Quái phi thiên hạ

Chương 909



“Tới rồi, sớm đi nghỉ.” Dạ Dao Quang không nhìn lại Ôn Đình Trạm đáng thương.

Ngày thứ hai đợi đến sau khi Ôn Đình Trạm vào triều, liền sớm đi Nam viên chuẩn bị. Đám người Dụ Thanh Tập cũng lần lượt tới. Trong lúc chờ mọi người, Dạ Dao Quang đã chuẩn bị xong một số dụng cụ.

Mặt khác biết hôm nay sẽ đi săn thú, mỗi người mặc một bộ cưỡi ngựa không giống nhau. Dạ Dao Quang hôm nay mặc một bộ nam trang, vẫn là Chử Phi Dĩnh lần đầu tiên nhìn thấy Dạ Dao Quang mặc đồ nam, bị tư thế oai hùng hiên ngang kia của Dạ Dao Quang cùng tác phong nhanh nhẹn đủ có thể như một loại mê dược làm thất điên bát đảo.

“Chước Hoa tỷ tỷ, ngươi vì sao không phải nam tử!” Chử Phi Dĩnh đôi mắt nhỏ ai oán.

“Ha ha ha ha, Dĩnh tỷ nhi cũng bị Chước Hoa tỷ tỷ mặc nam trang mê hoặc.” Trác Mẫn Nghiên cười nói.

“Còn có ai tinh mắt giống bổn cô nương?” Chử Phi Dĩnh tò mò.





“Còn có ở học viện Bạch Lộc, là bạn cùng phòng của ta...” Trác Mẫn Nghiên bắt đầu thao thao.

Người nàng nói tới chính là Trần Trăn Nhi. Ở thư viện, Trần Trăn Nhi liền lợi dụng Trần phu tử  liên tục quấn quít lấy Dạ Dao Quang, còn để Ôn Đình Trạm liên tục ăn dấm chua, đến khi Dạ Dao Quang chủ động thẳng thắn thành khẩn nói thân phận thật, Trần Trăn Nhi còn vì thế ôm nàng khóc lớn một hồi, một mực không tin nàng là nữ tử.

“Ôi, đáng tiếc ta tuổi tác nhỏ.” Chử Phi Dĩnh phi thường ảo não, nàng năm nay mới mười bốn tuổi, lúc Dạ Dao Quang vào học viện, nàng vẫn là hài tử bảy tám tuổi, làm gì có cơ hội đi học viện. Hiện tại tới tuổi thì bọn người Dạ Dao Quang sớm đã không ở đó, bỏ lỡ bao nhiêu lạc thú.

“Chuyện này cũng không phải do ta có thể làm chủ, cũng may bây giờ vẫn có thể cùng Chước Hoa tỷ tỷ gặp gỡ.” Đơn Ngưng Oản an ủi Chử Phi Dĩnh, đứng cạnh Dạ Dao Quang nói, “Chước Hoa tỷ tỷ tính toán mang chúng ta đi săn nơi nào vây?”

“Phải đi phía trước và phía sau núi.” Dạ Dao Quang nhảy lên lưng ngựa, tự mình đi trước.

Nam viên được xây dựng ở phía dưới bãi săn hoàng gia, nhưng kích thước ngọn núi tại bãi săn này của hoàng gia đặc biệt lớn, kéo dài uốn lượn không ngừng. Gần tòa nhà của Dạ Dao Quang bên cạnh cũng có một ngọn núi không lớn lắm, cũng không có vòng vào bãi săn. Hơn nữa vì có bãi săn ở bên ngoài nên đường vào được xây dựng phi thường tốt, cưỡi ngựa có thể đến giữa sườn núi.

Đến giữa sườn núi, đem ngựa buộc ở ven đường, lưu lại hạ nhân trông coi, Dạ Dao Quang mang theo đám người Chử Phi Dĩnh, một người chỉ dẫn theo một hạ nhân, trừ Dạ Dao Quang dẫn theo hai chị em Nghi Ninh cùng Nghi Phương.

Dạ Dao Quang tìm một chỗ thích hợp, đơn giản bố trí một trận pháp, phân phó Nghi Phương: “Ngươi ở tại chỗ này cùng bọn họ lều trại, chuẩn bị củi lửa.”

“Vâng, cô nương.”

Sau đó, Dạ Dao Quang nóng lòng muốn thử mang theo đám người Chử Phi Dĩnh tiến nhập vào sâu trong rừng: “Tháng này trong núi có khá nhiều rắn, các ngươi đem túi hương  này mang theo bên người.”

“Túi hương này thơm quá.” Chử Phi Dĩnh nhịn không được liền lấy hai túi treo vào người.

“Túi này không thích hợp để người mang quá nhiều.” Dạ Dao Quang giữ chặt tay nàng, “Là hương liệu do A Trạm phối, có tác dụng đuổi muỗi tránh xà.”

Mấy nha đầu đùa nghịch một chút liền đeo tại bên hông. Dạ Dao Quang dặn dò các nàng không được tách nhau, chú ý theo sát sau nàng, vì để ngừa vạn nhất có chuyện xảy ra, còn sắp xếp Kim Tử để mắt tới.

“Chước Hoa tỷ tỷ đã nói, nếu săn không được con mồi nào, chúng ta sẽ chịu đói bữa trưa cùng bữa tối, chia thành nhóm nhỏ, chúng ta cố gắng.” Chử Phi Dĩnh là người nhỏ tuổi nhất nhưng rất hăng hái, “Chúng ta cùng so xem, hôm nay ai săn được ít nhất, buổi tối sẽ phụ trách nướng thịt!”

“Được, đừng tưởng rằng muội tuổi còn nhỏ thì chúng ta sẽ nhường.” Dụ Thanh Tập cũng có chút lanh lẹ nói.





“Định như vậy đi.” Chử Phi Dĩnh liền cõng cung tên đi trước một bước.

Vài người khác cũng liền đuổi kịp, bỗng chốc chỉ còn lại có Dạ Dao Quang cùng La Phái Hạm, Dạ Dao Quang đi lên phía trước: “Vân Thư, chúng ta đi bên kia ngồi.”

Dạ Dao Quang lựa chọn một chỗ thế tương đối cao, có thể nhìn thấy phạm vi hoạt động của đám người Chử Phi Dĩnh ngồi xuống, La Phái Hạm cũng theo sát ngồi cạnh nàng: “Chước Hoa tỷ tỷ, ngươi có chuyện nói với ta?”

“Vân Thư, mấy ngày nay nhìn ngươi có tâm sự, đây là vì chuyện gì?” Dạ Dao Quang hỏi.

“Chước Hoa tỷ tỷ.” La Phái Hạm cúi đầu hô một tiếng, hốc mắt đã nổi hồng.

“Là chuyện như thế nào?” Dạ Dao Quang hỏi.

“Chước Hoa tỷ tỷ, ta trước đó vài ngày gặp gỡ một đạo sĩ.” La Phái Hạm thanh âm có chút run run nghẹn ngào, “Hắn nói ta mệnh trung vô tử*.” (mệnh không thể có con)

Dạ Dao Quang biến sắc.

“Chước Hoa tỷ tỷ, ngươi vì ta tính đoán mạng của ta, cầu ngươi.” La Phái Hạm nước mắt rơi xuống, ánh mắt tràn đầy sự khát cầu.

Dạ Dao Quang trong lòng nổi lên căm giận ngút trời, mệnh trung vô tử là thiên cơ há có thể tùy tiện tiết lộ, trên đường có người đến người đi, bọn họ cùng là một loại người, cho tới bây giờ sẽ không tùy tiện gặp một người liền cố ý xem nhân gia tướng mạo người đó, xem xét thiên cơ cũng là muốn thừa nhận đại giới. Ai cũng sẽ không thể nhàn rỗi không có chuyện gì mà lại mang chính tuổi thọ của mình ra đùa, phong thuỷ sư ngũ tệ tam khuyết* họa ai cũng đều hiểu rõ.

- -Ngũ tệ tam khuyết: ngũ tệ tam khuyết chỉ là mệnh của một người, ngũ tệ chỉ góa vợ, quả, cô, độc, tàn, còn tam khuyết là: mệnh, quyền, tiền

Bọn họ rất ít khi tự chủ động đi giúp người giải nạn, đều là đám người đó tìm tới cửa. Có thể làm cho bọn họ chủ động tìm tới cửa, tất nhiên là có chút tiểu xảo. Dạ Dao Quang trong lòng hiểu rõ, chuyện này tám chín phần mười không thoát khỏi có quan hệ với Nguyên quốc sư.

Đoán chắc La Phái Hạm sẽ không dám đem mệnh của mình là mệnh trung vô tử đi phô trương. Vốn định lợi dụng La Phái Hạm, sau đó tới khống chế Văn Du, xúc tua đã bắt đầu hướng tới người bên cạnh Ôn Đình Trạm, quả nhiên là có thể dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào. Vừa nghĩ tới lời nói của Vạn Chiêu nghi đêm qua, tay Dạ Dao Quang nắm thành nắm đấm kẽo kẹt vang.

“Chước Hoa tỷ tỷ...” Nhìn Dạ Dao Quang hồi lâu không đáp lại, mặt không biểu cảm, La Phái Hạm lo lắng, nàng có chút sợ hãi, cẩn thận hỏi, “Chước Hoa tỷ tỷ, ngươi có phải hay không sớm biết chuyện?”

“Trước khi muội cùng Văn Tử thành thân ta đã biết.” Sự việc cho tới bây giờ, Dạ Dao Quang cũng không tính toán giấu diếm nữa, nhìn La Phái Hạm trừng lớn mắt, khuôn mặt bi thương, Dạ Dao Quang lại nói, “Không chỉ có ta biết, Văn Tử cũng biết.”





La Phái Hạm trước mặt bỗng tối sầm, suýt nữa hôn mê bất tỉnh, Dạ Dao Quang nhanh chóng đỡ lấy nàng, một cỗ khí Ngũ hành rót vào thân thể của nàng, thần trí tỉnh táo, La Phái Hạm nước mắt không dừng được: “Vì sao...”

Vì sao tất cả mọi người đều biết, lại muốn lén đi gạt một người là nàng?

“Đây là yêu cầu của Văn Tử.” Dạ Dao Quang than nhẹ nói, “Trước hôm các ngươi đại hôn, Văn cô cô cầm ngày sinh tháng đẻ nhờ ta, nguyên bản là sợ ngươi cùng Văn Tử bát tự tương khắc... nhưng là Văn Tử không muốn từ hôn.”

“Thiếu Khiêm, hắn...” La Phái Hạm run run cắn môi trắng bệch, nàng thân thủ che miệng lại.

“Các ngươi thành thân đã được bốn năm, ngươi phải hiểu rõ Văn Tử vì sao lúc trước không có từ hôn, hắn là thật tâm thành ý muốn kết hôn cùng ngươi.” Dạ Dao Quang nhẹ giọng nói, “Bốn năm này hắn đối xử với ngươi như thế nào, trong lòng ngươi hiểu rõ.”

La Phái Hạm lắc đầu, rơi lệ, nàng nói không nên lời.

Chính bởi vì hắn rõ ràng trước đại hôn đã biết nàng có mệnh trung vô tử, vẫn quyết định cưới nàng; Hắn rõ ràng hiểu biết nàng mệnh trung vô tử, còn vẫn như cũ đối với nàng toàn tâm toàn ý, nàng mới nhận không nổi sự đối đáp này.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.9 /10 từ 5 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như tinh yeu co mau gi, truyen cuoi tai sao rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.

loading...
DMCA.com Protection Status