Quá trình dưỡng thành Đố Hậu

Chương 202


Chu Phượng Hỉ kính cẩn đứng ở trước giường gấm uốn gối hành lễ, nói: “Bẩm Thái Tử Phi, nô tỳ mang đến quần áo mới may tuần này cho ngài, ngài có muốn xem qua không ạ?”

Từ Xán Xán lưu luyến dời tầm mắt khỏi bộ ngực đồ sộ của nàng ta, thầm nghĩ: Hừ, so với mình còn lớn hơn! Nhưng cứ thử để xem sờ sẽ như thế nào!

trên mặt nàng cười ấm áp nhưng lại thể hiện sự cao cao tại thượng: “Bích Vân qua xem đi!”

Bích Vân đáp “dạ” 1 tiếng giòn giã, mang theo hai nha hoàn đi qua tiếp nhận túi gấm vóc trong tay tú nương phía sau Chu Phượng Hỉ, nhất nhất lấy quần áo mở ra xếp chỉnh tề trên giường để Từ Xán Xán xem.

Từ Xán Xán nhìn tơ lụa thêu thùa tinh xảo mỹ lệ này đó, cảm thấy thật đẹp, lại cũng cảm thấy thật lãng phí. Bởi vì nàng không đến 4 tháng nữa sẽ sinh, mà quần áo đều là dựa theo hình thể của nàng trong thời gian mang thai để làm.

Nhìn thêu thùa phức tạp trên tơ lụa mỹ lệ, Từ Xán Xán thở dài nói: “Quá lãng phí!”

Bích Vân đang cầm cái áo ngắn thêu hoa tường vi của Từ Xán Xán lên xem, nghe vậy liền nói: “Thái Tử Phi, quần áo của ngài đều là ấn theo phân lệ Thái Tử điện hạ định ra, nữ quyến cung Thái Tử chỉ có mỗi mình ngài nên nếu có nhiều thì tổng số cũng không nhiều lắm a!”

Lại nói: “Thái Tử điện hạ còn chê ít đâu!”

Từ Xán Xán: “…… Đừng nói Thái Tử điện hạ giống như hoang phí xa xỉ như vậy!”

Bích Vân xì cười.

Chu Nhan vẻ mặt nghiêm túc: “Thái Tử điện hạ cũng nói muốn ngài sinh mười tiểu vương tử, nên quần áo này nếu ngài đồng ý để Bích Vân lưu giữ, sau này khi ngài mang thai tiếp lại mang thai tiếp tiếp liền lấy ra mặc!”

Từ Xán Xán: “……” Sinh mười đứa? Cho ta là heo sao? Hai đứa là quá đủ rồi! Ta là người mang thai sinh con chứ không phải Phó Dư Sâm muốn là được. Để ta xem Phó Dư Sâm cùng ta ai phải chịu ai a!

Bích Vân cùng Chu Tước Huyền Băng thấy Thái Tử Phi biểu tình thật 囧囧, không khỏi đều cười.

trên mặt Chu Phượng Hỉ cũng đúng lúc treo lên một tia mỉm cười, trong lòng lại suy nghĩ những lời của Chu Nhan nói “Thái Tử điện hạ cũng nói muốn ngài sinh mười tiểu vương tử”, cảm thán cùng là nữ nhân, mà mình so với Thái Tử Phi cũng không kém, lại không cùng số mệnh sung sướng như vậy.

Từ Xán Xán liếc Chu Phượng Hỉ một cái, lúc này mới phân phó Huyền Băng: “Còn không mời Chu nương tử ngồi xuống?”

Huyền Băng uốn gối đáp “Dạ”, nói: “Đều là nô tỳ sơ sẩy, Thái tử phi thứ tội!”

Từ Xán Xán là cố ý ngó lơ Chu Phượng Hỉ, thấy Huyền Băng thức thời, liền nhếch khóe miệng lên cười.

Huyền Băng dẫn Chu Phượng Hỉ đi đến dãy ghế bành bên cạnh giường gấm, đang muốn chỉ cho nàng ta ngồi ở cái ghế bên ngoài phía dưới, Chu Phượng Hỉ đã tự mình ngồi vào cái ghế ngay gần trước giường.

Thấy nàng ta như vậy, Từ Xán Xán ở trong lòng hừ một tiếng, sai người dâng trà bánh.,

Nhìn đến Chu Phượng Hỉ đôi mắt hồng hồng, Từ Xán Xán dừng một chút lúc này mới hỏi: “Chu nương tử, vì sao ngươi thương tâm a?”

Chu Phượng Hỉ lấy khăn gấm bên người xuống lau lau khóe mắt, có vẻ vạn phần thương tâm nhìn thấy mà thương, nói: “Nô tỳ thấy Thái Tử điện hạ yêu thương Thái Tử Phi ngài như thế, không khỏi có chút thương cảm cho bản thân!”

Từ Xán Xán cũng không muốn để ý đến, nhưng lại cảm thấy muốn nghe xem nàng ta náo nhiệt, liền nói: “Vì sao a?” Ngươi nói một câu, làm ta cười một cái đi!

Chu Phượng Hỉ làm bộ làm tịch mà khụt khịt một chút, lại dùng khăn nhẹ nhàng tỉ mỉ chấm chấm đuôi mắt, cố gắng diễn thành người con gái thanh thuần khóc đến đáng thương —— nhưng Chu Phượng Hỉ quên mất, Thái Tử Phi là nữ nhân, không phải nam nhân, nàng ta tính sai đối tượng rồi!

Sau một phen làm ra vẻ, Chu Phượng Hỉ vẻ mặt thương cảm nói: “Trước khi nô tỳ theo Thái Tử điện hạ cũng từng gả chồng. Người nọ tuy không thể xa rời nô tỳ, nhưng lại sợ vợ cả lợi hại trong nhà nên không dám nạp nô tỳ vào cửa. Nên mặc dù yêu thương nô tỳ, cuối cùng vẫn là nhẫn tâm bội tình bạc nghĩa. Lúc đó nô tỳ lại còn có mang, may mà trên người còn tích được chút tiền tài không thì đã phải lưu lạc đầu đường. Lúc sau nô tỳ liền dùng chút tiền còn lại mở cửa hàng Thúy Phượng Hỉ, rồi lại may có Thái Tử điện hạ nhìn trúng tay nghề của nô tỳ, thu mua Thúy Phượng Hỉ và thu dùng nô tỳ……”

Chu Phượng Hỉ nói nói một hồi nước mắt liền như hạt châu bị đứt liên tục tuôn rơi, nghẹn ngào đến không nói nên lời nữa.

Từ Xán Xán cảm thấy càng nghe càng không đúng, cái gì “Trước khi theo Thái Tử điện hạ”, cái gì “Từng gả cho người” rồi lại nhà có vợ cả “không dám nạp nô tỳ vào cửa”, cùng với “may có Thái Tử điện hạ nhìn trúng tay nghề của nô tỳ, thu mua Thúy Phượng Hỉ và thu dùng nô tỳ”…… Nàng liền nói ngay: “Chu nương tử ngươi dừng một chút, để ta hiểu xong đã!”

Chu nương tử lập tức sửng sốt, cái bài khóc lóc kể lể tao ngộ + sụt sùi thương tâm này dùng lần nào hữu hiệu lần đó. Cho dù là nam hay nữ, đều bị bộ dáng đó của nàng ta làm cảm động. Đặc biệt là nhóm khách phu nhân chốn khuê phòng nghe xong đều muốn đi an ủi nàng ta: trước là giảng giải cho nàng ta cách câu lấy tâm nam nhân ntn, sau lại thông cảm nàng ta xui xẻo gặp phải người bạc tình, rồi chỉ cho cách dùng tay nghề thêu thùa cao siêu để dẫn dắt trào lưu ăn mặc trong kinh thành ra sao. Cuối cùng sẽ cùng nàng ta kết bạn tốt, rồi giới thiệu mối làm ăn cho. Chu Phượng Hỉ không nghĩ cách này của mình tới chỗ Thái Tử Phi lại thất bại.

Bích Vân thấy Thái Tử Phi trầm tư, liền rót từ bình thủy tinh ra một cốc nước lê, hỏi một tiếng: “Thái Tử Phi, ngài có muốn hâm nóng nước lê không ạ?”

“không cần.” Từ Xán Xán đang bận sắp xếp lại ý nghĩ nói, “Ngươi hầu ta uống đi!”

Bích Vân liền bưng cốc nước lê thật cẩn thận mà hầu hạ Thái Tử Phi uống.

Uống xong một cốc nước lê, Từ Xán Xán ý nghĩ cũng rõ ràng lên, nhìn về phía Chu Phượng Hỉ, nghiêm mặt hỏi: “Nam nhân trước kia của ngươi trong nhà là có vợ cả?”

Chu Phượng Hỉ: “…… Dạ, nhưng chỉ là vợ kế, không phải nguyên thê ạ!” Sao nàng ta cứ cảm giác kỳ quái nhỉ!

Từ Xán Xán mở to mắt, đen trắng phân minh lại hỏi: “ Công phu trên giường của ngươi rất lợi hại, mà nam nhân kia lại không muốn ngươi?”

Chu Phượng Hỉ không nghĩ tới Thái Tử Phi nói chuyện thô tục trắng ra như vậy, nghẹn họng nhìn trân trối: “…… À dạ……”

Từ Xán Xán hai mắt sáng lấp lánh, sống lưng ướn lên thẳng tắp: “ Khế ước bán mình của ngươi ở trong tay Thái Tử điện hạ, nói như vậy, Thúy Phượng Hỉ cũng là của Thái Tử điện hạ?”

Đầu óc Chu Phượng Hỉ oanh một chút, liền hiểu ra đối với Thái Tử điện hạ vị trí của mình là gì —— tuy rằng nàng ta có thể vì lập công lao được Thái Tử thưởng cổ tức của Thúy Phượng Hỉ, nhưng về bản chất nàng ta vẫn chỉ là nô tỳ của Thái Tử, những tiền tài cổ tức này đó tất cả đều là của Thái Tử!

Nàng ta trầm trọng mà đáp “Dạ đúng”.

Từ Xán Xán trên mặt mang theo một tia cười lạnh, nói: “Như vậy tính toán, ta đây chính là chủ nhân của ngươi?!”

Chu Phượng Hỉ chỉ đành đáp: “…… Dạ.”

“Ta có thai, người ta nói ‘ trong khi dạy trẻ nhỏ thì phải nghe lời hay ’,” trên mặt Từ Xán Xán hiện ra một tia khinh bỉ, nói , “Thế nhưng ngươi lại ở trước mặt ta nói những lời này! đi ra ngoài đi, ta không muốn nhìn thấy ngươi, về sau không cho phép lại bước vào cung Thái Tử!”

Chu Phượng Hỉ lập tức trắng mặt, vội vàng uốn gối hành lễ lui xuống.

Từ Xán Xán mặt không biểu cảm gì ngồi đó, nhìn người hầu hạ trong nhà chính đều không thuận mắt. Nữ y Trương ma ma cùng Quản ma ma vội tiến lên khuyên: “Thái Tử Phi bớt giận, ngài cũng biết, sách cổ đã nói ‘ khi mang thai người mẹ cần nghe lời đoan chính, nhìn vật tươi đẹp ’. Ngài lại không cần so đo cùng loại hồ ly tinh như vậy!”

“đã biết!” Từ Xán Xán trên mặt mang theo một tia ý cười, giống như không để ý chuyện này, nhưng thật ra trong lòng lại đang tính toán.

một lát sau, nàng phân phó Huyền Băng: “đi xem Chu Phượng Hỉ đi đâu, xem xem nàng ta có phải đi gặp Thái Tử điện hạ hay không!” Huyền Băng nhanh trí, đi làm chuyện này thỏa đáng nhất.

Huyền Băng đáp ứng một tiếng, lui xuống.

Từ Xán Xán lại chỉ vào những đồ mới may bày trên giường, phân phó Doãn ma ma: “Ma ma, đưa những quần áo này đi giặt qua một lần!”

Doãn ma ma đáp “Dạ”, mang theo hai tiểu nha hoàn cầm túi quần áo đi ra ngoài.

Chu Nhan tiến lên nói: “Thái Tử Phi, Ngọc Mính công chúa, nhị thiếu phu nhân cùng ngũ thiếu phu nhân Mã phủ sắp tới, ngài muốn trang điểm lại một lần nữa một chút hay không?” Thái Tử Phi chú trọng nhất là trang điểm và phục sức, dùng cách này hẳn là có thể dời đi lực chú ý của nàng.

Quả nhiên, Từ Xán Xán liền nói ngay: “Hôm nay quần áo đều có chút nhàu, phấn trên mặt cũng cần dặm lại!”

- -------------------------

Chu Phượng Hỉ mặt đầy khuất nhục dẫn theo những tú nương đó đi ra khỏi nội viện, theo gã sai vặt thì Hoa đi ra ngoài.

Chu Phượng Hỉ xoay chuyển tròng mắt, nghĩ ra một cái ý kiến hay. Nàng ta vẻ mặt ôn hoà hỏi thì Hoa: “Vị tiểu ca ca này, thiếp thân muốn gặp Thái Tử hồi báo một việc, không biết thư phòng của Thái Tử điện hạ ở đâu a?”

thì Hoa nhìn đến mỹ nhân diễm lệ, lập tức liền nói: “Thái Tử điện hạ vừa trở về, đang ở thư phòng, ta mang tỷ tỷ đi !”

Chu Phượng Hỉ cười ngọt ngào, duỗi tay chạm nhẹ thì Hoa một chút: “Cảm ơn tiểu ca!”

thì Hoa mặt đều đỏ: “Hắc hắc! không cần cảm tạ!”

- ----------------------------

Phó Dư Sâm trở về Thái Tử cung, mới vừa xuống xe ở sân trước thư phòng, liền gặp quản gia phủ Định Quốc Công Phó Đại Lương.

Phó Đại Lương nhanh nhẹn hành lễ: “Gặp qua Thái Tử điện hạ!”

Phó Dư Sâm bình tĩnh mà nhìn hắn: “Hãy bình thân!”

Phó Đại Lương đứng dậy, nhìn nhìn Thái Tử điện hạ cùng những người đang đứng đó, cảm thấy hơi khó mở miệng, do dự một lát, nói: “Bẩm Thái Tử điện hạ, Quốc công gia muốn……”

“Muốn cái gì?” Phó Dư Sâm bình tĩnh hỏi.

Phó Đại Lương ngượng ngùng mà cúi đầu: “Quốc công gia muốn đến cung Thái Tử làm khách.”

Phó Dư Sâm gật gật đầu, mắt phượng bình tĩnh mà nhìn phó Đại Lương.

Phó Đại Lương: “…… Quốc công gia lão nhân gia muốn ở lại cung Thái Tử một thời gian, để thăm Thái Tử Phi……” yêu cầu thăm Thái Tử Phi này có chút quá phận, Quốc công gia tuy là cha ruột Thái Tử điện hạ, nhưng mà hiện nay Thái Tử điện hạ lại mang danh nghĩa là con của thánh thượng, nên Quốc công gia hiện giờ không phải là đến thăm con dâu, mà là cháu dâu bà con xa!

Phó Dư Sâm biết cha đã lâu không gặp Từ Xán Xán, nhưng thật ra lão nhân gia ông muốn nhìn không phải Từ Xán Xán, mà là bụng Từ Xán Xán, cùng với em bé trong bụng Từ Xán Xán.

hắn lập tức liền nói: “Cũng được!”

Phó Đại Lương hai mắt đẫm lệ, nói: “Thái Tử điện hạ, ngài thật tốt!”

Phó Dư Sâm thấy Phó Đại Lương đa sầu đa cảm như vậy, không khỏi thật sự thấy phiền——trừ bỏ Từ Xán Xán hay sầu bi thương cảm không nói, những người khác hắn đều thấy phiền —— vì vậy Phó Dư Sâm liền cất bước vào thư phòng, không phản ứng phó Đại Lương.

Phó Đại Lương lại hạnh phúc mà hành lễ, nhanh như chớp chạy về, tốc độ quả thực không giống người ở tuổi này.

Phó Dư Sâm mới vừa ngồi xuống sau án thư trong thư phòng, Thính vũ liền tới bẩm báo: “thì Hoa dẫn Chu Phượng Hỉ tới, nói muốn gặp ngài.”

- ----------------------------------

Lần này Ngọc Mính công chúa vẫn mang theo nữ nhi Lam anh Nhi tới.

Trượng phu Lam Du Tường của nàng xuất thân môn phiệt, ghét bỏ nàng không được phụ hoàng sủng ái, lại không có mẹ ruột, vì thế cả ngày nạp thiếp nạp tì, cưng con vợ lẽ, còn dưỡng con hát.

hắn cùng gia tộc Lam thị bị bỏ tủ, Ngọc Mính công chúa thật ra là có chút vui vẻ.

Nàng hiện giờ một mình mang theo nữ nhi ở tại phủ công chúa mà Thái Tử điện hạ mới ban lại.

Trc đây mọi người vì án của Lam thị đều sợ dính líu vào, “Bạn bè thân hữu, không ai đáp lời”, cuộc sống trôi qua chật vật không thể tả.

Chỉ có Phó Dư Sâm còn nhớ rõ hỗ trợ tình cảm của nàng lúc trước, rất chiếu cố tới nàng. Mà Thái Tử Phi lại hòa khí, cho nên Ngọc Mính công chúa liền lấy hết can đảm mang theo nữ nhi tới gặp Thái Tử Phi, cũng để con gái gặp người mở mang tầm mắt.

Từ Xán Xán rất là thích nữ nhân ôn nhu trầm tĩnh như Ngọc Mính công chúa như vậy, cũng thích Lam anh Nhi xinh xắn đáng yêu. Hơn nữa Từ Xán Xán cũng biết bái thiếp đưa đến được chỗ nàng đều là do Phó Dư Sâm sai người chọn lọc qua, bởi vậy rât yên tâm mà chờ Ngọc Mính công chúa tiến vào.

Lam anh Nhi bước qua bậc cửa chính đường chạy vội vào, vui vẻ đến rối mù mà kêu: “Thái Tử Phi nương nương!”

Bé cũng không hành lễ liền nhào vào trong lồng ngực Từ Xán Xán.

Thấy trên người tự nhiên có thêm một khối mềm mại ấm nóng xà vào, nháy mắt lòng mềm mại như bông, Từ Xán Xán duỗi tay sờ sờ đầu Lam anh Nhi, lại sờ sờ khuôn mặt nhỏ mềm mại mũm mĩm của bé.

Ngọc Mính công chúa cũng vào tới nơi, vội vàng hướng Từ Xán Xán hành lễ, lại muốn gọi nữ nhi trở về, tức khắc có chút hoảng loạn.

Từ Xán Xán vội cười nói: “Tỷ tỷ không cần khách khí, lại đây ngồi đi!”

Nàng liếc mắt nhìn Ngọc Mính công chúa một cái, phát hiện trên người công chúa vẫn mặc cái váy lần trước tới, trong lòng liền để ý.

Ngọc Mính công chúa lại không nghĩ nhiều như vậy, nàng chỉ đang nghĩ làm sao dụ dỗ nữ nhi ra khỏi lòng ngực Thái Tử Phi đâu! Sản nghiệp của nàng không nhiều, lại phải cung cấp nuôi dưỡng toàn bộ trên dưới mấy trăm người trong phủ công chúa, nên cũng có chút quẫn bách. một quý 3 tháng nàng chỉ cho may 3 bộ váy áo, xong rồi phối hợp đổi qua đổi lại, nghĩ người khác không nhất định có thể nhìn ra.

Chỉ là Từ Xán Xán từ khi gả cho Phó Dư Sâm, cái j Phó Dư Sâm cũng không cho nàng làm, mỗi ngày cũng chỉ cùng váy áo, son phấn, châu báu cùng hoa cỏ giao tiếp, bởi vậy mới có thể chú ý tới tiểu tiết đó.

Bích Vân mang theo tiểu nha hoàn dâng lên điểm tâm tinh xảo, bày một bàn trên giường, lại rót cho Thái Tử phi một cốc nước dứa Vân Châu thượng cống ép, rót cho Ngọc Mính công chúa cùng Lam đại cô nương nước đào mật.

Lam anh Nhi nhìn thấy nhiều điểm tâm như vậy, rất là vui vẻ, cầm lấy một cái bánh đậu ngọc thuý nếm một ngụm: “Ngon quá a!”

Bé nhìn về phía Từ Xán Xán nói: “Từ khi cha nạp Lý di nương, con cũng chưa lại được ăn điểm tâm ngon như vậy!”

Từ Xán Xán lập tức nhìn về phía Ngọc Mính công chúa.

Ngọc Mính công chúa đỏ bừng mặt, lắp bắp giải thích nói: “Thái Tử Phi…… Thiếp thân…… Thiếp thân……”

Từ Xán Xán mỉm cười an ủi nàng, lại cúi đầu nhìn Lam anh Nhi: “anh Nhi thích ăn điểm tâm này đó?”

Lam anh Nhi liên tục gật đầu: “Vâng, con thích!”

Từ Xán Xán liền phân phó Bích Vân: “Lệnh phòng bếp nhỏ đem điểm tâm các màu cho vào một hộp chờ khi tiểu quận chúa về nhà thì để bé mang về theo!”

Ngọc Mính công chúa vội đứng dậy nói lời cảm tạ.

Từ Xán Xán mỉm cười hỏi nàng: “Trong phủ Công chúa có tú nương không?”

Ngọc Mính công chúa vội trả lời: “Bẩm Thái Tử Phi, trong phủ vẫn có một vài thượng tú nương, đều là những người năm đó mẫu thân ban cho thiếp thân.” Vì vậy cũng không thể đuổi, đành phài giữ lại.

Từ Xán Xán liền cười: “Ta đang muốn tặng tỷ tỷ chút tơ lụa làm lễ vật, như thế vừa lúc!”

Ngọc Mính công chúa phải lại đứng dậy cảm ơn, Lam anh Nhi lại nói: “Mẫu thân, Thái Tử Phi là người trong nhà, ngài không cần khách khí như thế!”

Nghe tiểu cô nương nói đến Từ Xán Xán cũng phải cười.

- ----------------------

Lam anh Nhi dựa vào trong ngực Từ Xán Xán tò mò hỏi: “Thái Tử Phi, cái ca ca đẹp trai lần trước kia đâu ạ?”

Từ Xán Xán: “……”

Lam anh Nhi khoa tay múa chân: “Ca ca cao cao, đen đen, rất đẹp trai á……”

Thấy Từ Xán Xán còn đang mờ mịt, bé có chút sốt ruột: “Đôi mắt ca ấy rất rất rất đen á……”

Lúc này Từ Xán Xán mới hiểu ra: À, đôi mắt rất đen, đó là Tiêu Hạ a!

Nàng cười nói: “Tiêu ca ca ở ngoài tiền viện đó con!”

Lam anh Nhi chớp chớp mắt to trong sáng nói: “Nhưng mà anh Nhi muốn chơi cùng Tiêu ca ca!”

Từ Xán Xán cười to: “Được được!”

Nàng phân phó Chu Tước: “Ngươi đưa tiểu quận chúa đi gặp Tiêu Hạ.”

Chu Tước vội đáp ứng rồi một tiếng, vui vẻ nắm tay Lam anh Nhi đi ra ngoài.

- ---------------------

Ngọc Mính công chúa biết nữ nhi thích ca ca đẹp trai, lại không nghĩ rằng sẽ tới tận chỗ của Thái Tử phi mà thể hiện mất mặt như vậy, mặt đỏ tai hồng đứng dậy giải thích: “Ai, đều do thiếp thân không giáo dục con bé tốt……”

Từ Xán Xán lại cười nói: “Nữ tử cả đời có mấy năm có thể hồn nhiên như vậy? Tùy bé đi thôi, bé có thể vui vẻ bao lâu thì cứ để bé hồn nhiên bấy lâu đi!”

Ngọc Mính công chúa đang muốn nói chuyện, Hồ ma ma lại tới, nói Mã nhị thiếu phu nhân cùng Mã ngũ thiếu phu nhân tới.

Mã nhị thiếu phu nhân Lâm thị là một mỹ nhân xinh xắn lanh lợi, mặt tròn tròn, tươi cười thực ngọt ngào. Nàng cùng Từ Nghi Liên cùng nhau đi đến, hướng Từ Xán Xán hành lễ: “Bái kiến Thái Tử Phi nương nương!”

Từ Xán Xán mỉm cười nhìn các nàng, phát hiện Mã nhị thiếu phu nhân tươi cười điềm mỹ nét mặt toả sáng, mà so sánh thì Từ Nghi Liên lại da mặt xám xịt hai mắt vô thần.

Nàng ở trong lòng thở dài, nói: “Hãy bình thân!”

Lâm thị ngồi xuống ghế bành bên cạnh, còn Từ Nghi Liên dc Từ Xán Xán gọi vào ngồi trên giường—— Từ Nghi Xuân là em họ của nàng, nên trước mặt chị em dâu nàng vẫn muốn cho Từ Nghi Liên điểm thể diện này!

Sau khi cùng Lâm thị nói chuyện vài câu, Từ Xán Xán liền cảm thấy nếu là nam nhân, nàng cũng sẽ thích mỹ nhân hoạt bát ntn.

Trấn an Lâm thị, lúc này Từ Xán Xán mới nhìn về phía Từ Nghi Liên bên cạnh, hỏi: “Tam muội muội, khí sắc muội sao lại kém như vậy?”

Nàng còn chưa dứt lời, Từ Nghi Liên liền thấp giọng khóc lên, nước mắt hạt to hạt nhỏ theo nhau rơi xuống.

Thấy nàng như thế, Từ Xán Xán trong lòng cũng là thương cảm, vội cầm khăn đưa cho nàng, để nàng phát tiết một chút.

Bích Vân cùng Chu Nhan ở một bên thấy Từ Nghi Liên khóc, trong lòng liền khẩn trương lên —— Thái Tử điện hạ không thích có người chọc Thái Tử Phi không cao hứng hoặc ở trước mặt Thái Tử Phi khóc nhất!

Lâm thị ở một bên cũng có chút đứng ngồi không yên. Tướng công nàng là thân tín của Thái Tử điện hạ, nàng mới có tư cách gặp Thái Tử Phi, nếu bởi vì Từ Nghi Liên mà cơ hội này bị huỷ hoại, nàng là bị oan đâu!

Nhưng mà nàng lại nghĩ, cảm thấy đây là một cơ hội đảo ngược thế cờ về việc cha chồng sủng ái hải di nương, liền lại không cười nữa, chuyên chú mà xem tình thế phát triển.

Đợi Từ Nghi Liên hết khóc, Từ Xán Xán lệnh nha hoàn hầu hạ nàng rửa mặt, lại uống nước xong, lúc này mới ôn nhu hỏi nói: “Làm sao vậy?”

“Tỷ tỷ ——” Từ Nghi Liên khóc nức nở kéo ống tay áo ra cho Từ Xán Xán xem, mặt trên là từng vết móng tay bầm máu.

Từ Xán Xán lập tức bực bội hỏi: “Ai cào?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những mẹo giúp cho phụ nữ tự tin hơn trong công việc, làm đẹp và chăm sóc sức khỏe gia đình. Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như nhung thay doi bat ngo cua 12 cung hoang dao khi yeu, toc dai mai thua han quoc rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.