Quá trình dưỡng thành Đố Hậu

Chương 213


Vĩnh An Đế mới vừa uống một ngụm thuốc, nghe vậy liền tức giận tới ngất xỉu —— triều đình Đại Lương có hai đại trụ —— tập đoàn quan văn và tập đoàn quan võ, chỉ cần thiếu 1 bên thì đều không tốt cho cầm quyền lẫn việc duy trì bộ máy quốc gia.

Phó Dư Sâm lại không chút hoang mang, trước sai viện phán Phong Định canh giữ Thái Y Viện tới chẩn trị cho Vĩnh An Đế, tự mình đứng dậy chậm rãi đi tới ngoài điện, nhìn những cây đại thụ bị gió thổi quay cuồng trong đất trời xám xịt của mùa đông, cảm thấy sợ là tuyết sẽ rơi.

thật là kỳ quái, thời điểm buổi sáng thời tiết vẫn sáng sủa, thái dương trên cao vẫn tỏa nắng ấm, mà chỉ sau 15p đồng hồ trời đã hoàn toàn thay đổi.

Phó Dư Sâm bình tĩnh tự tại đi trở về tẩm điện, thấp giọng hỏi Phong Địch: “Thánh thượng thế nào?”

Phong Địch thở dài, bảo phó thủ Hồ Vũ nhìn chằm chằm kim châm cứu trên người Vĩnh An Đế, còn mình đứng dậy dẫn Phó Dư Sâm đi đến chính điện, thấp giọng nói: “Thánh thượng đã gần đến dầu hết đèn tắt, không thể lại gắng sức làm lụng vất vả, nếu không……”

Phó Dư Sâm gật gật đầu, nói: “Ngươi nói tình hình thực tế cho thánh thượng nghe đi!” Thánh thượng hẳn là biết bệnh tình của mình!

Phong Địch đáp “vâng”, hành lễ liền lại đi coi chừng Vĩnh An Đế.

Phó Dư Sâm lại phân phó Hoàng Lang: “Chọn 50 thái giám đi qua đó, hầu hạ thật tốt chư vị đại nhân khóc can ở cửa Tuyên Đức, nếu thấy vị nào mệt mỏi, thì đỡ sang 1 bên đợi khỏe rồi lại tiếp tục quỳ.”

Những người thái giám này tâm lý luôn là có một ít vặn vẹo, nghe đến mấy quan to thường ngày vênh váo tự đắc sẽ phải gặp xui xẻo, Hoàng Lang lập tức mặt mày hớn hở hành lễ, giọng the thé nói: “Thái Tử điện hạ, lão nô lập tức đi ngay!”

Phó Dư Sâm nhíu mày đẹp lại nhìn bóng dáng Hoàng Lang đắc ý dào dạt mang theo mấy tiểu thái giám rời đi, cảm thấy rất không quen. trên thực tế, hắn rất chướng mắt những thái giám này, chỉ là ngay lập tức chưa nghĩ ra loại nào thay thế.

Vĩnh An Đế tỉnh lại.

Phó Dư Sâm bưng một chén thuốc muốn bón cho Vĩnh An Đế.

Vĩnh An Đế cũng không uống thuốc, chỉ là ngơ ngác mà nhìn Phó Dư Sâm, thật lâu sau mới nói: “A Sâm, thân thể của con nếu là cường tráng thêm chút nữa thì thật là tốt biết bao a, trẫm cũng yên tâm đi……”

Thuốc đã dùng nước lạnh ngâm nguội, đúng là độ ấm vừa miệng, Phó Dư Sâm múc một thìa thổi thổi, bón cho Vĩnh An Đế, nói: “Thân thể của con xưa nay vẫn không tốt, cho nên phụ hoàng nên cố gắng mà sống lâu một chút đi!”

Vĩnh An Đế đang thương cảm, bị Phó Dư Sâm nói như vậy thì nghẹn một hơi, không nói nên lời, đành để Phó Dư Sâm một ngụm một ngụm mà bón hết bát thuốc.

Thấy Vĩnh An Đế đã uống tới ngụm thuốc cuối cùng, Phó Dư Sâm liền cầm một miếng mứt hoa quả nhét vào trong miệng Vĩnh An Đế.

Vĩnh An Đế bị hoảng sợ, nếm nếm phát hiện là mứt hoa quả, nói: “đã vài thập niên ta không ăn qua mứt hoa quả.”

Phó Dư Sâm nhìn ông, nói: “Khi Từ thị nhìn con uống thuốc đều sai người chuẩn bị mứt quả, nên con cũng sai người làm như thế cho phụ hoàng!” hắn thường phải uống thuốc, cho nên biết rõ thuốc đắng như thế nào, sợ Vĩnh An Đế đã bị bệnh còn chịu tội, liền lệnh thái y chuẩn bị mứt hoa quả.

Vĩnh An Đế ăn mứt hoa quả, trong lòng cũng có chút ngọt —— vẫn là A Sâm quan tâm ta a —— liền nói: “A Sâm, bảo Khâm Thiên Giám chọn một ngày hoàng đạo đi!”

Phó Dư Sâm đang cầm một vuông khăn lụa màu vàng lau khóe miệng dính nước thuốc cho Vĩnh An Đế, nghe vậy liền hơi nhíu mày nói: “Để làm cái gì? Để lập Đổng quý phi thành Hoàng hậu?”

Vĩnh An Đế lập tức có chút xấu hổ, tức giận nói: “Sao con cứ luôn nói móc trẫm như vậy?”

Phó Dư Sâm: “Ai bảo người không quản được nữ nhân của mình!”

Vĩnh An Đế: “…… Chọn ngày lành tổ chức trao nhận đại điển, trẫm truyền ấn vị cho con, thoái vị làm Thái Thượng Hoàng thôi.”

Phó Dư Sâm: “……”

Vĩnh An Đế thiếu chút nữa thẹn quá thành giận: “Biểu tình này của con là như thế nào vậy?”

trên mặt Phó Dư Sâm có vẻ trầm tư, nói “Con đang suy nghĩ, phụ hoàng người đến tột cùng để lại cho con cục diện rối rắm đến mức nào a ~.” Thí dụ như nói nhóm văn thần đang quỳ gối khóc can ngoài cửa Tuyên Đức kia, bọn họ chính là bị Vĩnh An Đế buông thả thành quen, được phân nhiều đồng ruộng cũng không nộp thuế, làm cho quốc khố quốc gia thu vào từng năm càng ngày càng giảm, mà tình trạng thâu tóm điền thổ càng ngày càng ngang ngược. Nhóm quan viên này đó đều không ai muốn quyền lợi của mình bị ảnh hưởng nên cực lực phản hình thức chia ruộng theo đầu người.

Vĩnh An Đế thật sự thẹn quá thành giận, dùng sức kéo vuông khăn lụa vàng lên che mặt, không chịu cùng Phó Dư Sâm nói chuyện.

Phó Dư Sâm lại không chịu buông tha ông, hạ quyết tâm muốn cho Vĩnh An Đế nói chuyện, hắn duỗi tay để bên gối ngự của Vĩnh An Đế đập 1 chút, nói: “Phụ hoàng, tuyết đã rơi, mấy vị đại nhân tâm can bảo bối của người sắp bị đông lạnh chết rồi kìa!”

Vĩnh An Đế hạ quyết tâm không để ý tới hắn, Phó Dư Sâm cười cười, phân phó Tiền Tiến mang theo người đi lấy tấu chương từ ngự thư phòng lại đây, một bên trông Vĩnh An Đế một bên phê chữa tấu chương.

Những đại thần đang quỳ khóc can ngoài cửa Tuyên Đức kia hắn sẽ không can thiệp. Dù sao Phó Dư Sâm chưa bao giờ có hy vọng xa vời sẽ thành công ngay lần đầu tiên nên đã sớm đã an bài vài tầng chuẩn bị ở phía sau.

- ----------------------

Từ Xán Xán đang ngồi ở chính đường.

Từ Thuận Hòa cùng Từ Vương thị bồi nàng nói chuyện. Vợ chồng bọn họ là tới xem cháu ngoại Phó Thụy, ai biết Phó Thụy bú sữa xong lại ngủ mất, bởi vậy liền cùng Từ Xán Xán nói chuyện.

Từ Xán Xán ngồi ở trên giường dựa gần mẫu thân, để Từ Vương thị cầm chiếc đũa một ngụm một ngụm mà đút nàng ăn cháo gạo nếp ngó sen ngọt mang đến từ Phúc Thọ viện.

Từ Thuận Hòa hiện giờ là Duyên Ân hầu, lại trước sau không cảm giác được mình là hầu gia, vẫn đội mũ kiểu thư sinh, mặc áo bào trắng đeo thắt lưng đen giống của nho sinh.

Ông bưng chén trà tế phẩm trong tay, cười tủm tỉm nhìn vợ cho con gái ăn, cảm thấy không có vấn đề gì cả.

Từ Xán Xán mới ăn xong một chén cháo gạo nếp ngó sen ngọt, Chu Nhan liền ôm Phó Thụy mới vừa tỉnh ngủ ra tới.

“Con của mẹ, đến mẹ ôm ôm cái nào!” Từ Xán Xán nhanh chóng đứng dậy tiếp nhận Phó Thụy ôm vào trong ngực, liên tiếp hỏi Chu Nhan: “Hoàng thái tôn tỉnh đã đi tè chưa? đã uống nước ấm chưa?”

Chu Nhan lại cười nói: “Bẩm Thái Tử Phi, đã xi tiểu, cũng dùng muỗng bạc bón nửa chén nước rồi ạ!”

Từ Xán Xán lúc này mới yên tâm, ôm Phó Thụy đi qua cho cha mẹ xem.

Từ Vương thị từ ái mà nhìn mặt cháu ngoại trắng nõn bụ bẫm, vui mừng nói: “Trường Nhạc hiện giờ trắng trẻo thật a, giống Xán Xán ghê!”

Từ Thuận Hòa nhéo tay nhỏ của Phó Thụy, đang sờ lòng bàn tay xem mạch tượng cho cháu ngoại, nghe vậy cũng nói: “Ừ, Phó Thụy da thịt hồng hào, giống như Xán Xán!”

Từ Xán Xán: “……” Phó Thụy chỉ có khuôn mặt là giống nàng, còn ngũ quan màu da dáng vóc đều giống Phó Dư Sâm được không?! Cha mẹ cũng quá chủ quan!

Từ Thuận Hòa kỹ càng tỉ mỉ mà kiểm tra một lần, cuối cùng vui vẻ ra mặt đùa với Phó Thụy nói: “Tiểu Trường Nhạc của ông ngoại mọi thứ rất tốt, cứ như vậy mà duy trì là đc!”

Từ Xán Xán biết Trường Nhạc mọi thứ đều ổn, trong lòng vui mừng cực kỳ.

Đến nửa buổi sáng, trời bỗng trở nên âm u, gió to nổi lên. Từ Xán Xán ngốc ở trong phòng, thỉnh thoảng nghe được cành khô của cây bạch dương bị gió to quật gãy phát ra âm thanh “Răng rắc”.

không bao lâu, trong ráng hồng sậm trên bầu trời bắt đầu có bông tuyết rơi lả tả.

Từ Xán Xán nghe nói tuyết rơi, vội vàng đem con trai đưa cho mẫu thân để muốn tự chạy ra xem.

Bích Vân vội cầm áo choàng lông cáo trắng đuổi theo: “Thái Tử Phi, bên ngoài lạnh lẽo ngài mặc áo choàng vào đi!”

Từ Xán Xán đứng ở lan can hành lang phía dưới, nhìn bông tuyết bay bay từ trên trời cao xuống, ban đầu còn thưa thớt sau dần dần dày đặc, bay múa đầy trời, làm cho trời đất đều thành một màu trắng xóa.

Từ Xán Xán nhìn Bích Vân cười nói: “Trời tuyết rơi, đúng là ngày lành để ăn lẩu uống rượu vàng a!”

Bích Vân đang muốn nói chuyện, liền nhìn thấy một người mạo hiểm che dù giấy trong tuyết đi tới, đến gần mới nhìn ra là Hồ ma ma.

Hồ ma ma phụ trách đối ngoại của Thái Tử Phi, chuyên quản việc khách khứa lui tới, trời tuyết rơi như thế này người khác có thể nghỉ nhưng bà thì không thể.

“Bẩm Thái Tử Phi, em gái của Tiết tướng quân lại tới nữa ạ!” Thấy Thái Tử Phi mang theo mấy nha hoàn đứng ở hành lang xem tuyết, Hồ ma ma cuống quít bẩm báo.

Nhắc tới em gái của Tiết tướng quân, Từ Xán Xán liền nhớ tới bộ dáng Tiết Lam thẳng cổ ngửa mặt không muốn cùng người phàm giao tiếp, liền nói: “Hôm nay bận quá, khi nào rảnh gặp sau đi!” Nàng không muốn gặp là không gặp, Tiết Lam có thể như thế nào? Cái loại con gái suốt ngày chỉ nhăm nhe làm thiếp của trượng phu mình, chẳng lẽ nàng còn có thể hòa hòa khí khí mà gặp gỡ? Phi, đừng có mơ tưởng xuân thu đại mộng!

Tiết Lam ngồi ở trong xe, chờ nha hoàn Bảo Châu đi đưa bái thiếp quay về báo tin.

Nàng ta mấy ngày nay trái lo phải nghĩ, cảm thấy nếu muốn báo thù việc Thái Tử Phi Từ thị cố ý không gặp mình, biện pháp tốt nhất là trở thành thiếp của Thái Tử điện hạ, đoạt đi sủng ái khiến cho Từ thị mỗi ngày đều đau khổ (editor: ơ hơ ~ tài nữ mà si nghĩ còn thua trẻ con 3 tuổi á!) . Chờ Thái Tử điện hạ đăng cơ làm hoàng đế, thân phận của nàng ta cũng có thể nước lên thì thuyền lên, tốt nhất là lấy được vị trí phi tử, tương lai lại sinh cái hoàng tử rồi có ngày sẽ đẩy ngã được mẹ con Từ thị……

Tiết Lam đang tự mình đắc ý, cửa xe ngựa được vén lên, Bảo Châu trên người bám đầy tuyết run rẩy bẩm báo: “cô nương, Hồ ma ma nói Thái Tử Phi đang bận trông hoàng thái tôn, không thể gặp khách.”

Hít sâu một hơi, Tiết Lam cố gắng ức chế cảm giác bị nhục nhã.

Bảo Châu vội hỏi: “cô nương, bây giờ chúng ta quay về hay sao ạ?”

trên mặt Tiết Lam hiện lên một tia cương quyết, nói : “không, không quay về. Để xa phu quay về thôi, chúng ta qua bên Như Ý Lâu bên kia.” Thái Tử điện hạ từ trong cung trở về, nhất định sẽ đi qua tửu lầu Như Ý Lâu này, đến lúc đó nàng ta liền nghĩ cách cùng Thái Tử điện hạ tạo ra sự gặp gỡ tình cờ mỹ lệ—— Từ thị dám khinh nhục nàng ta, nàng ta liền cướp chồng của Từ thị!

Từ Xán Xán không biết này đó, nàng lúc này đang ngồi ở đông sương phòng, cách bình phong ủy thác Lương Khánh Hạ đi thuyết giáo để vun vào cho Tiết anh cùng Ngọc Lâm em gái Ngọc Minh.

Lương Khánh Hạ cảm thấy việc này không có gì không được, thuận tiện đáp ứng. hắn do dự một lát, cảm thấy lúc này có lẽ là cơ hội rất tốt —— rốt cuộc Thái Tử Phi đã tới một trình độ nhất định là có thể gây ảnh hưởng đến quyết sách của Thái Tử!

“Thái Tử Phi, Lương mỗ có một việc muốn được bàn bạc với ngài.” Lương Khánh Hạ nghĩ nghĩ qua, liền đem việc hơn 200 quan văn hôm nay bãi triều, quỳ gối ngoài cửa Tuyên Đức khóc can nói ra.

Từ Xán Xán chuyên chú mà nghe.

Nàng biết Phó Dư Sâm sớm muộn gì cũng sẽ thi hành chính sách chia ruộng và đánh thuế theo suât đinh, lại không nghĩ hắn làm nhanh như vậy, mới vừa thanh trừng thế lực của tứ đại môn phiệt xong đã bắt đầu muốn làm rồi.

Từ Xán Xán trầm giọng nói: “Việc chia ruộng theo suất đinh để đánh thuế sẽ làm tổn hại ích lợi của toàn bộ giai tầng vừa là địa chủ cũng là quan lại, khiến cho bọn họ phải trao trả những lợi tức mà bọn họ đã chiếm đoạt, sợ là quá trình sẽ không quá dễ dàng, huống chi Thái Tử điện hạ vẫn là Thái Tử điện hạ, không phải……” không phải hoàng đế.

Lương Khánh Hạ kinh ngạc ngẩng đầu nhìn bình phong sơn thủy lưu ly trước mắt, hắn vẫn luôn cho rằng Thái Tử Phi là xuất thân nhà nghèo, chỉ bằng vào vẻ mặt mỹ mạo cùng tính tình ôn nhu để lấy lòng Thái Tử điện hạ mà thôi, không nghĩ tới Thái Tử Phi cũng hiểu này đó.

Cách một tầng bình phong, Từ Xán Xán không biết vẻ mặt của Lương Khánh Hạ, nói tiếp: “Ta cho rằng Thái Tử điện hạ lần này chỉ là thử, thử phản ứng của bọn họ, kế tiếp Thái Tử hẳn là đã an bài tốt rồi!”

Lương Khánh Hạ cảm thấy Thái Tử điện hạ mặc dù việc đánh trận rất là tốt, nhưng mà về các việc chính trị thì cách làm của Thái Tử điện hạ vẫn có chút đơn giản thô bạo.

hắn tuy rằng không phải thật tin tưởng Thái Tử điện hạ đã an bài mọi thứ ổn thỏa, nhưng cũng vẫn làm ra vẻ, lui xuống.

- ------------------

Trong nội khác trống không, chỉ có Phó Dư Sâm cùng Mã Minh Vũ ngồi.

Bên ngoài tuyết đang rơi, mà cửa sổ của nội các lại hồ giấy màu xanh đậm, bởi vậy trong phòng có chút tối tăm.

Hoàng Lang vội vàng tới báo: “Bẩm báo Thái Tử điện hạ, Lễ Bộ Thượng Thư, Công Bộ Thượng Thư cùng Đổi Vận tả sứ đã bị đông lạnh tới hôn mê rồi ạ!”

Mã Minh Vũ nhìn về phía Phó Dư Sâm, trong mắt hiện lên vẻ nôn nóng.

Nhà ông cũng là đại địa chủ, ông lại vì lý tưởng chính trị của bản thân mà đi theo dưới trướng Thái Tử điện hạ, phản bội gia tộc, nên ông thật hy vọng chính sách chia ruộng theo suất đinh sớm ngày thành công.

Phó Dư Sâm vẫn bình tĩnh như cũ.

hắn vốn không cho rằng ngay một lần có thể thành công.

Sách lược của hắn là lần lượt thử, từng bước điều chỉnh, từng bước thực hiện.

Phó Dư Sâm rũ mi mắt xuống, che khuất sóng mắt sâu thẳm, phân phó Hoàng Lang: “Chuẩn bị mấy món điểm tâm, lại hâm một bầu rượu, ta muốn cùng Mã tiên sinh uống một chén!” Ban đầu Phó Dư Sâm còn có chút khinh thường Mã Minh Vũ không quản được nữ nhân của mình, hiện tại mới hiểu được, Mã Minh Vũ là nhà lý tưởng chủ nghĩa chân chính, là một người phấn đấu vì quốc gia, vì triều đình, vì bá tánh chân chính!

Trong nội các hai người uống rượu ấm rồi trò chuyện rất là nhẹ nhàng vui sướng.

Mà ngoài cửa Tuyên Đức các đại thần khóc can dần dần khóc không được, miệng đều bị đông cứng, đầu gối cũng đông lạnh đến không cảm giác, một đám ngã xuống lại bị bọn thái giám nâng đến một bên, cũng không thả cho rời đi.

Tới khi màn đêm buông xuống, thiên nhiên đã làm cho màn khóc can lần này thất bại, không giải quyết được gì.

Phó Dư Sâm cùng Mã Minh Vũ có vài phần cảm giác say, khoác áo choàng bước lên cửa Tuyên Đức, nhìn mặt tuyết bên ngoài đầy dấu chân lung tung rối loạn, trên mặt đều toát ra một mạt ý cười.

Việc lần này là lưỡng bại câu thương, ai cũng không thắng lợi.

Nhưng Phó Dư Sâm nắm giữ quân đội và sở hữu ba phần tư việc buôn bán ngoại thương Đại Lương, hơn nữa Khâm Thiên Giám đang tính toán ngày lành tháng tốt, hắn sớm muộn gì sẽ là chủ nhân của đất nước này, nên đấu tranh vì chính sách quán đinh nhập mẫu chỉ là mới bắt đầu thôi.

Buổi tối, đại kiệu màu vàng của Phó Dư Sâm mới ra cung, Tiêu Hạ cùng Viên Thân Vũ suất lĩnh thị vệ vây quanh hướng phương hướng cung Thái Tử mà đi.

Viên Thân Vũ mang theo thị vệ đi phía sau, Tiêu Hạ cưỡi ngựa mang theo thị vệ ở phía trước mở đường. hắn mới vừa đi đến Như Ý Lâu, liền thấy một bóng người như ma trước Như Ý Lâu lao ra, xông về kiệu lớn của Thái Tử điện hạ.

Tiêu Hạ nhanh chóng quyết định, từ trên ngựa trượt xuống dưới một chân đem bóng dáng người kia đá bay.

Sau khi đá xong, hắn mới cảm thấy hình như đó là một nữ nhân.

(editor: oahaha, buồn cười quá ~ oahaha)

Đợi nghi thức củaThái Tử rời đi, Bảo Châu mới từ trong lầu chạy ra tới, tìm được cô nương ngất xỉu ở xó xỉnh tối om trên đường, ôm Tiết Lam liều mạng mà kêu.

Bỗng nhiên, Bảo Châu cảm thấy sau cổ có chút lạnh, hình như là lưỡi đao kề vào...

Tiết anh từ quân doanh ngoài thành trở về, phát hiện không thấy em gái, hỏi người đánh xe, xa phu nói cô nương đi Như Ý Lâu.

Tới Như Ý Lâu, thì chỗ đó đã sớm đóng cửa.

Tiết anh mang theo người đi tìm một vòng không thấy, cưỡi ngựa trở về nhà, chuẩn bị dẫn thêm người đi tìm thì lại phát hiện muội muội cùng nha hoàn mang đi ra ngoài váy áo không chỉnh tề nằm ở trước cửa sau nhà, giống như là bị cho dùng thuốc mê.

Thở dài một hơi, Tiết anh đem việc này che dấu đi, tính toán ngày mai liền đưa em gái hồi quê ẩn cư, miễn cho lại trêu chọc thị phi.

- ------------------------

Từ Xán Xán để Chu Nhan cùng bà vú bế Phó Thụy đi đông sương phòng ngủ, sau đó an bài việc nhà thỏa đáng, liền ở chính đường chờ Phó Dư Sâm.

Phó Dư Sâm đi vào, Từ Xán Xán liền cười khanh khách đi lên đón: “Điện hạ đã trở lại!”

Nàng ngửi được mùi rượu trên người Phó Dư Sâm, lại không nói gì, hầu hạ Phó Dư Sâm ngâm nước ấm tắm, còn chu đáo mát xa toàn thân giúp hắn thả lỏng, tận lực khiến cho Phó Dư Sâm thoải mái.

Đến khi đi ngủ, Từ Xán Xán lại câu dẫn Phó Dư Sâm, làm Phó Dư Sâm cuồng túng một hồi —— nàng đã sớm phát hiện Phó Dư Sâm càng khẩn trương thì càng yêu thích làm chuyện đó, hơn nữa còn phá lệ phóng túng.

Từ Xán Xán cảm thấy, mình là người không biết rõ đi khuyên bảo người đã nắm chắm như Phó Dư Sâm thật là vô ích, không bằng chăm sóc tốt cho hắn, chăm sóc tốt bản thân và Phó Thụy, để Phó Dư Sâm yên tâm buông lỏng mà đi thực hiện lý tưởng của mình!

Đọc tới đoạn sau sẽ có chi tiết liên quan tới họ Tiêu của Tiêu Hạ, mình cảm thấy như vậy hợp lý hơn, nên vẫn sẽ để nguyên ko sửa thành Hàn Thủy nhé.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như thêm dấu tích xanh trong đoạn mô tả wordpress, cac buoc tao anh zombie trong dip le halloween bang photoshop chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.