là một tên ăn cơm nhão.

Quan trọng nhất chính là, tên kia còn có thể kiên cường ăn cơm nhão, rõ ràng chỉ là một tên ăn cơm nhão, nhưng khiển người ta cảm thầy anh giống như rất có bản lĩnh.

Anh thật sự cho rằng mọi người đều mù sao?

Ngay cả chuyện này cũng không nhìn ra!

Lúc này Biên Bất Phụ đứng dậy, mỉm cười nói: “Anh Uông, nếu người tới là khách, thêm một vị trí ít một vị trí cũng không sao, quan trọng là vui vẻ.”

“Bảo phục vụ chuẩn bị thêm một vị trí đi!”

Nghe Biên Bất Phụ giúp Bùi Nguyên Minh giải vây, Hạ Vân gật đầu cảm ơn.

Đôi mắt Uông Khải Trạch lóe sáng, cười nói: “Nào nào nào, nếu anh Biên đã mở miệng, như vậy thì cùng ngồi xuống uống rượu đi”

Rất nhanh, có một nhân viên phục vụ chuyển một chiếc ghế nhỏ tới cho Bùi Nguyên Minh, Bùi Nguyên Minh cũng không ngại, mà trực tiếp chuyển đến bên Hạ Vân ngồi xuống.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Uông Khải Trạch và Biên Bất Phụ lại càng lộ ra biểu cảm châm chọc.

“Đúng rồi, vừa rồi xảy ra truyện gì thế?”

Hạ Vân sợ bầu không khí xấu hổ, vội vàng đổi đề tài.

“Sao các anh lại đánh người Đảo Quốc ở đây?”

“Thủ đô là đô thị lớn quốc tế, thế lực người Đảo Quốc cũng rất nhiều, tùy tiện đắc tội chỉ sợ không tốt lắm đâu?”

“À… Cô nói tên heo Đảo Quốc kia sao?”

Vẻ mặt Uông Khải Trạch vô cùng khí phách, trâu bò hò hét giải thích.

“Anh ta uống rượu, vậy mà dám đùa giốn nhân viên nữ của chúng tôi, còn nói muốn dẫn nhân viên nữ kia về nhà”

“Uông Khải Trạch tôi là loại người có thể trơ mắt nhìn nhân viên nữ bị người ta vũ nhục sao?”

“Tôi trực tiếp đạp một cái, sau đó dùng chai bia đập đầu anh tai”

“Anh ta thật sự cho rằng mình có bản lĩnh à2”

“Con bà nó, chỉ là người Đảo Quốc, vậy mà dám làm ra vẻ ở Đại Hạ chúng ta?”

“Xem có đánh chết anh ta hay không?”

Nói tới chuyện này, vẻ mặt Uông Khải Trạch kích động.

Tuy anh ta luôn bắt nạt kẻ yếu, nhưng hôm nay uống chút rượu, cũng có chút dũng khí.

Nếu là ngày thường, nhìn thấy người Đảo Quốc anh ta không trực tiếp quỳ xuống đã không tệ rồi.

Bùi Nguyên Minh híp mắt nhìn Uông Khải Trạch một cái, xem ra tên này vẫn có chút tốt bụng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 212 lượt.

Vườn kỹ niệm là nơi chia sẻ những Kỷ Niệm - Mẹo Vặt & Cuộc Sống giúp mọi người nhìn nhận rõ hơn về những gì đã qua và những vấn đề trong cuộc sống. Mời bạn xem một số bài hay trên trang Vườn kỹ niệm chẳng hạn như cach chia se may in qua mang lan win 7, chia se may in qua mang lan win 7 học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status