Quân cưới

Chương 34: Hội Chẩn



Triệu Kiến Quốc ôm hàn Mai chạy tới phòng y tế, nhẹ nhàng đặt cô trên giường bệnh.

“Người đâu? Chết hết ở đâu rồi?”

Thấy cả phòng y tế cư nhiên không có một ai, Triệu Kiến Quốc tức giận cực kì.

Quân y Tiểu Trịnh vừa mới ăn tối xong trở lại, đã nhìn thấy Liên trường đỏ mắt như muốn ăn thịt người đang đi về phía mình. Tiểu Trịnh sợ hãi đứng im tại chỗ không dám động. Triệu Kiến Quốc đi tới, túm cổ áo quân ý kéo đến bên giường Hàn Mai nằm.

“Mau khám cho lão tử!”

Tiểu Trịnh toàn thân đều run, hoài nghi Liên trưởng hôm nay ăn trúng thuốc nổ! Quay đầu nhìn người trên giường bệnh, không phải là chị dâu sao? Thấy vết sưng đỏ trên tay Hàn Mai mới hiểu Liên trưởng bị làm sao, lập tức khom người xem xét vết thương cho Hàn Mai.

Sau khi đã khử độc trên vết thương cho Hàn Mai, Tiểu Trịnh lấy ra một cây châm dài, chuyên tâm xử lý vết nước phồng, cuối cùng bôi lên tay Hàn Mai một lớp thuốc mỏng.

Hàn Mai không dám nhìn, nghiêng đầu sang vùi mặt vào trong ngực Triệu Kiến Quốc, tay gắt gao ôm chặt hông anh, không có lấy một tia nức nở.

Triệu Kiến Quốc một tay ôm Hàn Mai, một tay giữ chặt cố định cổ tay bị bỏng của Hàn Mai, nhìn quân y từng châm từng châm chọc rách vết phồng trên vết bỏng, mỗi châm đều giống như đâm vào trong đầu anh, mơ hồ thấy đau. Trong lòng anh đang không ngừng tự mắng bản thân, trách mình không chăm sóc tốt cho vợ, khiến cô mới tới bộ đội được hai ngày đã có chuyện như vậy.

Bôi xong thuốc, quân y Tiểu Trịnh phát cho Hàn Mai một ít thuốc tiêu viêm, một chai thuốc bôi, căn dặn cứ cách bốn giờ phải bôi một lần, tuyệt tối không để vết thương chạm nước.

Triệu Kiến Quốc thấy sắc mặt Hàn Mai tốt lên, liền lôi kéo Tiểu Trịnh vào trong góc nói chuyện.

Lúc này, Lưu Anh cũng thở hồng hộc chạy tới.

“Đã xử lý vết thương chưa Mai Tử? Đưa chị xem một chút.”

Vết thương của Hàn Mai không có băng bó, chỉ thoa một tầng thuốc mà thôi, cho nên khi Lưu Anh thấy rõ ràng cổ tay sưng đỏ, cả da đầu cũng tê dại, như này chẳng phải rất đau sao? Càng thêm đau lòng nhìn Hàn Mai, chị thật sự thích cô gái này, coi Hàn Mai như em gái mà chăm sóc.

Hàn Mai cũng biết Lưu Anh là thực lo lắng cho mình, trong lòng cảm thấy ấm áp, trấn an nói, “Chị Anh, em không sao, vết thương đã xử lý rồi, cũng không còn đau nữa !”





“Em nói thật với chị đi, chuyện hôm nay có phải là do Tào Thải Ngọc cố ý không?” Lưu Anh đến gần Hàn Mai, thấp giọng hỏi.

Thật ra đến giờ Hàn Mai cũng không biết chuyện đã xảy ra như thế nào, lúc ấy cô vừa trút thức ăn ra đĩa, biết Tào Thải Ngọc đứng sau lưng nên cô mới không quay đầu lại, chỉ dùng một tay đưa đĩa tới, không ngờ lại xảy ra chuyện sau đó. Có điều hôm nay là lần đầu tiên cô gặp Tào Thải Ngọc, người ta cũng không có lý do gì để đả thương cô. Hơn nữa, Triệu Kiến Quốc và Đặng Chí Cường lại là chiến hữu lâu năm, cho dù là Tào Thải Ngọc cố ý, Hàn Mai cũng không tiện vạch mặt, dù sao hai nhà cũng ở hai tòa nhà đối diện nhau, cúi đầu không thấy ngẩng đầu lại gặp, về sau cũng lúng túng, sau này chỉ cần ít tiếp xúc là được rồi. Chỉ là trải qua chuyện này, sợ rằng Tào Thải Ngọc cũng không nguyện ý cùng cô lui tới.

“Không phải, là tại em không cẩn thận, không cầm chặt cái đĩa..”

“Thật như vậy?” Lưu Anh vẫn hoài nghi, mặc dù cái gì chị cũng không nhìn thấy, nhưng chị đã thấy ánh mắt không đúng của Tào Thải Ngọc nhìn Hàn Mai.

“Thật mà, em làm sao lại đi gạt chị chứ?”

Đúng lúc này thì Triệu Kiến Quốc trở lại, ôm Hàn Mai lên đi về nhà, Hàn Mai vốn dĩ không đồng ý để anh ôm, cô là bị thương ở tay chứ không phải chân, từ phòng y tế về nhà cũng không xa, cô cũng không muốn trên đường về bị thủ hạ của Triệu Kiến Quốc nhìn thấy. Nhưng Triệu Kiến Quốc không đồng ý, cơ hội thương lượng cũng không cho, trực tiếp ôm cô đi về. Chuyện cười! Triệu Kiến Quốc anh là ai? Là quân nhân! Anh tin tưởng võ lực mới là phương pháp xử lí tốt nhất!

Miệng vết thương được xử lý xong cũng đỡ đau hơn trước, trước khi rời đi, Hàn Mai do dự hỏi một câu, “Có để lại sẹo không?”

“Nếu như chăm sóc tốt, không đụng nước, không nhiễm trùng, sẽ không lưu sẹo.”

Nghe được lời này Hàn Mai cũng yên tâm, cô mới không muốn mùa hè mà mà không được mặc áo ngắn tay đâu.

…………….

Triệu Kiến Quốc ôm Hàn Mai về đến nhà, đặt cô lên giường, hạ lệnh nghiêm cấm cô xuống giường, Hàn Mai không nói nên lời, cô cũng không phải là gãy chân, tại sao chứ?

Triệu Kiến Quốc thấy Hàn Mai quệt mồm, vẻ mặt không phục rất đáng yêu, nhìn thế nào cũng không ngán! Thấy cô muốn xuống giường, lập tức vọt tới ôm cô đặt lại giường như cũ, cẩn thận không chạm vào vết thương trên tay cô.

“Ngoan, đừng động! Quân y nói nếu không cẩn thận cọ xát vết thương, về sau sẽ lưu lại sẹo! Chẳng lẽ em muốn lưu lại ký hiệu trên cổ tay sao? Anh không ngại trên người em có sẹo hay không, em tự nghĩ xem bản thân em có muốn hay không?”

Hàn Mai không nói lại được Triệu Kiến Quốc, không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn nằm trên giường, bĩu môi, đáng thương nhìn anh.

“Vợ, em nằm nghỉ đi, anh ra phòng ngoài dọn dẹp một chút, rất nhanh sẽ trở lại.”

Triệu Kiến Quốc hôn một cái lên trán Hàn Mai liền đi ra ngoài.

Một mình Hàn Mai nhàm chán nằm trên giường, cả cánh tay bên phải không thể cử động, ngơ ngác nhìn trần nhà, không bao lâu dần dần ngủ thiếp đi. Sáng hôm nay, cô thức dậy quá sớm, tiếp đó lại cùng Lưu Anh đi dạo cả buổi sáng, buổi chiều trở lại còn phải vội vàng chuẩn bị cơm tối, một khắc cũng không nghỉ , cho nên hiện tại nằm thoải mái trên trường rất nhanh liền ngủ mất.

Lúc Triệu Kiến Quốc vào lại phòng ngủ đã thấy vợ nằm ngủ rồi. Trong lúc ngủ cô còn nhíu mày, anh lập tức co rút đau lòng. Vén chăn lên nhìn vẫn thấy Hàn Mai đang mặc váy, anh muốn cởi ra giúp cô nhưng ống tay váy tương đối hẹp, nếu cởi ra nhất định sẽ chạm vào vết thương của cô. Nhìn một hồi lâu, hai tay Triệu Kiến Quốc dùng lực nắm hai bên ống tay váy Hàn Mai, “Xoẹt” một tiếng, tay váy của Hàn Mai trực tiếp bị xé rách đến cổ áo.

Hàn Mai đang mơ mơ màng màng ngủ liền bị kinh tỉnh, thấy bản thân chỉ mặc áo lót, nửa bộ ngực đều lộ ra ngoài, cô sợ hãi kêu lên, lập tức đưa tay muốn kéo chăn đắp lên người. Nhưng cô vừa muốn cử động tay liền bị nắm lại.

“Đừng động! Cử động nữa sẽ đụng trúng vết thương!”

Hàn Mai lúc này mới nhớ ra tay của mình bị thương, không thể lộn xộn, vừa rồi cô theo bản năng định dùng tay bị thương kéo chăn, may mà có Triệu Kiến Quốc kịp thời giữ lại.

Hàn Mai nhớ ra bộ dạng hiện tại của mình, lập tức dùng tay trái kéo chăn đắp lên. Thấy trên tay Triệu Kiến Quốc đang cầm một đoạn tay váy, tức giận hỏi, “Anh đang làm cái gì vậy?”

“Cởi váy cho em.”

“Anh gọi như này là cởi sao?”

“Sợ đụng phải vết thương của em.”

Hàn Mai suy nghĩ thêm cũng thấy đúng, nhưng cái váy này là cô mới mua hôm nay, đây là lần đầu tiên mặc vào người đấy! Rất quý có được không!

Triệu Kiến Quốc vừa nhìn cũng biết vợ đang rối rắm cái gì, nhẹ nhàng cúi xuống nói bên tai Hàn Mai, “Em đừng tiếc cái váy nữa, coi như nó còn tốt anh cũng không cho em mặc thêm lần nữa.”

“Tại sao?” Hàn Mai kỳ quái hỏi.

“Quá thuận mắt.”

Quá thuận mắt? Quá thuận mắt thì có vấn đề gì? Bộ váy kia vốn đã rất đẹp rồi!

Triệu Kiến Quốc thở dài, ôm Hàn Mai vào trong ngực, “Ý anh là nhìn em quá thuận mắt. Vợ của anh lại để cho người khác ngắm, thiệt thòi lớn như vậy anh không nuốt được.”

Hàn Mai vui vẻ, ngẩng đầu nhìn Triệu Kiến Quốc, cười nói, “Ghen?”

Triệu Kiến Quốc không để ý, xoay mặt cô trở lại ngực mình như cũ.

Hàn Mai thấy anh không có phản ứng, làm bộ căng thẳng nói, “Nếu thấy thua thiệt thì anh cũng đi nhìn vợ người ta đi, khẳng định đem thua thiệt bù lại hết.”

Triệu Kiến Quốc giả bộ nghiêm túc suy tính, một lát sau hôn một cái trên mặt Hàn Mai, trả lời, “Vợ anh thật thông minh, biện pháp này rất tốt, ngày mai anh sẽ thử.”

Hàn Mai nghe xong, giận, hung hăng cắn một hớp trên ngực Triệu Kiến Quốc.

“Ưm……..”

Triệu Kiến Quốc không ngờ vợ sẽ trực tiếp cắn mình, anh da dày thịt béo cũng không sợ đau, một hớp này không phải cắn xuống thịt mà là cắn tới ** mãnh liệt của anh. Cả người anh run lên, thân thể bắt đầu nóng lên, tất cả máu trên người hội tụ hết vào một chỗ đang bành trướng, vô cùng đau đớn.

Hàn Mai cũng cảm thấy biến hóa trên thân thể Triệu Kiến Quốc, bắp đùi cô bị thứ gì đó chĩa vào, cách một lớp vải vóc cũng có thể cảm thấy nhiệt độ của nó. Hàn Mai chỉ thấy trên mặt nong nóng, đẩy ngực Triệu Kiến Quốc muốn xích ra, có điều tay của cô vừa đụng vào lồng ngực của anh liền bị một bàn tay lớn đè lại.

“Đừng động….” Triệu Kiến Quốc khàn giọng nói. Vốn dĩ bởi vì tay Hàn Mai bị thương, anh sợ loại vận động kịch liệt này không cẩn thận cọ đến vết thương, nên nghĩ tối nay sẽ không đụng vào cô. Nhưng mới vừa rồi cô cắn một hớp, ** của anh trong nháy mắt lập tức bị kích thích giống hệt lúc tối, giống như bị sóng gió mãnh liệt quất vào người, muốn đem anh nuốt trọn. Anh biết bản thân không thể nén nổi nữa, nếu phải nhịn thêm mấy lần nữa như này thì con mẹ nó, thân thể anh cũng hỏng nát!

Hàn Mai thấy Triệu Kiến Quốc kìm nén đến mồ hôi đầy đầu, cặp mắt đỏ ửng, cô đau lòng, khẽ vuốt ve mặt anh, “Anh chậm một chút là được rồi.”

Hàn Mai nói xong lập tức xấu hổ, cả mặt đỏ bừng. Triệu Kiến Quốc thấy cô như vậy, sợi dây trong đầu “Phanh” một tiếng đứt đoạn. Nếu còn nhịn nổi nữa thì anh không phải là đàn ông! Một câu nói nhẹ nhàng nhưng hiệu quả lại y hệt giọt nước làm tràn ly.

Triệu Kiến Quốc vội vàng cởi quần áo Hàn Mai, thêm một tiếng “Xoẹt” nữa vang lên, tay váy bên trái của Hàn Mai bị xé rách. Không có hai ống tay váy cản trở nữa, Triệu Kiến Quốc dễ dàng đem phần dư lại của chiếc váy kéo xuống, ném khỏi giường.

Hàn Mai nhìn váy rơi trên mặt đất, thầm nghĩ xem có thể đem nó biến thành váy sát nách không.





Triệu Kiến Quốc thấy vợ thất thần liền giận đến nghiến răng, xoay mặt cô lại cắn một hớp lên đôi môi đỏ mọng.

Cảm giác đau nhói từ môi truyền đến làm Hàn Mai phục hồi lại tinh thần, nước mắt lưng tròng nhìn Triệu Kiến Quốc.

“Không cho nghĩ đến chuyện khác! Chỉ được phép nhìn anh! Nghĩ tới anh!”

Dứt lời, không báo trước vọt mạnh đi vào, nhanh chóng tiến công.

“A………”

Hàn Mai bị cảm giác kích thích đột nhiên tới đánh úo, thét chói tai ra tiếng.

Triệu Kiến Quốc đưa tay trái ra nắm chặt tay phải của Hàn Mai, mười ngón tay đan xen cố định trên đỉnh đầu Hàn Mai, cẩn thận không để chạm vào vết thương, ** hung mãnh đi tới.

Không biết trải qua bao lâu, Triệu Kiến Quốc mới ở lần tiến công sâu nhất phóng thích chính mình. Hàn Mai mệt mỏi, đến sức nâng đầu ngón tay cũng không còn, một khắc cuối cùng trước khi ngủ còn tự mắng bản thân, không có việc gì lại đi đồng tình với Triệu Kiến Quốc, đúng là tự tìm tội chịu.

………………

Hôm sau tỉnh lại, Hàn Mai phát hiện bản thân vẫn đang vùi trong ngực Triệu Kiến Quốc, ngực trần của anh dán sát vào sau lưng cô, tay trái vòng quanh hông cô, tay phải nắm chặt tay phải cô, hai cánh tay cùng lơ lửng ngoài mép giường. Triệu Kiến Quốc chôn mặt vào trong tóc Hàn Mai, thổi từng hồi khí nóng vào sau tai cô, vừa rồi ngủ nên không có cảm giác gì khác nhưng bây giờ đã tỉnh, cô mới thấy sau tai tê tê ngứa ngứa.

Bình thường khi ngủ Hàn Mai có thói quen úp mặt vào ngực Triệu Kiến Quốc hoặc là gối lên tay, ôm cổ anh; mà Triệu Kiến Quốc cũng có thói quen ôm Hàn Mai vào ngực, một bàn tay ôm sau lưng, một tay khác để ngang hông cô. Thậm chí có lúc anh trực tiếp gác đùi lên chân Hàn Mai bởi vì tướng ngủ Hàn Mai không tốt, thường dùng tay chân hất chăn tung ra. Cũng may đang là mùa hè, nếu là mùa đông thì chỉ cần sáng ngủ dậy cô sẽ la hét cóng tay. Nhưng bây giờ tay Hàn Mai bị thương, tư thế ngủ trước đây đều không thích hợp.

Có điều, Hàn Mai phát giác ra cảm giác bị anh ôm từ phía sau cũng không tệ!

Hàn Mai nhìn vết thương trên tay đã bớt sưng đỏ hơn hôm qua, cũng không còn quá đau nữa. Trên vết thương vẫn còn một lớp thuốc bôi ẩm ướt, tựa hồ như mới bôi không lâu, lại thấy thuốc bôi để trên tủ đã giảm đi một chút, rất rõ ràng là ban đêm Triệu Kiến Quốc đã dậy bôi thuốc cho cô. Hàn Mai choáng váng, không lẽ anh thật sự định cách bốn giờ bôi thuốc một lần cho cô sao?

Nhìn ra bên ngoài cũng đã không còn sớm, bình thường Triệu Kiến Quốc đã sớm tỉnh, nhưng hôm nay anh lại đang ngủ. Hàn Mai do dự xem có nên đánh thức anh không, mới nhẹ nhàng cử động, Triệu Kiến Quốc lại đột nhiên run lên, mở mắt ra, nắm chặt tay phải không cho cô tiếp tục động nữa.

“Tỉnh? Tay còn đau không?”

Triệu Kiến Quốc nâng đầu nhìn vết thương của Hàn Mai, so với hôm qua đã tốt hơn nhiều, âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Quay đầu lại đã thấy Hàn Mai đang ngơ ngác nhìn mình, không khỏi cười nói, “Nhìn chồng em phát ngốc rồi à?”

Hàn Mai bị anh hỏi thế, hai má nhất thời đỏ lên, không trả lời, cúi đầu chui vào trong ngực anh.

Triệu Kiến Quốc thấy vợ thẹn thùng, tâm tình trở nên cực kỳ tốt, bật cười vuốt tóc Hàn Mai.

Một lát sau, Hàn Mai lại ngẩng đầu lên, giống như đã hạ quyết tâm rất lớn, thẳng tắp nhìn chằm chằm Triệu Kiến Quốc hỏi, “Triệu Kiến Quốc, thành thật nói cho em biết, tại sao anh lại tốt với em như vậy?”

“Còn có thể vì sao chứ? Em là vợ của anh, anh thương vợ mình không được sao?”

“Cũng chỉ bởi vì em là vợ của anh thôi sao? Nếu như ban đầu, anh không lấy em mà là cô gái khác, vậy anh cũng tốt với cô ấy như vậy?” Hàn Mai chưa từ bỏ ý định hỏi tiếp.

“Người anh cưới là em!” Cô gái khác? Làm gì có cô gái nào khác? Đời này anh chỉ muốn một mình Hàn Mai! Triệu Kiến Quốc buồn bực.

Hàn Mai tức muốn điên, người đàn ông này có thể đần thêm chút nữa được không! Hàn Mai lật người, dạng chân ngồi lên người Triệu Kiến Quốc, “EM mặc kệ, anh phải hứa đối tốt với em, hơn nữa chỉ có thể tốt với một mình em!”

“Được được được, chỉ tốt với mình em! Anh lấy danh nghĩa quân nhân thề, cả đời sẽ tốt với em! Mau đi xuống, cẩn thận chạm vào vết thương.”

Hàn Mai thấy anh như vậy, bĩu môi mới xuống khỏi người anh.

Triệu Kiến Quốc khẩn trương ngồi dậy nắm tay Hàn Mai, cẩn thận không để đụng vào chỗ khác, thấy vợ rốt cuộc cũng chịu an tĩnh lại, thở phào nhẹ nhõm.

“Em ngủ thêm đi, anh đi nấu cháo. Nhớ chú ý tay của em đấy!”

“Hôm nay anh không đi huấn luyện à?”

“Xin nghỉ.” Triệu Kiến Quốc để lại hai chữ liền đi ra ngoài.

Hàn Mai nằm trên giường cũng không ngủ được liền bò dậy. Cả người cô hiện tại mềm nhũn, nhưng không có bất kì cảm giác ướt dính khó chịu nào, chắc chắn hôm qua lúc cô mệt mỏi ngủ mất, Triệu Kiến Quốc đã lau người cho cô. Hàn Mai lấy ra một cái áo ngắn tay, tay áo rất rộng, có thể dễ dàng xỏ qua mà không chạm vào vết thương.

Mặc xong quần áo, Hàn Mai tìm thật lâu cũng không thấy cái váy bị Triệu Kiến Quốc xé hỏng tối qua. Cô cho là Triệu Kiến Quốc đã mang đi giặt, nhưng ra ban công nhìn cũng không thấy.

Không cần tìm, nhất định là bị người đàn ông hẹp hòi kia quăng mất rồi!

Triệu Kiến Quốc nấu cháo trắng, cho thêm một chút thịt, hành lá cắt nhỏ, bỏ thêm vài hạt muối là có thể ăn. Hàn Mai bình thường rất thích ăn cay, mặc dù cháo Triệu Kiến Quốc nấu rất nhạt nhưng cô lại cảm thấy mùi vị cũng không tệ, có điều hơi mặn một chút, hình như còn bị bén nồi nữa, nhưng cũng không ảnh hưởng tới yêu thích của Hàn Mai.

Triệu Kiến Quốc bưng bát nhỏ ra ngồi xuống ghế salon cùng Hàn Mai, cầm thìa múc cháo, thổi nguội mới đưa đến miệng cô. Bên trên khay trà đồng thời để hai cái bát, mỗi bát đều đầy cháo.

Hàn Mai phát hiện Triệu Kiến Quốc hiện tại đã xem cô như một phế nhân cần chăm sóc, ăn cũng do anh bón, ngay cả mặt cũng là do anh lau giúp, cô phản đối, anh sẽ nói vết thương của cô không được dính nước, nếu không sẽ bị nhiễm trùng. Hàn Mai cũng sợ trên tay lưu lại sẹo sẽ khó coi, liền mặc kệ anh, nếu không phải cô kiên trì, sợ rằng ngay cả việc cô đi vệ sinh Triệu Kiến Quốc cũng muốn đi theo.

Hai người vừa ăn xong cháo thì có tiếng gõ cửa, Triệu Kiến Quốc đang rửa bát, Hàn Mai liền chạy ra mở cửa.

Ngoài cửa, Đặng Chí Cường xách theo một túi đồ đang lôi kéo Tào Thải Ngọc, thấy Hàn Mai thì xấu hổ cười.

Tào Thải Ngọc bị Đặng Chí Cường kéo tới, vẻ mặt miễn cưỡng, mắt vừa sưng vừa đỏ. Tào Thải Ngọc vốn dĩ không chịu tới, nhưng bị Đặng Chí Cường dùng sức kéo đi. Tào Thải Ngọc cũng không hiểu được tối hôm qua vì sao mình lại không đỡ được đĩa Hàn Mai đưa tới, đột nhiên thấy Hàn Mai gục xuống đất, cô ta cũng rất sợ, nhất là khi thấy vết bỏng trên tay Hàn Mai, cô ta có thể tưởng tượng ra nếu đĩa thức ăn đó đổ vào tay mình sẽ phải có bao nhiêu đau đớn. Sau đó lại bị ánh mắt lạnh lẽo của Triệu Kiến Quốc nhìn cho toàn thân cứng ngắc, đứng im tại chỗ. Tất cả mọi người đều nhìn mình, trong mắt đều có hoài nghi cùng trách cứ, Tào Thải Ngọc biết rõ bọn họ chỉ vì ngại quan hệ với chồng cô ta nên mới không nói ra miệng mà thôi.

Bị Đặng Chí Cường kéo đi, về đến nhà, hai người tranh cãi một trận ầm ĩ, Đặng Chí Cường nói phụ nữ đều biết giữ mặt mũi cho chồng, mà Tào Thải Ngọc cô lại làm cho anh mất mặt.

Tào Thải Ngọc nghe xong, giận đến mất lý trí, giận dỗi trả lại một câu kêu Đặng Chí Cường ra ngoài mà tìm phụ nữ biết giữ mặt mũi cho đàn ông, không phải chỉ là biết nấu một hai món ăn sao!

Đặng Chí Cường nghe xong lời này, tức giận nhìn Tào Thải Ngọc nửa ngày cũng không nói ra một chữ, cũng không thèm để ý tới Tào Thải Ngọc nữa, xô cửa ra khỏi nhà.

Thật ra lời vừa ra khỏi miệng, Tào Thải Ngọc cũng hối hận, nhưng lời nói cũng đã nói rồi, hối hận cũng vô ích. Đợi đến nửa đêm cũng không thấy Đặng Chí Cường trở về, Tào Thải Ngọc liền đi ngủ trước, cửa nhà cũng không khóa. Nhưng đến sáng lại phát hiện Đặng Chí Cường cũng không về phòng ngủ, cả đêm ngồi hút thuốc trong phòng khách.

Tào Thải Ngọc chưa kịp ăn điểm tâm, Đặng Chí Cường đã lấy ra sữa bột mới mua mấy ngày trước để mang về nhà mẹ đẻ, kéo Tào Thải Ngọc tới nhà Triệu Kiến Quốc, Tào Thải Ngọc giãy dụa thế nào cũng vô dụng. Đến dưới lầu, Đặng Chí Cường còn cố ý dừng lại cảnh cáo Tào Thải Ngọc nhớ phải nói chuyện cẩn thận.

Hàn Mai không ngờ vợ chồng Đặng Chí Cường lại đến vào lúc sáng sớm như thế này, nhìn Đặng Chí Cường xách theo túi sữa cũng biết là tới để xin lỗi rồi. Đúng ra với quan hệ của Triệu Kiến Quốc và Đặng Chí Cường, chuyện này cũng không cần truy cứu, huống chi bị thương cũng bị thương rồi, nhiều nhất cũng là đến nhà bồi thường ít tiền thuốc men. Có điều Hàn Mai cũng không biết Triệu Kiến Quốc nghĩ như thế nào về chuyện này.





“Vợ, ai đến vậy?” Triệu Kiến Quốc hỏi vọng ra từ trong bếp.

“Là Phó liên trưởng và chị Thải Ngọc.” Hàn Mai trả lời Triệu Kiến Quốc xong, quay đầu cười với hai người ngoài cửa nói, “Anh chị vào nhà ngồi đi.”

Tào Thải Ngọc trong lòng khinh thường xuy một tiếng, cùng Đặng Chí Cường vào nhà.

“Em dâu, tay của em không sao chứ?” Mới vừa ngồi xuống, Đặng Chí Cường đã hỏi, mắt còn nhìn chằm chằm vào cổ tay Hàn Mai, thấy trên cổ tay trắng nõn lại bị sưng đỏ một mảng lớn, trong lòng không tránh khỏi băn khoăn.

“Không có việc gì, hai ngày nữa là tốt rồi. Anh chị cũng đừng quá để trong lòng, chuyện như vậy trong bếp cũng thường xảy ra, không cẩn thận bị dao cắt trúng thì cũng là bị dầu sôi bắn cho tung tóe, trước kia em ở quê mở tiệm ăn Tiểu Tinh cũng hay gặp phải chuyện giống vậy, anh cũng đừng trách chị Thải Ngọc, tất cả đều là chuyện ngoài ý muốn mà thôi.”

Biết vợ của Triệu Kiến Quốc là đang xây cho mình một bậc thang để bước xuống, Đặng Chí Cường càng cảm thấy mất mặt, nhìn Tào Thải Ngọc chỉ ngồi một chỗ không nói tiếng nào, tức giận lén đá một cái vào chân vợ dưới gầm bàn.

Tào Thải Ngọc cũng biết là chồng đang cảnh cáo mình, kìm nén bực bội nói một ít lời xã giao dặn dò Hàn Mai nghỉ ngơi thật tốt, chớ để bản thân mệt mỏi…

Triệu Kiến Quốc từ trong bếp đi ra, một câu cũng không nói an vị ngồi xuống cạnh Hàn Mai, cẩn thận bôi thuốc cho cô.

Tào Thải Ngọc vừa thấy Triệu Kiến Quốc đã lạnh hết sống lưng, không còn tâm tình nào muốn ở lại, lấy cớ có chút váng đầu để Đặng Chí Cường đưa mình trở về. Đặng Chí Cường cau mày nhìn Tào Thải Ngọc, bảo cô xuống dưới lầu đứng đợi. Tào Thải Ngọc giống như được đặc xá, nhanh chóng rời đi.

Nhìn bóng lưng hấp tấp vội vàng rời đi của Tào Thải Ngọc, Đặng Chí Cường bất đắc dĩ thở dài.

Hàn Mai nghĩ thấy mình ngồi lại có chút lúng túng, cũng lấy cớ đi pha trà, chạy vào phòng bếp, để hai người đàn ông nói chuyện với nhau.

Chờ Hàn Mai ra lại phòng khách, Đặng Chí Cường đã về, còn một mình Triệu Kiến Quốc ngồi trên ghế salon hút thuốc. Hàn Mai đi tới ngồi xuống bên cạnh, rất tự nhiên tựa vào trong ngực Triệu Kiến Quốc.

Triệu Kiến Quốc dập tắt điếu thuốc, ôm Hàn Mai, cẩn thận đỡ tay của cô, cúi đầu dựa vào bên tai cô hỏi, “Có phải em trách anh không?”

Hàn Mai biết anh muốn chỉ chuyện gì, ở trong ngực anh lắc đầu.

Triệu Kiến Quốc hôn lên trán Hàn Mai, “Uất ức em.”

Hàn Mai vẫn lắc đầu.

Uất ức sao? Không! Chỉ cần có anh ở bên cạnh, cái gì cũng không uất ức.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài nhạc Phật giáo hay của các nhạc sĩ, ca sĩ nổi tiếng từ trang nhạc Phật giáo chẳng hạn như le tien dua hoa thuong thich thanh tu nhap that, nhac phat giao khong loi rat hay những giai điệu âm nhạc Phật giáo giúp bạn giải tỏa căng thẳng, tịnh tâm hơn, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status