Quân cưới

Chương 73: Kết Thúc



Sau khi về nhà, Triệu Kiến Quốc ban xuống một lệnh cấm cho Hàn Mai, không cho cô tự mình đi ra ngoài, muốn mua gì thì bảo ban cấp dưỡng đi mua, có việc gấp cũng phải có anh đi cùng thì cô mới được đi.

Mặc dù không thích bị nhốt như vậy, nhưng Hàn Mai biết Triệu Kiến Quốc làm thế cũng là vì tốt cho cô, cho nên cô nghe lời anh, ngoan ngoãn ở trong nhà.

Con trai bảo bối nhà cô sắp mọc răng, mỗi ngày đều chảy rất nhiều nước miếng, còn luôn thích nằm trên vai gặm bả vai của cô, chỉ cần cô hơi không để ý là cả bả vai sẽ đầy nước miếng, xong rồi còn nhìn cô cười khúc khích. Hàn Mai cũng rất bất đắc dĩ, tiểu bại hoại nhà cô cả ngày chỉ biết làm chuyện xấu, trước đó thì là chuyện đi tiểu, bây giờ lại thêm chảy nước miếng nữa, chảy ướt áo chính mình thì không tính, còn nhất định khiến cô phải ướt theo, mấu chốt chính là làm chuyện xấu xong còn bày ra vẻ mặt vô tội, cười ngây ngốc với cô, khiến cô dù có muốn tức giận cũng không sinh khí được.

Thế mà vẫn chưa thấy thằng bé mọc được cái răng nào, ngược lại trong miệng của con gái cô lại xuất hiện một điểm màu trắng, lúc đầu Hàn Mai còn tưởng là do ăn cháo nên lưu lại cặn, dùng ngón tay nhẹ nhàng đụng một cái mới thấy thô sáp, thì ra con bé đã mọc răng rồi. Thấy con gái mọc cái răng sữa đầu tiên, Hàn Mai kích động không biết phải nói gì, buổi tối Triệu Kiến Quốc về nhà liền bị Hàn Mai lôi kéo đến xem con gái. Qua mấy ngày nữa, điểm màu trắng nhỏ nhỏ kia dần dần dài ra, một điểm màu trắng khác lại nhú ra ngay bên cạnh đó.

Hàn Mai thấy con gái đã mọc hai cái răng rồi mà con trai lại chưa thấy gì, liền bắt đầu lo lắng. Có phải là vì cô chưa bồi bổ đủ cho thằng bé không? Nhưng khẩu phần ăn của bọn trẻ là giống nhau mà! Hay là do hấp thu không tốt?





Là người từng trải, Lưu Anh dĩ nhiên có thể hiểu được tâm tình của Hàn Mai, thấy cô lo lắng vớ vẩn như vậy thì lên tiếng nói, “Thật ra thì em cũng không cần phải lo lắng đâu, trẻ con có đứa mọc răng sớm, có đứa muộn, giống như Tiểu Lôi nhà em thì là mọc sớm, nhớ ngày trước Bình Bình nhà chị cũng là hơn một tuổi mới mọc răng đấy.”

“Thật sao? Thế thì em yên tâm rồi.” Hàn Mai vừa dứt lời liền liếc nhìn bụng nhỏ đang nhô ra của Lưu Anh, cười hỏi, “Chị Anh, ngày sinh dự tính của chị là vào tháng ba sang năm đúng không?”

Lưu Anh cũng cúi đầu, dịu dàng nhìn bụng mình, vẻ mặt hạnh phúc nói, “Ừ, sinh cùng tháng với Bình Bình. Không biết là con trai hay con gái đây?” Nói xong thì hơi nhíu mày lại.

“Theo em thấy thì con trai hay con gái đều là chuyện vui, dù sao cũng là máu mủ trên người mình.” Nói thì nói như vậy, nhưng Hàn Mai biết rõ có người phụ nữ nào lại không mong mình có thể có cả con trai lẫn con gái chứ? Đặc biệt là người giống như Lưu Anh, con đầu đã là con gái rồi, đứa thứ hai dĩ nhiên là mong đợi có con trai rồi. Cho dù là chị ấy không nghĩ như vậy thì Lâm Đại Vĩ cũng muốn con trai, đúng không?

“Đúng thế, con trai cũng được, con gái cũng tốt, nếu có thể nam nữ đầy đủ đương nhiên là tốt nhất, nhưng chuyện này có cưỡng cầu cũng không được. Lâm Đại Vĩ nhà chị rất hiểu chuyện này, không giống với vài người…” Lưu Anh nói tới chỗ này thì dừng lại một chút.

Hàn Mai nghe ra ẩn ý trong lời nói của chị, liền hỏi, “Có vài người làm sao?”

Lưu Anh tức giận trả lời, “Còn không phải là Tào Thải Ngọc sao! Một thời gian trước không phải cô ta nói mình mang bầu sao? Nghe nói sau khi cô ta về nhà mẹ đẻ thì mới phát hiện ra không có đứa bé.”

“Không có?” Mặc dù bình thường Tào Thải Ngọc làm cho người ta chán ghét, nhưng đứa bé là vô tội, một người phụ nữ mất con rất đáng để đồng tình.

Lưu Anh thấy Hàn Mai lộ ra vẻ mặt đồng tình, trả lại cô một vẻ mặt khinh thường, nói, “Em không biết đâu, đứa bé kia là do chính tay cô ta làm mất đấy!”

“Đã xảy ra chuyện gì?” Hàn Mai không thể nào tưởng tượng được lòng dạ cô ta phải cứng rắn đến mức nào mà có thể giết chết con của mình được.

“Liên trưởng Đặng không phải còn có một em trai sao? Em dâu của anh ta sinh cho nhà họ Đặng một đứa cháu trai kháu khỉnh, có lẽ Tào Thải Ngọc điên lên cũng muốn sinh con trai, cô ta nghe mẹ mình nói ở quê có một ông thầy bói nhìn thai rất chính xác, nên tìm cớ lừa gạt Liên trưởng Đặng, chạy về nhà mẹ, len lén đi coi bói. Ông thầy kia xem xong liền khẳng định trong bụng Tào Thải Ngọc là con gái, nhưng chỉ cần uống thuốc của ông ta thì có thể biến con gái thành con trai. Không biết là cô ta điên thật hay là không phân biệt được thật giả, ngây ngốc tin lời ông thầy kia. Kết quả thì sao? Chính là cô ta uống thuốc của ông ta, chưa đến nửa tiếng sau thì ra máu, một nam thai đã thành hình cứ thế mà rơi xuống đất!”

Hàn Mai nghe xong, không nhịn được phát run trong lòng, cô nhớ đến kiếp trước vì mình không cẩn thận nên mới mất đi đứa bé, đứa bé thật sự là không cần phải gánh chịu thay cho người lớn. Nếu như Tào Thải Ngọc không ham thích hư vinh quá nhiều, không cần chuyện gì cũng phải so với người khác thì đứa bé của cô ta cũng không phải rời khỏi thế giới này sớm như vậy, nhưng mà bây giờ có nói gì cũng vô dụng.

Gần đây, Triệu Kiến Quốc luôn đi sớm về trễ, có mấy hôm còn qua đêm ở bên ngoài, nhưng vẫn không quên gọi điện về dặn cô không được đi ra ngoài một mình, hỏi anh ở đâu thì anh luôn trả lời là đang thi hành nhiệm vụ, bảo cô không cần lo lắng, nhưng Hàn Mai mơ hồ cảm thấy chuyện này có liên quan đến Cao gia, tâm không khỏi dâng cao, chỉ sợ Triệu Kiến Quốc bị làm sao.





Chỉ mấy ngày sau, báo chí đồng loạt đưa tin, Thái tử của Cao thị bị nghi ngờ có tham gia vào chuyện mua bán vũ khí, chưa đến hai ngày sau thì Cao thị tuyên bố phá sản, lần này Cao gia coi như hoàn toàn sụp đổ.

Hàn Mai cũng không quan tâm mấy chuyện này, cô đọc tỉ mỉ từ đầu đến cuối tờ báo, khi nhìn thấy đoạn viết trong quá trình truy bắt thì chín người bị thương và bảy người khác bị chết, cô không nhịn được liền chảy nước mắt.

Đúng như Hàn Mai dự đoán, khoảng thời gian này Triệu Kiến Quốc đúng là đang điều tra chuyện Cao gia buôn bán vũ khí. Năm đó anh vì cứu Cao Mẫn nên mới để cho tên nghi phạm có sẹo trên mặt kia chạy thoát, đây là tiếc nuối lớn nhất trong lòng anh, anh vẫn muốn có một ngày tự tay mình sẽ bắt tên kia lại, không ngờ chớp mắt đó mà đã nhiều năm trôi qua như vậy rồi. Lần trước ở Cao gia, anh nhìn thấy tên nghi phạm kia ở cửa phòng ngủ của Cao lão tiên sinh, vết sẹo giống hệt, khuôn mặt giống hệt, anh không thể nhận lầm được. Có điều nếu một tên buôn lậu vũ khí xuất hiện ở Cao gia, vậy thì nhất định hắn phải có quan hệ với Cao gia.

Điều tra theo hướng này, quả nhiên Triệu Kiến Quốc tra ra được giao dịch hắc ám của Cao Tuấn, hơn nữa có thể khẳng định lần giao dịch vũ khí năm đó chính là do Cao Tuấn làm chủ!

Trong lúc truy bắt Cao Tuấn có xảy ra chút chuyện, hai bên giao vũ khí, chết mấy người, Cao Tuấn vừa thấy thế thì lập tức thu gom tiền mặt định chạy ra nước ngoài. Nhưng hắn không ngờ Triệu Kiến Quốc đã sớm tính đến bước này, bố trí người mai phục trên thuyền từ trước, chỉ chờ Cao Tuấn lên thuyền sẽ lập tức bắt giữ.

Triệu Kiến Quốc vừa hoàn thành nhiệm vụ liền lập tức chạy về nhà, không dám trì hoãn một giây nào.

Hàn Mai mang theo hai anh em sinh đôi, Lưu Anh mang theo Bình Bình, Dương Vân Tú mang theo Ngô Địch, ba người phụ nữ cộng thêm một đám trẻ con ngồi dưới sân cỏ phơi nắng.

Dương Vân Tú và Lưu Anh cũng biết chuyện Triệu Kiến Quốc, biết là Hàn Mai đang lo lắng, vừa mới nói được hai ba câu an ủi cô thì đã thấy Triệu Kiến Quốc nhảy xuống từ trên xe việt dã.

“Ơ, Kiến Quốc về rồi à? Nhanh, Mai Tử lo lắng cho cậu suýt chút nữa thì ngồi đây lau nước mắt rồi đấy!” Dương Vân Tú trêu ghẹo nói.

“Đúng thế! Mấy ngày này, ngày nào cũng xuống dưới lầu đợi người đấy!” Lưu Anh cũng tham gia náo nhiệt, nói thêm vào.

Từ lúc thấy Triệu Kiến Quốc, ánh mắt của Hàn Mai đều dính trên người anh, thấy anh không bị hao tổn gì thì cũng yên lòng, bị Dương Vân Tú và Lưu Anh nói như thế thì đỏ mặt, nhỏ giọng nói thầm, “Người nào lo lắng chứ, tốt nhất là anh ấy đi luôn đi, đời này cũng không cần về nữa!”

Triệu Kiến Quốc cong khóe miệng, chào hỏi Dương Vân Tú và Lưu Anh xong liền len lén nháy mắt với Hàn Mai, bảo cô đi về nhà với anh.

Hàn Mai dĩ nhiên là có nhìn thấy ám hiệu Triệu Kiến Quốc, nhưng trong lòng vẫn đang giận anh nên không để ý tới anh, ai bảo anh không nói tiếng nào đã bỏ ba mẹ con cô ở nhà như vậy, hại cô lo lắng muốn chết.





Triệu Kiến Quốc thấy vợ không để ý đến mình thì cũng không nói thêm cái gì nữa, lúc này có nói gì đều là vô dụng, vợ của anh, anh hiểu rõ nhất, nói không được thì phải trực tiếp làm mới có tác dụng. Vì thế, Triệu Kiến Quốc đi tới, vác Hàn Mai lên vai liền đi lên lầu.

“Triệu Kiến Quốc! Anh thả em xuống! Mau thả em xuống…” Hàn Mai vừa nắm lưng áo của Triệu Kiến Quốc vừa kêu lên.

“Kiến Quốc, đi từ từ thôi, cậu yên tâm, hai đứa nhỏ nhà cậu đã có chị dâu chăm sóc rồi!” Dương Vân Tú không có ý tốt nói.

Hàn Mai không còn lời nào để nói, thật đúng là chỉ sợ thiên hạ không loạn! Đây rốt cuộc là thế đạo gì chứ?

-------Hết------
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như that nghiep, dinh nghia vui ve cac mon hoc rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.

loading...
DMCA.com Protection Status