Quá trình dưỡng thành Đố Hậu

Chương 195


Hôm nay trước Thanh thân vương phủ, mà nay là cung Hoàng thái tử phi thường náo nhiệt, đại quan quý nhân đến chúc mừng nối liền không dứt.

Trong đại điện phía trước giăng đèn kết hoa, treo rèm trướng cẩm tú. Hương thơm thanh u từ lư hương Bác Sơn đốt hương hoa chìm đắm cùng sương trắng từ tám khối băng to tản mát ra mờ mịt toàn bộ đại điện rộng lớn.

Phó Dư Sâm đầu đội xa quan, người mặc giáng sa bào, eo treo đại kim ngọc,, trên mặt tuấn tú mang theo một tia cười nhạt nhẽo đến độ sắp trôi đi, từ trên cao nhìn xuống nhóm quyền quý này đó quỳ dưới thềm son, tuyên bố yến hội bắt đầu.

Sau lời chúc rượu lúc đầu, Phó Dư Sâm liền cho các tướng lĩnh Ngọc Minh, Trần Tố, Ngọc Tinh cùng Trác Sam đều ăn mặc tương đồng là áo bào trắng thêu hoa văn bạc đã đi theo mình cả ngày lui xuống, tự mình trở về sân phòng khách thư phòng—— toàn bộ quan viên cao nhất triều đình Đại Lương đang ở nơi này chờ hắn.

Ở bên ngoài lều vải Phó Dư Sâm dừng bước, xoay người nhìn về phía bốn người Ngọc Minh, Trần Tố, Ngọc Tinh cùng Trác Sam, thấp giọng nói: “Các ngươi hiện tại liền điểm binh xuất phát!” đi Giang Nam, Liêu Châu, Túc Châu cùng Trịnh Châu tiếp nhận chức tiết độ sứ.

Sau khi bốn người Ngọc Minh rời khỏi, Phó Dư Sâm đứng ở nơi đó yên lặng ấp ủ một lát, để trên mặt hiện ra một tia cười rụt rè, lúc này mới nhấc chân hướng phòng khách đi đến.

Phó Tùng đứng hầu ở một bên cửa phòng khách nói: “Hoàng thái tử đến!”

Thừa tướng Mã Minh Vũ, binh bộ thượng thư Sướng Tử Kỳ, xu mật sử Viện Xu Mật Cận Vĩ Hoán, lễ bộ thượng thư Lam Thiếu Kỳ, hàn lâm học sĩ Triệu Lăng Thanh, ngự sử trung thừa Trần Trân cùng võ đề hình tư hiến Tư Mã Diệu nghe tiếng đồng thời đứng lên, hướng Hoàng thái tử Phó Dư Sâm chắp tay hành lễ.

Phó Dư Sâm mỉm cười đáp lễ, ôn hòa nói: “Chư vị mời ngồi!”

Đám người Mã Minh Vũ nhìn ôn hòa tươi cười trên mặt Phó Dư Sâm, nháy mắt đều có chút hoảng thần —— Hoàng thái tử thật sự là quá tuấn tú!

Người của tứ đại môn phiệt Lam Thiếu Kỳ, Triệu Lăng Thanh có chút tiếc hận: Nếu là lúc trước có thể cùng Hoàng thái tử liên hôn thành công, thật là tốt biết bao a!

Phó Dư Sâm mỉm cười liếc mắt nhìn Lam Thiếu Kỳ một cái, trong lòng nhớ tới nhi tử súc sinh của Lam Thiếu Kỳ là Lam Du Linh —— Tiêu Hạ mấy ngày gần đây lại tra ra không ít việc ác của Lam Du Linh.

Mắt phượng của Phó Dư Sâm hơi hơi mị mị: Ta nhất định sẽ đem Lam Du Linh ra trước công lý, làm Lam Du Linh hưởng thụ tội nghiệt mà hắn từng để cho người khác chịu qua.

- -------------------

Từ Xán Xán mang mũ kim phượng, mặc lễ phục tiểu thụ thêm song bội Hoàng thái tử phi, thân mình đều có chút cứng đờ. Nàng dựa theo dặn dò của Phó Dư Sâm, ở yến hội chỉ bắt đầu một đạo rượu rồi liền lui xuống, lưu lại nữ quan ti nghi duy trì yến hội.

Chu Nhan, Bích Vân, Chu Tước cùng Huyền Băng vây quanh Từ Xán Xán trở về phòng ngủ, tay chân lanh lẹ mà hầu hạ Từ Xán Xán thay đổi một thân quần áo ở nhà, lại chải đầu lại.

Từ Xán Xán búi 1 búi tóc đơn giản, mặc áo sam tay bó bằng la mỏng đỏ thẫm nhẹ nhàng thoáng mát cùng váy lụa trắng, lệch qua trên nệm giường phía trước cửa sổ trong phòng ngủ, để Bích Vân ngồi bên cạnh hầu hạ ăn trái cây.

Ăn xong trái cây rồi xúc miệng, nàng liền trực tiếp ở trên giường nệm ngủ —— buổi tối còn muốn vào cung thỉnh an Vĩnh An Đế cũng như đi Định Quốc Công phủ thăm Định Quốc Công đâu, nên cần nghỉ ngơi dưỡng sức thật tốt. Huyền Băng cùng Chu Tước kéo màn giáng sa lên che, liền cùng Bích Vân cùng nhau lui xuống, vừa chờ ở bên ngoài chính đường, vừa lấy kim chỉ ra may vá.

Chu Nhan ngồi ở trên ghế bên giường, khe hở màn che giáng sa lộ ra ánh sáng mỏng manh, làm nội y cho Vương phi ——váy áo bên ngoài của Vương phi giao cho các tú nương trong vương phủ hoặc là Thúy Phượng Hỉ, nhưng nội y đều là do bốn đại nha hoàn các nàng may.

Thời gian màn đêm buông xuống, Từ Xán Xán bị bọn nha hoàn đánh thức.

Bích Vân hầu hạ Từ Xán Xán uống vào mấy ngụm nước mật ong, lúc này mới thanh tỉnh.

Thấy một mảnh mê mang trên mặt Từ Xán Xán, Chu Nhan vội hỏi một câu: “Thái Tử Phi, hiện tại ngài cảm giác như thế nào?”

Từ Xán Xán chớp chớp mắt: “Ta đói bụng.”

Chu nhan vội hỏi: “Ngài muốn ăn cái gì?”

Từ Xán Xán nhíu mày nghĩ nghĩ: “Muốn ăn mỳ canh gà.”

Chu Nhan đám người nghe vậy đều là rất mừng rỡ, phải biết rằng Thái Tử Phi đã có một đoạn thời gian không dính thịt cá rồi!

Nén lại vui mừng tràn đầy trong lòng, Chu Nhan ôn nhu nói: “Nô tỳ liền đi phòng bếp nhỏ báo với Trần ma ma!”

Từ Xán Xán “Ừ” một tiếng, lại nghiêng xuống, nhắm mắt lại nằm ở trên giường.

Đám người Bích Vân tuy biết nàng không ngủ, lại cũng không dám quấy rầy, liền đứng ở một bên yên lặng chờ.

Từ Xán Xán sau khi rửa mặt chải đầu, mới vừa ngồi xuống, Chu Nhan đã dùng khay sơn hồng mạ vàng bưng một bát mỳ canh gà to trở lại.

Chu Nhan bưng khay dừng lại ở trước mặt Từ Xán Xán trong chốc lát, thấy nàng không có nôn mửa ghê tởm, lúc này mới yên tâm mà đem đặt trên mặt bàn hoa lê nhỏ ở giường đất, đem chiếc đũa đưa cho Từ Xán Xán, lại cười nói: “Mì này là nô tỳ tự mình nhìn người ta nấu, trước dùng thịt gà thái ra hầm thành canh, sau đó đem nấu rau xanh cùng với mì rồi vớt riêng ra, trụng qua nước sôi để nguội, sau đó xếp lên trên mỳ cùng thịt gà thái rồi đổ nước canh lên, thực thanh mát!”

Từ Xán Xán hít sâu một hơi, cảm thấy hương vị mì canh gà này thật là dễ ngửi.

Nàng rất nhanh liền đem một chén mì ăn xong.

Chu Nhan thu chén, Bích Vân ở một bên hỏi Từ Xán Xán: “Thái Tử Phi, ngài hôm nay muốn dùng trái cây gì?”

Từ Xán Xán nghĩ nghĩ: “Mang dưa hấu lên cho ta đi!”

Bích Vân còn chưa đáp lời, y nữ Trương ma ma đứng hầu một bên liền vội la lên: “Thái Tử Phi, trăm triệu không thể a, dưa hấu tính hàn, thai phụ dùng phải cẩn thận a!”

Từ Xán Xán luôn theo cái lý luận của cha mình “phàm là muốn ăn, đó là thân thể yêu cầu”, bởi vậy liền cười cười: “Chỉ ăn một chút cũng không quan hệ!”

Trương ma ma tức khắc không dám nói tiếp nữa, ở trong lòng thở dài.

Từ Xán Xán đang ăn dưa hấu, đám người Phó Dư Sâm Tiêu Hạ cùng Thính Vũ liền đi tới nội viện.

Phó Dư Sâm đi vào, liền nhìn thấy Từ Xán Xán ăn dưa hấu, lập tức liền nhíu mày nói: “Dưa hấu tính hàn, không thể ăn nhiều!”

Từ Xán Xán ngoan ngoãn mà đẩy chén thủy tinh đựng dưa hấu cắt lát ra, đứng dậy nghênh đón Phó Dư Sâm.

Từ cửa nội viện đến nhà chính, Phó Dư Sâm phải đi một đoạn đường, nên trên mặt trắng nõn oánh nhuận thấm ra chút mồ hôi,, tựa hồ nhìn thấu một tầng ánh sáng, khiến mắt phượng sâu thẳm môi đỏ bừng lông mày và lông mi đen nhánh càng nổi bật.

Đôi mắt Từ Xán Xán đánh giá hắn, cười tủm tỉm đi lên đón, làm bộ uốn gối: “Hoàng thái tử vạn phúc kim an!”

Phó Dư Sâm thấy nàng muốn hành lễ, vội duỗi tay ôm vòng eo Từ Xán Xán: “Nàng lại bướng bỉnh!”

Vừa vuốt ve vòng eo Từ Xán Xán, đôi mắt Phó Dư Sâm nhìn xuống bộ ngực Từ Xán Xán, rũ mi mắt xuống: Xán Xán mang thai đã ba tháng, vòng eo vì sao còn nhỏ như vậy? nhưng mà bộ ngực lại trở nên to ra!

trên mặt Phó Dư Sâm như suy tư gì, Từ Xán Xán không có đoán được ý tưởng, liền hỏi: “A Sâm, chàng trước rửa tay sau lại thay quần áo?”

Nàng cách Phó Dư Sâm rất gần, ngửi thấy được mùi rượu trên người Phó Dư Sâm.

Phó Dư Sâm gật gật đầu.

Từ Xán Xán ý bảo Huyền Băng mang theo mấy nha hoàn nhị đẳng tiến lên hầu hạ Phó Dư Sâm rửa tay, sau đó phân phó Chu Nhan: “Cũng mang lên cho vương…… Thái Tử gia một chén mì canh gà!”

Nếu vừa uống rượu xong, Phó Dư Sâm nhất định chưa muốn ăn món chính, vậy ăn điểm tâm lót dạ trước đi!

Phó Dư Sâm đang đưa tay vào chậu vàng để rửa, nghe vậy kinh ngạc ngó Từ Xán Xán một cái.

Từ Xán Xán đoán được ý nghĩ của hắn, đắc ý dào dạt nói: “Thiếp đã không phun ra nữa!”

Phó Dư Sâm trong lòng vui mừng, liếc Từ Xán Xán, cũng không có nhiều lời.

Nhìn Phó Dư Sâm dùng xong mì canh gà, Từ Xán Xán liền hầu hạ hắn nằm trên giường trong chốc lát, đợi trời mát mẻ lại tiến cung diện thánh.

Phó Dư Sâm nằm ở trên giường, trên người đắp chăn giáng sa mỏng, nắm tay Từ Xán Xán ngồi cạnh, nhắm hai mắt lại.

Từ Xán Xán thấy hắn ngủ, liền lặng lẽ làm dấu, ý bảo Huyền Băng tắt hết đèn trong chính đường, chỉ để lại vài toà đèn ngọc thạch.

Nàng mới vừa vội xong này đó, Hồ ma ma liền tới bẩm báo: “Bẩm Thái Tử Phi, nhà ngoại thái thái nghe nói ngài có thể ăn thức ăn mặn, liền làm mấy món đưa tới.”

thật ra Từ Xán Xán không đói bụng, nhưng là nghe được chính mẫu thân đưa đồ cho mình, liền nói: “Đưa đến phòng ngủ đi!”

trên án trong phòng ngủ bày mấy thứ thức ăn điểm tâm —— nghêu sò chưng trứng, thịt hâm, gà xào ớt xanh cùng một chén trần bì nghiền đậu đỏ.

Từ Xán Xán tuy rằng không tính là đói, nhưng mà nhìn đồ ăn này đó đã lâu không ăn không khỏi động động ngón trỏ.

Nàng biết chính mình ăn không hết, liền bảo Chu Nhan dùng cái đĩa nhỏ đem lấy mỗi loại đồ ăn một chút, còn lại đều ban cho Bích Vân các nàng ăn.

Tới giờ Hợi, Phó Dư Sâm ngủ dậy, cùng Từ Xán Xán cùng nhau tắm rửa qua, thay đổi quần áo rồi ngồi kiệu lớn màu vàng kim của Phó Dư Sâm đi ra khỏi cung Thái Tử, hướng bên trong hoàng thành mà đi.

Phó Dư Sâm cùng Từ Xán Xán vào chính điện Sùng Chính Điện, liền nhìn đến Vĩnh An Đế mặc thường phục minh hoàng ngồi ở trên giường ngự, Đổng Quý phi trang điểm phấn son châu ngọc ánh sáng bắn ra tứ phía ngồi ở phía bên phải,cùng Vĩnh An Đế sóng vai mà ngồi.

Trong mắt phượng Phó Dư Sâm tức khắc hiện lên một tia lạnh lẽo, tươi cười trên mặt lại càng thêm sáng lạn, cùng Từ Xán Xán hành lễ thỉnh an.

Vĩnh An Đế biết Phó Dư Sâm đêm nay muốn tới, cho nên vẫn luôn chờ hắn đâu.

Vừa thấy Phó Dư Sâm, trên mặt Vĩnh An Đế liền nổi lên một tia cười: “A Sâm, Từ thị, mau mau ngồi xuống đi!”

Sau khi Phó Dư Sâm cùng Từ Xán Xán ngồi xuống bên trái giường ngực, phát hiện đôi mắt Vĩnh An Đế vẫn luôn nhìn Từ Xán Xán, lại vừa thấy, Vĩnh An Đế chính là đang xem bụng Từ Xán Xán, hắn rũ mi mắt xuống, không khỏi hơi khó chịu.

Vĩnh An Đế lại chỉ lo nhìn bụng Từ Xán Xán, mở miệng nói: “A Sâm, về sau liền không cần làm Từ thị ra cửa lăn lộn, để nàng ở nhà tĩnh dưỡng thật tốt chính là hiếu thuận lớn nhất với trẫm!”

Phó Dư Sâm kính cẩn mà đáp “Vâng”.

Đổng Quý phi cười xinh đẹp, dùng tay áo hồng sa che khuất môi: “Hoàng thái tử điện hạ, ngài biết hiếu thuận lớn nhất đối với thánh thượng là cái gì sao?”

Phó Dư Sâm hơi hơi mỉm cười: “Quý Phi nương nương nói đi.”

trên mặt Phó Dư Sâm là cười nhưng trong mắt mang theo sát khí nhìn Đổng Quý phi. Đổng Quý phi tuy là đã nhiều năm trải qua vô số hung hiểm trong thâm cung, nhìn như vậy cũng không khỏi rùng mình, cũng không dám nhắc đến chuyện này nữa.

Từ Xán Xán mỉm cười nói sang chuyện khác: “Phụ hoàng, con dâu nghe nói ngài lai trồng được hoa sơn chi cánh đốm, rất muốn kiến thức đâu!”

Từ sau khi Phó Dư Sâm viễn chinh Tháp Khắc Khắc trở về, Vĩnh An Đế liền để Phó Dư Sâm giám quốc, đem triều chính từng bước đều giao cho Phó Dư Sâm, chính mình ngày ngày ngốc tại hậu hoa viên Sùng Chính Điện trồng hoa sơn chi.

Vĩnh An Đế nghe vậy vuốt râu mà cười: “Đúng vậy!”

Lại sai Hoàng Lang: “Đem hai bồn hoa sơn chi cánh đốm trẫm bồi dưỡng lại đây!”

Hoàng Lang lĩnh mệnh lui xuống.

Vĩnh An Đế thao thao bất tuyệt giới thiệu cho Từ Xán Xán quá trình lai tạo hoa sơn chi cánh đốm. Từ Xán Xán nghe chuyên chú, ngẫu nhiên sẽ hỏi một hai câu, làm Vĩnh An Đế nói đến càng có hứng thú.

Phó Dư Sâm liếc mắt một cái nhìn Từ Xán Xán khen ngợi, rũ mi mắt xuống, chuyên chú nghĩ tới sự tình của mình.

sự vụ hàng đầu hiện giờ của hắn là làm suy yếu tứ đại môn phiệt, mà chưa phải là về nữ nhân Đổng thị này.

- ---------------

Từ trong cung ra về, Phó Dư Sâm lại mang theo Từ Xán Xán đi phủ Định Quốc Công.

Vĩnh An Đế ban cho Từ Xán Xán hai bồn hoa sơn chi cánh đốm, cánh hoa điểm tuyết trắng nở rực rỡ, mùi hương ngọt ngào tràn ngập trong kiệu lớn.

Từ Xán Xán ghé vào cánh hoa ngửi một chút, quay đầu lại nhìn Phó Dư Sâm: “A Sâm, quên chưa hỏi mà đã lại chỉ nhận 2 bồn hoa phụ hoàng tặng rồi, thiếp còn muốn tặng cha thiếp một chậu, tặng cha chàng một chậu, thiếp để lại hai chậu!”

Phó Dư Sâm đang xem thư, nghe vậy giương mắt nhìn Từ Xán Xán, mắt phượng tràn ra một tia ý cười: “Phụ hoàng bồi dưỡng tổng cộng ra bốn bồn, cho nàng hai bồn, nàng còn không biết đủ!”

Từ Xán Xán đứng dậy đi đến phía sau hắn, vươn hai tay ôm Phó Dư Sâm, đem mặt dán ở trên mặt hắn cọ xát làm nũng: “Thiếp đây chính là muốn!”

Da thịt nàng bóng loáng non mịn cọ đến lòng Phó Dư Sâm đều mềm, đột nhiên sinh ra cảm giác ngọt ngào làm tim hắn đập nhanh một trận, Phó Dư Sâm nói giọng khàn khàn: “được!”

Từ Xán Xán: “…… Chàng như thế nào làm ra được?”

Phó Dư Sâm cười cười, không nói chuyện. Thiên hạ to lớn, nếu chỉ là hai bồn kỳ hoa mà hắn lại không lấy được, đó chính là chê cười.

“Ta cho nàng một bồn hoa lâm sơn chi!” hắn duỗi tay sờ soạng ở trên mặt Từ Xán Xán một chút, trong thanh âm mang theo vài phần trêu đùa, “Chỉ cần nàng……”

hắn thấp giọng nói mấy chữ.

Mặt trắng nõn của Từ Xán Xán tức khắc đỏ lựng, đứng dậy ở trên đầu Phó Dư Sâm gõ một chút, kiều giọng nói: “Sắc lang!”

Phó Dư Sâm trêu một chút, lại cười.

- -----------------

Phó Dư Sâm cùng Từ Xán Xán vừa mới bồi Phó Vân Chương ngồi trong chốc lát, liền loáng thoáng nghe được bên ngoài truyền đến tiếng ầm ĩ.

Phó Vân Chương vừa muốn lên tiếng, Phó Dư Sâm liền đứng dậy nói: “Cha, để ta đi xử lý!”

hắn đứng dậy nhìn Từ Xán Xán liếc mắt một cái, Từ Xán Xán cũng vội đứng lên đi theo.

Đứng ở cửa lớn dưới lầu, Phó Dư Sâm che chở Từ Xán Xán, thấp giọng hỏi Tiêu Hạ: “Trúc Thanh viện bị cháy?”

Tiêu Hạ hành lễ, nói: “Bẩm Thái Tử, là lửa nổi lên ở thiên viện Trúc Thanh viện. Tiêu Hạ mới vừa rồi đã đi qua tìm hiểu, là có người ở nội viện thiên viện cố ý hắt rất nhiều dầu, sau đó lợi dụng đêm tối châm lửa khiến thiên viện loạn thành một đoàn, hình như là có người bị kẹt bên trong.

Tiêu Hạ đã khống chế được thiên viện, hiện giờ sai Viên Thân Vũ phối hợp với đại quản gia ở Quốc công phủ điều tra!”

Phó Dư Sâm gật gật đầu: “Trong phủ Quốc công có ngoại ứng?”

Tiêu Hạ nói: “Tiêu Hạ cho rằng hẳn là có, bằng không không thể không thấy tăm hơi nhanh như vậy.”

hắn nhìn thoáng qua Thái Tử Phi bị Hoàng thái tử ôm lấy, thấy thấp thoáng ở cây đuốc trong tay thị vệ, nàng mắt to long lanh, ngửa đầu nhìn chằm chằm Hoàng thái tử, trong mắt tràn đầy ngưỡng mộ.

Tức khắc trong lòng Tiêu Hạ có chút chua xót, cúi đầu dời đi tầm mắt.

Phó Vân Chương lúc này cũng mang theo mấy gã sai vặt bước tới, hỏi: “A Sâm, chuyện gì xảy ra?”

Phó Dư Sâm đang muốn mở miệng, đội phó thị vệ Viên Thân Vũ mang theo một đội thị vệ đã đi tới, hành lễ rồi bẩm báo: “Thái Tử gia, có một người di nương họ lam mất tích!”

Phó Dư Sâm mày đẹp hơi nhíu: “Lam Thụy Hà?”

Viên Thân Vũ đáp “Dạ phải”.

Phó Dư Sâm hơi suy tư, mắt phượng như nước chậm rãi đảo qua bốn phía, thấy bọn thị vệ đã mở rộng tìm kiếm mà vẫn không thấy người, liền hạ giọng phân phó Viên Thân Vũ: “Tức tốc truy tra toàn phủ, nếu là tìm được Lam Thụy Hà, lập tức giết chết!” Xem ra, hắn sẽ xuống tay với Trịnh Châu Lam thị trước!

Từ Xán Xán lập tức đánh cái rùng mình.

Phó Dư Sâm cảm giác được Từ Xán Xán khác thường, lập tức khẩn trương ôm vòng eo Từ Xán Xán.

Bắt đầu từ đêm này, mạnh mẽ mở màn một hồi đấu tranh quỷ quyệt mà rộng lớn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 3 lượt.

Danh mục tổng hợp các chương trình khuyến mãi và mã giảm giá khi mua sắm online tại các trang web uy tín như Lazada, Tiki, Shopee, Adayroi, Lotte...độc quyền chỉ có trên trang hàng hay chẳng hạn như đồ chơi cho bé 2 tuổi, san pham nguoi beo chắc chắn bạn sẽ có được những thông tin bổ ích và lựa chọn được sản phẩm như ý từ những tham khảo trên.

loading...
DMCA.com Protection Status