Phượng nghịch thiên hạ

Chương 1059: Hí Thiên các hạ 3

Thân hình cao lớn đi hướng người trung niên kia, trong tay đột nhiên bùng lên một luồng ánh chớp, mơ hồ chiếu vẻ mặt hoảng sợ của trung niên kia.

"Ngươi, ngươi......" Mắt thấy ánh chớp càng ngày càng gần, khủng bố kiêu ngạo ép tới không khí cũng co rút nhanh, khiến người ta ngừng thở.

Người trung niên che chở nạp giới, tộc trưởng đúng là phái bọn họ ra ngoài tìm "tử huyễn đế long nước miếng", nghe nói luyện chế đan dược để Bắc Nguyệt quận chúa hồi phục thị lực. Tử huyễn đế long nước miếng đúng là một vị thuốc trọng yếu, nếu đánh mất, tộc trưởng trách tội là chuyện nhỏ, để Hoàng thượng biết, vậy có thể...

"Hắc hắc! chết cũng không chịu giao ra, như vậy chỉ có thể giết ngươi, Bổn vương chính mình đoạt!" Ánh chớp bùng lên phóng ra, mắt thấy sẽ lan đến gần người trung niên kia.

Đột nhiên một bóng người giống như báo săn nhanh nhẹn hiện lên, một thanh kiếm màu xanh sáng lên đánh vào ánh chớp, sau đó đột nhiên lui về phía sau, thuận tiện mang theo người trung niên trọng thương.

"Lạc Lạc thiếu gia!"

Mấy lính đánh thuê trọng thương trên mặt đất vừa nhìn thấy kiếm màu xanh hiện lên liền cao hứng hô to, từng người như khôi phục sức sống bình thường.

Người cao lớn giật mình một cái, nhìn về ánh chớp trong tay mình, mặc dù không có tổn hại, nhưng hiếm có người có thể toàn thân thoát khỏi ánh chớp của hắn.

Ngẩng đầu nhìn bóng dáng thiếu niên quần áo đẹp đẽ quý giá, tay nắm bảo kiếm kia, trong lòng hắn lần nữa cả kinh: Không ngờ mấy năm không đi ra, Trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp lại xuất hiện nhiều cao thủ thiếu niên như vậy!

Những lớp người già bọn họ xem ra thật là già a!

"Đội trưởng Trác Hạc, không sao chứ?" Lạc Lạc đỡ người gọi là Trác Hạc trung niên dưới một thân cây, cho hắn ăn một đan dược chữa thương mới ân cần hỏi thăm.

"Thiếu gia, ta không sao, người nọ rất lợi hại, ngài không nên liều mạng..."

"Dám ức hiếp người của gia tộc Bố Cát Nhĩ, hắn có thể chạy trốn Trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp thế nào?" Lạc Lạc chậm rãi ngẩng đầu, trên khuôn mặt tuấn tú có một tầng phẫn nộ, trong lòng nhìn Trác Hạc mà trầm xuống.

Ngay cả Lạc Lạc thiếu gia luôn luôn bình dị gần gũi cũng tức giận, xem ra sự tình liên quan tới Bắc Nguyệt quận chúa quả nhiên không khinh thường được.

"A! Tiểu tử! Khẩu khí không nhỏ!" Người cao lớn nhĩ lực rất lợi hại, nghe thấy Lạc Lạc nói không tức giận, ngược lại cười ha hả.

Lạc Lạc nắm kiếm, chậm rãi đứng lên, ngẩng đầu nghênh nhìn kỹ đối phương, lạnh lùng nói: "Các hạ là ai? Hãy xưng tên ra."

"Tên?" Người nọ vuốt cằm, "Sao đi tới đâu cũng bị hỏi tên, tên......"

"Lôi Nộ, ta chớp mắt một cái mà ngươi đã không an phận bắt đầu gây họa."

Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của nữ tử từ sâu trong rừng cây sương mù truyền đến.

Đột nhiên nghe được giọng nói này, tay Lạc Lạc đang cầm kiếm đột nhiên run lên, tiện đà ngẩng đầu, vội vàng tìm kiếm bóng dáng người nói chuyện.

"Đây mà là gây họa? Bổn vương đang muốn tốt cho ngươi!" Người cao lớn uy vũ đúng là Lôi Nộ của Tư U Cảnh, ngẩng đầu cười ha ha, hắn thực lực ở trên Lạc Lạc, ở trên Nguyệt Dạ, tự nhiên vừa ngẩng đầu chuẩn xác nhìn thấy chỗ của nàng.

Trong sương mù màu xám dày đặc, phía sau một cây chạc cây tà tà vươn đến, một bóng dáng tiêm tú đột nhiên xuất hiện trên một chạc cây, thảnh thơi ngồi, cái chân thon dài trên không trung đẩy một cái.

Sau sương mù, một đôi mắt màu lam lạnh như băng ngước lên, liếc Lôi Nộ, sau đó liền nhìn thiếu niên ánh mắt nóng cháy liền ngẩn ra.

Lạc Lạc......

Đột nhiên cảm giác váng đầu, người của gia tộc Bố Cát Nhĩ, hay là người thừa kế tương lai, như thế mà không gọi là gặp rắc rối sao?

"Đây là gặp rắc rối." Nguyệt Dạ lạnh như băng ngắn gọn nói, nghe khẩu khí, hoàn toàn không muốn can thiệp, "Chờ ngươi bị khắp Đại lục Tạp Nhĩ Tháp đuổi giết, ta sẽ không giúp ngươi."

Lông mày thô đen của Lôi Nộ nhíu lại, xem ra thật sự gặp phải nhân vật không dễ chọc a!

Đưa tay gãi gãi đầu, phải làm sao mới ổn đây, Dạ Vương bệ hạ nghiêm cấm người của Tư U Cảnh đi ra, đặc biệt cấm không cho đắc tội cường giả trên đại lục, nếu để Dạ Vương bệ hạ biết thì......

Suy nghĩ một hồi, hay là tìm Nguyệt Dạ hỗ trợ, hắn đoạt tử huyễn đế long nước miếng vốn chính là vì giúp nàng a!

Nàng không đếm xỉa đến, không khỏi mặt dày chứ?

"Hắc hắc, nha đầu, nếu hai ta cũng ký khế ước, ta là người hầu của ngươi, ta gặp chuyện không may, ngươi không thể ngồi nhìn?" Lôi Nộ hắc hắc cười nói.

"Nếu biết là người hầu của ta, vậy ngươi hẳn hiểu phải phục vụ ta chứ không phải ta giúp ngươi thu thập cục diện rối rắm." Nguyệt Dạ nói xong, chậm rãi đứng lên, xoay người muốn chạy.

Kỳ thật vì nhìn thấy Lạc Lạc ở đây nên nàng không tiện nhúng tay, mau rời khỏi để tránh phiền toái.

"Chờ một chút!" Lạc Lạc đột nhiên mặc kệ Lôi Nộ, ngược lại xuyên qua sương mù đuổi theo Nguyệt Dạ.

Lôi Nộ sửng sốt, lập tức cười ha ha: "Nha đầu! Lần này không phải ta kéo ngươi xuống nước a! Thật sự thiếu niên này rất tinh mắt, liếc mắt một cái liền nhìn ra là tìm ngươi tính sổ!"

Hừ! Người này...!

Nguyệt Dạ phóng qua vài nhánh cây, đột nhiên dừng lại, chậm rãi xoay người nhìn Lạc Lạc đuổi theo.

Lạc Lạc thở hồng hộc chạy đến, trên mặt tuấn tú có một vệt nhợt nhạt đỏ ửng, thật sâu hút thở mấy hơi mới ngẩng đầu lên, nhìn Nguyệt Dạ trên nhánh cây.

"Các hạ..."

Con ngươi màu lam lạnh chậm rãi đảo qua khuôn mặt hắn, không còn bộ dáng thiếu niên ngây ngô, trên khuôn mặt tuấn lãng, góc cạnh từ từ rõ ràng, dần dần hiện rõ ra một mặt quả quyết lạnh lùng của tộc trưởng của Bố Cát Nhĩ gia tộc.

Bên khóe miệng Nguyệt Dạ chậm rãi lộ ra ý cười vui mừng, nhẹ nhàng "ừ" một tiếng.

Lạc Lạc vội vã nhìn nàng, sương mù mỏng phiêu tán ở trong rừng, khuôn mặt trước sau đều không thấy rõ.

Nhưng cảm giác quen thuộc lại càng ngày càng mãnh liệt.

"Ta có phải đã từng ngươi hay không?"

"Cái này..." Nguyệt Dạ thản nhiên cười nói, "Lạc Lạc thiếu gia cảm giác thế nào?"

"Ngươi rất giống một người!" đôi mắt sâu và đen vững vàng tập trung vào bóng dáng trong sương mù, ánh mắt thoáng hiện kích động, "Ta...có thể nhìn ngươi một chút sao?"

"Có thể a." Nguyệt Dạ dứt khoát đáp ứng, nhẹ tay vung lên, sương mù tràn ngập ở chung quanh trong nháy mắt bị tản ra.

Hắn nhìn thấy một khuôn mặt tú lệ, cười khanh khách nhìn hắn, mặt mày đặc biệt lãnh khốc tự tin khiến người ta cảm giác nàng không gì không làm được.

Hơi thở Lạc Lạc như bị ngừng trệ, môi mấp máy, hồi lâu cũng không nói nên lời.

"Nha đầu Hí Thiên, ngươi có chủ ý quỷ gì đấy? Thiếu niên này hình như quen ngươi a!" Lôi Nộ từ phía sau vượt tới sang sảng cười nói.

Lần nữa nghe được hai chữ "Hí Thiên" này, vành mắt Lạc Lạc đột nhiên đỏ một vòng, trong cổ họng nghẹn lại, dường như có chuyện muốn thốt ra.

Nhưng Nguyệt Dạ mở miệng trước, nàng lười biếng cười nói: "Ta cũng quen hắn."

"A?" Lôi Nộ tò mò nhìn qua lại hai người bọn họ, hồi lâu như hiểu rõ gì đó, thở dài một tiếng.

"Xem ra ngươi đã đánh mất linh thể, chỉ còn lại có hồn phách, người quen cũ cũng không biết a!"

"Đây chẳng phải là ngươi gây họa!" Nguyệt Dạ thản nhiên liếc Lôi Nộ, lúc đầu nếu hắn không phạm sai lầm, thực sự gọi Hoàng Bắc Nguyệt trở về thì nàng sao có thể biến thành hồn phách phiêu bạc?

Lôi Nộ sờ sờ mũi, tự biết đuối lý, hết thảy hôm nay đúng là trừng phạt tội lỗi lúc đầu của hắn, cho nên mới khiến hắn bi ai biến thành người hầu của nàng như vậy.

Lạc Lạc nghe hai người bọn họ nói chuyện, tất cả nghi hoặc trong đầu cũng có đáp án.

"Sư phụ..." Hắn nghẹn ngào nói, "Là ngươi sao?"

Nguyệt Dạ hạ mắt xuống, thật sâu nhìn hắn một cái.

Bảy năm phát triển, hắn Lạc Lạc của gia tộc Bố Cát Nhĩ, vẫn đơn thuần trực tiếp, coi nàng là mục tiêu cùng truy đuổi.

Phần cảm tình này cho tới bây giờ cũng không thay đổi.

PhượngNghịch Thiên Hạ Chương 1400

Phần cảm tình này cho tới bây giờ cũng không thay đổi.

Nhưng... không nên như vậy.

Hắn sắp cõng trên lưng là một tòa đế quốc vô hình, một con cự thú nối tiếp nhau Trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp.

Đối với hắn mà nói, cảm tình đơn thuần không cho phép tồn tại.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 9 lượt.

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như dao phat, gioi cam thu Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status