Quân hôn tỏa sáng

Chương 12

Tạ Đông Phong đã lùi một bước, Thanh Ninh cũng rất thức thời cho ba mình cái thang leo xuống. Vương Xuân Di đã vào bếp, trong phòng khách rộng lớn chỉ còn lại hai cha con mới khắc khẩu tới đỏ mặt tía tai ngồi đối diện trên salon không người nào chịu mở miệng trước. Mẹ đã từng nói, ba con hai người tính tình giống nhau y đúc, đều là không chịu thua, cho nên vừa đụng chạm thì liền rùm beng không ngừng.

Đúng như cô đoán trước, bữa cơm này còn chưa ăn được, Vương Xuân Di không để cô dễ dàng nuốt trôi cơm, trong lòng cô khó chịu chỉ ngồi chọc chọc bát cơm, ăn vào chẳng có mùi vị gì.

"Ăn nhiều một chút, mấy năm nay ở ngoài xem con đã gầy thành cái dạng gì rồi hả?" Tạ Đông Phong gắp vào bát sườn kho mà cô thích nhất , vị chua chua ngọt ngọt này nếu là trước kia thì nhất định cô sẽ cười híp cả mắt, nhưng giờ ở cùng Mục Lương Hòa, ăn món ngon do chị Ngô nấu cho cô, nghe đâu chị đã từng học làm đầu bếp.

"Gần đây giảm cân, không muốn ăn thịt." Cô đẩy đĩa thịt ra gắp rau cải bỏ vào trong chén.

"Cái gì, giảm cân, ta xem con không muốn sống nữa phải không." Tạ Đông Phong lại bị cô chọc phát hỏa, chỉ thiếu cầm đũa đập cô. Thanh Ninh không thèm để ý liếc ba một cái, lại gắp một miếng sườn chua ngọt để bào bát cũng không ăn vội, lại nghe ba nói tiếp.

"Nếu đã về rồi thì ngày mai hãy đến công ty phụ việc đi."

"Con không đi."

Nếu cô đến công ty chẳng khác nào cả đời đều chịu sự giám thị của ba " Ba, con có suy nghĩ của mình, ba đừng ép con."

"Suy nghĩ của mày là đi làm thuê cho kẻ khác hả, nhà mình có công ty thì không làm lại đi chỗ khác nhìn sắc mặt người ta, Tạ Thanh Ninh , chỉ cần mày một ngày còn mang họ Tạ, mày cũng chỉ có thể quay về Tạ gia thôi."

Tiếng quát của Tạ Đông Phong rất lớn, cách cái bàn dài mà màng nhĩ của cô cơ hồ muốn thủng, cô cứng đầu gãi gãi lỗ tai, không thèm để ý đến Tạ Đông Phong đang tức muốn lồi mắt, nếu không phải Vương Xuân Di ở một bên an ủi, phỏng chừng ông còn muốn lật cái bàn.

Sau khi mẹ Thanh Ninh mất, việc cha con hai người cãi nhau như vậy là rất thường xay ra.

Ăn qua loa vài miếng, Thanh Ninh đối với lời ba nói vào tai trái ra tai phải. Ăn xong, Tạ Đông Phong bảo cô chuyển về nhà ở nhưng cô kiên quyết lấy danh nghĩa của mẹ cự tuyệt, lúc ấy cô thấy rõ thân thể ba không thể ức chế run rẩy một chút, cô cũng thấy không đành lòng nhìn nữa nên chào ra về.

Mặc dù chuyện đã qua nhiều năm, cô phát hiện mình vẫn không thể nào quên được , khi nói chuyện với Mục Lương Hòa qua điện thoại nói muốn học quên, nhưng nói thì đơn giản mà thực sự làm được thì thực là khó khăn. Chỉ cần cứ nghĩ đến sự việc năm đó là cô liền đau đến không thể thở nổi, Tạ Đông Phong có lỗi ư, cô vẫn cho là có, cho dù qua nhiều năm như vậy, cô cũng chưa từng nghe ông giải thích mà ông cũng chưa từng nói lấy nửa câu chủ động giải thích, sự ra đời của em trai Tạ Thanh Dật chính là câu trả lời tốt nhất.

Rời khỏi Tạ gia, Thanh Ninh từ chối tài xế Tạ gia đưa về, một mình đi bộ tới ngã tư đường, sau đó bắt xe trở về đại viện, lúc này cô chỉ muốn nhìn thấy Mục Lương Hòa nhưng anh lại không có nhà.

Gọi điện thoại cho anh nhưng lại không biết phải nói gì thế là cô vội vã định ngắt cuộc gọi nhưng đầu kia đã có người nhận.

"Chị dâu phải không, tôi là Trần Minh, thủ trưởng đang ở đại hội làm công tác vận động, điện thoại do tôi giữ."

"A, không có việc gì, tôi cúp trước đây."

Trần Minh còn chuẩn bị nói thêm thì đầu bên kia đã cúp, điện thoại trong tay anh còn lưu lại vài tiếng tút tút, Trần Minh nghi hoặc gãi gãi đầu.

Xe dừng lại trước đại viện, tài xế hạ cửa xe xuống đánh giá cảnh vệ trước cổng sống lưng thẳng tắp, vừa thối tiền lẻ vừa hỏi: "Tiểu thư là người thân của quân nhân?"

Tạ Thanh Ninh nghe vậy sửng sốt một chút, nhận lấy tiền lẻ cho vào ví trả lời: "Ừm, chồng tôi là quân nhân."

"Quân tẩu không dễ làm a, xem cô dịu dàng yếu đuối thế kia, thật không ngờ nha."

"Cám ơn."

Xuống xe rồi câu nói quân tẩu không dễ làm vẫn vang vọng ở trong đầu, những lời này Mục Lương Hòa cũng từng nói với cô, chỉ là đã cách đây 3 năm, khi đó Mục Lương Hòa mới vừa nhặt được cô, sau khi tỉnh lại thì nhìn lên trần nhà khóc lóc thật lâu. Anh khi ấy chỉ đem một thân quân phục tựa vào khung cửa nhìn cô khóc, sau khi cô khóc mệt lại đòi anh lấy nước, mặt nghiên trang lại nở nụ cười đi lấy nước cho cô, sau đó cô quấn lấy cái chăn của anh từ từ chìm vào giấc ngủ. Sau khi tỉnh lại, cô lấy cớ không có nơi nào để đi cứ ở lì trong nhà anh không chịu đi. Rõ ràng chỉ là một cô gái yêu đuối mà lúc ấy cũng không biết đã lấy đâu được dũng khí cùng anh giằng co, dù sao cuối cùng cô được ở lại, ngủ ở phòng sát vách phòng anh. Sau đó giữa bọn họ bắt đầu không giải thích được phát sinh tình yêu, cô cũng không còn nhớ được là ai chủ động, chỉ nhớ được ánh mắt của anh lúc ấy rất đen, rất đen, tưởng như đầm sâu, muốn hút lấy cô vào bên trong.

Ba tháng sau, bọn họ lần nữa không giải thích được mà kết hôn, đêm trước ngày đi đăng ký anh gõ cửa phòng cô nói "Quân tẩu không dễ làm, Tạ Thanh Ninh, em cần phải suy nghĩ thật kĩ."

Lúc ấy Thanh Ninh khổ sở muốn chết, đá anh ra khỏi phòng, không nhịn được nói cô đã nghĩ kĩ rồi, để anh đừng quấy rầy giấc ngủ của cô. Hôm sau hai người đi đăng ký, mà trước đó cô cũng chưa từng gặp cha mẹ anh, cũng không rõ về bối cảnh gia đình anh, cấp bậc của anh cũng không cao như hiện tại.

"Cô chủ, cô về thật đúng lúc, có một vị tiểu thư tìm ông chủ đấy."

Tạ Thanh Ninh đẩy cửa hàng rào sắt vào, chị Ngô như có linh cảm bước ra đón, trên người còn mặc tạp dề. Cô lấy làm hoài nghi, bước chân không ngừng vào, đến cửa nhà đang thay dép thì trông thấy một cô gái trẻ vốn đang ngồi trên salon lúc này đã đứng dậy gật đầu chào cô. Thanh Ninh ngẩn người một chút, ngay sau đó gật đầu cười, đến gần càng thêm thấy rõ dung nhan của cô gái, trang nhã cao quý, nhìn khá dễ chịu, quả nhiên là yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu.

Trên mình cô gái mặc một chiếc đầm đỏ liền thân ôm trọn lấy thân hình thanh tú mĩ lệ, để lộ hai chân thon dài thẳng tắp, khuôn mặt trang điểm vừa phải, đôi mắt nhu tình như nước, mái tóc mượt mà xõa trên vai, cả người toát ra đều là vẻ ưu nhã, đúng là một đại mỹ nhân.

Thanh Ninh thầm cảm than, vừa lại gần quan sát sắc mặt cô gái, hơi ngước cằm tự giới thiệu mình: "Xin chào, tôi là Tạ Thanh Ninh ."

"Nghe tên đã lâu, Hạ Gia Dĩnh."

Thanh Ninh cười một tiếng, cái câu nghe tên đã lâu này đúng là đã giẫm vào đuôi cô, trong miệng thầm mắng Mục Lương Hòa.

"Chị Ngô nói cô tìm Lương Hòa, thật không may, anh ấy không có nhà."

Cô nhận lấy đĩa trái cây chị Ngô đưa lên đặt bên khay trà, lễ phép hàn huyên, sau đó châm thêm trà vào chén cho khách, trong làn khói nhẹ cô nhìn thấy trong đôi mắt sáng của Hạ Gia Dĩnh có ý cười nhợt nhạt.

Hạ Gia Dĩnh nhìn chén trà mới được châm đầy, ngón tay khẽ động, không biến sắc thu lại tâm tình, cái tên Tạ Thanh Ninh này không phải lần đầu tiên được nghe, nhưng người thì lần đầu tiên được gặp, không giống với tưởng tượng của cô ta, vẫn còn nhiều nét trẻ con, khi cười mắt cong cong, giống như một con hồ ly giảo hoạt, thì ra đây là người mà Mục Lương Hòa thích.

"Thật ra thì cũng không có chuyện gì, tôi có việc ở gần đây thuận đường ghé qua thăm một chút, lưng anh ấy bị thương sẽ cần dùng những thuốc này."

Thanh Ninh nhìn Hạ Gia Dĩnh đem túi giấy màu trắng bên cạnh đưa cho cô, sau đó dặn dò một số chú ý liên quan đến vết thương của anh, ngoài cười mà bên trong cảm thấy rất khó chịu. Cô cười nhận lấy thuốc nói cảm ơn, cũng càng cảm thấy giữa bọn họ có vấn đề, cô có loại hưng phấn giống bắt gian chồng ở bên ngoài. Tiễn Hạ Gia Dĩnh ra cửa, quay vào mở túi ra thấy bên trong toàn là dược liệu, cô gái kia dặn là thuốc đông y cần uống mấy đợt, thế mà Thanh Ninh không hề biết trên lưng Mục Lương Hòa có thương tích.

"Vị tiểu thư kia tới đưa thuốc phải không?"

Chị Ngô chỉnh lại mấy bông hoa trong bình rồi đi tới soạn lại chỗ thuốc đã bị Thanh Ninh đảo tung lên, đem đặt xuống ngăn kéo dưới gầm bàn..

"Chị Ngô biết cô ấy?"

"Không biết, chỉ thấy dáng dấp giống bác sĩ."

" Mục Lương Hòa bị thương ở lưng à?" Lúc cô đi anh rõ rang khỏe như trâu, chỉ cần một tay đã có thể đè cô xuống salon không thể động đậy.

Chị Ngô nhớ lại : "Ừm, cô chủ không biết sao? Là bị từ năm ngoái nhưng không rõ lắm vì sao bị thương."

Thanh Ninh suy nghĩ vuốt vuốt cánh hoa, muốn chờ Mục Lương Hòa về hỏi cho rõ ràng: "Thuốc này đừng sắc vội, chờ anh ấy về đã."

Chị Ngô quay vào bếp, còn cô định lên lầu ngủ trưa một giấc. Ánh nắng ngoài trời chói lọi, Thanh Ninh kéo rèm che ngăn cách cái nắng bên ngoài, trong phòng trở nên tồi hù. Thanh Ninh tần ngần đứng trước giường lớn của Mục Lương Hòa, một mặt bùi ngùi cho năng lực tự thích ứng của mình, mặt khác tự sỉ vả bản thân thật không có tiền đồ, mới có mấy ngày mà tâm lý kháng cự đã từ từ giảm xuống.

Chui vào trong chăn, vừa quay đầu nhìn thấy gối của Mục Lương Hòa, cô đánh một cái, đem gối của anh liệng thẳng xuống đất, sau đó chùm chăn lại ngủ.

Mục Lương Hòa mới làm xong công tác vận động trong đại hội đã bị Lưu chính ủy kéo đến phòng làm việc thảo luận về nhiệm vụ liên hiệp đối kháng lần sau, thời gian vô cùng cấp bách như lửa sém lông mày. Lúc này lãnh đạo đoàn trưởng bởi vì vết thương cũ tái phát hiện tại phải nhập viện, bọn họ là quân nhân, mấy ai không có vài vết thương trên người, tất cả đều do lăn lộn nơi thao trường hoặc diễn tập sung thật đạn thật sống sót trở ra.

" Kế hoạch này chỉ có thể để Lý tham mưu trưởng thực hiện." Lưu chính ủy gõ gõ lên bản đồ quân dụng trên bàn nói.

Mục Lương Hòa nhắm mắt trầm tư mấy giây: "Tôi không có ý kiến, vậy công việc bên kia tôi sẽ làm."

"Cũng được, dù sao hai người cũng cùng lớp."

Mục Lương Hòa bàn xong công việc với Lưu chính ủy đi ra trời cũng vừa sập tối, trong không khí như giăng một tầng sương mù mông mông lung lung. Anh đứng trên bậc thang nhìn khoảng trời phía tây, lúc này những đám mây hồng tía đã ngả về bên kia núi, chỉ còn lại bóng đêm mơ hồ. Gió đêm thấm lạnh, anh xốc lại áo khoác bước xuống bậc thang thì Trần Minh đưa di động tới: "Thủ trưởng, ban ngày chị dâu có gọi cho anh, có điều chưa nói gì đã gác máy rồi."

Anh nhìn di động nói: "Ừm, về thôi."

Trần Minh lái xe cho thủ trưởng cũng được một thời gian rồi nhưng vẫn không hiểu được tính tình vị thủ trưởng tuổi trẻ tài cao này. Qua kính chiếu hậu liếc nhìn người đàn ông một thân quân phục thẳng tắp tựa vào trên ghế sau, không thể phủ nhận, anh rất ưu tú, nhiều lần đạt được quân công hạng nhất, cũng là tấm gương Trần Minh sùng bái nhất.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Việc tìm hiểu trước thông tin về doanh nghiệp hay sản phẩm dịch vụ sẽ giúp bạn có được lựa chọn đúng đắn trong giao dịch. Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam bao gồm dịch vụ, thương mại và sản xuất. Các công ty chất lượng và uy tín được xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Xếp hạng hàng ngàn công ty trên trang top 10 công ty chẳng hạn như top 10 trung tam tieng hoa o binh duong 2021, top 10 cong ty xay dung nha uy tin nhat o ha noi rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng. Tất cả đều có tại top10congty.com