Quân cưới

Chương 15: Mở Tiệm Ăn



Mấy ngày nay Hàn Mai đều suy nghĩ chuyện buôn bán. Triệu Kiến Quốc trước khi đi đã đưa sổ tiết kiệm cho cô, bên trong là tất cả tiền anh dành dụm mấy năm nay, tổng cộng có hơn hai ngàn ba trăm đồng; cộng thêm ban đầu anh đưa tiền sinh lễ, sau khi trừ đi tiền mua đồ cưới còn dư lại hơn bảy trăm đồng, Hàn mẹ đều đưa hết lại cho cô. Cho nên bây giờ Hàn Mai có trong tay ba ngàn đồng tiền mặt, khoản tiền này ở nông thôn lúc ấy cũng không phải là số nhỏ. Cô phải suy nghĩ thật kĩ xem nên dùng khoản tiền này như thế nào mới là tốt nhất.

Vấn đề bây giờ là nên làm cái gì? Khi chuẩn bị đồ cưới, Hàn Mai cũng đi lên trấn trên xem qua một vòng, cô phát hiện ra có một kho hàng nhỏ nằm bên cạnh cửa hàng bách hóa, hỏi ra mới biết kho này dùng để cất hàng cho cửa hàng bách hóa. Sau lại bởi vì cửa hàng chuyển tới địa điểm khác nên xây cái kho khác lớn hơn, cái kho cũng kia hiện vẫn để trống. Hàn Mai nghĩ nếu có thể thuê được kho sẽ mở một tiệm ăn, tiền thuê chắc hẳn cũng không đắt. Bất quá bản thân cô là phụ nữ, chồng lại làm lính, nếu nói trắng ra là muốn mở tiệm ăn khẳng định sẽ bị những phụ nữ trong thôn nói xấu. Hơn nữa chuyện thuê phòng để cho một người đàn ông làm tương đối dễ dàng hơn. Chỉ dựa vào một mình cô chỉ sợ không mở nổi quán ăn, phải kéo thêm người góp vốn mới được, nên tìm người nào thì Hàn Mai đã sớm nghĩ xong.

Hàn Mai đi tới Thạch gia đúng lúc Thạch Đầu đang muốn đi lên trấn. Vợ Thạch Đầu đang có thai, cần ăn nhiều đồ bổ, tương lai mới sinh ra được đứa bé mập mạp, cho Triệu Kiến Quốc tức chết đi. Thạch Đầu đang chuẩn bị lên trấn trên mua mấy con gà về nuôi để vợ tẩm bổ thì nhìn thấy Hàn Mai tới.

Hàn Mai đem ý tưởng của mình nói lại với Thạch Đầu, Thạch Đầu sờ sờ cằm suy nghĩ. Trong lòng thầm nghĩ sao Triệu Kiến Quốc có thể lấy được một cô vợ lợi hại như vậy? Mấy năm trước bản thân anh cũng muốn làm chút chuyện buôn bán, ở nông thôn quanh năm trồng trọt cũng không đủ ăn. Đầu năm nay đều là gan lớn chết no gan nhỏ chết đói, anh cũng không hi vọng cả đời sống nghèo khổ ở quê như vậy. Hiện tại vợ lại đang mang thai, anh cũng phải suy nghĩ tương lai thay đứa bé một chút. Muốn buôn bán cũng không phải chuyện dễ dàng gì, thứ nhất anh không có tiền, thứ hai anh cũng không biết phải kinh doanh gì mới thích hợp. Vừa nghe Hàn Mai giải thích, anh liền cảm thấy ý tưởng của cô rất được. Ngày đó Hàn Mai nấu một bữa tại nhà anh, anh có thể đảm bảo tay nghề của cô không kém bao nhiêu so với đầu bếp lớn. Hơn nữa địa điểm cô chọn mở tiệm cũng rất đẹp. Cái kho đó nằm ngay cạnh ngã ba đường, đem hai bên tường phá đi, như vậy chỉ cần trên đường lên trấn đều có thể nhìn thấy tiệm.





Hàn Mai nhìn vậy biết là Thạch Đầu đã động lòng, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn hỏi, “Rốt cuộc anh thấy như thế nào?”

“Tôi thấy ý này rất hay.” Thạch Đầu hai mắt sáng lên nói.

“Vậy anh đi hỏi thăm xem hiện tại kho hàng này do ai trông coi? Còn phải lo thêm thủ tục nào nữa không?”

“Không cần hỏi, kho hàng này là do chú họ của Tiểu Thúy quản lý. Đợi tôi lên trấn sẽ tìm chú nói chuyện, nhất định sẽ giúp cô làm xong chuyện.” Nói xong liền nhảy lên xe hàng đi mất.

Buổi tối, Thạch Đầu và Tiểu Thúy cùng nhau sang nhà Hàn Mai thương lượng tiếp chuyện lúc sớm.

Hàn Mai vừa nhìn thấy hai người đến, vội vàng tiến lên hỏi, “Như thế nào? Có được không?”

“Còn phải nói, Thạch Đầu tôi đã ra tay có thể không được sao?” Thạch Đầu hả hê nói.

Tiểu Thúy liếc Thạch Đầu một cái, “Làm như chỉ có mình anh có bản lãnh không bằng! Nhanh nói cho Mai Tử biết đi.”

Thạch Đức lập tức hít sâu một hơi, nghĩ thầm tính khí của vợ đúng là càng lúc càng lớn, không để cho chồng em uy phong một chút được sao? Nghe nói phụ nữ khi mang thai tính khí sẽ xấu đi, xem ra là thật a. Ai nói mang thai chỉ có phụ nữ mới khổ cực, đàn ông là người khổ cực mới đúng!





“Chú của Tiểu Thúy nói kho hàng bình thường đều để trống, nếu chúng ta muốn thuê, hàng năm chỉ cần trả hai trăm đồng tiền thuê là được. Tuy giá thuê đắt hơn so với tiệm khác một tý nhưng cũng đáng giá. Khu vực này đông người đi lại, về sau tiệm ăn khẳng định sẽ đông khách, diện tích nhà kho kia tương đối lớn nên chúng ta cũng không cần lo lắng. Tôi còn nghe được tin không lâu nữa cửa hàng bách hóa sẽ bị phá bỏ để lấy chỗ xây bến xe khách, đến lúc đó nhất định sẽ có không ít người, tiệm ăn của chúng ta lại đối diện bến xe, việc làm ăn không sợ không có lãi nha. Nhưng chú ấy yêu cầu chúng ta hàng năm phải thanh toán hết tiền thuê trong một lần.”

Hàn Mai nghĩ rồi nói ra, “Trả hết một lần, có thể, chỉ là phải cho chúng ta thuê nhà kho này trong mười năm, lần thanh toán đầu tiên tôi sẽ trả trước tiền thuê ba năm, những năm còn lại sẽ trả vào cuối năm. Trong mười năm này chúng ta phải được toàn quyền sử dụng nhà kho, không được cho người khác thuê. Ngày mai anh lại đi thương lượng với chú ấy một chút, nếu đồng ý, chúng ta liền chọn ngày đem chuyện này định xuống.”

Thạch Đầu cùng Tiểu Thúy bối rối, tuy hai người cũng coi trọng việc mở tiệm ăn nhưng trên đời không có chuyện nào là tuyệt đối, nếu chẳng may xảy ra chuyện rủi ro, buôn bán không được lời thì sao, chỉ riêng tiền thuê mười năm kia cũng làm người ta chắt lưỡi rồi.

Tiểu Thúy bình tâm nghĩ liền cảm thấy Hàn Mai cũng quá can đảm đi! Nhìn kiểu gì cũng không thấy cô giống cô gái nông thôn mới kết hôn chút nào a!

Thạch Đầu nghĩ tới chuyện Triệu Kiến Quốc nhờ mình không để cho những kẻ khác đến trêu chọc Hàn Mai, cũng không nghĩ tới cô lại là người có bản lĩnh lớn như vậy. Lần đầu tiên đã kiên quyết thuê mười năm, đàn ông so với cô còn kém đấy! Triệu Kiến Quốc rốt cuộc đã cưới được người phụ nữ như thế nào a? Ban đầu còn muốn góp vốn vào vụ làm ăn này, bây giờ nhìn lại phải suy nghĩ thật kỹ mới được.

Hàn Mai nhìn ánh mắt hoài nghi của hai người, biết vừa rồi nói như thế đã hù đến bọn họ, hướng hai người giải thích, “Tiền thuê mười năm nhìn qua thì rất nhiều, nhưng hai người đừng quên bây giờ là thời điểm kinh tế nước ta đang phát triển nhanh chóng, mười năm sau vật giá so với hiện tại là không thể so sánh được.” Thấy hai người cái hiểu cái không, Hàn Mai tiếp tục nói “Hai người nghĩ xem, mười năm trước 50 đồng tiền đủ cho chúng ta xây một căn nhà đàng hoàng, hiện tại cũng một cái nhà như thế, 50 đồng tiền có đủ hay không? Nói cách khác, khi người khác mất 500 đồng để xây nhà thì chúng ta xây một căn nhà y hệt chỉ mất 50 đồng như mười năm trước. Hiện tại hai trăm đồng tiền thuê một năm có chút đắt, nhưng mười năm sau nói không chừng hai trăm đồng chỉ đủ tiền mua một bộ quần áo. Mặt khác cũng là để đề phòng trường hợp sau này chủ kho thấy tiệm ăn làm ăn có lãi muốn tăng giá thuê, không cho chúng ta thuê tiếp hoặc cho người khác thuê mất.”

Ở trong sương mù nửa ngày, cuối cùng Thạch Đầu và Tiểu Thúy cũng hiểu, trong lòng cũng đã nắm chắc.

Hàn Mai nhức đầu, suy nghĩ thêm rồi nói tiếp, “Hiện tại chỉ có một mình chúng ta mở tiệm ăn, làm ăn đương nhiên là có lãi. Qua mấy năm, người khác thấy chúng ta có tiền, khó tránh khỏi đi theo bắt chước. Đến lúc đó nhiều người cũng mở tiệm ăn, chúng ta buôn bán sẽ bị ảnh hưởng, sợ là cũng không tranh được bao nhiêu tiền.”

Thạch Đầu suy nghĩ kĩ, không thể không bội phục suy nghĩ sâu xa của Hàn Mai nhưng vẫn cảm thấy có chút phân vân. Nhà anh hiện tại nhiều nhất cũng chỉ bỏ ra được 500 đồng tiền mặt, cộng thêm tiền sửa chữa cửa hàng, tiền nhập hàng lần đầu nữa cũng không phải là ít; vợ anh lại đang có thai, cuối năm sẽ sinh, chuyện sinh con cũng phải tốn không ít tiền, anh dù có tiết kiệm cũng không để cho vợ chịu khổ được.





Tiểu Thúy cũng cảm thấy chuyện làm ăn này nếu thành công thì cuộc sống sau này cũng sẽ tốt hơn, đến lúc con ra đời còn có thể đến trấn trên đi học, nghĩ tới cuộc sống như thế đã cảm thấy có hi vọng. Nhưng tình huống trong nhà ra sao cô cũng biết, cho dù cô có đem hết đồ cưới ra cũng chỉ có hơn sáu trăm đồng, cố thêm may ra thì được bảy trăm, sợ là không đủ a!

Hàn Mai nhìn vẻ mặt khó khăn của hai vợ chồng Thạch Đầu, biết hai người là vì chuyện tiền nong mà rầu rĩ. Cũng đúng a, một gia đình nông thôn một năm toàn bộ cũng chỉ trông chờ vào lúc thu hoạch, ngày ngày cũng phải mong mỏi cho thời tiết mưa thuận gió hòa mới có thể thu hoạch được nhiều. Nếu không phải là Triệu Kiến Quốc những năm này làm lính, trợ cấp coi như cao, bộ đội lại trông nom luôn chuyện ăn uống… sợ là cô cũng không có nổi số tiền này. Hàn Mai hiểu tình trạng của hai người, đề nghị, “Nếu không tôi tính như này, hai người có bao bao nhiêu tiền thì bỏ ra bấy nhiêu, những khoản khác để tôi ứng trước, coi như là cho hai người mượn tạm. Tiểu Thúy đang mang thai, phải ăn cho cả đứa bé trong bụng nữa, cũng phải dùng đến tiền mà. Tôi cũng đang tính chuyện có con, cũng phải dành riêng ra một khoản, có lẽ cũng bỏ ra không được bao nhiêu tiền, con cái chính là sinh mạng của cha mẹ a. Đến cuối năm tính hoa hồng, tôi sẽ trừ đi chỗ nợ kia của hai người được không?”

Hai vợ chồng Thạch Đầu biết là Hàn Mai đang thầm giúp hai người, không muốn để cả hai mất mặt, hết sức cảm kích Hàn Mai, đối với đề nghị của cô cũng không có ý kiến.

Chuyện cứ như vậy định xuống, ba người chia nhau ra bắt đầu hành động.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí với những bộ phim hài, hài kịch và clip vui từ trang hài hay nhất do các danh hài nổi tiếng như hoài linh, chí tài, trấn thành, trường giang, nhật cường, xuân hinh...chẳng hạn như hai kich gia tai cua ba tran thanh ft anh duc van son 52 doc va dep, tonight with viet thao episode 3 special guests quang minh hong dao musical guest dan kim rất nhiều video hài hước giúp bạn xả stress và sống vui vẻ mỗi ngày.

loading...
DMCA.com Protection Status