Quan sách

Chương 1311: Tô Hoa Bình thấp thỏm


Áo sơ mi trắng tinh được là phẳng phiu, không có tí nếp nhăn nào.

Tô Hoa Bình soi gương lại một lần, Chu Đình trước sau chỉnh lại cho ông ta, tóc được chải chuốt cẩn thận.

- Lão Tô, có nhất thiết phải khẩn trương vậy không? Chẳng phải chỉ là gặp một người sao? ở Sở Giang, làm gi fcó ai chưa từng gặp?

Chu Đình sẵng giọng phía sau.

Tô Hoa Bình khẽ thở dài, xoay đầu nhìn từ trên xuống dưới người phụ nữ của mình.

Chu Đình không còn trẻ, nhưng dáng người vẫn xinh đẹp, da vẫn trắng nõn, không thấy tí nếp nhăn.

Người phụ nữ thành thục, sức hấp dẫn và sự khêu gợi toát ra giống như một lưỡi dao, khiến đàn ông bình thường khó có thể chống đỡ.

- Tiểu Đình, thay quần áo đi, cho có vẻ đoan trang một chút, lát nữa không cần nói nhiều quá, một chút thôi là được.

Tô Hoa Bình nói.

Lúc này sự thấp thỏm trong nội tâm ông ta, không thể dùng ngôn ngữ biểu đạt.

Hôm nay ông ta muốn gặp Trần Kinh, để có được cơ hội này, ông ta mất sức chín trâu ba hai hổ.

Cuối cùng Từ Binh gật đầu, ông ta mới có vinh hạnh này.

Lại nói tới chuyện này thật hổ thẹn, cũng rất chật vật.

Đối với Trần Kinh, trước tiên ông ta coi thường, sau đó lại không coi trong mắt, rồi sau cùng, ông ta bắt đầu có chút đề cao, hơn nữa còn kiên nhẫn đối phó.

Tận cho tới hiện tại, ông ta không thể không thay đổi sách lược, cho dù là mặt nóng đi dán mông lạnh người khác, vì tiền đồ và tương lai chính trị của mình, vậy phải dán.

Tô Hoa Bình lý lịch kinh nghiệm phong phú nhiều hơn Trần Kinh nhiều.

Nhưng vì Trần Kinh, Tô Hoa Bình bị cách chức chủ tịch thành phố Đức Cao.

Sau đó lại là vì Trần Kinh, việc bổ nhiệm cục trưởng nguồn năng lượng mắc cạn ở Hội đồng nhân dân.

Vẫn là vì Trần Kinh, ông ta bị treo lên cao. Hơn nữa, Trần Kinh còn âm thầm điều tra việc Tô Hoa Bình hối lộ Lã Quân Niên. Mấy lượt đấu, Tô Hoa Bình từ một chủ tịch thành phố uy phong lẫm liệt tới cửa chính buồng giam của ủy ban Kỷ luật chỉ cách một bức tường.

Nói Tô Hoa Bình gần đây chẳng còn chút dũng cảm nào cũng không quá.

Buổi tối căn bản ông ta không thể ngủ, phải uống liều cao thuốc ngủ mới nghỉ ngơi được một lát.

Ông ta nghĩ rất nhiều cách ứng phó cục diện trước mắt. nhưng cuối cùng không ngờ vẫn bó tay.

Ông ta tìm Lục Ký Ngôn, nhưng Lục Ký Ngôn nói Sở Giang căn bản chưa sống yên, vì việc của Lã Quân Niên, ông ta thiếu chút nữa không thoát liên lụy, về việc này, ông ta có thể làm được gì?

Lục Ký Ngôn là ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, phó chủ tịch thường trực, xếp thứ tư trong ủy viên thường vụ tỉnh ủy.

Nhưng ủy viên xếp thứ tư này, lại căn bản không có tác dụng bằng Trưởng ban thư ký xếp sau là Trần Kinh.

Lần này Trần Kinh đi cùng bí thư Ngũ Đại Minh tới Đức Cao, trở về tỉnh thành tin bay đầy trời, một trận nguy cơ thổi quét toàn bộ Đức Cao.

Tô Hoa Bình mơ hồ nhận thấy, Ân Lâm chắc sẽ không ổn, Tô Hoa Bình từng công tác ở Đức Cao, ông ta rất rõ điệu bộ của Ân Lâm ở Đức Cao.

Con trai, vợ, em vợ Ân Lâm, ai cũng mở công ty, mấy công trình lớn của thành phố, người bên cạnh ông ta vốn không có cái nào không dính đến.

Ông ta làm như vậy, cán bộ bên dưới cũng làm thế, đối với việc việc quan viên giơ tay kiếm tiền, dường như căn bản đều mở một mắt nhắm một mắt.

Ân Lâm nhấn mạnh đoàn kết, cả bộ máy bị ông ta che chắn không gặp phải sóng gió. Phàm không phải người trong vòng tròn của ông ta, từng người bị ông ta loại ra ngoài trung tâm.

Sự đoàn kết của Đức Cao không có vấn đề, phương hướng không có vấn đề, nhưng không khí cán bộ từ trên xuống dưới lại năm này kém hơn năm trước.

Khi đó Tô Hoa Bình đã cảm thấy cứ làm như vậy vấn đề có thể sẽ có ngày tập trung bùng nổ.

Nhưng Ân Lâm lại khuyên ngược lại ông ta, nói từ xưa đến nay, các triều đại đổi thay, nếu muốn ngựa chạy, lại muốn chuyện ngựa không ăn cỏ, căn bản cũng không tồn tại.

Cán bộ làm quan không phải xuất gia làm hòa thượng, chỉ cần năng lực không tệ, có thể làm việc, có thể tạo ra chiến tích, một vấn đề tiểu tiết, sao có thể nói chuyện nào cũng tích cực.

Tô Bình Hoa khi đó vừa nghe cũng hiểu được đạo lý.

Hơn nữa, ai cũng không thể làm cả đời ở Đức Cao, đúng không?

Đức Cao hiện tại là thành phố cọc tiêu mà tỉnh chỉ định, chỉ cần ở nhiệm kỳ của mình tạo ra thành tích, làm ra kinh tế, vấn đề nhỏ này còn sẽ không bị che dấu?

Đang đắm chìm trong những suy nghĩ này, Tô Bình Hoa cũng học được cách mở một mắt nhắm một mắt. Dù sao ông ta không phải nhân vật số một, là chủ tịch thành phố, việc ông ta phải nhắm vào là xây dựng kinh tế, làm tốt công tác mình được giao, phối hợp với công tác của Ân Lâm.

Hai người đoàn kết, đây chẳng phải là đại cục sao?

Đáng tiếc, hiện tại xem ra, ông ta quá sai rồi.

Mâu thuẫn của Đức Cao bùng nổ sớm hơn tưởng tượng nhiều. mà lần bùng nổ này, vai trò nhân vật bên trong của Trần Kinh là rõ ràng.

Trần Kinh trước tiên hủy bỏ chỗ dựa lớn nhất của Triệu Dịch ở Tỉnh ủy.

Nghe nói khi đó Trần Kinh muốn nắm cả Triệu Dịch, cuối cùng không ngờ bí thư Ngũ nói đỡ mình, Triệu Dịch mới có thể may mắn thoát được.

Trải qua chuyện này, Triệu Dịch hoàn toàn bị dọa bể mật, Tô Hoa Bình vùi ở tỉnh thành, hoảng sợ vô cùng. Mấy lần gọi điện cho Triệu Dịch, muốn tìm ông ta thám thính một chút tin tức, nhưng đối phương đều tìm mọi cách từ chối, căn bản không tiếp nhận Tô Bình Hoa.

Mà khoảng cách giữa Triệu Dịch và Ân Lâm trong nháy mắt liền bị kéo xa.

Tô Bình Hoa nghe đồng nghiệp ở Đức Cao nói, Thành ủy Đức Cao tặng quà lãnh đạo tỉnh, hàng năm đều là một phần cố định.

Nhưng lần này Triệu Dịch không ngờ toàn bộ quà đều bị trả về nguyên vẹn, khiến mấy phó trưởng ban thư ký của Đức Cao rất xấu hổ, còn tưởng công tác của mình có khe hở, khiến chủ nhiệm Triệu tức giận.

Mất Triệu Dịch, Ân Lâm liền thành người mù.

Quyết sách của lãnh đạo Tỉnh ủy, hướng đi của lãnh đạo Tỉnh ủy ông ta hoàn không biết.

Phỏng chừng Ân Lâm cũng ý thức được sự bất ổn, đặc biệt mở một cuộc họp chuyên đề cải thiện tác phong cán bộ, đẩy mạnh xây dựng trong sạch hóa bộ máy chính trị.

Truyền thông Đức Cao bốn phía tuyên truyền phong trào trong sạch hóa bộ máy cán bộ.

Đám người bên cạnh Ân Lâm cũng bắt đầu kiềm chế, công ty con trai Ân Lâm, Tiểu Thiên chuyển tới Sở Thành.

Một loạt hành động của Ân Lâm nhưng vẫn không xoay chuyển được cục diện, động tác của Trần Kinh nhanh hơn.

Lần này Ngũ Đại Minh đi thị sát Đức Cao, dẫn theo Trần Kinh, gần như là cho Ân Lâm một đòn trí mạng.

Ân Lâm xong đời chỉ còn là vấn đề thời gian.

Tô Hoa Bình trong lòng hốt hoảng như nào có thể tưởng tượng.

Quán cá Tam Giang.

Tấm biển đồ ăn cá kho tàu hương vị cực ngon.

Lúc Trần Kinh đến, Từ Binh ra đón, Tô Hoa Bình cố gắng tỏ ra tự nhiên hơn, nhưng trong lòng vẫn khẩn trương khó hiểu.

Trần Kinh bắt tay Từ Binh, Từ Binh nói:

- Trưởng ban thư ký, trong lúc cấp bách quấy rầy ngài, lần này thu hút đầu tư có được thành tích không nhỏ, tôi vẫn chưa đặc biệt cảm ơn ngài.

Trần Kinh thản nhiên cười cười nói:

- Công tác là các anh làm, cảm ơn tôi làm gì? Nhưng thật ra anh nói tôi vội, đúng là vội thật. tuy nhiên thời gian để ăn bữa cơm thì vẫn có.

Hai người bắt đầu câu chuyện, Tô Hoa Bình đi tới khách khí nói:

- Trưởng ban thư ký…

Trần Kinh khẽ vuốt cằm, bắt tay anh ta nói:

- Lão Tô công tác ở trường Đảng, anh cũng không nên thấy oan ức. Nắm chắc giáo dục trường Đảng, giai đoạn tiếp theo sẽ là trọng điểm công tác của Tỉnh ủy, tới lúc cần sự giúp đỡ của các anh.

Tô Hoa Bình liên tục gật đầu, nhưng trong lòng có chút ngậm ngùi.

Hiện tại ông ta tạm thời đảm nhiệm chức phó hiệu trưởng trường Đảng, không có thực quyền. ngày ngày đi làm đúng giờ, ngày tháng trôi qua nhàn nhã, tự tại, giống như dưỡng lão.

Hai người nghênh đón Trần Kinh vào phòng.

Bà chủ Chu xinh đẹp đích thân tới rót rượu cho khách.

Cô từng gặp Trần Kinh vài lần. tuy nhiên đã nhiều năm rồi.

Hiện tại gặp lại Trần Kinh, dường như vẫn trẻ như vậy. nhưng khi cô nhìn thấy đường đường bí thư Thành ủy Kinh Giang và chủ tịch Đức Cao Tô Hoa bình, người trái người phải, Trần Kinh ở giữa, cười rất khiêm tốn, thậm chí còn có chút cảm giác nịnh nọt

Trong lòng cô cảm thán, mơ hồ lại thấy không thể tin nổi.

Cô nghĩ mãi mà không rõ, Trần Kinh còn trẻ như vậy, sao có thể có quyền bính hiển hách thế.

Vì bữa tiệc hôm nay, từ tối qua Tô Hoa Bình đã đứng ngồi không yên, sốt ruột cả đêm khó ngủ.

Chu Đình bận xong, trên mặt tươi cười nói:

- Mấy vị lãnh đạo, các anh từ từ dùng…

Từ Binh áp tay nói:

- Cô cũng ngồi đi, trưởng ban thư ký không phải người ngoài, quan hệ của cô và lão Tô, cũng chỉ là thiếu cái giấy đăng kí, người nào không biết chuyện?

Chu Đình mặt hơi đỏ lên, hôm nay đúng là cô có chút khẩn trương, bản lĩnh giao tiếp bình thường không phát huy ra ngoài được.

Trần Kinh khẽ mỉm cười nói:

- Bà chủ, trước kia tôi từng đến thăm chỗ cô rồi, nhiều năm không tới, phong thái của cô không hề giảm so với năm đó, ngồi đi, coi như cô ngồi tiếp lão Tô một bữa.

Trần Kinh mở miệng, Chu Đình mới nói:

- Vậy từ chối thì bất kính, tôi tiếp lãnh đạo vậy.

Cô ngồi cạnh Tô Hoa Bình, sao lại cảm thấy câu nệ.

Bình thường cô tiếp khách rất nhiều, nhiều người thích trêu đùa, cơ bản đều bác bỏ cô và Tô Hoa Bình.

Đối mặt với cảnh ngại ngùng này, cô thường đối ứng tự nhiên, khéo léo không thất lễ.

Nhưng hôm nay thật sự không ổn, nhìn qua Trần Kinh rất hòa nhã, bình dị dễ gần. nếu không phải có ấn tượng vào trước là chủ, nói Trần Kinh là đứa trẻ nhà hàng xóm, cũng không quá.

Nhưng khi cô vừa nghĩ tới, tiền đồ vận mệnh của Tô Hoa Bình, gần như đều đặt trong tay người này, trong lòng cô có chút không yên.

Hơn nữa, Tô Hoa Bình cũng dặn dò cô, bảo cô nói ít, cô liền không dám mở miệng lung tung, sợ lợn lành chữa thành lợn què.

Liền ngồi lẳng lặng như vậy, nghe ba người đàn ông ăn cơm nói chuyện phiếm.

Chén rượu của ai hết, cô liền chủ động đứng dậy rót đầy.

Vài lần rót thêm rượu cho Trần Kinh, hai người tiếp xúc gần gũi, thân thể hơi chạm nhau, cô cũng không nhịn được mặt đỏ lên.

Sát vào Trần Kinh, cô mới thực sự cảm nhận được sự trẻ trung của người đàn ông này.

Toàn thân tỏa ra hương vị của đàn ông có tài trẻ trung, đây là thứ tuyệt đối không tồn tại trên người đã hơn năm mươi như Tô Hoa Bình.

Nhất thời trong nội tâm cô thấy có chút là lạ.

Quanh quẩn với việc tiếp xúc giao tiếp với cán bộ quan viên là công tác của Chu Đình.

Nhưng cán bộ có quyền thế, có mấy người không phải người đã trung niên, thậm chí còn là lão già họm hẹm.

Hôm nay gặp được người còn nhỏ tuổi hơn mình, lại là lãnh đạo quyền thế hiển hách, cô thật sự là lần đầu tiên. Đủ loại không thích ứng, khiến cô thấy rõ bản thân không linh hoạt, tay chân khó chịu như bị cái gì trói.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay là một trang bị tất yếu bạn trẻ để nghiên cứu, học tập các kiến thức từ các nước phát triển. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon chẳng hạn như apportion la gi nghia cua tu apportion la chia ra tung phan chia thanh lo, amphigamous la gi nghia cua tu amphigamous la thuc vat hoc song giao và còn rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn giỏi tiếng Anh nhanh chóng, học ngữ pháp và từ vựng tiếng Anh chưa bao giờ dễ dàng hơn với findzon.com.