Quân sủng

Chương 10



Lục Diệp cảm thấy kể từ ngày hôm qua, sau khi trở về, Vân Thường có chút không bình thường, luôn ngây ngốc ngồi ở chỗ đó ngẩn người, không biết là đang nghĩ cái gì.

Thậm chí lúc cắt thức ăn cũng bởi vì không yên lòng mà cắt trúng ngón tay. Thật nhiều lần hắn muốn mở miệng hỏi cô rốt cuộc bị làm sao? Hỏi người cô đi gặp kia là ai? Có quan hệ thế nào với cô mà khiến cô biến thành như vậy?

Nhưng rốt cuộc vẫn nhịn được, sợ cô hiểu lầm mình quản thúc cô.

Trong lòng Lục Diệp mâu thuẫn khác thường, cảm giác hỏi cũng không được, không hỏi cũng không xong, gấp đến xoay quanh. Ngay cả Vân Thường cũng nhận thấy được cảm xúc nóng nảy của hắn.

"Lục Diệp, anh làm sao vậy?" Khi hắn lại một lần nữa đi qua trước mặt cô, Vân Thường ngẩng đầu hỏi.

"Không sao cả." Lục Diệp buồn buồn đáp. Từ trước đến giờ, hắn là người không biết cách che giấu cảm xúc, ở bên ngoài lại luôn luôn bày ra bộ mặt lạnh lùng, nhưng cô không giống với người khác, từng nụ cười, từng biến hóa nhỏ nhất của cô cũng có thể gây kích động đến thần kinh mẫn cảm của hắn.

"Là đã xảy ra chuyện gì sao?" Vân Thường không biết Lục Diệp là vì chuyện của cô mà phiền lòng, như cũ ngây ngốc hỏi.

"Không có."

Hắn không nói, Vân Thường cũng không tiện hỏi nữa, hai người liền vì vậy trầm mặc lại.

Vào giờ phút này, Lục Diệp cực kỳ rối rắm, hắn mong đợi Vân Thường hỏi lại lần nữa, như vậy có lẽ là có thể nói rõ suy nghĩ trong lòng hắn ra. Rồi lại sợ Vân Thường hỏi tới, quả thực là mâu thuẫn.

Thiếu tá Lục hung hăng xem thường mình, trong mắt thoáng qua một tia nóng nảy, phiền chết rồi! Loại vấn đề này nếu có thể một phát bắn chết thì tốt biết bao nhiêu!

Thiếu tá Lục thẳng tính, trong lòng dấu không được nhichuyện. Ở nhà đi tới đi lui cũng không thể hóa giải phiền não trong lòng, nói với Vân Thường một tiếng liền cầm chìa khóa xe chạy mất như một làn khói.

Lục Diệp đi, Vân Thường thế nhưng cảm thấy trong nhà trống rỗng. Lúc trước, mặc dù cô không nhìn thấy, nhưng lại có thể cảm nhận được hơi thở của Lục Diệp một cách rõ ràng. Mình kêu một tiếng, hắn sẽ "ừ" một tiếng, dù không nói cái gì cũng tốt.

Nhưng bây giờ, Lục Diệp chỉ ra ngoài một lát, để một mình cô sống ở trong bóng tối, thế nhưng không khỏi cảm thấy khủng hoảng.

Vân Thường cười khổ, Lục Diệp còn phải về quân đội, cô không thể cứ lệ thuộc vào hắn như vậy được.

Ngày trước, Vân Thường rất yên lặng, kể từ khi mắt không nhìn thấy, mặc dù tính tình không thay đổi, nhưng khi một mình nhàn rỗi chung quy lại muốn tìm chút việc để làm, nếu không sẽ lo lắng.

Cô nhân lúc Lục Diệp không ở nhà, lau hết tất cả sàn nhà trong các gian phòng lần nữa, đến cả phòng vệ sinh cũng không bỏ qua. Lại bỏ hết quần áo bẩn của hai người mấy ngày nay vào trong máy giặt, lúc này mới dừng lại nghỉ ngơi.

Eo có chút mỏi, cánh tay cũng đau. Chắc là do lâu rồi không có làm việc. Lục Diệp thật đã nuôi cô thành con heo lười rồi sao!

Vân Thường nghe đồng hồ trong nhà điểm chuông nhíu nhíu mày, đã ba giờ chiều rồi, sao Lục Diệp còn chưa về?

Hắn rốt cuộc tại sao lại phiền não? Vân Thường đoán không được, khuôn mặt nhỏ nhắn rối rắm ngồi ở trên giường cầm điện thoại di động lên.

Số của Lục Diệp đã được cô lưu vào, chỉ cần ấn phím là được, việc này đối với Vân Thường mà nói cũng không khó khăn. Cô nhấn số rồi đưa điện thoại vào sát tai chờ âm thanh của Lục Diệp.

Ah? Hình như nghe được tiếng mở cửa?

Còn có chuông điện thoại di động!

Vân Thường để điện thoại xuống, hướng về phía cửa gọi một tiếng: "Lục Diệp?"

"Ừ." Lục Diệp đáp lời, cũng là ở trong điện thoại: "Anh đã trở về."

Trở về tại sao còn nghe điện thoại? Vân Thường ngắt máy, nghe thấy cửa phòng ngủ có tiếng vang lúc này mới nói: "Sao anh lại nhận điện thoại của em?"

Cô không nhận thấy được giọng điệu của mình có bao nhiêu thân mật, quả thật giống như là đang làm nũng!

Bước chân của Lục Diệp hơi dừng một chút, hình như không ngờ chỉ một cuộc điện thoại lại có hiệu quả như vậy. Hắn đặt chiếc khay đông lạnh xuống bên chân Vân Thường, lúc này mới nói: "Em gọi anh liền nhận."

Đây là cái Logic gì vậy chứ? Vân Thường bị Lục Diệp làm cho chẳng thể phản bác được, chỉ có thể dời đề tài: "Cái anh vừa mang vào phòng ngủ là gì vậy?"

"Trái vải." Lục Diệp nói xong liền cúi người xuống mở bao ra: "Lấy ở chỗ Giản Viễn Đường, hôm nay mới được vận chuyển về từ Thái Lan, rất tươi ngon."

Lục Diệp quay đầu nhìn phòng ngủ một chút, đưa tay lấy mâm đựng trái cây trên tủ đầu giường tới, lột một trái vải đưa đến khóe miệng Vân Thường: "Nếm thử một chút."

Vân Thường há mồm cắn trái vải sáng long lanh tựa như có thể chảy ra nước, rất ngọt, nước rất nhiều, thịt quả đầy đặn, quả nhiên rất tươi. Cô nhả hạt trong miệng ra, nhìn về phía Lục Diệp cười, mày cong cong: "Ăn thật ngon."

Lục Diệp không lên tiếng, chỉ là nhanh tay lẹ mắt nhận lấy hạt trên tay Vân Thường, ném cả vỏ lẫn hạt vào trong mâm đựng trái cây.

Hạt vải cứng rắn đụng vào mâm sắt phát ra một tiếng "leng keng", Vân Thường nghiêng đầu lắng nghe: "Âm thanh gì vậy?"

Bàn tay đang bóc vải của Lục Diệp dừng lại, vẻ mặt nghiêm chỉnh nói dối: "Không có gì, anh không nghe thấy."

Sao lại như vậy chứ? Vân Thường không tin lời của hắn. Lỗ tai của cô rất thính, nhưng Lục Diệp không chịu nói cô cũng không có biện pháp.

Đang suy nghĩ, Lục Diệp đã đem trái thứ hai đưa vào trong miệng cô.

"Trái vải ở đâu?" Lúc nhổ hạt thứ hai ra Vân Thường đột nhiên hỏi.

"Ở đây." Lục Diệp cho là cô muốn sờ một quả tươi mới, liền thuận tay kéo miếng đệm trên ghế xuống, đặt ở trên sàn nhà, cũng kéo cả Vân Thường ngồi xuống.

Bây giờ đã là cuối tháng ba, nửa tháng trước nhiệt độ đã giảm, cứ như vậy ngồi trên đất vẫn còn có chút lạnh. Đệm là do mẹ hắn tự tay may lấy, rất ấm áp.

"Anh cũng ăn đi." Vân Thường sờ soạng ngắt lấy một trái vải, lột ra, mò mẫm đưa đến khóe miệng Lục Diệp, nhưng cô đã đánh giá thấp chiều cao của Lục Diệp, nên đưa nhầm phải cằm người ta rồi.

"A! Thật xin lỗi, thật xin lỗi!" Mặt của Vân Thường đỏ lên, thật sự là quá lúng túng, cô quả thật hận không thể kiếm được cái động nào đó để chui xuống.

Bộ dáng bây giờ của Lục Diệp thật có chút buồn cười, cằm còn dính nước vải, hơi rít, thế nhưng hắn lại hồn nhiên không thèm để ý, một hớp ngậm luôn trái vải trên tay Vân Thường vào trong miệng, khóe mắt đuôi mày đều là vui vẻ, sớm đã đem rối rắm buổi sáng vứt ra sau đầu.

Ăn xong rồi còn nắm chặt tay Vân Thường không thả, cúi đầu liếm liếm đầu ngón tay dính nước của cô: "Rất ngọt." Cũng không biết là đang nói cây vải hay là đang nói đầu ngón tay Vân Thường.

Mặt Vân Thường càng đỏ hơn, động tác này của Lục Diệp khiến cho cô nhớ tới ngày hôm trước, lúc hắn uống say, bình thường người có bộ mặt phớt tỉnh như vậy lại trở nên vừa dính người vừa phóng túng.

Thật may là Lục Diệp không có làm ra động tác gì quá đáng nữa, kế tiếp một mực giúp Vân Thường bóc vải, Vân Thường cũng giúp Lục Diệp bóc. Hai người cứ như vậy giúp lẫn nhau, chỉ chốc lát sau liền khiến mâm đựng trái cây chất đầy vỏ vải.

Vân Thường mơ hồ cảm thấy có cái gì không đúng, rõ ràng bọn họ đều có thể tự bóc vải, tại sao còn phải đưa đến miệng đối phương? Đây không phải là làm điều thừa sao?!

Nhưng quả vải Lục Diệp đưa đến bên miệng cô không cự tuyệt được, lại chẳng thể quyết tâm chỉ để cho một mình hắn làm việc, liền thay đổi thành cục diện như thế.

Hai người bất tri bất giác thế nhưng tiêu diệt hết một phần ba, Vân Thường cũng biết mình ăn không ít, ở lúc Lục Diệp lại muốn bóc cho cô vội vàng ngăn trở động tác của hắn.

"Đừng ăn nữa, để vào trong tủ lạnh đi, ăn nhiều sẽ nóng đó."

Bàn tay Lục Diệp dừng lại, liếc mắt nhìn hộp đông lạnh, ăn rất nhiều sao? Mới chỉ có một chút thôi mà. Nhưng Vân Thường mở miệng nói không muốn, hắn cũng không thể phản bác.

Đặt túi vải vào trong tủ lạnh, rồi lặng yên không tiếng động thu thập vỏ vải, lại lau sạch sẽ phần nước bắn ra nhà dưới sự chỉ huy của Vân Thường xong, rửa tay, lúc này mới lần nữa ngồi trở lại bên cạnh Vân Thường.

No ấm thì liền nghĩ đến dâm dục, Lục Diệp nhìn gương mặt trắng mịn cùng đôi môi hồng nhuận của Vân Thường, trong lòng giống như là có móng vuốt nhỏ cào cào, hận không thể lập tức đè Vân Thường xuống giường.

"Lục Diệp." Vừa lúc đó, Vân Thường chợt mở miệng hỏi: "Anh đoạt trái cây của người ta, người ta phải làm sao?"

Khóe miệng Lục Diệp giật giật, hắn muốn muốn ăn vải còn phải đi đoạt sao? Giản Viễn Đường buôn bán trái cây, hắn muốn bao nhiêu sẽ có bấy nhiêu!

"Không phải đoạt, cậu ta có rất nhiều."

"Vậy chúng ta có cần gửi lại cho anh ấy ít đồ không?" Vân Thường chưa bao giờ thích nợ ân tình người ta, dù là giữa bạn bè cũng vậy. Nhưng mà đây là bạn bè của Lục Diệp, không phải bạn của cô, cô chỉ có thể hỏi ý kiến Lục Diệp.

"Không cần." Chỉ là một túi vải thôi mà. Nhưng là mấy câu nói đó của Vân Thường ngược lại khiến nghi vấn vừa đè xuống trong lòng hắn lại trồi ra ngoài.

Ngày hôm qua rốt cuộc cô đi gặp ai?

"Vân Thường." Lục Diệp tới gần cô, "Hôm qua em đi gặp bạn à?" Âm thanh của hắn mặc dù vẫn trầm thấp như cũ, nhưng mà trong nội tâm lại có chút thấp thỏm.

Vân Thường ngẩn người, có chút kinh ngạc vì hắn chợt chuyển đề tài.

Nhưng mà tại sao hắn lại nhắc tới cái này? Vân Thường rất thông minh, nên chỉ trong chốc lát liền hiểu nguyên nhân sáng sớm hôm nay Lục Diệp muốn nói lại thôi.

Chu Nhân Trạch sao? Hắn thế nhưng muốn biết cái này. Nhưng mà bọn họ quả thật không có quan hệ gì, Vân Thường cúi mắt, chỉ là bạn học nói giỡn một chút mà thôi, mặc dù khi đó bọn họ cũng chấp nhận, nhưng là rốt cuộc cũng không có ai xuyên phá tầng cửa sổ kia.

Lục Diệp thấy một lúc lâu cô không nói gì, có chút nóng nảy, nhưng cũng không dám buộc cô. Thiếu tá Lục lần đầu tiên thích một người, quả thật không biết làm sao đối xử với cô mới tốt, chỉ sợ một câu nói sẽ phạm phải sai lầm.

"Vân Thường, không phải anh muốn thăm hò hành tung của em, chỉ là. . . . . ."

"Em hiểu." Vân Thường cười cầm tay của hắn, tay Lục Diệp rất lớn, cô không thể cầm hết, bèn dứt khoát đưa toàn bộ bàn tay vào trong lòng bàn tay của hắn.

"Chỉ là một người bạn bình thường mà thôi."

Thân thể Lục Diệp cứng đờ, biết cô vẫn không có nói thật.

"Chỉ là khi đó em đã nghĩ là chúng em sẽ lui tới." Vân Thường vừa dứt lời đã cảm thấy sức lực đang nắm tay mình của Lục Diệp tăng thêm.

Cô không có giãy giụa, mặc hắn nắm, tiếp tục nói: "Sau đó anh ấy ra nước ngoài, chúng em cũng mất liên lạc, nhưng bây giờ anh ấy lại trở về rồi." Cũng bất ngờ như khi hắn đi vậy.

"Em thích anh ta?" Không biết có phải là do cảm giác của cô hay không, Vân Thường cảm thấy, những lời này, Lục Diệp hỏi có chút cắn răng nghiến lợi.

"Ừ, nhưng. . . . . ." Lời còn chưa nói hết liền bị Lục Diệp đẩy ngã xuống giường hôn lên môi, một chữ cũng không nói ra được nữa.

Vân Thường nóng nảy, để cho cô nói xong câu sau đã! Đừng cắt ngang lời người ta như vậy chứ!

Rất tốt! Lục Diệp cắn răng, hắn không biết trong lòng cô lại vẫn nghĩ tới người khác!

Thiếu tá Lục cả giận, phản ứng đầu tiên chính là hung hăng đè Vân Thường ở phía dưới, mặc dù hắn đã sớm muốn làm như vậy rồi.

Vân Thường bị hắn hôn đến gió thổi không lọt, thật vất vả thừa dịp Lục Diệp cởi quần áo cơ hội vội vàng la lên: "Em không thích! Không thích!"

Cô biết mình thừa nhận chọc giận Lục Diệp, lại không đoán được nguyên nhân thực sự Lục Diệp tức giận. Cô cho là Lục Diệp đang so đo việc cô không tôn trọng người bạn đời kết hôn với mình.

"Đã muộn!" Dù là không thích cũng không cho chạy! Lục Diệp liếm hôn xương quai xanh của Vân Thường, bàn tay trêu chọc nơi mẫn cảm của cô, dễ dàng liền khiến Vân Thường động tình.

Tất cả vấn đề cùng rối rắm cũng bị quên hết đi, chỉ còn lại nồng nặc triền miên cùng kích tình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.9 /10 từ 14 lượt.

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như dan y chung minh duc tinh gian di cua bac ho, van 7 neu suy nghi va tinh cam cua em ve hanh phuc duoc song giua tinh yeu moi nguoi sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.

loading...
DMCA.com Protection Status