Quân hôn tỏa sáng

Chương 10

Ngoài cửa xe có tiếng đập, Thanh Ninh nắm chặt di động làm như cái gì cũng không nghe, thậm chí không dám nhìn bên ngoài, cửa xe đã được khóa từ phía trong nên bên ngoài không mở được, cô chỉ mong lúc này xe có thể chạy đi.

Mục Lương Hòa nhìn cô một cái, tầm mắt rơi vào người đàn ông ngoài cửa xe. Ngón tay vừa động, khóa bị mở ra, cửa xe từ bên ngoài mở cách một tiếng, Thanh Ninh mười ngón tay nắm chặt mắt nhắm nghiền. Không khí tràn vào xe mang theo mùi khói xăng và cả ánh mắt nóng rực của hắn hận không thể đốt một cái lỗ trên người cô.

"Thanh Ninh, có phải nên nói câu đã lâu không gặp không, giới thiệu một chút chứ."

Mạnh Kiết Nhiên dựa vào bên cạnh xe, một thân màu đen cộng thêm ánh mắt hung dữ của hắn hiện giờ thật giống một đại ca xã hội đen. Đôi mắt ưng khóa chặt trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Ninh, cảm xúc được che giấu nơi đáy mắt nhưng Mục Lương Hòa vẫn nhìn ra được. Anh bất động thanh sắc chỉnh lại chiếc áo khoác đã bị tuột xuống khỏi vai Thanh Ninh, sau đó cầm lấy điện thoại vẫn bị cô nắm chặt trong tay mở nguồn, xong xuôi mới ngẩng đầu nhìn về phía Mạnh Kiết Nhiên, làm như vô tội hỏi: "Thanh Ninh, vị tiên sinh này là người quen biết cũ của em, không giới thiệu sao."

Tình cảnh này thật tức cười, muốn cô giới thiệu sao đây, nói đây là người cô từng yêu chết đi sống lại, còn đây là người chồng kết hôn một cách bất ngờ. Không có cách nào nói ra được, giờ cô còn chưa muốn cho người khác biết chuyện đã kết hôn, càng không muốn Mục Lương Hòa biết quá khứ của cô.

"Đây là bạn em, đây là bạn trai tôi." Bạn là chỉ Mạnh Kiết Nhiên, bạn trai dĩ nhiên là Mục Lương Hòa. Tiếng bạn trai này khiến lỗ tai cả hai người đàn ông đều muốn nổ tung. Gân xanh trên trán Mạnh Kiết Nhiên chạy rần rật, hàm răng nghiến lại ken két còn sắc mặt Mục Lương Hòa trầm xuống.

"Thanh Ninh, anh thấy chúng ta cần nghiêm túc nói chuyện." Khi một người đàn ông đối với một người phụ nữ có ham muốn sở hữu cao độ thì sẽ không còn giữ được lý trí. Tựa như hiện tại Mạnh Kiết Nhiên ngay trước mặt Mục Lương Hòa đem Tạ Thanh Ninh lôi ra khỏi xe, cô lập tức vươn tay nắm chặt ống tay áo Mục Lương Hòa. Giờ phút này Mục Lương Hòa là cây cỏ cứu mạng duy nhất của cô, không còn cách nào khác.

"Buông cô ấy ra."

Tiếng Mục Lương Hòa trầm mạnh, tiếng quát thập phần hữu lực, bàn tay to trở ngược nắm chặt tay nhỏ bé của cô, Thanh Ninh nhìn anh một cái không còn thấy hoảng hốt nữa, theo bản năng tự xích lại gần anh.

Mạnh Kiết Nhiên không phải người ngu, nhìn thấy Thanh Ninh lệ thuộc Mục Lương Hòa như vậy trong lòng bùng lên một ngọn lửa thiêu đốt cả người hắn khó chịu, lục phủ ngũ tạng đều cháy hừng hực. Hắn hận không thể lập tức giết chết cái tên đàn ông làm tu hú chiếm tổ chim khách này. Phía sau không ngừng vang lên tiếng còi giục giã, hắn không thể không buông tay cô ra, từ trên cao nhìn chằm chằm người đàn ông mặc quân trang, môi mỏng khạc ra mấy chữ: "Chúng ta sẽ còn gặp lại." Sau đó "Oành" đóng lại cửa xe.

Hiện giờ trong lòng Thanh Ninh vô cùng lo sợ, không dám nhìn vào đôi mắt đen tối của Mục Lương Hòa, cúi đầu dán chặt vào cửa xe. Cái mặt không cười của anh vốn đã nghiêm, giờ lại còn trầm xuống, làm cho Thanh Ninh không biết sợ trời không sợ đất run bần bật. Cô thầm nghĩ về nhà không biết anh có xem cô như cái bao cát mà đánh bầm dập không, sức anh mạnh như vậy, cô may lắm chỉ chịu được một quyền.

Mục Lương Hòa không hiểu được suy nghĩ trong lòng cô, từ quảng trường âm nhạc về đến nhà, Thanh Ninh mở cửa xe chạy vào nhà trước như có sói đuổi theo phía sau.

Mục Lương Hòa tức cười nhìn hành động của cô, bước chân quân nhân chuẩn mực theo sát phía sau cô vào phòng. Thanh Ninh chạy một hơi vào phòng, sập cửa đánh “rầm” rồi dán sát vào cửa nghe động tĩnh bên ngoài. Rõ ràng một chút động tĩnh cũng không nghe thấy mà cửa lại bị mở ra từ bên ngoài, Mục Lương Hòa đi vào từ trên cao nhìn cô chằm chằm.

Cô chần chừ lùi về sau hai bước, cách xa vòng vây của anh hai thước, coi như anh có ra tay thì cô cũng có cơ hội chạy trốn. Thanh Ninh có ý nghĩ này rõ ràng là đánh giá thấp năng lực tác chiến của Mục Lương Hòa rồi.

"Cho em ba phút làm báo cáo tư tưởng."

Mục Lương Hòa là một quân nhân, lại là quân nhân thép, đừng nói là cái gì nhu tình như nước, ngay cả nói chuyện cũng là trực tiếp cứng rắn y như khi ra lệnh trong quân doanh.

Thanh Ninh hờn giận bĩu môi nhưng lại không dám chọi cứng với anh, nét mặt giống y một cô dâu nhỏ bị ủy khuất ngồi trên ghế đẩu, cúi đầu nhìn thảm lông trải sàn, hít hít mũi bắt đầu cò kè mặc cả: "Thủ trưởng, có thể không cần nói rõ được không?"

"Em cứ nói đi, còn 2 phút 36 giây."

Vẻ mặt của Mục Lương Hòa bình thường cũng đã dọa người rồi, nếu mà đanh lại thì càng dọa người hơn. Khí thế trên người anh không cùng một dạng với Mạnh Kiết Nhiên nhưng cũng không giống với trong quá khứ, khi đó anh không dữ dằn như thế.

"Anh đừng nghiêm khắc như thế có được không, em là vợ anh, không phải lính của anh." Thanh Ninh nhỏ giọng lầm bầm, mắt bất mãn lườm anh.

"Còn 2 phút 17 giây."

"Anh thật đúng là hưng phấn nhỉ." Cô vặn lại, con ngươi càng trợn to hơn.

"Gã đàn ông kia là ai?"

Mục Lương Hòa anh cả nửa đời trước rất nghiêm túc chỉnh tề, kể từ khi cái nhân tố khuấy động này nhảy vào cuộc sống của anh thì tất cả đã bị biến hóa nghiêng trời lệch đất, rất oanh oanh liệt liệt bị cô gái trước mặt này đảo loạn cả lên.

"Bạn trai cũ, ai mà chưa từng trải qua, em cũng không tin khi gặp em anh còn chưa có mối tình vắt vai."

Hai tay Mục Lương Hòa đặt trên đầu gối nắm lại thật chặt, nhìn chằm chằm khuôn mặt bướng bỉnh của cô hồi lâu, cằm bạnh ra thật giống như đang đối diện kẻ thù giai cấp.

"Thủ trưởng, nếu anh hối hận, chúng ta còn có thể ly hôn ." Thanh Ninh đề nghị, hôn nhân của bọn họ cơ bản không có bất kì cơ sở nào, 3 tháng yêu, cưới cũng chỉ là một loại phương pháp đau khổ. Hơn nữa khi kết hôn chính là do cô đầu óc không suy nghĩ tỉnh táo chín chắn, hôn nhân như vậy có thể lâu bền hay sao, cô không biết, cũng cảm thấy rất mờ mịt. Đến khi tỉnh táo lại cô vô cùng xấu hổ chạy trốn, đi một lần là liền 3 năm, thế mà khi về cũng không tránh khỏi đụng chạm.

"Chúng ta là quân hôn." Mục Lương Hòa vẫn như cũ trả lời cùng một câu với đề nghị li hôn trước đây của cô.

"3 năm trước em chính là vì tên kia mà say thành như thế?"

Không ngờ anh đột nhiên hỏi vấn đề này, Thanh Ninh cúi đầu không thể không yếu ớt gật đầu.

Mục Lương Hòa đối với đáp án vừa nghe được không hề thấy kinh ngạc, ngay từ đầu anh đã loáng thoáng đoán được đôi chút, " Cho em thêm 3 phút báo cáo quá trình, bằng không xem tôi làm sao thu thập em."

Dưới sự uy hiếp của Mục Lương Hòa, Tạ Thanh Ninh đành phải ngập ngừng thuật lại câu chuyện 3 năm trước, tất nhiên cô chỉ nói ra những chuyện quan trọng, còn vẫn giữ lại bí mật cho mình không muốn bất kì ai biết.

"Thủ trưởng, em nói tất cả rồi đấy, anh làm ơn cười cười một cái đi mà."

Đây là câu đùa cợt trắng trợn, Mục Lương Hòa nghe vậy mày nhíu lại, cũng chỉ có cô dám nói chuyện với anh như vậy, nhưng trên mặt vẫn nở ra một nụ cười cứng ngắc.

"Thủ trưởng, mình giao hẹn một chút được không, trước mặt người ngoài anh tạm thời chỉ nhận là bạn trai em, đợi một thời gian nữa mới công bố quan hệ của chúng ta được không." Bây giờ cô vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng, rất nhiều chuyện cần phải có thời gian để thích nghi, giống như đối với việc đảm nhận vai trò một người vợ lính hiện giờ cô vẫn có cảm giác bài xích.

"Được, tôi cho em thời gian."

Mục Lương Hòa cũng lui một bước, cơ sở tình cảm của bọn họ quá mức mong manh, không thể chịu đựng quá nhiều thứ. Hôn nhân không giống tình yêu, rất nhiều điểm phải va chạm. Anh nhìn cô gái nhỏ đáng thương trước mặt, chóp mũi hồng hồng, môi cũng hồng hồng, mắt long lanh, giống như chú chó Nhật, chỉ còn thiếu vẫy đuôi, tâm trí của cô vẫn còn như đứa bé chứ đừng nói là bốc đồng như 3 năm trước.

"Thủ trưởng, anh thật tốt, hôm nay không đi doanh trại sao?" Tạ Thanh Ninh rất thức thời, thấy anh đã xuống nước thì cũng biết điều hơn nắm lấy tay áo anh lấy lòng, Mục Lương Hòa bình thường cũng rất bận, rất ít có thời gian rỗi ở nhà.

"Muốn làm gì?"

"Em có thể đến thăm không?"

"Không được." Mục Lương Hòa dứt khoát cự tuyệt, đưa tay chỉnh lại áo choàng trên vai cô, không để lộ ra vẻ nhu hòa trên mặt.

"Tại sao?" Nàng không hiểu.

"Nếu em lấy tư cách một quân tẩu thì tôi có thể đưa em đi."

"Ha ha ~~ vậy em không đi nữa, đột nhiên nhớ ra còn chút việc phải làm." Tư cách quân tẩu chẳng phải tự nhận mình là vợ Mục Lương Hòa sao, dù cho bạn anh đã biết nhưng cũng chỉ có vài người, nhưng lần này mà đi thì không phải toàn bộ mọi người trong quân khu sẽ biết sao. Đừng nghĩ chỉ có phụ nữ mới biết buôn chuyện, đàn ông cũng không kém, một chút gió thổi cỏ lay cũng có thể lưu truyền trong bộ đội nửa năm.

Mục Lương Hòa vào thư phòng đối diện phòng ngủ của bọn họ, Thanh Ninh chưa từng đi vào mà giờ cô cũng không có hứng thú, liền đi ra ban công. Việc gặp gỡ Mạnh Kiết Nhiên hôm nay thật là ngoài ý muốn, thành phố C lớn như thế mà đến kẹt xe cũng có thể kẹt cùng một chỗ.

Bây giờ nghĩ lại lúc nãy cô không giới thiệu thân phận thật của Mục Lương Hòa cũng là có sự lo lắng, tính cách Mạnh Kiết Nhiên thế nào cô hiểu rõ nhất, không khỏi thở dài, cũng không biết ban đầu là ai phụ ai.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Bạn sẽ học được kỹ thuật trồng và chăm sóc các loại cây trồng phổ biến quan trọng từ cây công nghiệp đến rau quả nông nghiệp và các loại cây cảnh, cây thuốc quý trên trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như mam ngu qua gom nhung gi, hoa cuc huan chuong chắc chắn những kiến thức và kỹ thuật nông nghiệp trên sẽ ít nhiều giúp mùa màn của bạn tăng năng suất và vườn cây cảnh thêm xanh đẹp.