Quá trình dưỡng thành Đố Hậu

Chương 166


Màn đêm buông xuống sớm, toàn bộ biệt trang bao phủ trong bóng tối. Gió bắc chậm rãi thổi tới, lại gào thét mà đi, cuốn theo tro bụi và cành khô.

Bên ngoài trời giá rét đông lạnh, nhà chính nội viện biệt trang lại nóng hổi mùi thuốc xông người, vương phi vẫn còn hôn mê, đang thì thào nói "Lạnh, thực lạnh".

Tề lão phu nhân lại giúp Từ Xán Xán chà xát thêm một lần, đang nhìn Chu Nhan đút cho nàng uống nước.

Làm thứ nữ, khi trẻ, Tề lão phu nhân từng bị gia tộc buông bỏ, thành một đứa con rơi, vỗn nghĩ rằng mình và gia tộc sẽ càng lúc càng xa, không nghĩ tới lại có một ngày, năng lực của bà có thể dùng cho phu nhân tông tử của gia tộc, tận tậm xuất ra ra mộtphần lực, cho nên phá lệ tận tâm với Từ Xán Xán.

Nhan thị và Ôn thị cũng ngốc ở trong này, các nàng chỉ giúp chăm sóc Từ Xán Xán, việc vặt khác các nàng không can thiệp.

Hàn Thủy đứng ở ngoài cửa, ngửa đầu nhìn phương hướng nhà giữa nội viện, trong lòng có chút loạn. hắn biết vương phi bị bệnh, bệnh còn rất nặng, mời đại phu đến bốc thuốc cũng không thuyên giảm.

Buổi sáng ngày hôm sau, Bạch Liên bước vào bẩm báo, nói đội trưởng thị vệ Hàn Thủy của vương phi suốt đêm chạy đến huyện Yển Sư mời vị nội khoa đến đây chẩn bệnh cho vương phi.

Nay việc ở nội viện do Chu Nhan quản, nàng vội hỏi: "Làm phiền Thủy đội trưởng, mau mời vào đi!"

Từ Xán Xán đang nằm mơ.

Nàng mơ mình đã chết, hồn gặp được Phó Dư Sâm.

trên đầu Phó Dư Sâm vấn tóc kim quan, trên người mặc trường bào trắng thuần, đai lưng hắc ngọc buộc quanh vòng eo tinh tế, nhìn nàng mỉm cười, mắt phượng tinh xảo như ngôi sao lấp lánh nhìn nàng.

Lòng Từ Xán Xán tràn đầy ủy khuất, nhào vào ngực Phó Dư Sâm khóc: "Đều tại chàng bỏ lại thiếp, chàng xem, thiếp đã chết rồi!"

Tay phải Phó Dư Sâm ôm lấy nàng, tay trái nhẹ nhàng vuốt ve trên lưng nàng: "khôngphải có ta cùng nàng sao!"

Từ Xán Xán lập tức đổ mồ hôi lạnh, vội đẩy Phó Dư Sâm ra: "Phó Dư Sâm, chàngkhông thể chết được!" Chàng còn nhiều việc phải làm như vậy, còn có lý tưởng rất cao xa chờ chàng thực hiện!

Nàng cảm nhận được đỉnh đầu một trận đau đớn rất nhỏ, lập tức mở mắt.

Từ Xán Xán nhìn thấy một lão nhân gầy nhìn nàng mỉm cười.

Tuy đại phu theo quân đến đây nhưng cũng không dám bốc thuốc, cuối cùng lại rời đi.

Phó Dư Sâm nằm trên giường, nghe Phó Xuân đọc chiến báo vừa đưa tới.

anh Hòa sai người đưa chiến báo tới, hắn và Tần Ngọc Thuận dẫn bộ thuyền lớn canh giữ ở vịnh Tây Hải, rốt cục chặn được đội tàu của Việt Quốc.

Vì Đại Lương đánh với Tháp Khắc Khắc, Việt Quốc vừa bị Phó Dư Sâm thu thập lập tức muốn tìm điểm yếu, lặng lẽ lái đội tàu từ Nam Hải đến vịnh Tây Hải, dự định "Trai cò tranh chấp, ngư ông đắc lợi", không ngờ đội tàu vừa tiến vịnh Tây Hải, liền bị bộ anhHòa và Tần Ngọc Thuận bao vây, vào trong tầm bắn của hồng y đại pháo.

anh Hòa bảo vệ cửa vịnh Tây Hải, Tần Ngọc Thuận mai phục trong vịnh Tây Hải, tập trung thuyền lớn phát động tụ quần công kích, hồng y đại pháo mãnh liệt oanh kích thuyền lớn Việt Quốc.

Trải qua một ngày một đêm kịch chiến, toàn quân đội tàu Việt Quốc bị diệt sạch sẽ—— anh Hòa hoàn toàn tuân theo chỉ thị Phó soái: đối với kẻ địch quốc gia, chỉ có thể hoàn toàn tiêu diệt!

Sau khi diệt đội tàu Việt Quốc, anh Hòa và Tần Ngọc Thuận cũng không tính rút quân, mỗi ngày mang theo đội tàu diễu võ dương oai tuần tra ở Nam Hải và Tây Hải, trông coi cửa ngõ tây nam Đại Lương, không cho kẻ địch thừa cơ xâm chiếm.

Bố trí phòng thủ xong, anh Hòa giao quân đội cho Tần Ngọc Thuận, bản thân mangmột vạn quân đổ bộ đi gặp Phó soái.

Biết anh Hòa đến xem mình, tuy Phó Dư Sâm bệnh triền miên trên giường, nhưng cũng nỗ lực đứng dậy nghênh đón anh Hòa.

anh Hòa một đường vui mừng đến, khi đến nhận được tin Phó soái bị bệnh, lúc này sải chân dài chạy vào đại trướng.

Lúc hắn đến cửa đại trướng, nhìn thấy Phó Dư Sâm ra nghênh đón, lúc này quỳ mộtgối xuống, ngửa đầu nhìn Phó Dư Sâm sắc mặt trắng bệch môi đỏ bừng vẻ mặt có bệnh, ánh mắt ướt át thanh âm nghẹn ngào: "Đại soái!"

Phó Dư Sâm nhịn xuống bộ ngực khó chịu, đang muốn nói chuyện, lại nhìn đối diệnmột nữ nhân mặc giáp trụ xốc rèm cửa lên từ màn đàm phán đi ra, trơ mắt nhìn mình chằm chằm, hắn nhận ra là công chúa Tháp Khắc Khắc Viên Nguyệt, thấp giọng nói: "Vào thôi!" Xoay người vào đại trướng.

anh Hòa vội đứng dậy cùng Thính Vũ và Quan Tuyết cùng nhau hầu hạ Phó Dư Sâmmột lần nữa nằm trên giường.

Phó Dư Sâm lẳng lặng nằm trên giường, nghe anh Hòa báo cáo quân tình.

anh Hòa ngồi trên băng ghế ở mép giường, người nghiêng về phía trước, thấp giọngnói tình hình chiến đấu ở Tây Hải và phòng ngự phía sau.

Đến buổi chiều, Phó Dư Sâm triệu tập tất cả tướng lãnh cao cấp tới nội trướng củahắn.

Nhìn Phó soái suy nhược nằm trên giường, Lương Khánh Hạ dùng ống tay áo xoa ánh mắt, Ngọc Minh lúc này chảy nước mắt, ánh mắt anh Hòa và Trác Sam đã ươn ướt, Trần Tố, Ngọc Minh, Ngọc Tinh, Lan Vân cùng Tiết anh cũng sống mũi cay cay.

Đối với bọn họ mà nói, Phó soái là dê đầu đàn của bọn hắn, là đầu lĩnh của bọn hắn, là chủ tử mà con đường làm quan bọn hắn dựa vào, nhưng nay Phó soái bệnh thành bộ dáng này...

Phó Dư Sâm thấy dạng này của bọn họ, trong lòng cũng khó chịu. Hôm nay, kỳ thậthắn khỏe hơn một chút so với hôm qua, làm hắn nghĩ tới ánh sáng phản chiếu, cho nên triệu những quan quân cao cấp này đến đây, công đạo hết mọi.

Đại Lương là quốc gia giàu có nhất Đông Phương đại lục, nhưng bởi vì không có quân đội mạnh mẽ và tướng lãnh vĩ đại, bị Việt Quốc khi dễ xâm lược một thời gian dài, từ khi còn nhỏ, Phó Dư Sâm liền lập chí hướng phải mạnh mẽ giúp Đại Lương chinh phạt vạn dặm.

Nhưng mà, hắn lại bại trước thân thể ốm yếu của mình.

Nghĩ đến năm đó vì Thư phu nhân hạ độc mình mà chết đi, hành trình giấc mộng vĩ đại nhiều năm không thể thực hiện, giọng nói Phó Dư Sâm vô cùng mỏi mệt, lại khó được liên tục: "Đầu tiên, cho dù sử dụng thủ đoạn gì, nhất định phải biến sông A Tát Mã thành biên giới phía tây của quốc gia ta, sau đó phái trọng binh bảo vệ biên giới, đồng thời giao thương với biên giới Tháp Khắc Khắc, dùng văn hóa Đại Lương từng bước đồng hóa người Tháp Khắc Khắc."

Mọi người chắp tay đáp "Vâng".

Phó Dư Sâm nhìn Phó Liễu đứng sau mọi người, nói: "Ta không có con nối dòng, sau khi ta chết, xin khải tấu thánh thượng, hợp táng ta và vương phi, an táng ở chân núi độc Uyển Châu... Ta không muốn vào hoàng lăng... Gia tộc Phó thị vì ta mà tuyệt tự, ta không còn mặt mũi đi gặp liệt tổ liệt tông Phó thị..." Từ Xán Xán yếu đuối như vậy,hắn không muốn thấy nhìn Từ Xán Xán chịu khổ sau khi mình chết, vẫn nên dẫn nàng theo bên người, đời đời kiếp kiếp chăm sóc nàng...

Ngọc Minh lớn tiếng khóc.

Nước mắt Phó Liễu dọc theo mũi chảy xuống.

Chúng tướng cũng khóc nức nở theo.

trên khuôn mặt tuấn tú trắng bệch của Phó Dư Sâm hiện lên một nụ cười khổ, mắt phượng vô hồn nhìn Lương Khánh Hạ: "Lương tiên sinh, xin tận lực khuyên phụ thân ta cha quảng thêm thị thiếp, tranh thủ có thể sinh thêm một con nối dòng..."

trên mặt Lương Khánh Hạ toàn là nước mắt, hắn ôm quyền trầm giọng nói: "Vương gia yên tâm, Lương mỗ nhất định tận tâm tận lực thúc đẩy đàm phán, cũng sẽ khuyên Quốc Công Gia nạp thiếp!"

Phó Dư Sâm nhắm hai mắt lại, lại ngất đi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 3 lượt.

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như su khac nhau giua gen va nhiem sac the, trang suc rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại sukhacnhau.com.

loading...
DMCA.com Protection Status