Quân cưới

Chương 13: Ly Biệt



Sau khi về nhà, Hàn Mai bắt tay vào chuẩn bị hành lý để ngày mai trở lại bộ đội cho Triệu Kiến Quốc. Thật ra thì cũng không có bao nhiêu thứ, Triệu Kiến Quốc đã thu thập xong từ mấy ngày trước rồi nhưng Hàn Mai vẫn không yên tâm, muốn tự tay chuẩn bị một lần cuối. Nhìn vợ đang loay hoay xoay quanh nhà, Triệu Kiến Quốc liền không thoải mái, anh nắm lấy tay Hàn Mai kéo vào trong ngực, “Có thời gian sửa soạn cái này còn không bằng đối xử tốt với chồng em một chút.” Nói xong trực tiếp vác Hàn Mai lên giường.

Hàn Mai cũng chỉ là muốn tìm chút chuyện để làm nếu không cô sẽ nghĩ tới chuyện ngày mai Triệu Kiến Quốc phải đi, trong lòng liền cảm thấy ê ẩm. Kết hôn mới được mấy ngày, chồng đã phải bỏ vợ ở nhà đi xa, lần này anh đi, lần sau không biết phải đến ngày tháng năm nào mới được gặp mặt. Trải qua những chuyện trong kiếp trước trong lòng Hàn Mai lúc nào cũng không có cảm giác an toàn, cô luôn sợ một ngày nào đó tỉnh dậy lại phát hiện ra tất cả chỉ là một giấc mộng. Loại sợ hãi này khi gả cho Triệu Kiến Quốc đã biến mất nhưng bây giờ Triệu Kiến Quốc muốn đi, Hàn Mai lại bắt đầu cảm thấy lo lắng.

Triệu Kiến Quốc thấy vật nhỏ phía dưới đang mất hồn, liền ở trên môi Hàn Mai cắn một cái trừng phạt.

Hàn Mai cảm thấy đau nhói trên môi, phục hồi lại tinh thần lại thấy Triệu Kiến Quốc đang nhìn mình lưu manh cười. Người đàn ông này ở bên ngoài luôn là một bộ mặt đen không biểu tình, vừa vào giường bản tính thật liền lộ ra. Hàn Mai nhìn dáng vẻ hả hê của anh cũng thấy thoải mái, thừa dịp anh không chú ý lật người nằm lên trên người anh, cô cúi đầu vừa cắn cắn vành tai của anh vừa từ tốn nói, “Hôm nay em muốn ở phía trên.”

Triệu Kiến Quốc hít vào một hơi khí lạnh, nhịp tim tăng nhanh kịch liệt, nhận thấy đầu lưỡi ấm nóng của vợ đang liếm vành tai liền cảm thấy lâng lâng, không biết nam bắc gì nữa, cũng rất vui lòng vợ đối xử với anh như vậy.

Hàn Mai dĩ nhiên cũng chú ý tới phản ứng của Triệu Kiến Quốc, trong lòng cười trộm xem anh có chịu được không. Tay nhỏ bé chạy một đường từ lồng ngực bền chắc xuống đại bản doanh của địch, đây là sau mấy ngày thực chiến Hàn Mai mới tổng kết ra kinh nghiệm. Cô nắm thật chặt Triệu Lão Nhị trong tay, nhẹ nhàng vuốt ve, Triệu Kiến Quốc nhắm mắt lại hô hấp dồn dập. Hàn Mai làm như vô ý nói, “Anh nói xem vật này mỗi đêm nhìn thấy em tinh thần đều hăng hái, sau này về bộ đội nhìn thấy người khác nó cũng hăng hái như vậy phải không?”





Triệu Kiến Quốc mới vừa rồi còn đang hưởng thụ kích thích từ lòng bàn tay mềm mại của vợ, nghe cô nói xong lập tức cảnh giác, vợ đây là đang tra hỏi anh sao? Anh châm trước trả lời, “Vợ, em yên tâm, anh nhất định sẽ coi chừng nó thật tốt, tuyệt đối không để nó có cơ hội nhìn thấy người ngoài, anh nhất định sẽ đem lực lượng quân địch bóp chết từ trong trứng nước, bảo đảm chỉ trung thành với một người là em.”

Hàn Mai nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Triệu Kiến Quốc, cười đến nghẹn, “Vậy ý của anh là nếu nó không cẩn thận bị bắt, có phải sẽ làm ra hành động phản bội lại tổ chức đúng không?” Nói xong liền gia tăng sức lực trên tay.

Chân mày Triệu Kiến Quốc nhanh chóng nhíu lại một đoàn.

Đầu đầy mồ hôi, anh như thế nào lại bị vợ đưa vào tròng thế này?

Hàn Mai thấy anh rối rắm, tiếp tục nói, “Thì ra trong lòng anh chính là nghĩ như vậy a, chỉ thiệt thòi em đây còn muốn theo anh đến bộ đội chịu khổ. Em cảnh cáo anh, anh mà dám động vào người phụ nữ khác về sau cũng đừng có chạm vào em, anh không ngại nhưng em ngại bẩn!” Hàn Mai cho là thời điểm thích hợp nên cho người đàn ông này một hồi chuông cảnh báo là hết sức cần thiết.

Triệu Kiến Quốc thấy vợ giận đến mặt cũng đỏ, lặng lẽ rút ra kết luận, vợ anh mà tức giận thì hậu quả rất nghiêm trọng. Thạch Đầu nói không thể nói lý cùng phụ nữ, muốn xử lý vấn đề này chỉ có hai biện pháp. Một là động não, chủ động thừa nhận sai lầm, không sai cũng phải nhận, dù sao làm cho vợ tức giận chính là lỗi của anh, phải cẩn thận dụ dỗ đến lúc vợ vui vẻ mới thôi. Nhưng mà anh cũng không biết hôm nay bản thân đã làm sai cái gì nha. Nếu anh nhận sai có khi vợ anh sẽ lột đi một lớp da của anh cũng nên. Hơn nữa, muốn dùng phương pháp này phải hết sức cẩn thận, chỉ cần không nói đúng một câu sẽ gây ra hiệu quả hoàn toàn trái ngược. Vậy cũng chỉ có thể dùng biện pháp thứ hai chính là động thủ. Hắc hắc, biện pháp thứ hai này chỉ tốn một chút thể lực, bất quá công việc dùng đến thể lực quả là vô cùng thích hợp với anh. Phương pháp đã tìm được, anh phải lập tức áp dụng mới được.

Triệu Kiến Quốc ôm lấy eo thon nhỏ của vợ, một tay đi xuống dùng sức nắm lấy mông cô. Hàn Mai không nghĩ tới anh sẽ dùng đến chiêu này lập tức kêu khẽ một tiếng, tay đang nắm chặt cũng buông lỏng. Triệu Kiến Quốc chờ đúng thời cơ lật người chiếm lợi thế, không cho Hàn Mai thời gian phản ứng, anh nắm lấy hai tay Hàn Mai kéo lên đỉnh đầu, lập tức tổ chức phản kích.

Hàn Mai một câu cũng không nói nên lời, chỉ phát ra tiếng than nhẹ đứt quãng.

Kích tình qua đi, Hàn Kiến Quốc khẽ vuốt ve cái lưng bóng loáng của vợ, không ngừng nói nhỏ bên tai cô. Hàn Mai mệt mỏi vùi ở trong ngực Triệu Kiến Quốc không nhúc nhích, câu được câu không đáp lời anh.

“Vợ, sau khi anh đi, em nhớ phải viết thư cho anh.”

“Ừ…..”

“Em ở nhà phải chú ý tự chăm sóc mình thật tốt.”

“Ừ……”

“Trong nhà anh đã mua thuốc bổ tốt lắm, đủ cho em dùng nửa năm. Đúng rồi, muốn lấy nước em cứ nói với nhà Thạch Đầu, giếng nước nhà chúng ta đã lâu năm không dùng, sợ là không sạch sẽ.”

“Ừ…..”





“Có thời gian thì em đi gặp mẹ anh một chút, mặc dù sắc mặt bà không tốt, nhưng người khác cũng không lấy được cớ mà đặt chuyện.”

“Ừ…….”

“Đúng rồi, thiếu chút nữa anh quên chuyện quan trọng nhất, vợ, sau khi anh về bộ đội, nếu em phát hiện cơ thể mệt mỏi hay ghê tởm cái gì, nhất định phải nói với mẹ. Nếu không thì đi tìm Thạch thẩm cũng được, hai nhà ở sát vách, có chuyện gì kêu lên cũng dễ dàng. Em yên tâm, anh đã nói với thẩm rồi, em cũng không cần cảm thấy ngượng ngùng.”

Hàn Mai hết ý kiến, người đàn ông này muốn đứa nhỏ đến điên rồi, chưa có chuyện gì đã đi nói khắp nơi. Anh nói xong phủi mông một cái chạy lấy người làm gì còn thấy xấu hổ, để cô ở lại làm chuyện cười cho người ta.

Cuối cùng Triệu Kiến Quốc nhìn Hàn Mai một cái, cúi đầu ấn trên trán cô một nụ hôn nhẹ nhàng nói một tiếng “Thật xin lỗi”, không quay đầu lại liền bỏ đi.

Hàn Mai mở mắt, chân trần chạy xuống giường, từ sau khe cửa chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng màu xanh lá lóe lên ở góc tường rồi biến mất. Hàn Mai không nhịn được nữa, tựa vào cửa ngồi sững sờ trên đất, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống. Mới đầu chỉ là cúi đầu nức nở nghẹn ngào, sau không khống chế nổi lớn tiếng khóc thút thít.

Triệu Kiến Quốc đứng ở ngoài tường nghe tiếng khóc tê tâm liệt phế của vợ cũng hồng vành mắt, vợ anh hiểu chuyện lại làm anh càng đau lòng hơn.

Thạch Đầu thấy tình hình này, trong lòng cũng cảm khái thật may là năm đó bản thân không nhất thời xúc động đi làm lính, nếu không với tính tình vợ anh còn khóc lợi hại hơn vị trong nhà. Thạch Đầu nhìn dáng vẻ đau lòng khó có được của Triệu Kiến Quốc nói, “Tiểu tử anh xem chính mình đã tạo ra cái nghiệt gì a? Cô gái tốt nhà người ta gả cho anh, tuổi hãy còn trẻ mà đã phải chịu cái tội này, kết hôn ba năm rưỡi cũng không chịu được chứ đừng nói là mới tân hôn. Nghe nói ban đầu cha mẹ bên kia hết sức phản đối hôn sự này còn con gái nhà người ta lại kiên trì muốn gả cho anh. Ban đầu tôi còn không tin, không nghĩ tới vận khí anh tốt như vậy. Cũng không biết rốt cuộc anh có cái gì tốt để cô ấy coi trọng, ai….”

Triệu Kiến Quốc không để ý tới Thạch Đầu, trực tiếp mang hành lý lên xe chở hàng của Thạch gia.

Thạch Đầu không nhìn nổi bộ dáng này của anh, cũng lên xe, vừa lái xe vừa kích thích, “ Vợ anh xinh đẹp như vậy, để cô ấy ở nhà một mình anh cũng yên tâm à?”

“Tôi tin tưởng cô ấy.” Triệu Kiến Quốc lạnh lùng nói.

Thạch Đầu không ngừng cố gắng, “Tự tin như vậy? Anh nhìn anh xem, điều kiện không tốt, dáng dấp còn xấu xí. Mười tám dặm quanh thôn Hàn Mai đều đứng đầu danh sách Đại Mỹ Nữ, không có mấy người đuổi kịp. Tại sao cô ấy phải vì anh mà chịu khổ như vậy? Tôi thấy thật là không đáng với cô ấy a! Theo tôi thấy chính là cô ấy thấy anh là một người lính, nhất thời bị loại hình tượng quân nhân anh hùng này mê hoặc mới gả cho anh. Đến một ngày cô ấy thanh tỉnh, khẳng định sẽ hối hận vì đã gả cho anh a.”

Lần này, Triệu Kiến Quốc thật sự nổi nóng. Đúng vậy a, điều kiện của vợ anh tốt như vậy, cô không nhất thiết phải chịu khổ mà gả cho anh như vậy. Ban đầu việc xem mắt của cô là do danh tiếng không tốt, muốn gả cho người có điều kiện tốt hơn anh cũng không khó gì. Cô làm sao lại coi trọng anh đây? Chẳng lẽ thật sự bởi vì anh là quân nhân sao?

Thạch Đầu nhìn Triệu Kiến Quốc bắt đầu lộ ra vẻ mặt khác lạ, hả hê, tên ngốc này cuối cùng cũng lo lắng rồi. Thạch Đầu cũng không phải thật sự giận Triệu Kiến Quốc, trong bộ đội mọi thứ Triệu Kiến Quốc đều không thua người ta, nhưng trong chuyện tình cảm anh thật sự là một tên ngốc. Tuy nói là vợ đã cưới về nhà, nhưng có yên phận hay không lại là chuyện khác. Nếu Thạch Đầu anh không kích thích, lấy tính tình của tên kia còn không biết đến thời điểm nào mới thông suốt. Cho tên kia cảm giác nguy cơ để hắn nâng cao cảnh giác. Nhìn lại vẻ mặt rối rắm của người bên cạnh, trong lòng Thạch Đầu nghĩ tiểu tử anh cũng có hôm nay.

“Thật ra thì cũng không phải là không có cách nào.”





“Cách gì?” Triệu Kiến Quốc không giả bộ nữa, so với vợ, mặt mũi cũng không bồi anh cả đời được. Nhìn Thạch Đầu, nghĩ thầm, hôm nay cứ để cho tên nhóc này hài lòng một lần, về sau nhất định có cơ hội báo thù.

Thạch Đầu nhìn dáng vẻ nóng nảy của Triệu Kiến Quốc, cũng không trêu trọc nữa, nói, “Biện pháp chính là anh nhanh chóng một chút làm cho vợ anh mang thai con của anh.”

Triệu Kiến Quốc vừa nghe liền thất vọng, “Cậu cũng không phải không biết, một năm tôi về nhà được mấy lần, muốn có con là dễ dàng lắm sao? Mấy ngày nay tôi cũng nỗ lực không ít đâu.”

Thạch Đầu nghe thấy câu nói cuối cùng cười phun ra ngoài, khó trách mấy ngày này đều không thấy bóng dáng hắn, hóa ra là bận sinh con với vợ. Nén cười, nói, “Anh đến bộ đội nhớ thường xuyên viết thư cho Hàn Mai, nói cho cô ấy biết anh nhớ cô ấy nhiều như thế nào,có lời nào buồn nôn đều nói hết ra, phụ nữ là phải dỗ dành. Còn nữa, có thời gian nhớ về nhà. Đúng rồi, chuyện Hàn Mai theo quân bao giờ mới có thể tiến hành?”

“Đại khái cũng phải nửa năm sau.” Triệu Kiến Quốc cau mày nói.

“Anh phải nhanh lên một chút, vợ ở bên cạnh mới có thể yên tâm.”

Thạch Đầu thao thao bất tuyệt nói, Triệu Kiến Quốc im lặng lắng nghe, hai người một đường rời thôn đi tới trạm xe lửa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay đã trở thành hành trang bắt buộc của bạn trẻ. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon.com ví dụ như cochin china la gi nghia cua tu cochin china la giong ga nam bo viet nam, baldric la gi nghia cua tu baldric la day guom cheo qua vai và còn rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn giỏi tiếng Anh nhanh chóng, học ngữ pháp và từ vựng tiếng Anh chưa bao giờ dễ dàng hơn với findzon.com.