Quan sách

Chương 1227: Từ Tự Thanh nên ứng đối như thế nào?


Trong quan trường, đánh cờ ở tầng lớp cấp cao có đôi khi tựa như đánh Thái Cực Quyền.

Ngoài mặt hoàn toàn không căng thẳng, nhưng chỗ đả thương người lại diễn ra trong bóng tối.

Từ Tự Thanh day day huyệt Thái Dương, nằm ngửa trên ghế sa lon, người giúp việc đang ở phía dưới chân nắn bóp chân cho ông ta.

Nhiệt độ nước hơi nóng, nhưng vừa phải.

Từ Tự Thanh vừa gọi điện thoại cho lãnh đạo kia của quân khu, cuộc điện thoại này rất khó chơi, nhưng ông sử dụng hết mọi phương tiện, để giải thích chuyện này rõ ràng.

Đương nhiên, ông khó tránh khỏi dối lòng tiến hành thổi phòng hiện trạng xưởng đóng tàu của Kinh Giang.

Phải nói cái gì kể từ khi lần trước thất bại trong việc thu mua xưởng đóng tàu Kinh Giang, từ tỉnh đến thành phố đến nhà máy, tất cả các cán bộ đã hối lỗi, đã quyết định làm việc chăm chỉ, quyết định rút kinh nghiệm xương nhập cải cách sâu. Hiện tại việc cải cách đã có thành tích rõ ràng, hơn nữa việc hợp tác với xưởng đóng tàu Hongkong, cũng lập tức tiến vào giai đoạn thực chất.

Vào thời điểm như vậy, tuy rằng xưởng đóng tàu Hoàng Hải thu mua xưởng đóng tàu Kinh Giang thể hiện nguyện vọng quốc gia, nhưng với Kinh Giang mà nói, bọn họ nhất định phải suy xét lợi ích địa phương, và đầu tư lớn trong khoảng thời gian này.

Đương nhiên, Từ Tự Thanh sẽ không nói chết, ông ta chỉ mơ hồ truyền đạt một ý tứ.

Đó chính là sự hợp tác giữa xưởng đóng tàu Kinh Giang và xưởng đóng tàu Hoàng Hải, hiện tại quyền chủ động đã được lặng lẽ thay đổi.

Đương nhiên, hợp tác vẫn là có nhiều khả năng đấy, mấu chốt là phía Hoàng Hải phải đưa ra "Thành ý", hơn nữa phải có đầy đủ "Thành ý".

Mà khiến ông thở phào chính là, thủ trưởng của đối phương không ngờ đã lý giải đầy đủ chuyện này.

Xưởng đóng tàu Hoàng Hải không thuộc sự quản lý của đại quân khu, nhưng vị thủ trưởng này vẫn có thể phát huy tác dụng lớn, ông ta đem tình huống tương ứng thông báo cho phía Hoàng Hải, muốn nhanh chóng thúc đẩy vụ giao dịch này thành công.

Cuối cùng ông còn nhấn mạnh với Từ Tự Thanh, đối với việc thu mua xưởng đóng tàu Kinh Giang, rất quan trọng đối với xưởng đóng tàu Hoàng Hải.

Bởi vì kế tiếp bọn họ phải tiếp nhận đơn đặt hàng của quân đội, nhất định phải nơi sản xuất nội địa phải có tính an toàn và bí mật cao.

Mặc dù chuyện này có quan hệ không lớn với bộ đội, nhưng thủ trưởng quân khu vẫn là hy vọng phía Sở Giang có thể phát huy tác dụng tích cực, cố gắng thúc đẩy thành công nhân duyên này.

Kết thúc cuộc trò chuyện.

Từ Tự Thanh đột nhiên cảm thấy rất vớ vẩn, bởi vì chuyện này xem ra việc Trần Kinh cố định lên giá lại là đúng đấy.

Càng vớ vẩn chính là, Từ Tự Thanh vô tình giúp Trần Kinh một phen, xem như giúp hắn nâng cao giá trị của xưởng đóng tàu.

Thủ trưởng quan trọng của quân khu đều biết tình hình xưởng đóng tàu của Kinh Giang, bọn họ tạo áp lực cho Hoàng Hải, phía Hoàng Hải có thể thừa nhận hay không?

Từ Tự Thanh vừa nãy sử dụng hết mọi phương tiên, cũng là cảnh tỉnh bọn họ, loại cảm giác này có thể tưởng tượng.

Mà đúng lúc này, bà xã của ông ta từ phòng ngủ đi ra đưa điện thoại cho ông ta.

Ông ta cau mày nói:

- Điện thoại của ai?

Mấy ngày này tâm tình của thiếu phụ luống tuổi có chồng cũng không tốt, phiền não chuyện con gái đi nước ngoài, vừa nghe Từ Tự Thanh nói như vậy, bà chớp mắt:

- Anh không tự mình xem à? Tôi biết là ai rồi?

Một câu nói đột nhiên lấp kín tâm tư của Từ Tự Thanh, thiếu chút nữa bệnh cao huyết áp lại phát tác.

Ông ta tiếp điện thoại ấn nút trả lời, vốn giọng nói không tốt, ông ta nói:

- Ai đó?

Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói của Phó chủ tịch tỉnh Liễu Quân Chính:

- Chủ tịch tỉnh, quấy rầy sự nghỉ ngơi của ngài?

Thần sắc của Từ Tự Thanh có chút hòa hoãn nói:

- Là Quân Chính, muộn như vậy gọi điện thoại có chuyện gì không?

Liễu Quân Chính trầm ngâm một chút, nói:

- Là như thế này Chủ tịch tỉnh, việc liên hệ hạng mục của xưởng đóng tàu, tôi cảm thấy mình không thích hợp, tôi cảm thấy hay là...

Từ Tự Thanh nhăn mặt nhíu mày, nói:

- Anh gọi điện thoại chính là chuyện này sao? Chuyện này bàn bạc sau.

Liễu Quân Chính đụng phải cây đinh, nói:

- Vậy được, Chủ tịch tỉnh, không quấy rầy sự nghỉ ngơi của ngài, vừa rồi Bí thư Trần đã tới, tôi đi đưa tiễn hắn.

Từ Tự Thanh thở một hơi thật dài, nhếch miệng lộ ra một tia cười lạnh.

Buổi sáng Ngũ Đại Minh nói Trần Kinh đi đến nhà tạ tội, ông còn tưởng rằng là nói giỡn, xem ra đây là thật đúng như vậy.

Ngũ Đại Minh người này, diễn trò hay nhất, hơn nữa mỗi một xuất diễn, phần diễn đều rất đủ.

Hiện tại tốt lắm, Trần Kinh đến nhà tạ tội, trong lòng Liễu Quân Chính còn hoảng hồn, nghĩ đến không làm.

Tâm tư của Liễu Quân Chính không thể gạt được Từ Tự Thanh, hiện tại chuyện này liên lụy đến Kinh Giang của Trần Kinh, lại liên lụy đến chính mình, còn mơ hồ có quan hệ đến Ngũ Đại Minh.

Ba phương diện này, ông đều không muốn đắc tội mặt nào, cho nên thẳng thừng vứt bỏ không làm.

Từ Tự Thanh hừ hừ, trong lòng có chút thất vọng, hiện tại hàng ngũ trong mấy ban bệ của Tỉnh, không có một người nào là đèn cạn dầu.

Mỗi người đều khôn khéo, trong lòng mọi người đều có tính toán nhỏ.

Một cục diện như vậy, như thế nào thu gom xử lý, thật đúng là khiến Từ Tự Thanh khổ não, trong khoảng thời gian gần đây, tóc của ông ta đã rụng gần hết.

- Hả?

Từ Tự Thanh bỗng nhiên nhăn mặt nhíu mày, nhìn xuống dưới, cô bé kia sao không có động tĩnh gì?

Vừa nhìn, hóa ra là ánh mắt cô ta đang nhìn đâu.

Trong lòng ông có chút không vui, ánh mắt cô ta đang dán vào TV.

- Nhà máy động cơ đốt trong của thành phố Kinh Giang trong tỉnh của tôi và tập đoàn xe tải nặng đã đạt được thỏa thuận trong chính sách, nghi thức ký tên được cử hành ở Kinh Giang, Trần Kinh Bí thư Thành ủy của Kinh Giang, Chủ tịch thành phố Từ Binh tham dự nghi thức, đồng thời sau nghi thức sẽ tổ chức buổi họp báo với truyền thông.

- Sau này sự hợp tác của nhà máy động cơ đốt trong ở Kinh Giang và xe tải nặng, nhà máy động cơ đốt trong đổi tên là công ty hữu hạn động cơ đốt trong Kinh Giang, quy mô công ty hơn mười tỷ nhân dân tệ, hai bên đang nghiên cứu phát triển sản xuất và nguồn nhân lực hợp tác theo phương diện chiều sâu, hi vọng có thể tạo ra một xí nghiệp động cơ đốt trong nòng cốt hàng đầu của trong nước.

Truyền hình vệ tinh Kinh Giang đang truyền phát tin tức hợp tác giữa nhà máy động cơ đốt trong và xe tải trọng của Kinh Giang.

Từ Tự Thanh nhìn rất sửng sốt, hạng mục này ông ta biết rằng, nửa tháng trước Kinh Giang đã báo cáo tình hình này cho Tỉnh ủy và chính quyền Tỉnh.

Từ Tự Thanh lúc ấy khi nhìn thấy dự án này, trong lòng cũng rất chấn động, cũng rất phức tạp.

Dự án này đương nhiên là chuyện tốt, không những có ý nghĩa trọng yếu với Kinh Giang.

Nhưng dự án này nhanh chóng biến thành như vậy? Nghi thức ký tên đều cử hành rồi?

Ánh mắt của Từ Tự Thanh nhìn chằm chằm vào màn hình TV, trong lòng bỗng nhiên dâng lên cơn tức giận.

Sự tình lớn như vậy, không ngờ chính mình còn không biết, hôm nay nếu không xem TV, vẫn là không biết gì, Trưởng ban thư ký của chính quyền Tỉnh là người bất tài hay sao?

Ông đương nhiên không biết, hôm nay họp hội nghị thường vụ chính quyền Tỉnh, ông nổi giận, Trưởng ban thư ký Mao Quân Kiến vốn là báo cáo tình hình cho ông, nhưng dưới tình hình này, anh ta làm sao dám báo cáo?

Anh mắt Từ Tự Thanh chăm chú nhìn chằm chằm màn hình TV, hình ảnh đang di chuyển đến nghi thức ký tên.

Ngồi ở vị trí trọng yếu nhất chính là là ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, Phó bí thư Lã Quân Niên.

Lã Quân Niên đang phát biểu, thấy bộ dạng của ông dường như đang thể hiện tình cảm mãnh liệt dào dạt, dường như để có thể ra khỏi ánh đèn sân khấu này, toàn thân béo phì cũng có phần nhẹ hơn mấy lượng.

- Tiểu Kim, cô xem cái gì thế? Cô xem hiểu tin tức này không?

Từ Tự Thanh nhìn chằm chằm bảo mẫu nhỏ nói.

Cô bé ngẩng đầu, nhe răng cười nói:

- Em trai tôi vừa tốt nghiệp đại học đã được điều phối đến công tác tại nhà máy động cơ đốt trong này, cậu ta nói đơn vị này rất có có tiền đồ, hôm nay đặc biệt gọi điện thoại cho tôi bảo tôi xem tin này.

Cô nhấp nháy mắt, nói:

- Tỉnh... Chủ tịch tỉnh, nhà máy động cơ đốt trong của Kinh Giang có phải rất lợi hại phải không?

Một cổ tức giận trào lên trong lòng của Từ Tự Thanh, bị sự thuần phác của cô bé đánh bại hoàn toàn, ông trầm ngâm gật đầu, nói:

- Đúng đấy, tương lai nó là xí nghiệp ưu tú nhất trong các xí nghiệp của cả nước, em của cô làm việc ở đó, sẽ có tiền đồ trong tương lai.

Cô bé đầu óc ngu si, vừa nghe Chủ tịch tỉnh nói như vậy, rất vui sướng.

Mà cô lúc đang phân thần, mới ý thức tới động tác trên tay của cô đã dừng, mặt cô đỏ lên nói:

- Chủ tịch tỉnh, rất xin lỗi, tôi vừa rồi phân thần, tôi... Tôi...

- Được rồi, không sao. Cô cũng vất vả, sớm một nghỉ ngơi một chút.

Từ Tự Thanh khoát tay một cái nói.

Lã Quân Niên xuất hiện ở nơi này, khiến Từ Tự Thanh có chút bất ngờ.

Mà ngoài bất ngờ chính là, ông ta cảnh giác nhiều hơn.

Bởi vì thông qua chuyện này ông ta đã nhìn ra được Trần Kinh người này, là một người rất dụng tâm, bất kể là nắm trong tay cục diện, hay là nắm trong tay bộ máy, thủ đoạn của người này đều rất nhiều.

Lã Quân Niên và Từ Binh là một cây mây phía trên.

Trần Kinh vẫn luôn chèn ép sách lược mà trước đây Từ Binh dùng, hiện tại lặng yên biến thành vừa kéo vừa đánh, mà Lã Quân Niên xuất hiện trường hợp này, trên thực tế đây chính là thủ đoạn mà Trần Kinh chọn dùng.

Hắn ta một tay cầm gậy to, một tay cầm kẹo.

Đánh người một gậy, sau đó cho người ta một gậy, loại thủ đoạn này rất cũ, nhưng lại vô cùng thực dụng.

Lần này mặt mày của Lã Quân Niên rất rạng rỡ, Từ Binh đương nhiên cũng rạng rỡ theo, quan hệ giữa Trần Kinh và Từ Binh, phát ra tín hiệu làm xoa dịu đối với giới bên ngoài, còn mối quan hệ của ông và Lã Quân Niên thì sao?

Từ Tự Thanh nghĩ tới những thứ này, ánh mắt lại nhìn vào màn hình TV.

Kế tiếp tin tức chính là Bí thư Lã điều tra nghiên cứu Kinh Giang, đến thăm nhà xưởng động cơ đốt trong, sau đó lại đi Tam Hòa tham quan tập đoàn Vạn Hải, kế tiếp lại đi thăm bến tàu Thiên Môn.

Cuối cùng, Bí thư Lã đi sâu vào tìm hiểu tình hình cuộc sống và công việc của những gia đình công nhân viên chức thất nghiệp.

Hàng ngàn bài tin tức này, Từ Tự Thanh càng nhìn vẻ mặt càng ngày càng nghiêm túc.

Bởi vì ông bỗng nhiên ý thức được, giữa ông và Trần Kinh như thế nào lại giằng co và đối lập, trên thực tế là đang thúc đẩy Trần Kinh lặng lẽ điều chỉnh một số phương diện sách lược.

Trong chính trị không có đối thủ vĩnh viễn, không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có ích lợi vĩnh viễn.

Trần Kinh rất ương nghạnh với Lã Quân Niên, hắn cũng có thể xoa dịu mối quan hệ với Lã Quân Niên, thậm chí còn có chung nhận thức.

Trần Kinh không đáng sợ, hắn một Bí thư Thành ủy chỉ có năng lượng lớn như vậy, dù thế nào cũng khó có thể uy hiếp được Từ Tự Thanh.

Nhưng Ngũ Đại Minh này?

Có Trần Kinh một thành viên mãnh tướng giúp ông ta tranh giành chính quyền, giúp ông ta xoa dịu mối quan hệ, giữa ông và Lã Quân Niên có nhận thấy sự biến hóa tinh tế trước mắt không?

Từ Tự Thanh chậm rãi nhắm ánh mắt lại, hôm nay từ sáng đến tối, đầu óc của ông chưa được nghỉ ngơi.

Chuyện này ngày nào chưa thành, ông đều cảm thấy phiền não.

Hiện tại thật sự là đầu đầy phiền não, không ngừng rắc rối.

Ông hồi tưởng mọi thứ, cuối cùng không ngờ nghĩ đến một người mấu chốt.

Người mấu chốt này rõ ràng chính là Trần Kinh.

Ông cảm thấy không thể tin nổi, người đó chỉ làm một Bí thư Thành ủy nho nhỏ, làm sao lại có thể mang đến cho mình nhiều phiền não như vậy?

Ông ta nhanh chóng nghĩ tới một người —— Lôi Minh Phong.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang haynhat.com một số bài hay như trốn cách ly, mr bean cat toc rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.