Quan môn

Chương 1162: Áp lực rất lớn


Diệp Khai làm ra như vậy quyết định, cũng là có nguyên nhân .

Trong thời gian ngắn trong vòng muốn mở ra đại môn, khẳng định là không có gì biện pháp khác, mà bọn họ lúc này đây hành động lại là phi thường gấp gáp , vạn nhất Tả Phi gặp chuyện không may nhi trong lời nói, là tối trọng yếu nhân chứng cho dù là đã không có, muốn vạch trần Giang Hoài tỉnh tham hủ bí ẩn nhi, lại biến thành Hỗn Độn một đoàn nhi.

Cho nên tại đây dạng tình huống hạ, Diệp Khai là không có lựa chọn nào khác .

Tuy rằng khả năng hội kinh động trong căn cứ mặt nhân, nhưng là ở không có phòng bị điều kiện tiên quyết hạ, đối phương vị tất có thể đủ thực nhẹ nhàng làm ra phán đoán, hơn nữa ý thức được đã muốn có nhân xâm nhập bọn họ bụng.

Theo các phương diện tổng hợp lại cân nhắc sau, Diệp Khai cảm thấy quyết đoán nổ tung đại môn mới là tốt nhất lựa chọn.

Năm phút đồng hồ sau, theo nhất thanh muộn hưởng, đại cửa sắt khóa cụ vị trí thượng, xuất hiện một cái động lớn.

Không đợi khói thuốc súng tán đi, Lý Hải đã đem đại môn cấp mở ra, sau đó dẫn đầu vọt đi vào.

“Nắm chặt thời gian!” Diệp Khai phân phó nói,“Tận lực bắt sống khẩu, gặp được nguy hiểm sẽ không yếu cố kỵ !”

Tuy rằng nói Diệp Khai cũng rõ ràng, phương diện này khẳng định là có đại nhân vật , nhưng là chính mình an toàn vấn đề mới là là tối trọng yếu, không cần phải vì trảo bộ nhân vật trọng yếu, liền xem nhẹ chính mình an toàn.

Lý Hải gật gật đầu, cầm lấy súng tự động liền vọt đi vào.

Đại cửa sắt mặt sau, là bốn phương thông suốt thông đạo, theo các đạo môn thượng là có thể nhìn ra, này đã muốn là ở bộ chỉ huy dưới , chỉ cần ra này mấy phiến đại môn, có thể đủ đạt tới bộ chỉ huy ý vị trí.

Diệp Khai ánh mắt đảo qua, chọn một vị trí, cũng mang theo Cam Tĩnh liền xông ra ngoài.

Vì vậy vị trí nhãn là thực rõ ràng , tra tấn thất.

Trên mặt Trần Nhiên đám người, hiển nhiên là bị vừa rồi chấn động cấp hoảng sợ.

Mới đầu là có người xông vào căn cứ, biến thành lính gác đều hỗn loạn địa chấn lên. Ngay sau đó liền cảm thấy mặt hạ xuất hiện chấn động, ù ù thanh âm cùng với chấn động, thật giống như là gặp chấn giống nhau.

“Chấn ?!” Trần Nhiên không có kinh nghiệm, có chút kinh hoàng nói.

Ở thiên tai trước mặt, đại bộ phận nhân phản ứng đều là giống nhau , muốn tìm cái địa phương an toàn, chạy đi.

Trần Nhiên động tác không chậm, nhưng là người khác động tác nhanh hơn, hắn theo trong phòng chạy đến thời điểm. Vài cái cảnh vệ cũng đều đều trốn thoát, thậm chí không có lo lắng bị hạn chế tự do Tả Phi.

Phía sau, lãnh đạo phân phó cũng đều là thực vô nghĩa chuyện tình , chính mình mạng nhỏ mới là là tối trọng yếu.

Bất quá vừa chạy tới hàng hiên bên trong, bọn họ liền phát giác tình huống gây nên nhi.

“Hẳn là không phải chấn!” Có nhân hút hấp cái mũi nói.“Ta nghe thấy được khói thuốc súng hương vị, đây là thuốc nổ tạo thành !”

“Thuốc nổ?!” Trần Nhiên nghe xong, nhất thời có chút kinh hãi.

Ở hắn thoạt nhìn, này tình huống so với chấn đến, cũng không kém bao nhiêu , thậm chí yếu càng phiền toái một ít.

Đang ở trong căn cứ mặt, phải nói là có vẻ an toàn . Nhưng là cư nhiên xuất hiện đại nổ mạnh, cái này thuyết minh đối phương đến đây khẳng định là thực hung mãnh , có gan sấm đến quân đội bàn thượng muốn làm chuyện này , tuyệt đối không có khả năng là tiểu nhân vật.

Bất quá bọn họ còn không có phản ứng lại đây. Liền thấy được vài người theo đối diện vọt lại đây.

“Hai tay ôm đầu, nằm úp mặt xuống!” Súng tự động chĩa thẳng vào cả đám, mang theo hơi thở tử vong.

Trần Nhiên hai chân mềm nhũn, lập tức ngoan ngoãn nằm xuống.

Phản ứng của mấy hộ vệ bên hắn không chậm, đều lập tức rút súng. Đáng tiếc súng của bọn chúng đều là súng ngắn, chưa kịp rút ra đã bị bên kia bắn trúng nằm lăn ra sàn, mất đi sức chiến đấu.

“Tiết kiệm đạn!” Cam Tĩnh hô một câu, sau đó đá văng tên trước mặt, vọt tới sát Trần Nhiên.

Diệp Khai cũng cầm súng tiểu liên theo sát Trần Nhiên.

Khắp nơi truyền đến tiếng súng, hiển nhiên người của Diệp Khai đã triển khai chiến đấu với cảnh vệ của căn cứ.

“Tả Phi ở nơi nào?!” Diệp Khai lớn tiếng hỏi Trần Nhiên.

Mục tiêu chủ yếu của Diệp Khai lúc này chính là Tả Phi, chỉ có Tả Phi bình an vô sự mới thành công. Nếu không tội danh đánh lén căn cứ quân sự đủ khiến hắn khốn đốn.

Tuy rằng nói lão Diệp gia quyền thế ngập trời, nhưng một khi đề cập đến chuyện của quân đội, lại là chuyện của tướng lĩnh Nam hệ thì cũng không phải dễ dàng áp chế.

Chuyện bên quân đội rất phức tạp, từ trước khi kiến quốc đã có không ít đỉnh núi. Sau đó phe phái bên trong thay đổi lẫn lộn, khó có thể nói rõ quan hệ trong đó.

Qua hơn nửa thế kỷ, các thế hệ của ba đỉnh núi lớn nhất phát triển dần dần thẩm thấu khiến cho quân đội thành một tập đoàn lợi ích đặc biệt.

Đối với một quái vật lớn như vậy, nhất là quái vật nắm giữ lực lượng quân sự thì dù người đứng đầu trên danh nghĩa như đồng chí Giang Thành cũng chỉ có thể dùng lực ảnh hưởng của mình mà thôi, nhiều chuyện trong đó vẫn phải dựa vào đám lão đại quân đội để giải quyết.

Đương nhiên, ngay như lão Diệp gia ở vào vị trí người phát ngôn quân đội cũng chưa chắc có thể điều động tất cả lực lượng. Dù sao quan hệ quá phức tạp, chuyện không nghe lệnh điều động cũng không phải hiếm hoi gì.

Nếu ở chuyện chiếm cứ đại nghĩa còn tốt, khi lên tiếng còn có quyền chủ động. Nhưng với chuyện như lần này thì khác, trừ phi là Diệp Khai đánh nhanh thắng nhanh, không để lại manh mối.

Không hề nghi ngờ, cách làm như vậy là lựa chọn duy nhất.

“Ở...... Ở...... Bên trong......” Trần Nhiên bị dọa không nhẹ, mắt thấy có người trúng đạn chết trước mắt, hiển nhiên rất ngoan ngoãn.

Trần Nhiên chỉ là một công tử đời thứ hai, làm sao thấy qua đại trường diện như vậy, lập tức bị dọa cho hết hồn.

Diệp Khai cũng thôi không hỏi thêm Trần Nhiên, trực tiếp vọt vào phòng tra tấn, liền thấy được Tả Phi đang bị trói.

Thấy như vậy, Diệp Khai yên tâm không ít.

Ít nhất, chuyện bắt cóc Tả Phi của đám Trần Nhiên đã giải quyết xong, hơn nữa vì chuyện này mà bên căn cứ Lâm Giang cũng không thể trốn tránh trách nhiệm.

Theo phương hướng thì có thể thấy Diệp Khai đã đứng về phía đại nghĩa.

“Diệp thiếu, anh tới thực đúng lúc.” Tả Phi cũng nghe đến tiếng súng nhưng không thấy được cảnh quyết chiến nên cũng không quá sợ hãi, lúc này cười khổ mà nói, “Nếu anh đến chậm một chút chắc tôi không trụ nổi.”

Ở dưới áp lực cường đại của Liễu Ứng Long, Tả Phi biết chính mình cũng không có bao nhiêu con bài đàm phán chưa lật, cuối cùng cũng phải khuất phục.

Cũng may Diệp Khai tới đúng lúc khiến Tả Phi thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ là cô lập tức nghĩ đến sao chỉ bằng mấy người Diệp Khai có thể toàn thân trở ra khỏi căn cứ Lâm Giang?

Liễu Ứng Long có mặt ở đây, tuy rằng đối với đại đa số quan binh là bí mật, nhưng lại có thể làm cho lãnh đạo căn cứ Lâm Giang chiến đấu cho ông ta.

Dưới áp lực như vậy, mấy cây súng bên Diệp Khai căn bản là không đủ xem .

“Cô không có chuyện gì chứ?” Diệp Khai thân thiết hỏi một câu.

Kỳ thật, đối với chuyện này, bản thân Diệp Khai cũng không cho là đúng , nếu Tả Phi sớm một chút nói rõ thì chuyện không trắc trở nhiều như vậy.

Bất quá nói đi vẫn phải nói lại, nếu không có căn cứ Lâm Giang gây loạn thì hắn khẳng định không có cách nhúng tay vào quân khu Giang Hoài, càng không có khả năng sờ đến phân hạm đội bên này.

Dù sao khi chạm đến quân đội thì chính quyền luôn phi thường thận trọng, bình thường không muốn đi xử lý, trên cơ bản đều là căn cứ nhiều một chuyện không bằng thiếu một chuyện, chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ.

“Tôi không sao nhi, chỉ là......” Tả Phi nhìn Diệp Khai nói,“Liễu Ứng Long ở trong này!”

“Liễu Ứng Long? Hắn là ai vậy?” Diệp Khai nghe xong, trong khoảng thời gian ngắn cũng không có phản ứng.

Cả nước cao thấp, người tên Liễu Ứng Long rất nhiều, không có nhất vạn cũng có tám ngàn, Diệp Khai cũng không có cảm giác gì với cái tên này.

“Ủy viên dự khuyết cục chính trị Liễu Ứng Long.” Tả Phi thấy Diệp Khai ngơ ngác liền giải thích một câu,“ Ông ta là nhân vật đứng phía sau màn chuyện này, bên Giang Hoài chắc cũng có quan hệ phi thường chặt chẽ với ông ta!”

“Cô nói là nói Liễu cục ủy a! Ông ta can dự vào việc này?!” Diệp Khai lúc này mới có phản ứng, không khỏi có chút chấn động.

Tuy rằng nói Diệp Khai bình thường vẫn trầm tĩnh nhưng đột nhiên để một ủy viên dự khuyết cục chính trị trước mặt thì áp lực vẫn phi thường lớn .

Trước kia Diệp Khai tuy rằng cũng từng đối mặt, thậm chí giằng co qua ủy viên cục chính trị, thậm chí là thường vụ nhưng đó đều là giữa hội nghị, thân phận mọi người đều không nhỏ, có thể tranh cãi mắng chửi nhưng xuất thủ đều cùng tầng thứ, không cảm thấy áp lực.

Nhưng lần này bản thân trực tiếp đối đầu với một ủy viên dự khuyết cục chính trị, dù sao cũng là người lãnh đạo quốc gia, tính chất hoàn toàn khác.

Áp lực rất lớn nha!

Diệp Khai cân nhắc một chút, cảm thấy khá đau đầu.

Tuy rằng nói hắn còn có thân phận thiếu tướng phó cục trưởng cục cảnh vệ trung ương, tựa hồ có thể không để ý tới Liễu Ứng Long nhưng muốn áp dụng thi thố cực đoan thì là phiêu lưu rất lớn.

Nếu hắn thực sự làm như vậy thì không thể nghi ngờ là gánh vác trách nhiệm nghiêm trọng.

Nhưng việc đã đến nước này, Diệp Khai rất rõ ràng nếu hắn để Liễu Ứng Long chạy thoát sẽ khiến tình hình càng thêm khó có thể xử lý.

“Kệ nó! Đánh!” Diệp Khai nghĩ như vậy, không khỏi nảy sinh ác độc nói.

ủy viên dự khuyết trung ương thì thế nào? Chính cái gọi là gặp nhau trong ngõ hẻm ai gan thì thắng. Đến bước này cũng chỉ có thể kiên trì mà đi, nếu như mềm lại vậy đám thủ hạ càng không có đảm đương .

Không thể thất bại trong gang tấc!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với gần 20 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính, kế toán, mình tổng hợp rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm làm việc thực tế tại các công ty và chia sẻ lên trên trang dân tài chính chẳng hạn như hàm if hàm anh và hàm or, nhung tinh nang noi bat cua ho tro ke khai htkk chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.