Phu quân trước của ta là quyền thần

Chương 16


Editor: Phiêu Phiêu Trong Gió

Liêu thị cũng suýt nữa làm đổ chén trà.

Thực ra lúc còn ở trong đình Thanh Ấm, Phúc Gia Công chúa có nói sẽ mời Kỷ Nguyệt tiến cung chơi, nhưng Kỷ Nguyệt ngay cả một câu cũng không nói với người nhà, nên đối với Kỷ gia mà nói, đương nhiên họ sẽ cảm thấy rất kinh ngạc.

Liêu thị vội vàng gọi Kỷ Nguyệt tới.

"Nguyệt Nhi, Phúc Gia Công chúa mời con và Dao Dao tới.............ngày đó, có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?" Nếu không đang êm đẹp, vị Công chúa cao cao tại thượng đó làm sao sẽ mời hai tỷ muội vào cung chứ?

Lúc đó Kỷ Nguyệt cũng chỉ cho rằng đó là lời nói đùa, ai ngờ Công chúa lại làm thật.

"Con vẽ tranh cho Công chúa xem, người rất thích, hứa sẽ mời con vào cung."

Vậy thì chính là được Công chúa thực sự tán thưởng, Liêu nhị thở phào, trong lòng cũng có chút đắc ý, mặc dù trước kia bà không màng tất cả gả cho Kỷ Chương, nhưng sau khi sinh con, không thể tránh khỏi việc phải suy nghĩ cho các con. Trong mắt bà, ba người con đều xuất sắc, cũng chỉ có gia thế là kém một chút thôi.

hiện nay Kỷ Nguyệt có thể vào cung bầu bạn cùng Công chúa, nói ra ngoài, cũng là vinh quang lớn lao.

"Nhanh, các con đều về trang điểm cho tốt, đợi lát nữa liền đi, đừng để cho Công chúa phải đợi."

Bà vui vẻ tươi cười.

Kỷ Dao lại cảm thấy đắng như ăn phải Hoàng liên.

Ngàn tính vạn tính, cũng không tính được sẽ có ngày hôm nay!

Tỷ tỷ vậy mà còn vào cung sớm hơn cả kiếp trước, mặc dù không phải dịp tuyển phi, nhưng cũng rất nguy hiểm đi, sớm biết như vậy, ngày lễ Đoan ngọ nàng giả bệnh cho rồi.

Kỷ Dao than ngắn thở dài, nào có tâm tư trang điểm, qua loa đổi một bộ y phục, chải búi tóc nụ hoa, cài thêm một viên chân châu là xong việc.

Kỷ Nguyệt nhìn nàng, hỏi: "Sao vậy, Dao Dao?"

"không có gì, chỉ cảm thấy có chút phiền muộn."

Kỷ Nguyệt mỉm cười: "Tuổi còn nhỏ tý, phiền muộn cái gì? Lại có tâm sự gì à?"

"Cung cấm rất đáng sợ." Kỷ Dao kéo tay tỷ tỷ, " Tỷ tỷ, tỷ phải cẩn thận chút." Nàng muốn lấy một chiếc khăn che đi dung mạo thanh lệ của tỷ ấy.

Thông minh như Kỷ Nguyệt, tất nhiên có chút hiểu rõ tâm tư của nàng, khẽ cười nói: "Là muội lo nghĩ nhiều, chỉ là đi bầu bạn với Công chúa thôi, muội nghĩ đi đâu vậy? Chúng ta đến đó liền ở trong tẩm điện, vẽ tranh xong liền trở về, sẽ không xảy ra chuyện gì."

Chỉ hy vọng như thế.

Hai tỷ muội ngồi trên kiệu, đi tới Hoàng cung.

Phúc Gia Công chúa là Công chúa duy nhất trong cung, không có tỷ muội, các ca ca đều đã lớn tuổi, trò chuyện với nhau cũng không hợp ý, cho nên nàng ta thường cảm thấy cô đơn. Hoàng thượng lại sủng nàng ta, liền cho nàng ta một đặc quyền, có thể tùy thời mời các cô nương vào cung.

"Chuẩn bị nhiều thức ăn ngon một chút." Phúc Gia Công chúa phân phó cung nữ, ánh mắt trông ngóng chờ mong.

Lần trước Kỷ Nguyệt vẽ tranh, nàng ta càng xem càng thích, nhưng nếu tự mình vẽ, lại không giống chút nào, lệnh cho họa sĩ trong cung vẽ theo, cũng không vẽ ra được bức tranh có linh khí như vậy.

Kỷ Đại cô nương này đúng là nhân tài.

Phúc Gia công chúa rất mến mộ người tài.

Sau thời gian uống cạn một chung trà, hai tỷ muội ruốt cục cũng tới.

Phúc Gia công chúa đích thân đón vào cửa.

" Hai ngươi cuối cùng cũng tới rồi, làm ta phải chờ đợi đấy," nàng ta cười vẫy tay, "mau vào trong đi, trong điện rất mát mẻ."

Công chúa hiền hòa dễ gần, nhưng Kỷ Nguyệt và Kỷ Dao cũng không dám chậm trễ, vội vàng hành lễ.

"không cần câu thúc (mất tự nhiên) như vậy." Phúc Gia công chúa nhìn Kỷ Dao, "đây chính là muội muội của ngươi?" Nàng ta cười khanh khách, "nhìn không giống ngươi lắm, nhưng lại giống ta, xem xem, lông mày của chúng ta giống nhau như đúc, nhưng đôi mắt của muội ấy xinh đẹp hơn ta."

Phúc Gia Công chúa là người như thế nào, Kỷ Dao biết rất rõ, chính là một cô nương đáng yêu, không có tâm cơ gì, cái kết của nàng ta cũng rất tốt, vài năm sau, liền gả cho Thế tử phủ Quốc Công văn võ song toàn.

Dù sao thì người bên cạnh Tống Vân, không ai là không có cái kết viên mãn cả.

Kỷ Dao cười cười, giả bộ thẹn thùng.

Nàng thực sự không muốn cố ý đi lấy lòng khiến Phúc Gia công chúa yêu thích mình, đỡ phải rước lấy phiền phức.

Tiểu cô nương cúi đầu, một lời cũng không nói.

Phúc Gia công chúa không để ý nữa, nói về chuyện vẽ tranh với Kỷ Nguyệt.

"Ta còn mang tới cho Mẫu phi xem, Mẫu phi cũng rất thích.........Nếu không thì hôm nay, ngươi vẽ con thỏ cho ta, còn có cừu nữa!"

Kỷ Nguyệt cười: "Đương nhiên là được, nhưng phải mất nhiều thời gian công sức."

"không sao, ngươi có thể dùng ngọ thiện ở đây." Phúc Gia công chúa nói, "Ta mời các ngươi ăn Ngự thiện, chuẩn bị một bàn thức ăn thật là lớn, có được không?"

thật là một vị Công chúa đáng yêu, từ nhỏ Kỷ Nguyệt đã chăm sóc muội muội, đối với các cô nương nhỏ tuổi có sự yêu thích hết sức tự nhiên, nàng ấy dịu dàng nói: "Được, đa tạ Công chúa, vậy hiện tại ta liền vẽ tranh."

Phúc Gia công chúa ra lệnh đem giấy và mực đến.

Khi Kỷ Nguyệt vẽ tranh, nàng ta luôn ríu rít vây quanh, hỏi ngắn hỏi dài, trong mắt Kỷ Dao, nếu cứ tiếp tục như vậy, Phúc Gia công chúa sẽ bị tỷ tỷ hoàn toàn mê hoặc mất. Vạn nhất muốn tỷ ấy ngày ngày tiến cung thì biết làm sao, hay đi bên sông liền không tránh khỏi bị ướt giày!

Kỷ Dao yên lặng ăn mấy miếng điểm tâm hương vị ngọt ngào, rồi đi qua chỗ tỷ tỷ.

"Tỷ tỷ, hay là lát nữa vẽ cụ rùa trăm tuổi, chính là loại rùa muội nuôi................"

Phúc Gia công chúa cảm thấy rất mới lạ: "Cụ rùa trăm tuổi?"

"Đúng vậy, to bằng này này." Kỷ Dao khoa tay múa chân miêu tả, "hoa văn trên mài rùa vô cùng xinh đẹp, bình thường cũng không thích cử động, nhưng khi nhìn thấy có người tới, liền thò đầu ra đòi ăn."

"Vậy sao?" Phúc Gia công chúa nổi lên hứng thú, "nó còn có thể nhận biết con người?"

"Đúng, Công chúa người có thể thử nuôi vài con, nuôi nhiều mới vui, loài vật này cũng không khó nuôi, chính là thả trong vại gốm sứ................"

Nàng phải tiến cử vài trò mới mẻ cho Phúc Gia công chúa, để nàng ta phí hết tâm tư đi quan tâm những chuyện đó đi, đỡ phải suốt ngày nhìn chằm chằm vào cô nương nhà người ta.

Phúc Gia công chúa nghe vậy vô cùng vui vẻ, lại nhìn Kỷ Dao, đột nhiên hỏi: "Ngươi có biết chọi cỏ!"

"Biết" chọi cỏ ai mà không biết, Kỷ Dao vô thức đáp lời.

"Vậy chúng ta đi chọi cỏ đi?" Phúc Gia công chúa kéo tay nàng, "tranh của Kỷ đại cô nương cũng không biết phải vẽ tới khi nào, chúng ta ra ngoài chơi một lát."

A!

Kỷ Dao thấy đau đầu quá.

Nhưng dù sao cũng là Công chúa, muốn cự tuyệt cũng khó.

Kỷ Dao chỉ có thể tới Ngự hoa viên cùng nàng ta.

"Cỏ ở đây nhiều, chúng ta mỗi người tự ngắt cỏ, đều không được nhờ cung nhân trợ giúp, như vậy mới công bằng." Phúc Gia công chúa phổ biến quy tắc chọi cỏ cho nàng, "Sau nửa canh giờ, xem ai có nhiều loại cỏ nhất." nói xong, nàng ta cười hì hì chạy ra ngoài.

Kỷ Dao nghĩ, rốt cuộc vị Công chúa này phải cô đơn tới mức nào cơ chứ, tóm được một người chơi cùng liền điên cuồng như vậy, còn tự mình bứt cỏ, cũng không sợ bứt đến nỗi đau tay hay sao.

Nàng quyết định lười biếng.

Đến lúc đó chính là thua bởi Phúc Gia công chúa là được, nếu thắng nàng ta, nói không chừng nàng ta càng thích, lại muốn chơi tiếp.

Kỷ Dao ngồi xổm xuống đất, chầm chậm bứt hai ngọn cỏ.

Trời nắng to, không lâu sau liền bị phơi tới mức váng đầu hoa mắt, Kỷ Dao di chuyển tới chỗ râm mát, ngồi trên ghế đá nghỉ ngơi, nhìn một cái đống cỏ trong tay, đếm đếm, mới được mười cọng. Dường như có hơi ít, nàng cũng không muốn thua một cách quá rõ ràng.

Kỷ Dao thấy xa xa có mấy ngọn cỏ màu vàng, tùng la hán, nàng đi qua đó, ngồi xổm xuống túm lấy vài cọng. Kết quả tùng la hán còn chưa túm được, đã thấy một đôi giày màu đen đột nhiên xuất hiện ngay trước mắt.

Có người cất giọng hỏi: "Ngươi đang làm gì?"

Kỷ Dao ngẩng đầu xem, Tống Vân đứng ở đó, hắn ta không mặc y phục thông thường như ngày đó, lần này mặc triều phục màu đỏ tươi, mặc ngọc treo bên hông, màu sắc tươi sáng, càng làm hiển lộ ngũ quan tinh tế, giống như bạch ngọc điêu khắc nên.

Nàng ngơ ngác: "Ta đang bứt cỏ."

Nhìn rõ mặt của nàng, trong lòng Tống Vân nghĩ quả nhiên không nhận lầm, đúng là tiểu cô nương gặp ở chợ hoa ngày đó, sao nàng lại ở trong cung?

Cái tư thế này cũng thật là...........

Kỷ Dao đang ngồi chồm hổm một chỗ, hình tượng nhất định là bất nhã, nhưng vì lớn lên đáng yêu, nên nhìn như vậy có chút ngây thơ hồn nhiên.

"Bứt cỏ làm gì?" hắn ta hỏi.

"Chọi cỏ với Phúc Gia công chúa, là công chúa mời ta tới." Kỷ Dao liếc nhìn hắn ta, chẳng hề muốn có một chút dây dưa gì với hắn ta hết, "nếu công tử đã ở trong cung, thiết nghĩ là có công vụ trong người, ta không làm lỡ thời gian của công tử nữa."

Hoàn toàn không nhắc tới chuyện vại gốm sứ.

Đuôi mày Tống Vân hơi nhướng lên.

Vậy mà nàng không nhận ra hắn ta hay sao?

Ngày đó, hắn ta đưa khăn tay cho nàng, còn cùng ở trong một căn phòng, hơn nữa hắn ta tự nhận dung mạo của mình cũng không phải loại gặp một lần liền quên.

Nhưng có thể là cô nương này trí nhớ kém, Tống Vân cười khẽ: "Thực ra ta cũng là khách, vào cung tham gia yến tiệc (nguyên văn là ăn nhậu chơi bời)."

Cái gì?

Kỷ Dao liếc thấy hắn cười, nàng có chút mờ mịt.

Tại sao Tống Vân phải lừa nàng? rõ ràng là Sở vương điện hạ, lại mặc triều phục, vậy mà còn che dấu thân phận, đây là tiết tấu xem nàng như kẻ ngốc không có kiến thức hay sao?

À, làm kẻ ngốc cũng được, chỉ cần đừng đến gây phiền phức cho nàng.

"Ừ." Kỷ Dao đáp, "vậy cũng giống ta, nhưng hiện tại ta rất bận, Công chúa còn đang đợi chơi chọi cỏ với ta nữa, công tử xin cứ tự nhiên."

Nàng tiếp tục bứt cỏ.

Tay của tiểu cô nương trắng nõn, móng tay màu hồng phấn, nhìn vô cùng xinh đẹp, đáng tiếc bị dính bùn, đầu ngón tay có chút bẩn.

Muội muội của hắn ta ấy à, thật là tùy hứng, loại thời tiết này lại để cô nương nhà người ta đi bứt cỏ.

Tống Vân không hề động.

Tùy tùng Thường Thanh cầm ô cũng nhìn thấy rõ ràng, đương nhiên là không dám rời đi.

Kỷ Dao bứt một lúc, chỉ thấy góc y phục màu đỏ kia vẫn không di chuyển, trong lòng cảm thấy vô cùng kỳ quái, thầm nghĩ rốt cuộc Tống Vân muốn làm gì?

Lẽ nào xem bứt cỏ vui lắm sao?

Nàng hồ nghi liếc nhìn hắn ta một cái, thực sự là không hiểu gì: "Công tử là khách của vị Điện hạ nào?Tại sao vẫn ở đây chưa rời đi? Đừng làm trễ thời gian, để Hoàng tử phải đợi lâu, cẩn thận trị tội huynh đó."

Còn biết nghĩ cho hắn ta, Tống Vân cười rộ lên.

Nụ cười này, phảng phất như hoa nở, trong con ngươi như phát tán ra ánh hào quang đầy màu sắc, làm Kỷ Dao tim đập loạn nhịp, nàng vội cúi đầu xuống, thầm nghĩ lần này quyết tâm không động tâm nữa, nếu không có chết như thế nào cũng không biết. Nàng chỉ là một nữ phụ, ở bên cạnh Tống Vân, sẽ không có kết quả tốt.

Thôi vậy, tẩu vi thượng sách.

Nàng đột nhiên đứng lên: "Ta bứt cũng được tương đối rồi, Công chúa còn đang đợi, xin cáo từ." rồi nhanh chóng rời khỏi Ngự hoa viên.

Nhìn vạt váy tung bay, Tống Vân nói: "Tiểu cô nương cũng thật thú vị."

Thường Thanh thầm nghĩ, nhất định là vô cùng thú vị rồi, nếu không thì tại sao Điện hạ phải che dấu thân phận đi chêu trọc người ta cơ chứ? Nhưng nhìn cũng có chút quen mắt, hình như đã gặp qua ở đâu đó.......

Kỷ Dao chạy đi xa, không nhìn thấy thân ảnh Tống Vân nữa mới dừng lại bứt thêm mấy cọng cỏ.

Đúng lúc này, nghe thấy giọng nói của Công chúa: "Nhị cô nương, ngươi bứt xong chưa?"

"Xong rồi, xong rồi." Nàng đi về hướng phát ra âm thanh.

Phúc Gia công chúa giơ tay về hướng nàng: "Xem, chỗ ta bứt được một bó to."

"Ôi chao, Công chúa thật lợi hại, ta tìm đi tìm lại, cũng chỉ có bấy nhiêu."

Phúc Gia công chúa liếc nhìn thấy: "Đó là do ta quen thuộc nơi đây, thế này đi, ta lại cho ngươi thêm thời gian một chung trà, ngươi lại đi bứt thêm một chút."

Kỷ Dao:..........

Muốn thua một ván đâu phải là dễ dàng!

Tác giả có lời muốn nói:

Tống Vân: Nữ nhân, nàng thành công gây sự chú ý với ta!

Kỷ Dao:...................

Dương Thiệu: Nữ nhân, từ kiếp trước nàng đã thành công gây sự chú ý với ta!

Kỷ Dao: {{{(>_<)}}}
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6 /10 từ 1 lượt.
loading...