Quốc sắc sinh hương

Chương 52


đi vào tháng ba, thời tiết ấm dần vạn vật sống lại, Triệu Hằng phần lớn thời gian đều ở hoa viên lưu luyến, hắn đi ở phía trước, Phúc công công ôm giá vẽ cùng khí cụ đi theo ở phía sau, Triệu Hằng mỗi khi nhìn trúng một chỗ cảnh sắc, Phúc công công liền bắc giá vẽ, sau đó thối lui mấy chục bước ra bên ngoài, lẳng lặng nhìn chủ tử vẽ tranh.

Triệu Hằng say mê trong đó, Phúc công công rất đáng tiếc, mỗi bức họa của Vương Gia nhà mình đều là bản vẽ đẹp, đáng tiếc chủ tử cũng không bày ra cho ai xem, phần lớn số tranh vẽ trong ngày liền hủy hết, gặp được đặc biệt hài lòng sẽ thêm lưu hai ngày, nhìn chán ghét tiếp tục hủy. nói cũng buồn cười, chi tiêu lớn nhất Thọ vương phủ, cũng dùng ở giấy và bút mực.

Mấy ngày nay trăm cây anh đào trong Bách Quả Lâm nở hoa, nụ hoa non nớt màu trắng, cánh hoa nở ra trắng như tuyết, tươi non trắng muốt lộ ra một loại cao thượng không vướng bụi trần. Triệu Hằng chắp tay đứng ở trước cây thưởng thức hồi lâu, sau đó đổi địa điểm vẽ tranh thành trongđình gỗ giữa Bách Quả Lâm rất có Điền hương vị điền viên dân dã, đình này chính là Triệu Hằng vẽ chỉ thị công tượng dựng lên, vào ở Vương Phủ, hắn tự tay viết đề biển: Đắc Thú Đình.

Sáng nay luyện công phu xong, tắm gội xong, Triệu Hằng tiếp tục đi vào Đắc Thú Đình, Phúc công công cố ý đứng trong rừng anh đào phía sau lưng chủ tử, như thế hắn khỏi phải phá hư mất cảnh trí trong mắt chủ tử, chủ tử có phân phó, hắn cũng có thể nghe được bất cứ lúc nào. Mọi âm thanh đều yên tĩnh, ngay khi Phúc công công gục gà gục gật nhịn không được vụng trộm ngáp một cái, vườn Quốc Công Phủ bên cạnh, bỗng nhiên truyền đến các cô nương thủ thỉ thù thì, từ xa đến gần, đại khái dừng ở vị trí trên dưới một trăm bước bên ngoài.

Phúc công công vểnh tai, có một thằng bé giọng nói lớn nhất, càng không ngừng hô hào "Tỷ tỷ", hẳn là con út của Vệ Quốc Công. Phúc công công ý đồ phân biệt thanh âm của Tứ cô nương, nhưng tiểu cô nương nói chuyện quá nhỏ, ngược lại là có hai vị cô nương dần dần đi tới hướng Vương Phủ bên này, âm điệu cũng rất lạ lẫm, không biết là ai.

Phúc công công ngửa đầu, thấy ba con diều, hai hoa một đen, con diều hâu đen nương theo thằng bé gọi "Tỷ tỷ" thỉnh thoảng lay một cái, nghĩ đến chính là con diều của tỷ đệ Tứ cô nương rồi.

Trong đình Vương Gia dường như hoàn toàn không biết gì cả, Phúc công công nhớ lại một năm qua của chủ tử, cả ngày làm bạn với cầm kỳ thư họa, thanh tâm quả dục sắp đắc đạo thành tiên luôn rồi, Phúc công công yên lặng cân nhắc một phen, tiến lên vài bước, thấp giọng nói: "Vương Gia, có muốn nô tài nhắc nhở mấy vị cô nương Quách gia một tiếng hay không, bảo bọn nàng an tĩnh chút, đừng quấy rầy người?"

"không cần." Triệu Hằng thản nhiên nói, thay đổi một nét bút vẽ, tạm thời cao hứng, vừa mới vẽ hoa anh đào xong thì phác hoạ bươm bướm bên cạnh.

Phúc công công ngắm bên mặt chủ tử, thức thời lui về chỗ, cũng không lâu lắm, bên cạnh bỗng nhiên truyền đến tiếng thét chói tai của cô nương. Phúc công công ngửa đầu, chỉ thấy con diều bươm bướm cao cao kia bay mất, rất nhanh không thấy bóng dáng, vừa muốn thu hồi ánh mắt, con diều hâu màu đen kia cũng xảy ra biến cố, lượn vòng trên không trung một lát, lại đột nhiên hướng Vương Phủ đâm xuống. Phúc công công theo bản năng xông vào vào Đắc Thú Đình, sợ con diều nện trúng chủ tử, sau đó mới nhớ tới chủ tử người ở trong đình, chỉ có con diều làm đá bằng mới có thể nện xuyên cỏ tranh...

Triệu Hằng giương mắt nhìn hắn.

Phúc công công gượng cười, vừa bỏ hai tay xuống vừa đi ra khỏi đình, mắt thấy con diều diều hâu rơi xuống ngoài rừng anh đào, sợi dây thả diều thậtdài vừa đúng lúc giắt lên đầu cành anh đào gần Đắc Thú Đình. Ba tiếng bước chân vội vàng tới gần, Phúc công công thấp giọng nhắc nhở: "Vương Gia, đây là con diều của Tứ cô nương."

Triệu Hằng không nói chuyện, đầu nhìn thoáng ra ngoài.

Phúc công công đã hiểu, giương giọng quát lớn với bên kia, hét xong xoay người lại hỏi: "Vương Gia, nô tài đi Tiền viện đi một chuyến?"

Chủ tử yêu thích yên tĩnh, ở Vương Phủ nhà mình, bên cạnh chỉ chỉ để một mình hắn hầu hạ, hắn không đi tiếp ứng, thủ vệ tuyệt đối sẽ không thả người vào cửa.

Triệu Hằng khẽ vuốt càm.

Phúc công công mừng thầm, chủ tử gật đầu một cái này, chẳng phải đang nói rõ hắn không có đoán sai tâm tư của chủ tử? chủ tử giống như thần tiên rốt cuộc bắt đầu mê luyến phàm trần rồi, Phúc công công một khi cao hứng, lòng bàn chân đi tới hướng Tiền viện Vương Phủ giống như được lau dầu. đi đến nửa đường bỗng nhiên có chút khát, phỏng đoán Tứ cô nương tới đây khẳng định phải thương lượng với mẫu thân, Phúc công công liền trước tiên đi vòng qua phòng mình uống ngay một chén trà, chờ hắn đi đến trước cửa Vương phủ, Tống Gia Ninh, Đàm Hương Ngọc vừa vặn mang theo Mậu Ca Nhi xoay qua. Thị vệ mắt nhìn Phúc công công lộ diện, trực tiếp thả người.

Phúc công công từ lúc ba người Tống Gia Ninh bước vào Vương Phủ liền dò xét qua một phen, kịp thời đem kinh diễm Tống Gia Ninh mang đến giấu kỹ. Hai nữ nhân hành lễ xong, hắn mặt không thay đổi nhìn lướt qua Đàm Hương Ngọc, vẻ mặt nghiêm túc hỏi Tống Gia Ninh: "Tứ cô nương, vị này chính là?"

Công công bên cạnh Vương Gia, Đàm Hương Ngọc không dám nhìn thẳng, cúi đầu xuống, giành trước Tống Gia Ninh nhỏ giọng nói: "Dân nữ Đàm Hương Ngọc, gia huynh chính là Vĩnh An bá."

Phúc công công biết rõ tất cả quan viên huân quý kinh thành, nghe xong liền đáp lời, nàng này chính là Vệ người nhà mẹ đẻ vợ cả của Quốc Công. Nhưng, Vệ Quốc Công cũng tái giá rồi, phu thê ân ái, Đàm gia cô nương còn chạy qua bên này làm cái gì? Huống hồ Vương Gia muốn gặp chính là Tứ cô nương, trong rừng anh đào, thần tiên mỹ nhân, nhìn phân thượng Mậu Ca Nhi là đệ đệ ruột của Tứ cô nương hắn sẽ không đuổi, người khác khôngcó phận sự...

"con diều này là của ngươi?" Phúc công công âm thanh lạnh lùng nói.

Đàm Hương Ngọc không có tâm cơ, không có bao nhiêu can đảm, Tống Gia Ninh và Lâm thị đối với Thọ vương có chút hiểu rõ, nhưng Đàm Hương Ngọc không biết chút nào. Hiểu lầm Thọ vương muốn phạt nặng các nàng, Đàm Hương Ngọc không thể đè nén mà sợ run cả người, lườm mắt Tống Gia Ninh, bối rối nói: "không, con diều này là của Gia Ninh biểu muội, ta chỉ là cùng nàng tới đây." Lúc này còn chưa đủ, nói xong nàng lại bổ sung một câu: "Xông tới Vương Gia, thật sự không quan hệ với dân nữ, kính xin công công minh xét."

Tống Gia Ninh khó có thể tin mà nhìn sang, ở trước mặt mẫu thân, Đàm Hương Ngọc kiên trì cùng nàng thỉnh tội, nàng còn tưởng Đàm Hương Ngọc thật sự quan tâm nàng, hiện tại sao... Con diều diều hâu đã bay, Tống Gia Ninh vốn cũng không cho rằng Đàm Hương Ngọc có lỗi, nhưng Đàm Hương Ngọc bỗng nhiên phủi sạch sẽ, Tống Gia Ninh không không khỏi có chút không thoải mái.

Phúc công công nắm giữ manh mối quá ít, tạm thời đoán không được Đàm Hương Ngọc ngấp nghé Thọ vương, nhưng dựa vào lời nói kia của Đàm Hương Ngọc, Phúc công công liền xác định vị Đàm cô nương này không phải là mặt hàng gì tốt, lập tức quát tháo nói: "Nếu như cùng ngươi khôngquan hệ, ngươi tới đây làm gì? Vương Phủ đâu phải là nơi ngươi muốn vào thì vào? muốn đi là đi đâu."

giật cả mình, Đàm Hương Ngọc đâu còn có tâm tư nhớ thương Thọ vương, nghiêm mặt xoay người lại rời đi, từ đầu đến cuối cũng không thèm nhìn Tống Gia Ninh.

Tống Gia Ninh ngực cực kỳ buồn phiền, Thu Nguyệt biết được chân tướng, đoán được tính toán của mẹ con Đàm cữu mẫu càng bị chọc tức, hạ quyết tâm hồi phủ liền báo cho phu nhân biết, sau này nửa phần tình cảm cũng không cần một lần nữa lưu lại cho một nhà ba người Đàm cữu mẫu.

Người vướng bận rời đi, sắc mặt Phúc công công thay đổi, cười cười với Tống Gia Ninh, xoay người mời nói: "Tứ cô nương đi theo ta."

hắn cười vô cùng hiền lành, Tống Gia Ninh ngẩn người, dắt đệ đệ đi vài bước mới phản ứng tới, Thọ vương gia nhất định không có bị con diều nện trúng!

Vương Phủ chiếm diện tích thật lớn, mới chạy có một chút mà Mậu Ca Nhi đã mệt, Tống Gia Ninh bảo nhũ mẫu ôm, đệ đệ nặng, nàng ôm không được quá lâu. đi trong khoảng thời gian một chén trà, đã đến hậu hoa viên, lại dọc theo con đường nhỏ lát đá xanh vài vòng, rốt cuộc đi tới Bách Quả Lâm. một rừng hoa đào trắng như bông tuyết, Tống Gia Ninh nhìn mà tinh thần chấn động, Mậu Ca Nhi nho nhỏ cũng hé miệng, ngơ ngác nhìn thấy những đóa hoa nhỏ máu trắng kia.

"Các ngươi chờ ở chỗ này." Phúc công công v với Thu Nguyệt, nhũ mẫu.

Hai người không dám không nghe theo.

Tống Gia Ninh đành phải nhận đệ đệ mình ôm lấy, Phúc công công thấy Mậu Ca Nhi trắng trắng mập mập, lo lắng Tống Gia Ninh ôm không nổi, vội muốn giúp, nhưng Mậu Ca Nhi vừa nhìn thấy hắn đưa tay, liền vụt trốn vào trong ngực tỷ tỷ, không cho hắn ôm. Tống Gia Ninh lúng túng nói: "Đa tạ công công hảo ý, Mậu Ca Nhi sợ người lạ, công công dẫn đường là được."

Phúc công công gật gật đầu, tiếp tục dẫn đường.

Rừng đào cũng không lớn, đứng bên ngoài có thể nhìn thấy Đắc Thú Đình thấp thoáng bên trong biển hoa, đi đến gần, thoáng nhìn một góc vạt áo màu trắng sau giá vẽ trong đình, Tống Gia Ninh kịp thời rủ mắt, có chút thở hổn hển. đã đến ngoài đình, không đợi Phúc công công ra hiệu, Tống Gia Ninh mỏi nhừ hai cánh tay liền quỳ xuống, thả đệ đệ đứng vững, nàng đỡ đệ đệ cúi đầu bồi tội: "Dân nữ chủ quan đụng phải Vương Gia, kính xin Vương Gia thứ tội."

Giọng nói ngọt ngào mang theo chút thở nhè nhẹ, mang theo kính sợ khó có thể phát giác, bay vào trong đình.

Bút vẽ rốt cuộc rời giấy Tuyên Thành, Triệu Hằng nghiêng đầu, liếc nhìn cô nương quỳ ở nơi đó, hơn nửa người bị đứa bé ngây thơ che lại, chỉ lộ ra khuôn mặt đang cúi xuống của nàng, đôi má hồng nhuận phơn phớt, hơi mũm mĩm, giống y như trong trí nhớ. Duy nhất khiến hắn bất ngờ, là nàng vậy mà sợ hắn, sau khi ăn trái hồng của hắn, lại có thể sợ đến mức vì một con diều mà làm đại lễ lớn như thế.

"Đứng lên đi."

Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng truyền vào trong tai, Tống Gia Ninh hơi mím môi, thật đúng là không nhớ tới. Nếu như là tự mình tới, nàng sẽkhông quỳ lễ, bởi vì nàng không có sợ hãi vị Thọ vương gia này nữa, khuôn mặt tươi cười của Phúc công công cũng ám chỉ chuyến này không có gặp nguy hiểm. Nhưng nàng mang theo đệ đệ, đệ đệ lúc này đang sợ người lạ, không muốn nàng ôm, Tống Gia Ninh thực ôm không nổi, quỳ ôm đệ đệ, nhẹ hơn nhiều.

Quả nhiên, nàng vừa muốn đứng lên, hai cánh tay nhỏ của Mậu Ca Nhi liền vòng quanh cổ nàng, dùng ánh mắt vô tội nhìn nàng "Tỷ tỷ ôm".

Tống Gia Ninh không có cách, hai tay dùng sức, khó khăn đứng lên.

Triệu Hằng nhạy cảm nhận ra bối rối của nàng, lập tức đã hiểu rõ nguyên nhân nàng quỳ lễ.

"Ngồi đi." Trong đình có bàn đá, bên cạnh bàn có ghế đá, Triệu Hằng hướng vị trí đối diện hắn giương cái cằm lên.

Tống Gia Ninh hiện tại chỉ muốn buông đệ đệ ra, không lòng dạ nào tìm tòi nghiên cứu nguyên nhân nam nhân hoà nhã như thế, nói lời cảm tạ xong liền bước bước nhỏ vào đình nghỉ mát, lần nữa hành lễ với Triệu Hằng, sau đó mới ngồi xuống, thả đệ đệ trên đùi ôm. Nàng giữ lễ rủ mắt, Mậu Ca Nhi di chuyển mông nhỏ, ngồi vững vàng, nó ngó nghiêng bốn phía, mắt to chậm rãi định trên giá vẽ trước mặt Triệu Hằng, chăm chú nhìn, trong mắt tràn đầy hiếu kỳ.

Tống Gia Ninh ánh mắt xéo qua những địa phương khác trong Vương Phủ, tìm kiếm bóng dáng con diều nhà mình, vừa suy nghĩ nên mở miệng như thế nào.

Hai tỷ muội một người nhìn hắn một người nhìn bên ngoài, Triệu Hằng yên lặng nhìn chỉ chốc lát, đưa bút vẽ về phía Mậu Ca Nhi trong ngực nàng.

Có thứ tốt, Mậu Ca Nhi nhếch miệng nở nụ cười, đưa tay với, nhưng cánh tay nó quá ngắn, không có với tới.

Tiểu gia hỏa liên tục lộn xộn, ánh mắt Tống Gia Ninh chuyển một cái, nhìn ra ý đồ của Triệu Hằng, nàng vội vã ôm chặt đệ đệ không thành thật, được sủng ái mà lo sợ nói: "Vương Gia, gia đệ tinh nghịch, vật gì đến trong tay nó đều làm hư, bút này của người rất quý, đừng cho nó chơi a?"

Triệu Hằng nhìn nhìn nàng, ánh mắt chuyển qua trên mặt Mậu Ca Nhi vẫn như cũ duỗi tay ra.

Tống Gia Ninh không có biện pháp, đành phải thay đệ đệ nhận: "Đa tạ vương gia."

Nhưng Triệu Hằng thu tay lại, nhìn Mậu Ca Nhi nói: "Tới đây."

Tống Gia Ninh kinh ngạc, Mậu Ca Nhi nghe hiểu được ý tứ nam nhân, lập tức lắc lắc cả người muốn xuống đất.

Tống Gia Ninh hoàn toàn không nghĩ ra Hoàng Thượng tương lai muốn làm cái gì, thuận theo mà buông đệ đệ. Thiếu đi một bao quần áo, thân thể Tống Gia Ninh đã nhận được buông lỏng, vừa muốn thở ra hơi, bỗng nhiên cảm giác một ánh mắt rơi vào trên người nàng. Tống Gia Ninh theo bản năng ngẩng đầu, đã thấy cả khuôn mặt Triệu Hằng đều ẩn sau bản vẽ, mà đệ đệ đã vui vẻ sáp tới.

Tống Gia Ninh sinh lòng hoang mang, ma xui quỷ khiến, nàng cúi đầu, trừ ngực quần áo bị đệ đệ vò nhăn, cũng không còn chuyện gì khác thường nữa.

Cho nên, nhưng thật ra là nàng cảm giác sai rồi, Hoàng Thượng tương lai đâu có nhìn nàng đâu?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang haynhat.com một số bài hay như người vợ chu đáo, 2 viec kho lam nhat cua doi nguoi rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.