Quân cưới

Chương 27: Bí Mật Của Cha



Buổi tối Hàn Mai đang ngủ cảm thấy khát liền đi đến phòng bếp rót nước uống. Đi ngang qua phòng cha mẹ thì nghe thấy có tiếng nói chuyện bên trong truyền ra. Cảnh tượng tương tự làm Hàn Mai không khỏi nhớ lại kiếp trước lúc cô sắp gả cho Triệu Kiến Quốc, lo lắng mẹ sẽ bị cha thuyết phục mà đồng ý mối hôn sự này nên cũng đứng ngoài góc tường phòng cha mẹ nghe lén. Khi đó đang là mùa đông, cửa sổ đóng chặt, cô chỉ nghe được đứt quãng được vài từ, những cái khác đều không nghe được. Trước đó mẹ cô vẫn còn hết sức phản đối gả cô cho Triệu Kiến Quốc, vậy mà sáng hôm sau đột nhiên lại đổi ý. Mặc dù không bày tỏ tán thành hoàn toàn nhưng chỉ cần mẹ cô không phản đối nữa thì hôn sự của cô cứ thế được định xuống.

Đêm đó đến tột cùng là cha cô đã nói gì? Trong lòng Hàn Mai đây vẫn là một bí ẩn, kiếp trước kể cả khi chết đi rồi cô cũng không giải đáp được. Bây giờ nghĩ lại, mặc kệ là nguyên nhân gì, dù sao cô cũng đã có kết quả mình muốn. Hàn Mai thở dài, đang muốn đi, liền nghe thấy mẹ cô hết sức tức giận nói, “Tôi yêu thương con gái của mình thì có gì là sai? Ông trách cái gì? Không hiểu sao ban đầu ông lại gấp gấp đem con gái gả cho tiểu tử Triệu Kiến Quốc kia!”

Bây giờ trời đã sắp vào hè, trong nhà nóng bức, cửa sổ trong phòng cha mẹ mở rộng, Hàn Mai im lặng đứng phía dưới cửa sổ.

“Được rồi, được rồi! Tôi cũng chỉ muốn bà khuyên nhủ con gái, phụ nữ thì nên ở nhà chăm sóc chồng con là được rồi, không cần thiết phải xuất đầu lộ diện ra bên ngoài. Sao bà lại nói tới chuyện này rồi?”

“Ông đừng có nói sang chuyện khác! Lần trước ông đã tránh một lần rồi, hôm nay nhất định phải nói rõ ràng cho tôi, nếu không, tôi cho ông biết, ông không xong với tôi đâu.”

…………..





“Ông nói đi! Đừng cho là tôi không biết, ông hãy thành thật nói ra đi, rốt cuộc ông với Triệu Hoài Minh có quan hệ gì?”

Cha Hàn vừa nghe, chợt giật mình nhìn Hàn mẹ hỏi, “Làm sao bà biết?”

“Lần trước ngày Mai Tử về lại mặt, ông uống say, tôi nghe ông nói…”

“Bà nghe được cái gì?”

“Ông liên tục nói xin lỗi Triệu Hoài Minh, rốt cuộc ông đã làm cái gì mà phải xin lỗi?”

………..

Cách thật lâu, Hàn Mai chỉ nghe được một một tiếng thở dài.

“Hơn hai mươi năm trước, tôi, Triệu Hoài Minh, cùng với mấy người hàng xóm nữa cùng nhau ra ngoài làm ăn.”

“Sao tôi không biết chuyện này?”

“Khi đó tôi còn chưa lấy bà được chưa?”

“Vậy thì cũng phải 23, 24 năm trước rồi.”

“Ừ, khi đó chúng tôi làm thợ trong một công trường xây dựng. Năm đấy thời tiết không tốt, trồng trọt không thu hoạch được gì, cuộc sống của mọi người đều rất khó khăn nên mới nghĩ tới chuyện ra ngoài làm thuê kiếm chút tiền về nhà. Triệu Hoài Minh là thanh niên tri thức thành thị, đọc sách, cầm bút viết còn được chứ bảo ông ấy cầm cái cuốc thì không được chút nào, nói chi đến việc bán sức lao động! Ban đầu người quản lý công trường không muốn thuê ông ấy, nhưng cũng không trách người ta được, người khác vác một lần được 2 bao xi măng mà không thở hổn hển chút nào, Triệu Hoài Minh vác một bao đi còn chậm hơn người khác thì không nói làm gì, cái chính là ông ấy đi còn không vững. Quản lý nhìn thấy thế liền nói ông ấy không làm được việc, không muốn thuê. Cuối cùng vẫn là mấy người đồng hương chúng tôi nói giúp, thuyết phục mãi quản lý mới đồng ý cho Triệu Hoài Minh vào làm. Sau này tôi mới biết thì ra tiền công của mấy người chúng tôi nhiều hơn những người thợ cũ, hơn nữa quản lý đối xử với chúng tôi cũng rất tốt. Quản lý thấy chúng tôi đi cùng nhau, đoàn kết không tách ra bao giờ, hơn nữa Triệu Hoài Minh còn biết chữ, lưu lại không chừng về sau cần dùng đến nên cũng để ý hơn đôi chút.

Cuộc sống trên công trường rất khổ, khi đó chúng tôi đều cố thức dậy sớm để gánh gạch, gánh xi măng, đến trưa nắng gắt thì có thể nghi ngơi, đến tối còn phải thắp đèn lớn, tiếp tục làm nhanh cho xong việc, ban đêm thì ngủ trong lán tạm tại công trường.

Triệu Hoài Minh không thích nói chuyện, những người khác làm xong việc thì chơi bài, ông ấy đều không tham gia. Chỉ một mình ngồi lặng lẽ trong góc, cúi đầu, viết viết gì đấy.

Quản lý biết Triệu Hoài Minh là người đọc sách, biết chữ liền thường để ông ấy giúp điền hóa đơn… bình thường cũng tương đối chăm sóc ông ấy. Nhưng như vậy lại khiến những công nhân khác bất mãn, bọn họ trước mặt thì cười nhạo Triệu Hoài Minh, còn vụng trộm đánh ông ấy hai ba quyền. Triệu Hoài Minh thì không để ý tới bọn họ, nên làm gì thì làm. Những người đó thấy ông ấy không phản kháng, càng làm quá mức, có mấy lần thiếu chút nữa là đánh nhau to. Có lúc mấy người đồng hương chúng tôi không nhịn được, cũng sẽ nói giúp đôi câu. Nhưng thấy Triệu Hoài Minh tỏ ra không sao, chúng tôi cũng không tiện nói gì nữa.”





“Tôi nghe nói Triệu Hoài Minh là ngoài ý muốn mới chết trên công trường phải không?”

“Ừ, tôi còn nhớ ngày hôm đó trời nóng vô cùng, vừa lúc tôi định nghỉ thì nghe thấy sau lưng có người kêu to ‘Cẩn thận’. Tôi chưa kịp quay đầu nhìn lại đã bị người ta dùng sức đẩy một cái, đụng vào đống xi măng trước mặt, ngã ra đất, sau đó là một tiếng vang thật lớn. Tôi lúc ấy cũng bị dọa, bối rối nằm trên đất, nửa ngày cũng không dám ngẩng đầu lên nhìn. Đến lúc tôi hồi hồn mới phát hiện cả giàn khoan bị sập. Tôi nằm vừa đúng giữa khe hở giữa đống xi măng và giàn giáo, không có bị đập trúng. Mà Triệu Hoài Minh lại nằm sau tôi có mấy bước, một ống thép xuyên ngang bụng, máu chảy khắp nơi. Tôi muốn bò dậy xem ông ấy bị thương ra sao nhưng không nhúc nhích được, chỉ có thể nhìn ông ấy đang nằm trên đất không ngừng co quắp. Chờ mọi người đến giúp thì ông ấy đã chết rồi.

Sau khi xảy ra chuyện này, tôi trở lại quê, không làm ở công trường nữa. Sau lại nghe nói người phụ trách công trình cho Lưu Tú một khoản tiền để dẹp yên chuyện.

Chuyện này tôi giấu ở trong lòng hai mươi mấy năm rồi, không nói với ai. Nếu năm đó Triệu Hoài Minh không đẩy tôi ra thì ông ấy đã tránh được rồi. Càng nghĩ như vậy, trong lòng tôi lại càng khó chịu, tôi cảm thấy mình nợ Triệu gia. Sau đó tôi với bà kết hôn, con trai, con gái cũng ra đời. Có thể là do làm cha rồi, nghĩ cũng nhiều hơn trước kia, nếu một ngày đột nhiên cũng giống như Triệu Hoài Minh một bước đi thẳng, mấy mẹ con bà ở lại sẽ phải sống khổ sở!” 

“Nói mê sảng!” Hàn mẹ trừng mắt liếc cha Hàn một cái.

“Tôi cảm thấy là tôi đã hại Triệu Hoài Minh, làm hại Kiến Quốc lớn lên mà không có cha. Đi theo mẹ nó tái giá, ở Trần gia, con riêng không tính là con riêng, chịu khổ nhiều năm như vậy. Sau lại làm lính, chậm trễ hôn sự của bản thân, sắp 30 còn chưa lập gia đình.”

“Cho nên ông mới đưa con gái cho người ta để trả nợ cho ông hả!”

“Bà nói luyên thuyên cái gì đấy?”

“Tôi nói sai sao? Chuyện này chẳng phải rõ ràng rồi sao? Tôi chính là yêu thương con gái mình.”

“Bà cho rằng chỉ có mình bà đau lòng con gái chắc. Nói cho bà biết, đó cũng là con gái tôi, nhưng bây giờ còn có biện pháp gì? Huống chi, Kiến Quốc là người tốt, con gái tôi đi theo nó là chính xác.”

“Người tốt? Người tốt có thể làm cơm ăn sao? Nó tốt như thế sao không thấy nhà nào gả con gái cho nó?”

“Này… dù sao hai đứa nó cũng đã kết hôn rồi, bà còn muốn thế nào chứ?”

“Tôi….. Tôi chẳng muốn như thế nào cả, chính là trong lòng không thoải mái.”

“Được rồi, đây là tôi nợ người ta! Bà bất mãn cái gì cứ đổ lên đầu tôi. Ở trước mặt bọn nhỏ đừng có nói linh tinh cái gì, chuyện này không thể để cho bọn nhỏ biết.”

“Còn cần ông nói sao, tôi tự có chừng mực.”





…………

Hàn Mai trở lại phòng, nằm trên giường đã lâu nhưng không ngủ được, trong lòng vẫn đang suy nghĩ chuyện nghe được ngoài phòng cha mẹ.

Thì ra là nhà cô nợ Triệu gia một cái mạng. Khó trách cha cô muốn cự tuyệt những mối hôn sự khác, xem ra ông đã có ý định muốn gả cô cho Triệu Kiến Quốc từ trước, hơn nữa sợ rằng đây cũng phải suy nghĩ của ông trong ngày một ngày hai.

Kiếp trước, cô không hiểu tại sao cha cô lại kiên trì với hôn sự này như vậy. Hôn nhân trong kiếp trước của cô và Triệu Kiến Quốc thất bại cũng do nhiều nguyên nhân. Chính cô không muốn, Triệu Kiến Quốc ít biểu đạt, hai người thường xuyên xa cách. Lý Khải Dân chỉ là một chất xúc tác, nếu như không có hắn, có lẽ cô và Triệu Kiến Quốc sẽ không đi tới ly hôn, nhưng cũng sẽ không được như hiện tại.

Ban đầu mấy người làm mai bị cha cô cự tuyệt, mang theo trả thù trong lòng đi khắp nơi dựng chuyện. Đến khi danh tiếng của cô bị hư, bọn họ lại một lòng chế giễu, để ý xem cô còn có thể lấy được người tốt lành nào. Gả cho Triệu Kiến Quốc, cô kiếp trước sẽ cảm thấy xấu hổ, cảm thấy ở trước mặt người khác không ngẩng đầu lên được cũng là bình thường. Vừa bắt đầu cô đã mang theo tức giận, tức cha cô khác thường, giận mẹ cô lâm trận phản bội, tức giận đám tam cô lục bà buôn chuyện trong thôn. Thế nhưng tất cả nỗi tức giận đều không có cách nào phát tiết, thậm chí ngay cả người để tâm sự cô cũng không có, cho nên cô mới chĩa mũi nhọn vào Triệu Kiến Quốc. Con người một khi chui vào ngõ cụt, sẽ rất khó thoát ra ngoài, đặc biệt là người cố chấp như cô. Vừa mới bắt đầu đã xác định người kia không vừa mắt, muốn thay đổi ấn tượng là điều cực kỳ khó khăn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí với những bộ phim hài, hài kịch và clip vui từ trang hài hay nhất do các danh hài nổi tiếng như hoài linh, chí tài, trấn thành, trường giang, nhật cường, xuân hinh...chẳng hạn như hai tran thanh tai tieu tuyet mua 1, paris by night 122 duyen phan trailer rất nhiều video hài hước giúp bạn xả stress và sống vui vẻ mỗi ngày.