Quan môn

Chương 855: Tình yêu chuyên chúc quyền


Nếu như là đệ tử thế gia bình thường, tuyệt đối không muốn cùng Lý Minh Hiên đối nghịch, đó là chuyện giết địch một ngàn, tự tổn tám trăm, không đáng làm, mà người kém một chút thậm chí không cách nào chính diện chống lại với hắn, nhưng mà Diệp Khai bất đồng, lý niệm của Diệp nhị thiếu gia một mực chính là, nếu ngươi dám cùng ta đấu đá, ta đây đem hắn đàng hoàng mà đánh, không có cách thứ hai để chọn.
Khi đoàn xe đi tới bên ngoài quán rượu, sớm đã có người chạy ra chào đón.
Mấy người phu phụ Diệp Tử Bình cũng xuất hiện, tự nhiên không phải là vì tiếp đón Diệp Khai và Sở Tịnh Huyên, mà là vị Sở lão gia tử đang ngồi trong xe ở phía sau, cũng chỉ có hắn mới xứng đáng được các thành viên trong cục diện chính trị ủy viên ra chào đón.
Khi Diệp Khai tự mình mở cửa xe ra, cùng với Sở Tịnh Huyên đem cửa xe mở ra cho Sở lão gia tử, người chung quanh lập tức phát ra tiếng hoan hô và nhiệt liệt vỗ tay.
Tâm tình của Sở lão gia tử không tệ, dáng tươi cười trên mặt, hướng về mọi người phất tay hỏi thăm liên tiếp, sau đó dưới sự nâng đỡ của Diệp Khai và Sở Tịnh Huyên, đi ra khỏi xe, ngồi lên cái xe lăn chuyên môn vì lão mà chuẩn bị, được hai người phụ giúp đẩy vào bên trong quán rượu.
- Sở lão tốt…
- Sở lão tốt…
Mọi người rối rít ân cần thăm hỏi, vợ chồng Diệp Tử Bình đi tới vài bước, đón Sở lão gia tử, lại cùng chào hỏi với Sở Vân Tùng, sau đó cùng đi vào quán rượu.
Tiếp đó các đại nhân vật, trong đám bọn họ, có cục diện chính trị ủy viên, có thường ủy, cùng với những lão lãnh đạo đã lui xuống, có thể nói là tụ tập dưới một mái nhà, so với tiệc trà tân xuân đại nội còn náo nhiệt hơn.
Diệp lão gia tử cùng Nhị lão gia tử cũng đều đã tới, đang bân rộn hàn huyên cùng với các vị đại nhân vật.
Nhìn thấy Sở lão gia tử tiến đến, nhất thời mọi người đều nhường ra một con đường, rối rít vỗ tay hoan nghênh.
- Khách khí, khách khí, cảm ơn các vị đã cổ động.
Sở lão gia tử liên tiếp gật đầu mỉm cười, ngỏ ý cảm ơn.
Chuyện hôm nay, mặc dù chỉ là nghi thức đính hôn của Diệp Khai và Sở Tịnh Huyên, nhưng kỳ thật cũng chính là hướng ra bên ngoài chiếu cáo, tai to mặt lớn của hai hệ thống Quân Chính là Diệp gia và cùng với giới tài chính và cự đầu chính trị Sở gia trực tiếp liên hiệp.
Loại cảnh tượng hoành tráng này, với tư cách là nhất gia chi chủ, Sở lão gia tử tự nhiên là muốn đi đến hiện trường đấy, chứ đừng nói chi là những đại nhân vật ở đây, trên cơ bản đều là đám hậu sinh vãn bối của bọn họ, sau khi thấy được lão, đều phải tôn kinh xưng một tiếng Sở lão.
Trên thực tế, bởi vì quan hệ đến tuổi tác, đại đa số nhân vật của thế hệ trước cũng dần dần theo gió mà đi, cho đến bây giờ, Sở lão gia tử cùng với Phương lão đã trở thành hai vị nhân vật hàng đầu còn lại trong đảng rồi.
Ở thói quen phân biệt ở trong đảng, tư lịch là vô cùng trọng yếu, mà tư lịch của Sở lão gia tử đủ cao, đồng thời ở phương diện kinh tế cũng có lực ảnh hưởng không ai có thể so được, mà ở thời đại bây giờ lấy xây dựng kinh tế làm trung tâm, đám đồ tử đồ tôn của lão cũng rất được coi trọng, liên tục ngồi ở vị trí cao, tự nhiên cũng khiến lão lên cao hơn.
Bất quá dù sao tuổi tác của Sở lão gia tử cũng đã quá cao, cho nên cùng mọi người hàn huyên vài câu, đã được đẩy vào bên trong nghỉ ngơi, ngươc lại là hai người Sở Vân Tùng và Từ Huệ Chân ở lại, với tư cách là gia trưởng ở bên nhà gái cùng đi đến chỗ vợ chồng Diệp Tử Bình.
Chuyện kế tiếp liền tương đối không thú vị, Chủ nhiệm xử lý Đàm Thắng Kiệt chủ trì nghi thức, tuyên đọc danh sách chúc mừng các vị lãnh đạo đến đay, còn có danh sách những lãnh đạo không thể tự mình đến đây chúc mừng, điều này khiến cho Diệp Khai cảm giác giống như một cuộc họp.
Về sau chính là song phương trao cho nhau chiếc nhẫn đính hôn, gia trưởng hai bên chúc phúc, vân vân.
Đã không phải kết hôn, như vậy chương trình liền tương đối đơn giản hơn một ít, ở phía sau chính là tuyên bố yến hội bắt đầu, đông thời còn dựng lên sân khấu, Diệp Kiến Hoan kiếm được đám nữ hài tử, đã bắt đầu ca hát khiêu vũ rồi.
Đến lúc này, Diệp Khai và Sở Tịnh Huyên cuối cùng là ổn định lại rồi, hai người đi cùng một chỗ, cầm chén rượu, ở một đoạn hành trình cùng đi với Diệp Kiến Hoan, liên tiếp hướng các vị khách mời ngỏ ý cảm ơn.
Cũng may là bên này có cấp bậc tương đối cao, cũng không có thuyết pháp uống rượu gì, chon en Diệp Khai giơ ly rượu đỏ trong tay, dạo qua một vòng, số rượu trong ly vẫn là như vậy.
Chỉ là sau đoạn này, vẫn là mặt phải mỉm cười, kéo cho da mặt có cảm giác muốn rút gân.
- Chỉ là đính hôn mà thôi, nếu như mà lúc kết hôn, đoán chừng liền phiền toái hơn nhiều.
Diệp Khai đối với Sở Tịnh Huyên nói ra.
- Đúng vậy a, thực sự là đau đầu.
Sở Tịnh Huyên nghĩ tới vấn đề này, cũng không khỏi có chút phát sầu.
Đột nhiên bên tai vang tới một ca khúc chưa bao giờ được nghe tới, vang lên, đem lực chú ý của nàng hấp dẫn tới.
- Sáng hôm rời giường đã gặp được một tâm trạng xấu, hiện tại ra lệnh đưa một cái ghế ngồi ở trước mặt em. Mắt không thể "lộn xộn" nhìn vào mắt em, thành thật khai báo lý do đêm qua về nhà muộn? Nói ra tình hình thực tế thẳng thắn sẽ được khoan hồng, nói không đúng sẽ nghiêm khắc, gặp phải mỹ nữ không cho phép run chân lại càng không được phóng túng. Anh phải mang dây chuyền đeo hình của em, khắc ở sau đó chữ đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn yêu em không thay đổi. Em muốn anh thực hiện quyền dành riêng tình yêu của em, anh không được ủy khuất, không nên oán trách, cũng đừng giả bộ đáng thương…
- Bây giờ không giống như xã hội xưa có ba cung và lục viện, anh nhất định phải triệt để tiêu trừ ý niệm cũ, đừng nghĩ gạt em, đừng nghĩ dụ dỗ em theo bên anh, những nữ nhân khác muốn nghĩ cũng đừng nghĩ, em chính là vĩnh viễn. Lúc tâm tình tốt anh phải xin phép nghỉ để theo em đi dạo cử hàng, em muốn thút thít nủ non thì hãy ôm em vào ngực như một nam tử hán. Mua túi xách cho em, cà thẻ cho em, hôn mặt của em, mặc kệ là bao lâu cũng theo em đến tận chân trời góc biển…
- Ồ, đây là bài hát gì vậy?
Sở Tịnh Huyên nghe xong, hứng thú lập tức trỗi dậy.
Diệp Khai nghe xong, lại là có chút ngạc nhiên, hắn thật không Diệp Kiến Hoan thằng này, rõ ràng đem bài hát này lấy ra rồi, nhưng mà lại ở trong nghi thức đính hôn hát lên.
Hắn quay đầu hướng sang phía trên đài, chỉ thấy người hát đúng là Lâm Tư Vũ, tiểu nha đầu mặc một thân bạch sắc, nhìn qua cùng cô dâu cũng không sai biệt lắm, chung quanh còn có mấy cái bạn nhảy, đều là có đôi có cặp cả đấy.
Tình cảnh này, thật ra khiến Diệp nhị thiếu gia cảm thấy có chút khó chịu.
Hắn tự nhiên không thể nói là bài hát này là hắn viết ra lúc nhàn rỗi và buồn tẻ, là viết cho Lâm Tư Vũ chơi đấy, không nghĩ rằng đến bây giờ nàng lại hát trên đài, cuối cùng coi như là xảy ra chuyện gì đây?
Diệp nhị thiếu gia Diệp Khai hắn, trên người quấn quanh nợ tình, cũng không có nữ nhân nào có thể độc chiếm được a.
- Tình yêu chuyên chúc quyền!
Diệp Kiến Hoan Diệp đại thiếu không biết từ chỗ nào chui ra, tiến đến bên cạnh Sở Tịnh Huyên nói ra:
- Đệ muội, muội cảm thấy ta đưa bài hát này cho muội, có phải hay không rất hợp với tình cảnh không? Diệp Khai tiểu tử này quá hoa tâm, muội phải bắt hắn vào lao tù rồi, không thể để cho hắn có ý niệm làm ra tam cung lục viện đấy!
- Liên quan gì đến ngươi…
Diệp Khai hận không thể đem Diệp Kiến Hoan hành hung một trận, thằng này quá ghê tởm, ở thời điểm này lại để cho Lâm Tư Vũ hát bài này, quả thật chính là có tâm đến làm loạn nha.
Coi như chính là Sở Tịnh Huyên vô cùng rõ ràng Diệp Khai ở bên ngoài không chỉ có một nữ nhân, giống như là Dư tổng của căn cứ Hoa Đông thần vận, đây cơ hồ chính là nữ nhân bên ngoài của Diệp Khai.
- Bài hát này không tệ a, đại ca, huynh ngược lại ghi cho muội một chút, để muội nghe trong nhà, tránh khỏi trong lòng người nào đó không cho là đúng, còn muốn lấy tam cung lục viện.
Sở Tịnh Huyên cười ngâm ngâm nhìn Diệp Khai liếc, sau đó đối với Diệp Kiến Hoan nói ra.
Diệp Khai liếc mắt, lại là không nói gì thêm, loại chuyện này, hắn đúng là không tiện nói gì đấy, ai bảo hắn đuối lý trước cơ chứ?
Đang trong lúc nói chuyện, Sở Tịnh Huyên tìm tới mấy người bạn thân, nói chuyện với nàng.
Diệp Khai rảnh rỗi, liền kéo Diệp Kiến Hoan tới một bên, vô cùng không hài lòng mà tỏ vẻ nói:
- Lão đại, ngươi chơi ta một vố như vậy, không có suy nghĩ a, lúc ngươi xảy ra chuyện, ta giúp ngươi như thế nào hả? Ngươi cũng không nhìn lương tâm một cái, ngươi làm như vậy mà xứng đáng là huynh đệ sao? Hả?
- Chuyện này ta cũng không có biện pháp gì…
Diệp Kiến Hoan xua hai tay một cái, có chút bất đắc dĩ nói ra:
- Hoạt động là ta an bài không tệ, nhưng mà những ca khúc này là bọn hắn tự chọn để hát, ta cũng không lưu ý là Lâm Tư Vũ lại chọn bài hát này, hơn nữa, kỳ thật ta cảm thấy bài hát này cũng không tệ a, ngươi xem tất cả mọi người nghe xong đều rất thú vị nha.
Diệp Khai nghe xong, trong lòng biết rõ tiểu nha đầu Lâm Tư Vũ này vì chuyện hắn cùng Sở Tịnh Huyên đính hôn, lòng có cảm giác, trong nội tâm có chút ủy khuất mà không kể được với người nào, lúc này mới mượn bài hát này phát tiết một chút buồn bực trong lòng.
Chỉ là nhìn hiệu quả ngược lại không tệ, nhất là nhiều nữ nhân đến bên dưới đài, đối với bài hát này rất có hứng thú, rối rít xin thu xuống, mang về để cho lão công mình nghe một chút.
- Được rồi, chuyện này ta không thèm nghe ngươi nói nữa…
Diệp Khai gãi đầu một cái, nhìn thoáng qua đám khuê mật đang nói chuyện với Sở Tịnh Huyên, sau đó khẽ nói với Diệp Kiến Hoan:
- Tại sao ta không thấy Chung Ly Dư tới, không phải nàng nói là muốn đi qua nhìn một cái sao?
Đối với Chung Ly Dư, Diệp Khai càng ngày càng nể trọng hơn, hôm nay hắn đính hôn, trong điện thoại thì Chung Ly Dư cũng tỏ vẻ nàng sẽ đi qua, lời nói này bắt đầu cũng làm cho Diệp Khai cảm thấy có chút không được tự nhiên, lại cũng không nói được cái gì, bởi vì từ khi hai người bắt đầu, đã biết rõ tương lai sẽ có loại quan hệ như vậy.
Coi như là Chung Ly Dư đã được Diệp gia tán thành, nhưng nàng cũng không thể trở thành thê tử được cưới hỏi đàng hoàng, dù sao vị trí này là dành cho Sở Tịnh Huyên.
- Nàng đã tới, lễ vật cũng đã lưu lại rồi, vừa rồi nhiều người, ngươi không nhìn thấy nàng, nhưng có thể nàng vừa rời đi không lâu đâu.
Diệp Kiến Hoan trả lời.
- Ai…
Diệp Khai thở dài nói, chuyện mà hắn muốn đối mặt, phức tạp hơn nhiều tâm tình lúc này, nghĩ nghĩ liền nói:
- Bài hát này, ngươi ghi thêm vào bản nữa, ta dùng để tặng người khác.
- Lão nhị, cái bản Chuyên chúc quyền này của ngươi không đáng bao nhiêu tiền a…
Sau khi Diệp Kiến Hoan đáp ứng, liền nói một câu.
Diệp Khai trừng mắt liếc hắn một cái, nhưng lại không thể nói được gì.
Quả thật, giống như Diệp Kiến Hoan nói, quyền dành riêng tình yêu của Diệp Khai hắn đã phân chia thành vài phần, mặc dù trong số những nữ nhân này của hắn, có một số người không quan tâm đến danh phận, ví dụ như Bùi Quân Thu và Mộc Uyển Dung, hai vị này một là quả phụ trên danh nghĩa của Trần gia, một vị còn có trượng phu trên danh nghĩa, đều là những dạng như vậy, nhưng mà những người khác lại chưa chắc đã nghĩ như vậy.
Ví dụ như Chung Ly Dư, ví dụ như Tạ Quân Ngọc, ví dụ như Lâm Tư Vũ, ví dụ như Ninh Sương, mấy vị này bất kể là đã đắc thủ hay còn chưa đắc thủ đấy, khẳng định ý nghĩ đều không đơn thuần.
Chỉ là bây giờ đã bị Sở đại tiểu thu đoạt mât vị trí, mọi người cũng đều biết không ai có khả năng cạnh tranh được với nàng, trong nội tâm tự nhiên là không thăng bằng đấy.
Nhìn biểu hiện hôm nay của Lâm Tư Vũ, còn có Chung Ly Dư lặng yên rời đi, Diệp Khai đã biết rõ ý nghĩ chế tạo ra một hậu cung hài hòa, là có chút quá ngây thơ rồi, mấy người phụ nhân này, người nào cũng không phải là đèn đã cạn dầu.
Bữa tiệc đính hôn chia làm 2 dạng đồ ăn, một loại là yên hội thiết lập ở trong sảnh, kiểu đồ ăn 8 nóng 8 lạnh của Trung Quốc, còn có một loại chính là tiệc đứng, chủ yếu lấy đồ ăn phương tây làm chủ, còn đồ uống là bao gồm tất cả các loại.
Vừa rồi Diệp Khai dạo qua một vòng, đều đã phải cười và nói cảm tạ, miệng đều có giật giạt, lúc này cùng Diệp Kiến Hoan đứng một chỗ, tiện tay cầm một ly nước chanh để uống.
Trên thực tế, những khách mời tới đây hôm nay, có hơn phân nửa là Diệp Khai không nhận biết, đều là bằng hữu và đồng nghiệp của thế hệ trước, cái này thật là có qua có lại.
- Công việc năm nay của các ngươi làm như thế nào rồi?
Diệp Khai hỏi.
- Phát triển không ngừng.
Lúc Diệp Kiến Hoan trả lời, hiển nhiên là có chút đắc ý.
Công ty quảng cáo của Diệp Kiến Hoan bởi vì khai thác thị trường thiết kế trong nước, cũng thành công đứng ở vị trí khai phá thành lập Ngân hàng phát triển xây dựng thực hiện một gói các giải pháp, hiệu quả hiện giờ là vô cùng tốt, cho nên rất nhiều ngân hàng lớn cũng đều rối rít noi theo, chỉ một doanh nghiệp này, năm nay liền có thể mang đến cho hắn thu nhập vượt quá năm trăm triệu, hơn nữa cái sinh ý này có thể sẽ duy trì được thời gian 3 năm, thực có thể nói là một ngày kiếm đấu vàng.
Về phần ngành giải trí, trước mắt cũng ở vào trạng thái lời lãi ít, nguyên nhân ít lời lãi cũng là bởi vì công ty Diệp Kiến Hoan một mực khuếch trương ở quy mô lớn, các phương diện cần đầu nhập vào tương đối nhiều, đông thời hắn cũng nghe lời đề nghị của Diệp Khai, đối với bản gốc của tác giả đã tiến hành lựa chọn nâng đỡ, phương diện này cũng đầu nhập khá lớn.
Nếu không phải là như thế, chỉ bên phía công ty giải trí, hàng năm cũng có thu nhập mấy trăm triệu.
Diệp Kiến Hoan bây giờ, coi như là chân chính bước vào hàng ngũ cao cấp phú hào trong nước.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay đã trở thành hành trang bắt buộc của bạn trẻ. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon chẳng hạn như big tree la gi nghia cua tu big tree la thuc vat hoc tu mynghia my n, copulate la gi nghia cua tu copulate la giao cau giao hop chắc chắn kỹ năng tiếng Anh của bạn sẽ được cải thiện mỗi ngày, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp