Quan môn

Chương 677: Mộc thị trưởng ném ra tạc đạn nặng ký


Chẳng lẽ nói, trong này thật sư là có điều gì không thích hợp công khai bàn luận?
- Được, tôi ngược lại muốn xem xem đồng chí Diệp Khai còn có thể bày ra đạo lý gì chứi?
Phó Chủ tịch tỉnh Hồ do dự một chút, cuối cùng vẫn phải đáp ứng yêu cầu của Diệp Khai.
- Cảm ơn lãnh đạo ủng hộ.
Diệp Khai tỏ vẻ cảm ơn, dẫn đầu đi ra ngoài phòng họp.
Phó Chủ tịch tỉnh Hồ nhìn nhìn, chắp tay sau lưng, đi theo Diệp Khai đi ra ngoài.
Đám người trong phòng họp đều hai mặt nhìn nhau, không hiểu là Diệp Khai đã giở trò gì thế nữa không biết.
Mộc Uyển nhìn thấy Diệp Khai và Hồ phó tỉnh trưởng ly khai, trong nội tâm có chút thất vọng mất mác.
Mặc dù nàng đối với các loại thủ đoạn tầng tầng lớp lớp của Diệp Khai rất có lòng tin, có thể là chuyện đã xảy ra hôm nay, quả thật có chút kinh người, dù sao đem một người còn đang sống sờ sờ nổ súng bắn tới, loại rung động máu và lửa này, chỉ có ở thời kỳ chiến trah mới có thể nhìn thấy được.
Nàng vẫn là đối với tương lai của Diệp Khai có chút lo lắng, hiện tại chỉ mới tới một người là Hồ phó tỉnh trưởng, nếu như có người đến nữa, cấp bậc lại cao hơn, vậy phải làm gì mới tốt?
Hơn nữa, ngay tại phòng họp nhỏ cách đó không xa, trong hội trường lớn của xưởng thép thành phố, còn tụ tập mấy ngàn cán bộ công nhân viên chức, đang chờ tầng quản lý hướng bọn hắn giải thích vấn đề, giải quyết khó khăn.
Sự tình hôm nay, thật sự là không dễ giải quyết.
- Các vị lãnh đạo, đến khi nào có thể mở cuộc họp vậy?
Chủ tịch công hội nhà máy Kỷ Thành Vân lại chạy tới, có chút sốt ruột nói:
- Đám công nhân bọn họ ở bên kia đã ngồi đợi được một lúc rồi, có chút đứng ngồi không yên.
Mộc Uyển nghe xong, cũng có một ít đau đầu.
Vốn là chuyện tình lúc này đây, sẽ do Diệp Khai chủ đạo, nàng tới trấn trụ tràng diện, nhưng mà bây giờ Diệp Khai lại phải đi cùng Hồ phó tỉnh trưởng, chuyện bên này sẽ không có người chủ trì, đem nhiều người như vậy để ở chỗ này, cũng có một ít không thích hợp.
Vấn đề trọng yếu nhát, chính là đám công nhân bọn họ thật khó khăn lắm mới tỉnh táo lại một ít, nếu là chờ thật lâu không thấy có người đến họp để giải quyết vấn đề, đoán chừng cảm xúc nóng nảy sẽ tăng lên, đến lúc đó gây ra thêm cái tranh chấp gì nữa, vấn đề sẽ càng thêm nghiêm trọng.
Tại lúc đang rầu rĩ, chỉ thấy một gã vệ sĩ của Diệp Khai chạy tới, đối với Mộc Uyển nói ra:
- Mộc thị trưởng, Diệp bí thư nói ta đem cái này giao cho ngài, hội trường lớn bên kia không thể kéo dài được nữa, xin ngài trước tiên chủ trì đi đã.
Mộc Uyển ứng thanh một tiếng, có chút nghi ngờ từ trong tay hắn nhận lấy vài trang giấy, cực kỳ nhanh nhẹn lật xem.
Mới chỉ nhìn một nữa, lông mày của Mộc Uyển liền giãn ra, thần sắc trên mặt cũng có vài phần thanh thoát.
- Được, chúng ta đi họp!
Sau khi xem xong, Mộc Uyển liền đối với mọi người trước mặt nói.
Thời điểm mọi người xuất hiện trên đài hội nghị của hội trường lớn, phía dưới vang lên tiếng vỗ tay thưa thớt, trên thực tế, sau khi trải qua xung đột kịch liệt, đại bộ phận công nhân cùng đám cán bộ cơ sở đối với tầng lãnh đạo của xưởng đều có một loại cảm giác cực độ không tín nhiệm.
Mà lúc này có thể ngồi lại ở chỗ này, một mặt là bởi vì lực uy hiếp lúc trước Hồ Văn Tuyển bị bắn còn y nguyên tồn tại, một phương diện khác chính là dù sao Mộc Uyển cũng là thị trưởng, mọi người đối với việc nàng đến đây, vẫn ôm một ít hy vọng.
Vô luận nói như thế nào, xưởng thép thành phố hôm nay vẫn là xí nghiệp quốc doanh lớn nhất trong các thành phố, là xí nghiệp trụ cột cho tài chính của thành phố Long Thành, thành phố tuyệt đối sẽ không để cho xưởng theps bị suy sụp, nói như vậy, từ mọi mặt mà nói, cũng không thể làm ngơ được.
Sau khi mọi người ngồi xuống, trong hội trường lập tức yên tĩnh trở lại, chỉ là cảm giác không khí có chút áp lực.
Chủ tịch công hội xưởng thép thành phố Kỷ Thành Vân làm người chủ trì, trước hướng đám nhân viên đang tham dự hội nghị giới thiệu một đám những người lãnh đạo, sau đó mới tuyên bố hội nghị bắt đầu.
Bất quá sau khi vừa ngồi xuống, phía dưới đã có người đứng lên đặt vấn đề:
- Mộc thị trưởng, chúng tôi chính là muốn biết, hạng mục hợp tác với người Nhật Bản, vì sao không đàm phán.
- Đúng vậy a, tốt như vậy mà vì sao lại không đàm phán?
Đám người phía dưới lập tức rối rít đánh trống cổ vũ mà bắt đầu…, có chút bạo động.
Hồ Đại Hải lập tức trừng hai mắt nói:
- Từng người một thôi! Không được ồn ào, trước tiên ngươi đến nói chuyện, mấy người phía sau các ngươi im lặng cả đi!
Uy tín của lão đầu nhi tương đối cao, lời nói rất có trọng lượng, mới nói hai câu đã đem tràng diện trấn trụ lại.
- Mộc thị trưởng, mời ngài.
Thấy không có người ồn ào nữa, Hồ Đại Hải mới hướng Mộc Uyển nói ra.
- Chào các đồng chí.
Mộc Uyển bình tĩnh nói:
- Đầu tiên, ta muốn cường điệu một điểm, chính quyền thành phố vô cùng quan tâm đến sự phát triển của xưởng thép!
Đám người phía dưới nghe xong, lập tức bắt đầu vỗ tay, đây là vấn đề về thái độ, với tư cách là xí nghiệp nộp thuế rất nhiều, xưởng thép thành phố xác thực một mực rất được chính quyền thành phố coi trọng, cái này là không thể nghi ngờ.
Tại khoảng thời gian tối tăm gần đây, được thị trưởng Mộc Uyển tỏ thái độ, là vô cùng trọng yếu.
- Mà bây giờ vấn đề của xưởng thép thành phố, ta đã từng nói chuyện với lãnh đạo các cấp, vấn đề mấu chốt, liền phát sinh sau khi đàm phán hợp tác các hạng mục với Nhật Bản.
Mộc Uyển nói tiếp:
- Về vấn đề này,ta cũng muốn dùng thân phận thị trưởng cường điệu một điểm, đối tượng hợp tác của xưởng thép thành phố, cũng không cực hạn là với Nhật Bản, hạng mục hợp tác của xưởng thép thành phố, cũng không chỉ có mỗi tập đoàn Tiểu Dã.
Sau khi mọi người nghe xong, lập tức có chút rối loạn, vừa nghe Mộc thị trưởng nói như vậy, bọn hắn mới hiểu được, cũng không phải chỉ có người Nhật Bản mới là đối tượng hợp tác duy nhất, tựa hồ xưởng thép thành phố vẫn còn có đối tượng khác để tiến hành hợp tác đàm phán?
- Không có khả năng! Hiện ở trong xưởng chỉ đàm phán với người Nhật, cũng không có kế hoạch đàm phán với phương diện khác!
Lập tức đã có người bắt đầu phản bác.
Mặc dù xưởng thép thành phố có mấy vạn công nhân viên chức, nhưng mà tin tức của mọi người vẫn truyền đi rất nhanh, bên trong xưởng đang làm cái gì, cũng không phải là bí mật, cũng không cất chứa được bí mật gì.
- Đúng vậy, xưởng thép thành phố xác thực chỉ cùng bên Nhật Bản tiến hành đàm phán.
Đầu tiên Mộc Uyển khẳng định điểm nói, sau đó xoay chuyển lời nói:
- Nhưng mà, trong thành phố cũng phi thường quan tâm đến sự phát triển của xưởng thép, cho nên bên phía chính phủ của thành phố, cũng tiến hành đàm phán tương tự, hy vọng có thể tìm cho xưởng thép thành phố một đối tượng càng thêm thích hợp.
- Nha …
Vừa nghe nàng nói như vậy, đám người phía dưới đều bừng tỉnh đại ngộ, trong lòng tự nhủ khó trách, nếu như là bên phía chính phủ của thành phố còn đang tính toán mà nói…, bên trong xưởng sẽ không rõ ràng lắm, đó cũng là rất bình thường.
Chẳng qua như vậy phía chính phủ của thành phố tổng là có chút cảm giác làm thay, không cùng bên trong xưởng thông báo gì, cái đàm phán này có thể thực hiện được sao? Dù sao đây cũng không phải là mua bán nhỏ, người tùy tiện là có thể làm được, nghiệp vụ xưởng thép, nhưng là liên lụy tới những vấn đề kỹ thuật rất phức tạp đấy, không phải đơn giản như vậy.
Một bộ phận cán bộ tinh tường vấn đề này, trong nội tâm thế nhưng biết rõ, trong lời nói của Mộc thị trưởng có rất nhiều lỗ hổng
Bất quá ngược lại là tạm thời không có người nhảy ra, chỉ trích Mộc thị trưởng nói không đúng, tất cả mọi người đều ở bên dưới nghe nàng nói tiếp.
- Xưởng thép thành phố khó khăn, trong thành phố rất rõ ràng, chính quyền thành phố nhìn ở trong mắt, gấp trong lòng, vẫn muốn trợ giúp xưởng thép thoát khỏi khốn cảnh, trùng kiến huy hoàng.
Mộc Uyển nói ra:
- Vấn đề của xưởng thép thành phố, không phải hình thành trong thời gian ngắn, chính là bọn người Tả Thế Xương mà các ngươi cho là bọn hắn có cống hiến cực lớn đối với xưởng thép thành phố, trong ngắn ngủi ba năm đã tham ô số tiền bạc vượt quá 200 triệu, triệt để đào rỗng một phần của cải cuối cùng của xưởng thép!
- A, cái gì?
- Hai trăm triệu?
- Điều này sao có thể?
Bởi vì liên quan đến bảo mật, trước kia Kỷ ủy thành phố thẩm tra hạng mục công việc của bọn người phạm tội Tả Thế Xương, một mực không lộ ra bên ngoài, hôm nay vì giải quyết triệt để chuyện này, Diệp Khai đem tình huống tham ô của đám người Tả Thế Xương, dùng hình thức văn bản giao cho Mộc Uyển, trong lúc nàng mở ra cuộc họp, đây sẽ là một cái tạc đạn nặng ký vạch trần nội tình của đám người Tả Thế Xương.
Quả nhiên, sau khi nghe nói về chuyện này, quần chúng trong hội trường liền sôi trào.
200 triệu là khái niệm gì? Lợi nhuận một năm của xưởng thép thành phố cũng không nhiều như vậy, bây giờ cư nhiên lại bị bọn hắn tham ô mất, khiến cho xưởng thép thành phố ngày càng khó khăn, ngược lại là có rất nhiều người nói lời tốt cho Tả Thế Xương, tựa hồ là không có hắn sẽ không có xưởng thép thành phố này, đây quả thực là đổi trắng thay đen a.
- Cái sâu mọt lớn này, nhà máy cứ thế bị bọn hắn làm cho suy sụp đấy!
Bất quá sau khi biết được vấn đề này, mọi người lo lắng càng nhiều, 200 triệu đều bị bọn hắn tham ô mất, đây chẳng phải nói là nhà máy đối mặt với phong hiểm càng lớn hơn sao?
- Ủy ban nhân dân thành phố dưới sự ủng hộ của Kỷ ủy ở tỉnh ủy, trải qua một phen thu thập chứng cứ, rốt cuộc đem bọn người Tả Thế Xương bắt được, mặc dù số tiền đã mất không thể trở lại, nhưng mà vẫn tận sức lực lớn nhất tiến hành thu hồi.
Mộc Uyển nói ra:
- Hơn nữa sau khi biết rõ khốn cục của xưởng thép thành phố, Kỷ ủy thành phố Diệp bí thư tự mình làm trung gian, cho xưởng thép của chúng ta một hợp đồng gia công trị giá sáu trăm triệu!
- Cái gì, sáu trăm triệu?
Mọi người nghe xong, lập tức đều sợ ngây người.
Kỳ thật, từ trước đến nay xưởng thép là ngành sản xuất có lợi nhuận tương đối cao, hợp đồng gia công sáu trăm triệu, ít nhất cũng có 200 triệu lợi nhuận có thể tới tay, đay đối với xưởng thép thành phố đang gặp khốn cảnh mà nói, đúng là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Đã có một hợp đồng gia công như vậy, ít nhất trong vòng một năm thì xưởng thép thành phố đúng là cơm áo không lo.
Bởi như vậy, đàm phán với người Nhật Bản, cũng sẽ không cần vội vã, cấp bách như vậy, bất cứ ai cũng đều có thể nhìn ra được đấy.
Trong hội trường lập tức tuôn ra một tràng pháo tay nhiệt liệt, một mực kéo dài đến vài phút.
Chỉ có điều, đám người Hồ Đại Hải ngồi ở trên đài hội nghị, nhưng trong nội tâm lại có nghi vấn, không rõ ràng lắm chuyện này rốt cuộc là như thế nào, khoản hợp đồng gia công sáu trăm triệu này đến tột cùng là làm sao mà có?
Nếu như nói là chỉ vì lừa gạt đám công nhân bọn họ, khiến cho bọn họ an tâm làm việc mà nói…, ngược lại cũng có chút tác dụng, nhưng mà phần hợp đồng này muốn thực hiện, lại nên đi tìm ai bàn bạc đây? Bọn hắn không rõ ràng nội tình trong chuyện này lắm, trong nội tâm có lo lắng, vò đầu bứt tai, đều có chút ngồi không yên.
- Mộc thị trưởng, có thể hay không nói cho chúng ta biết, hợp đồng gia công là của nơi nào a?
Quả nhiên, người phía dưới cũng không phải dễ dàng lừa gạt như vậy, lập tức cao giọng hô hào hỏi.
- Nói cho các ngươi biết cũng không có vấn đề gì, là ở bên tỉnh Giang Trung, hợp đồng của căn cứ Hoa Đông thần vận ủy thác.
Mộc Uyển hào phòng nói ra đối tượng hợp tác.
Chuyện này vốn chính là do Diệp Khai làm ra, mà ít nhiều Mộc Uyển cũng biết một ít, quan hệ của căn cứ Hoa Đông thần vận và Diệp Khai, như vậy phần hợp đồng gia công này cũng không thể thất bại, cụ thể phải làm sao, đợi đến lúc Diệp Khai tự mình xuất hiện, sẽ từ từ thao tác cũng không muộn.
Trọng yếu nhất, chính là hiện tại nàng ném ra viên tạc đạn nặng ký, xác thực khiến người ở chỗ này đều kinh hãi.
Hợp đồng gia công sáu trăm triệu, lợi nhuận khoảng chừng 200 triệu, trước mắt đối với xưởng thép thành phố mà nói, xác thực là so với chuyện gì khác đều có tác dụng, không có tiền, Bí thư tỉnh ủy Nhạc Sơn cũng khó nói chuyện a.
Nhìn xem đám công nhân bên dưới rối rít nhiệt liệt vỗ tay, rốt cuộc tâm tình của Mộc Uyển cũng thoải mái một ít.
Hiện tại chuyện duy nhất nàng lo lắng, chính là phải chăng Diệp Khai có thể ứng phó được với Hồ phó tỉnh trưởng đang nổi giận đùng đùng, nếu là bên kia không làm được, vậy chuyện tình bên này, sợ là cũng muốn lại nổi sóng gió đấy.
Ngay ở phòng họp nhỏ bên cạnh, Diệp Khai và Hồ phó tỉnh trưởng ngồi đối diện nhau.
Đã không phải là ở trong hoàn cảnh trước mặt mọi người, hai người đều lộ ra vẻ buông lỏng hơn nhiều, bất quá không khí đối chọi gay gắt càng thêm nghiêm trọng.
- Đồng chí Diệp Khai, ta nghĩ ngươi đã không rõ ràng, vị trí của ngươi là gì?
Hồ phó tỉnh trưởng không khách khí chút nào dùng ngón gõ vào cái bàn, đối với hắn dạy dỗ:
- Làm một Bí thư kỷ ủy, ngươi phải trong sạch hóa bộ máy chính trị, khiến đám đội ngũ duy trì tác phong, không phải là cho ngươi tay cầm súng, đối với phổ thông quần chúng nổ súng bậy bạ!
Mặc kệ Diệp Khai nói như thế nào, Hồ phó tỉnh trưởng chính là cường điệu chuyện này, hiển nhiên cũng là lớn tiếng dọa người, kế hoạch đem khí thế của Diệp Khai bóp vỡ, sau đó lại bàn đến chuyện khác.
Đối với việc giao phong giữa thượng cấp và hạ cấp, Hồ phó tỉnh trưởng là rất có ưu thế về mặt tâm lý.
Bởi vì cái gọi là quan lớn hơn một cấp đè chết người, toàn tỉnh có rất nhiều cán bộ cấp sở, nhưng mà cấp Phó tỉnh trở lên liền ít đi rất nhiều, nhất cán bộ cấp Phó tỉnh, tổng cộng cũng không có bao nhiêu, những người này đều là kim tự tháp đỉnh phong trong quan trường của tỉnh.
Mặc dù Hồ phó tỉnh trưởng chưa có tiến vào hàng ngũ ủy viên thường vụ, nhưng mà là Phó tỉnh trưởng chủ quan công nghiệp, đó cũng là quyền cao chức trọng, lực ảnh hưởng rất lớn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi…Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới hơn. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như su khac nhau cfr, kien truc phuong dong co dai Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.