Quay lại mỉm cười, bắt đầu JQ

Chương 68: Sườn xám



Mấy ngày sau ở trong một khu phố buôn bán ở gần bệnh viện Tùy Ức lại một lần nữa nhìn thấy Trần Mộ Bạch.

Cô vừa mới tan ca đêm, cô nhìn thấy ở chính giữa con đường về nhà của mình tập trung rất nhiều người, cô cho là đã xảy ra tại nạn xe cộ nên đến nhìn, ai ngờ thấy ba chiếc xe màu đen đang vây quanh một chiếc xe thể thao nhìn rất phong cách.

Một lát sau thấy Trần Mộ bạch từ trên xe nhảy xuống, nhìn thấy vết trầy xước trên thân xe, vô cùng đau đớn, hung dữ nhìn chằm chằm người dân đó,"Anh còn đứng ở chỗ này làm gì! Anh cũng không thể bồi thường nổi! Còn không chạy nhanh một chút cho ông đây!"

Người đàn ông đó cũng biết chiếc xe này đắt đến mức nào, run rẩy như sắp khóc đến nơi vậy, “Thật sự rất xin lỗi, tôi đem tất cả tiền trên người tôi đưa cho anh….”

Vừa nói vừa lấy tiền ra, phần lớn là những tờ tiền lẻ năm tệ, Trần Mộ Bạch có lẽ nhìn không được nữa, không nhịn được tờ tiền có giá trị nhỏ nhất trong số đó, “Được rồi, như vậy đi! Mau cút đi!"

Nói xong dựa vào bên cạnh xe gọi điện thoại, vừa mở miệng đã bắt đầu phóng hỏa, "Giang Tiểu Tứ, mồm cậu đúng là quạ đen! Xe của ông đây thật sự bị xây xát. . . . . ."

Tùy Ức đứng ở một bên để xem, cái người tên Trần Mộ Bạch này tình khí vừa không tốt vừa hơi khác người, nhưng cũng được tính là người tốt, là một người bình thường, hiền lành đáng yêu. Cô biết trong gia đình anh nội đấu rất tàn khốc nhiều máu tanh, anh có thể suất sắc và nổi bật như vậy tất nhiên cũng là một người có chút ít thủ đoạn, cái gọi là “Người tốt” này dùng trên người anh cũng không thích hợp, có lẽ anh cũng thân bất do kỷ, ở trong vực sâu có bao nhiêu mưu kế trong cuộc sống quyền lực mà anh vẫn dữ được một chút lương thiện, dù là chỉ có 1%, cũng được xem như là "Người tốt" .

Tùy Ức vừa mới về đến nhà đã nhìn thấy thư ký của Tiêu Tử Uyên từ trong xe đi xuống, trong tay đang cầm một hộp quà hình vuông, "Cô Tùy, bộ trưởng Tiêu muốn tôi đưa cho cô, mời cô chuẩn bị một chút, buổi tối tôi đến đón cô."

Tùy Ức hơi kỳ lạ nhận lấy sau đó hỏi một câu, "Anh ấy có nói gì không?"





Giao được đồ anh ta lễ độ xứng đáng với quan chức nhà nước trả lời, “Bộ trưởng Tiêu vẫn đang ở trong phòng họp, họp xong ngài ấy sẽ gọi điện thoại cho cô.”

Người thư ký này của Tiêu Tử Uyên họ Lữ, Tùy Ức đã gặp qua không ít lần, tuổi của anh ta không lớn, nhưng nói năng rất nghiêm túc, bất kể là người quen thuộc đến mức nào hỏi chuyện đều dùng bộ dáng giải quyết việc chung để trả lời, chuyện không nên nói một câu cũng không nói ra. Bộ dáng lạnh lùng này không biết đã làm chết lạnh bao nhiêu cô gái.

Tùy Ức suy nghĩ rồi bật cười, "Cám ơn."

Thư ký Lữ khẽ vuốt cằm rồi chui vào trong xe rời đi.

Lên nhà Tùy Ức vừa mở hộp quà ra nhìn, liền ngây ngẩn cả người.

Là một thợ may khéo léo đã làm ra một chiếc sườn xám rất hoàn hảo.

Một chiếc áo gấm bằng tơ tằm, nhẹ nhàng tràn ngập ánh sáng lóng lánh, phía bên mép trái sườn xám vẽ một thân mai bằng mực, dùng mực không nhiều lắm, nhưng bức vẽ Thủy Mặc đậm nhạt xen lẫn, nụ hoa, dần dần hé mở, nở rộ, trong sạch trau chuốt cởi mở, sức sống dồi dào, ở xung quanh có rải rác mấy đóa hoa nhỏ, yên tĩnh trang nhã.

Từng đóa hoa nở có dấu vết của mực.

Qua lúc lâu, Tùy Ức mới đưa tay chạm đến. trên tay truyền đến cảm giác mát lạnh mềm mại, lúc Tùy Ức lấy ra có rơi ra một đoạn vải ngắm, phía trên có viết một vài chữ, con số bên cạnh là chữ ký của Tiêu Tử Uyên, là chữ của anh.

So với chữ năm đó ở trường học, bớt chút ngịch ngợm, nhiều chút ung dung.

Lúc Tiêu Tử Uyên gọi điện thoại nói đang ở dưới tầng chờ cô, Tùy Ức đã trang điểm chuẩn bị mọi thứ để đi. Cô đứng trước gương nhìn một hồi lâu, kích cỡ vừa khít, một tấc cũng không thừa một tấc cũng không thiếu. vừa đến trước cửa cô lại quay trở lại, đi vào phòng ngủ lục cây trâm ngọc kia ra, vén tóc lên cài.

Lên xe mới phát hiện Tiêu Tử Uyên hôm nay mặc cực kỳ long trọng, cả người mặc một bộ tây trang màu xám đậm thích hợp, cả người toát ra thần thái nghiêm túc.

Thế nhưng anh lại mắt không chớp nhìn chằm chằm Tùy Ức, sau đó từ từ bật cười, lời đang muốn nói trên khóe miệng chần chờ một lúc lại đổi thành khác, "Rất vừa."

Sườn xám không phải người nào cũng có thể phù hợp được, cần phải có khí chất của người từng trải lắng đọng, cần phải nuôi dưỡng từ trong mà sinh ra, cô tuy là tuổi còn trẻ tuổi lại có thể đè ép được, đẹp đến vô cùng, đó là một loại đẹp mà ngay cả anh cũng khát khao.

Lúc vừa rồi anh ngồi ở trong xe, khi nhìn thấy cô đi đến, nhịp tim lại đạp tình thịch.

Bộ sườn xám màu trắng đơn thuần này đem toàn bộ vóc dáng của cô vẽ ra, khi dơ tay nhấc chân đều mang theo một phong tình khác lạ, cô bình thường rất hầu như không trang điểm, bây giờ chỉ trang điểm thật nhạt và mang thêm một chút đồ trang sức trang nhã, trong suốt sâu sắc, quyến rũ thanh thuần. Anh nên lấy cái gì để hình dung ra vẻ đpẹ của cô đây?

Tùy Ức lại không phát hiện ra sự khác thường của anh, chỉ cười hỏi, "Làm sao anh biết số đo của em?"

Tiêu Tử Uyên nhắm mắt lại rồi lại mở ra, "Ừ. . . . . . Nếu như em đã hỏi, vậy anh sẽ nói. Anh có rất nhiều cơ hội có thể dùng tay đo, em có biết là một sinh viên ngành kỹ thuật bẩm sinh đã có tính mẩn cảm với con số.

Mặt Tùy Ức lập tức đỏ hơn lập tức đỏ lên cúi đầu xuống, nhỏ giọng thúc giục, "Đi nhanh đi."

Xe chạy một lúc lâu Tùy Ức mới nhớ đến hỏi, "Chúng ta đi đâu vậy?"

Tiêu Tử Uyên nhẹ nhàng bâng quơ trả lời, "Mừng thọ một người quen, chúng ta đi tham gia náo nhiệt."

Tùy Ức cố tình trêu đùa anh. Nghiêng đầu nghịch ngợm cười, “Rột cuộc là ai , mà coi trọng như vậy, còn muốn đích thân bộ trưởng Tiêu tự mình xếp hàng đi may một bộ sườn xám thủ công?”

Tiêu Tử Uyên sửng sốt bật cười, "Ngoại thành có một cửa hàng, từ Thượng Hải chuyển đến đây, tổ tiên đều là đã làm nghề này, nghe nói các cô gái và phu nhân nhà có quyền nếu không phải là ông ta thì không may. Dựa vào sự trong sạch cao thượng, cho dù là ai cũng phải ngoan ngoãn xếp hàng. Anh chờ mấy tháng, nhưng mà đúng dịp gần đây mới làm xong, liền đem cho em, cũng không phải đặc biệt vì tối nay.”

Tùy Ức cúp mắt xuống lẳng lặng cười, sau đó đưa tay ra cầm ay Tiêu Tử Uyên.

"Sao vậy?"

"Hôm nay mẹ gọi điện thoại cho em, nói viện dưỡng lão đã xây xong rồi, còn mời bọ họ đi tham quan nữa, mẹ nói phòng chơi cờ thiết kế rất đẹp."





Tiêu Tử Uyên khóe môi cong lên, "Thật ra thì, em nên cám ơn Trần Mộ Bạch."

"Là anh ta?"

Không trách được từ trước đến giờ không có ai dám đụng vào đột nhiên lại có người nhận, đúng như Tiêu Tử Uyên đã từng nói, càng nhiều người không dám đụng đến anh ta càng thích.

"Ở nhà họ Trần tất cả mọi thấy lợi là ham lại bỉ ổi ty tiện, duy nhất chỉ có Trần tam công tử này là chơi được.” Tiêu Tử Uyên bỗng nhiên lại nhớ ra cái gì đó, "Còn có anh hai của cậu ta nữa, chỉ là đã rời nhà họ Trần đã lâu rồi. Đúng rồi, nghe Ôn Thiếu Khanh nói, hình như bây giờ cậu ta làm cùng bệnh viện với em."

"Bác sĩ à? Tên gì vậy?" Tùy Ức nhớ đến người hôm trước đứng cùng Ôn Thiếu Khanh, "Trần Thốc?"

Tùy Ức sau khi nói xong lại phủ định, "Không đúng, không phải anh đã nói người nhà họ Trần đều có tên lót là mộ à."

"Là Trần Thốc. tên lúc đầu của cậu ta là Trần Mộ Bắc, tính cách so với mấy anh em trong nhà cũng khác nhau, tính cách giống mẹ cậu ấy, , ôn hòa lễ độ, sau này mẹ cậu ấy xảy ra chút chuyện, đã đi khỏi nhà họ Trần. Mẹ cậu ấy vừa vặn cũng mang họ trần, khi còn sống thích nhất Phương Trúc*, cho nên gọi là cậu ấy là Trần Thốc."

"Vậy anh ấy cùng Trần Mộ Bạch là . . . . ."

"Cùng cha khác mẹ."

"Thật đúng là lộn xộn. . . . . ."

"Cho nên nói nước nhà họ Trần quá sâu." Tiêu Tử Uyên nhìn Tùy Ức thất thần, không muốn cô lại nghĩ đến những chuyện hao tổn tâm trí nữa, nên vỗ vỗ tay cô, ‘Được rồi, không nói đến những chuyện này nữa, mẹ anh và Tử Yên nói đã lâu rồi không thấy em, mọi hẹn em đi uống trà, em lúc nào có thời gian?”

"Chủ nhật được không? Anh sẽ đi cùng chứ?"

"Umh được, Tử Yên nói, đàn bà con gái bọn em đi nói chuyện một người đàn ông đi theo làm gì. Đến lúc đó anh đưa em đi.”

Vừa mới nói xong xe đã dừng lại, là một ngôi biệt thự, mặc dù ở giữa sườn núi nhưng cũng không thấy hoang vắng, đèn điện sáng trưng, cực kỳ náo nhiệt.

Vừa bước vào phòng khách mới phát hiện ở bên trong trang trí càng thêm rực rỡ, tốp năm tốp ba người cầm ly đế cao đứng cùng một chỗ nói chuyện. có người quen thấy Tiêu Tử Uyên đi cùng Tùy Ức liền đi đến nói chuyện.

Tùy Ức đứng bên cạnh Tiêu Tử Uyên mỉm cười, chắc hẳn chủ nhân của bữa tiệc hôm nay là người đức cao vọng trọng, đám con nhà giàu thường ngày đi theo Tiêu Tử Uyên cà phơ cà phất hôm nay đều có bộ dạng chó hình người.

Cười cười lại không cười nổi, mặt cũng cứng lại, nội dung nói chuyện cũng không có gì thú vị. Cô nghiêng đầu len lén liếc Tiêu Tử Uyên một cái, anh vẫn đẹp mắt thong thả như cũ, nụ cười lễ phép trên mặt rất thỏa đáng, nghiêm túc lắng nghe người bên cạnh nói chuyện, không thể nhìn ra chút nào là không kiên nhẫn.

Lúc Tùy Ức giữ vững tinh thần chuẩn bị ứng phó, thì Tiêu Tử Uyên quay đầu lại, rất nhanh nói bên tai cô một câu, “Rất nhàm chán đúng không, đi sang phía bên cạnh chơi đi."

Nói xong liền đứng thẳng người nhìn cô.

Tùy Ức ngẩng đầu về phía anh, Tiêu Tử Uyên nhẹ nhàng đến mức không thể nhìn thấy mà cười cười gật đầu một cái.

Tùy Ức khẽ khom người, "Thật xin lỗi, xin lỗi không tiếp được."

Mọi người rối rít cười gật đầu.

Tiêu Tử Uyên bình thường trong những trường hợp này không mang theo cô gái nào, cho đến bây giờ vẫn đi về một mình, nhưng không biết từ lúc nào, bên cạnh anh đã nhiều hơn một cô gái.

Tiêu Tử Uyên dường như đang dùng hành động của mình để nói cái gì đó, mọi người hiếu kỳ đến hỏi anh, Tiêu Tử Uyên đều thoải mái thừa nhận đó là bạn gái.

Tùy Ức mới dạo qua một vòng đã thấy khát nước, nên đã đến quầy rượu ở trong góc của bữa tiệc, vừa mới nhấp một ngụm đã thấy bên cạnh xuất hiện rất nhiều đàn ông.

Người đàn ông nhẹ nhàng gõ bàn một cái, hướng về phía người pha rượu trong quầy bar nói, "Như cũ."





Người pha rượu nhanh chóng pha hai ly rượu có màu đỏ giống nhau.

Người đàn ông đó lại đột nhiên quay đầu, vẻ mặt không nghiêm túc nở nụ cười, "Long Thiệt Lan** mặt trời mọc và mặt trời lặn, cũng giống như thay lời anh nói với em anh sẽ luôn đợi em từ lúc mặt trời lặn đợi cho đến mặt trời mọc."

Tùy Ức im lặng nhìn sang, khuôn mặt không tệ, chỉ là. . . . . . loại người đùa gạt những cô gái nhỏ như thế này thật sự quá mệt mỏi.

Từ mặt trời lặn đợi đến lúc mặt trời mọc? là cách nói hoa văn của Tình một đêm ?

Tùy Ức nở một nụ cười tự tin với người đàn ông đó, “Xin lỗi, gần đây tôi không khám bệnh, mời anh đến bệnh viện để đăng ký khám sớm, nhưng mà, ở chỗ tôi ở có khoa tiết niệu, chuyên trị ED***, nếu như, anh cần có thể nói.”

Nói xong thả ly nước trái cây trong tay xuống, xoay người rời đi, một lát sau sau lưng đã vang lên tiếng cười ầm ầm, để lại người đàn ông đó với vẻ mặt kinh ngạc.

(*) Hình như là cây trúc thì phải : Chimonobambusa là một chi thực vật có hoa trong họ Hòa thảo (Giống giống)

(**)Tequila (Tequila), là một sản xuất Mexico, sử dụng agave tim cỏ (Pi & ntilde; một, trong thực vật học, đề cập đến một phần của bóng cây này) làm nguyên liệu để sản xuất đồ uống có cồn , là một loại rượu chưng cất.Đặc sản Mexico, được gọi là linh hồn Mexico. Tequila là một thị trấn nhỏ ở Mexico, rượu vang này được đặt tên theo nguồn gốc. Thường được gọi tequila, có nghĩa là một sau đây trong số nhiều rượu, nhưng nếu không quy định, điều rất có thể là người đàn ông được biết đến rộng rãi Tequila, một số loại rượu vang khác chủ yếu là Mexico quen thuộc hơn với tài năng địa phương.

(***)Rối loạn cương dương (ED) diễn ra khi 1 nam giới bị lặp đi lặp lại tình trạng “trên bảo dưới không nghe”. ... Đôi khi, chứng bệnh này còn gọi là liệt dương.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Bạn đang muốn cải thiện kỹ năng giao tiếp bằng tiếng Anh hay bạn hay bạn muốn nâng cao kiến thức của mình qua nguồn tài liệu và sách báo tiếng Anh? Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động trên trang findzon chẳng hạn như dong cam cong kho to share joys and sorrows, antimagnetic la gi nghia cua tu antimagnetic la phan tu khang tu chắc chắn sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc học tốt tiếng Anh, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp.

loading...
DMCA.com Protection Status