Quan môn

Chương 532: Chạy Chọt


Thật không biết cấp chính sảnh của hắn từ nơi nào lấy đến, chẳng lẽ là nhặt về hay sao?
Nhưng Tôn Kế Nhân cũng không thể không thừa nhận một điểm, Diệp Khai đúng là có lực lượng chống đối hắn, người ta đồng cấp với hắn thôi!
Chính mình nhịn nhiều năm như vậy, thậm chí cũng đã năm mươi tuổi mới lên tới chính sảnh, thế nhưng Diệp Khai chỉ mới mười chín tuổi!
Sau khi để điện thoại xuống, Tôn Kế Nhân nhìn người phụ nữ trung niên đứng bên cạnh nói ra:
- Em dâu cũng đã nghe được rồi, người ta căn bản không thèm nhìn tới tôi.
Đôi mắt người phụ nữ trung niên sưng đỏ, chính là vợ của bí thư Ủy ban tư pháp Quách Sĩ Tuyền, nghe xong lời nói của Tôn Kế Nhân, có chút khó thể tin mà hỏi thăm:
- Làm sao có thể? Chẳng lẽ hắn không phải là thuộc hạ của anh sao, như thế nào cả anh ra mặt cũng không dùng được?
Theo bà xem ra, thành phố quản huyện, tỉnh quản thành phố, đây là việc thiên kinh địa nghĩa, Ban kỷ luật thanh tra tỉnh nắm tay cầm của Ban kỷ luật thanh tra thành phố cũng là chuyện tất nhiên, ai biết Tôn Kế Nhân lại đi nói với bà, đối phương không thèm lưu mặt mũi, việc này không thể làm bà không hoài nghi, hoài nghi Tôn Kế Nhân chỉ muốn bo bo giữ mình, không muốn lẫn vào trong chuyện này.
Dù sao bản án của Quách Sĩ Tuyền là do cao tầng trực tiếp nhúng tay, bên Ban kỷ luật thanh tra tỉnh cũng không tiện tham dự, bằng không rất dễ dàng đắc tội với ngươi, nhưng bà cảm thấy Tôn Kế Nhân dù sao cũng là phó bí thư, chào hỏi một tiếng với dưới thành phố hẳn là có tác dụng.
Hiện tại Tôn Kế Nhân bị người đẩy ngược trở về, bà đã cảm thấy hồi nãy khi nói chuyện trong điện thoại Tôn Kế Nhân dùng lời lẽ cũng quá gay gắt với người, chọc giận đối phương cho nên người ta mới quả quyết cự tuyệt, hơn nữa còn châm chọc khiêu khích.
- Người ta tuy làm việc dưới thành phố, nhưng cấp bậc chính sảnh, lực lượng nói chuyện đương nhiên mạnh mẽ, tuy tôi làm việc trên tỉnh, nhưng chỉ là phó chức, không phân biệt chức vị cao thấp mà chỉ phân biệt cấp bậc chính phó mới là trọng yếu phi thường, cấp bậc chính đi nơi nào cũng được người xem trọng, phó chức chỉ là người qua đường mà thôi.
Tôn Kế Nhân nhẫn nại giải thích:
- Hơn nữa em dâu có chỗ không biết, người ta cùng cấp bậc với tôi, cho nên người ta không thèm nhìn tới tôi tôi cũng không có biện pháp, dù sao chuyện này lại không thể gióng trống khua chiêng, nếu không chẳng những vô bổ mà còn biến thành bùa đòi mạng của lão Quách đó thôi.
Hắn giải thích như vậy vợ của Quách Sĩ Tuyền cũng tin vài phần, nhưng tâm tình càng thêm trầm trọng, ô ô bật khóc:
- Mạng tôi thật khổ! Nếu như lão Quách xảy ra sự tình, bảo mẹ con tôi sống như thế nào ah!
Tôn Kế Nhân vừa an ủi vừa thầm nghĩ trong lòng, hai mẹ con bà còn lo lắng sống thế nào sao? Lão Quách tích lũy tài phú đầy đủ cho mẹ con bà trải qua mấy cuộc đời rồi! Mọi người đều nói làm quan cao hứng nhất là ba chuyện, thăng quan phát tài cùng vợ chết sớm, thế nhưng nếu như trái lại người làm quan chết trước, có lẽ làm vợ càng thật cao hứng, trực tiếp biến thành phú bà ở góa, muốn kiếm bao nhiêu “mặt trắng nhỏ” thì cứ kiếm đó thôi!
Nhưng loại lời nói này nhất định không thể nói ra, Tôn Kế Nhân chỉ có thể an ủi bà ta, đây là chuyện không có cách nào, hắn có quan hệ họ hàng với Tôn Lộ vợ của Quách Sĩ Tuyền, trước kia cũng bởi tầng quan hệ này mà đi lại tương đối gần, không nghĩ tới Diệp Khai vừa đến Long Thành đừng nói là kịp dừng chân ổn định, còn chưa đứng vững đã lập tức đem Quách Sĩ Tuyền kéo xuống tế cờ, thật sự làm người trở tay không kịp.
Lúc này người trong Ban kỷ luật thanh tra tỉnh cũng đang nghị luận không thôi, cảm thấy hành động lần này của Diệp Khai thật sự quá mức không tưởng nổi.
Thế nhưng về sau truyền tới tin tức, còn nói là Diệp Khai phụng lệnh làm việc, mệnh lệnh đến từ cao tầng, điều này làm cho thái độ của bọn họ đại nghịch chuyển, ngược lại còn có khuynh hướng kiên quyết ủng hộ quyết định của Ban kỷ luật thanh tra thành phố Long Thành.
Điều này cũng là chuyện tất nhiên, dù sao cho dù Ban kỷ luật thanh tra tỉnh có lợi hại ra sao, cũng phải nhìn theo chỉ thị của bí thư Lâm Viễn Hành mà làm việc đó thôi.
Đừng nói là Tôn Kế Nhân, cho dù là đại lão bản Tần Phương Trần cũng phải minh xác tỏ rõ lập trường của chính mình.
Trong công tác, toàn bộ hệ thống phải luôn bảo trì nhất trí, điểm này phi thường trọng yếu.
Tôn Lộ khóc lóc kể lể ở chỗ của Tôn Kế Nhân hơn nửa ngày, cũng không lấy được kết quả gì, vì vậy rời đi, nghĩ tới một ít quan viên mà nhà mình thường lui tới, lúc này chẳng khác gì gặp ôn dịch, tránh còn không kịp, thật làm cho bà nhìn thấu lòng người dễ thay đổi, nhân tâm ấm lạnh.
Nhưng điều này cũng làm cho bà thêm kiên định tín niệm, nhất định phải cứu được lão Quách đi ra, bằng không bản thân mình thật sự không còn chút hi vọng, mặc dù nói trong nhà còn tiền không ít, nhưng cho dù có núi vàng núi bạc cũng sẽ có một ngày miệng ăn núi lở, chỉ có trong nhà duy trì trụ cột mới có thể giữ được cả đời thái bình.
Bên trong đại viện thành ủy nơi nhà của Quách Sĩ Tuyền, lúc này tuy hắn bị người mang đi, nhưng bởi vì sự tình còn chưa xử lý xong, cho nên tòa nhà của Quách gia trong đại viện thành ủy còn chưa bị thu hồi, chỉ là khi nào Quách Sĩ Tuyền không được thả ra hoặc không được xác định vô tội, như vậy tòa nhà này mới bị thu hồi trở lại.
Tôn Lộ vội vàng quay về nhà, bên này đã có cảnh sát vào xem qua, người của Ban kỷ luật thanh tra cũng đi cùng cảnh sát tiến hành điều tra theo thông lệ, cầm đi thật nhiều vật chứng, căn nhà nhìn qua chẳng khác gì vừa bị mất trộm.
Sau khi vào nhà, Tôn Lộ tháo ra một con thú nhồi bông lớn, lấy ra vài chi phiếu không ký tên cất vào túi xách, lại vội vàng rời đi.
Gọi một chiếc taxi, đi dạo ngoài đường hơn một giờ, thấy không bị người theo dõi Tôn Lộ mới đi xuống, đi vào trong một đại thương trường, sau đó lách qua đám người rời khỏi cửa hông, lên một chiếc taxi khác.
Lại thêm một giờ, xe taxi đã đi tới một tòa nhà ở ngoại ô thành phố, ngừng lại.
Tôn Lộ lấy ra một chìa khóa, mở cửa, sau đó lặng lẽ đi vào.
Sân viện khá u tĩnh, có chừng khoảng hai mẫu, là kiến trúc giả cổ, từ bên ngoài nhìn vào giống như một tầng nhưng từ trong là hai tầng, khí thế rộng rãi, rất có khí phái hoàng gia.
Đi qua cửa chính, chứng kiến trong phòng có một bể bơi chừng trăm thước vuông, không khỏi làm người có chút ngạc nhiên.
Tôn Lộ không dừng lại, trực tiếp đi lên thang gỗ, lên lầu hai.
Đi xuyên qua cửa chống trộm của lầu hai, lại dùng vân tay đóng cửa lại, loại cửa này trong nước tương đối hiếm thấy, trừ một ít ngành đặc thù ra thì ít khi nhìn thấy loại cửa này.
Tôn Lộ đưa ngón tay ấn lên một thiết bị nhận dạng, dừng lại một chút thời gian và cánh cửa mở ra.
Nàng đi vào, chỉ thấy bên trong có nhiều gian phòng, trong đó một gian lớn hơn khác được sử dụng với tư cách là phòng vũ đạo, trong này đang phát nhạc cổ điển, theo nhạc khúc thì âm thanh nhẹ nhàng, một vị nữ tử trẻ tuổi mặc quần áo cổ trang đang nhảy múa nhẹ nhàng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang haynhat.com chẳng hạn như 10 điều vợ dặn, nhung hinh anh vui nhat rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.